Chương 83: Tiên đồ bằng phẳng

Hai tay Lý Lan Hoa nắm chặt lấy cánh tay hắn, điên cuồng gầm hét lên: "Đúng vậy!! Ta xé nát hồn phách nữ nhân đê tiện kia!"

"Ta ăn từng miếng từng miếng! Không ngờ ta lại càng mạnh lên!"

"Ta phải báo thù! Ta phải làm tất cả chúng không chết tử tế được!"

"Ngươi muốn cản ta thì ta cũng giết ngươi luôn!"

Lúc này Lý Quan Kỳ bị đè ở dưới thân, nhưng trong lòng thầm than một tiếng.

"Chung quy vẫn là người đáng thương, nửa đời cực khổ, không hưởng được chút phúc nào mà lại bị bêu rếu là trăng hoa tuỳ tiện."

Ban đầu hắn cũng không cảm nhận được chút sát ý nào từ trên người đối phương, nhưng lúc này cái hộp. kiếm lại lay động.

Lý Quan Kỳ thầm than một tiếng, cuối cùng vẫn phải để kiếm linh ra tay.

Chỉ thấy một ánh kiếm hiện lên, thân thể nữ quỷ kia lập tức bị chém trúng.

Oán khí đen tối hóa thành khói đặc cuồn cuộn tràn vào hộp kiếm.

Hồn phách của Lý Lan Hoa lập tức trở nên rất hư ảo, chỉ miễn cưỡng không tiêu tan mà thôi. 

Lý Lan Hoa nhận thấy mình mất đi sức mạnh thì ngồi bệt xuống đất như mất hồn.

Sau đó trong đầu Lý Quan Kỳ xuất hiện một câu chú dẫn hồn vô cùng huyền diệu, hơn nữa rõ ràng nó còn lợi hại hơn chú dẫn hồn học được từ Đại Hạ kiếm tông.

Lý Lan Hoa không cam lòng nhìn về phía gã nam nhân hôn mê trên mặt đất, khi quay đầu nhìn về phía thiếu niên thì trong mắt tràn đầy khẩn cầu.

Cái bóng mờ gầy yếu đó quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu bái lạy.

Đến cuối cùng thân thể Lý Lan Hoa đã hư ảo đến tột cùng, nhưng nàng vẫn liên tục dập đầu.

"Ta đã không còn lưu luyến gì với cuộc đời nát bét của mình nữa..."

"Nhưng sự trong sạch sau khi chuộc thân của ta còn quan trọng hơn cái mạng này."

"Từ ngày tiểu nữ tử hóa thành oan hồn thì chưa bao giờ hại người vô tội."

"Tiểu nữ tử tự biết tiên sư có lệnh của tông môn. không thể làm trái, nhưng vẫn cầu xin tiên sư thay ta trả oán này!"

"Trả sự trong sạch cho ta! Lên tiếng thay nữ nhân câm này, nói với mọi người ta mới là người bị hại, bị lật ngược phải trái trắng đen vu oan"

Lý Quan Kỳ nặng nề nhắm hai mắt lại. Hắn biết chân tướng, nhưng mọi người không biết.

Hoặc là... Mọi người biết, chỉ là họ lựa chọn câm miệng.

Cả điều này tương tự, nhưng lại không tương tự. Lý Quan Kỳ thành kính khế tụng lới chú dẫn hồn.

Một tia sáng trắng thánh khiết chậm rãi bao phủ Lý Lan Hoa.

Nữ tử nhắm mắt lại, khóe mắt có một giọt lệ chảy xuống, trên mặt tràn đầy chua sót.

Ngay lúc này, Lý Quan Kỳ lại chậm rãi đứng dậy đi về hướng gã nam nhân hôn mê bất tỉnh kia.

Phanh!

Hắn tung một cước trực tiếp đạp gãy mũi gã, nam nhân bị đau vừa tỉnh lại đã bị nắm lấy lấy tóc rồi xách lên.

Lý Quan Kỳ dán lên bên tai gã nam nhân, lạnh lẽo ói: "Ngươi thấy không? Nữ nhân bị các ngươi chà đạp. đến chết."

Nhưng khi nam nhân nhìn thấy vong hồn nữ tử sắp tiêu tán thì đáy mắt lộ ra vẻ mừng rỡ như điên. 

Rắc rắc!

Lý Quan Kỳ trực tiếp vặn gấy cổ gã.

Nữ tử quỳ trong ánh sáng trào nước mắt như vỡ đê, hành lễ vạn phúc (2) với Lý Quan Kỳ và nói: "Nguyện cho. tiên sư, tiên đồ bằng phẳng!"

(2) Lê nghi chào hỏi của phụ nữ thời xưa

Lý Quan Kỳ đứng tại chỗ nhìn tia sáng kia biến mất.

Hắn khẽ nói: "Oan ức không... Những kẻ vu hãm ngươi biết ngươi oan ức hơn cả chính ngươi."

Giọng của kiếm linh chậm rãi vang lên: "Đáng sao?" Lý Quan Kỳ tiêu sái cười, nhẹ giọng mà nói: "Đáng!" "Nếu không thì ta tu tiên làm chỉ?"

Kiếm linh trầm mặc, tiếp đó trong cơ thể Lý Quan Kỳ lại trào lên nguyên khí vô tận!

Chapter
1 Chương 51: Vậy thì cứ mặc quần áo của mình là được rồi
2 Chương 52: Cảm ơn sư huynh
3 Chương 53: Khi đi lên đến tầng ba
4 Chương 54: Được rồi!
5 Chương 55: Thời gian một nén nhang
6 Chương 56: Ngươi cá cược cái gì?
7 Chương 57: Trả tiền
8 Chương 58: Là một quyển Tàn Thiên
9 Chương 59: Ở trong quá trình này
10 Chương 60: Trấn thủ Thiên Linh
11 Chương 61: Không phải Sơn Thuỷ Chí
12 Chương 62: Ta cũng muốn xem
13 Chương 63: Dừng lại!
14 Chương 64: Nể mặt mà không biết điều!
15 Chương 65: Lão già này
16 Chương 66: Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng.
17 Chương 67: Nắm nàng trong tay!
18 Chương 68: Con đâu rồi?
19 Chương 69: Nói cái gì?
20 Chương 70: Băng kiếm
21 Chương 71: Có lĩnh ngộ rồi đúng không?
22 Chương 72: Sao lại mau quên như thế?
23 Chương 73: Trấn này sống bằng nghề canh cửi
24 Chương 74: Màn đêm buông xuống
25 Chương 75: Bùa trói hồn!
26 Chương 76: Có cái gì đó không đúng
27 Chương 77: Chết rất thảm!
28 Chương 78: Mọi người thấy thế đều khế gật đầu
29 Chương 79: Các tỷ tỷ đang nói gì vậy?
30 Chương 80: Màn đêm buông xuống
31 Chương 81: Đến ta rồi sao
32 Chương 82: Bọn họ mới là người đáng chết
33 Chương 83: Tiên đồ bằng phẳng
34 Chương 84: Chặt chém nhất định phải mau lẹ
35 Chương 85: Lần thứ ba đi vào Tháp Kiếm
36 Chương 86: Tặng ta cho hắn sao
37 Chương 87: Luyện khí tầng mười ba
Chapter

Updated 37 Episodes

1
Chương 51: Vậy thì cứ mặc quần áo của mình là được rồi
2
Chương 52: Cảm ơn sư huynh
3
Chương 53: Khi đi lên đến tầng ba
4
Chương 54: Được rồi!
5
Chương 55: Thời gian một nén nhang
6
Chương 56: Ngươi cá cược cái gì?
7
Chương 57: Trả tiền
8
Chương 58: Là một quyển Tàn Thiên
9
Chương 59: Ở trong quá trình này
10
Chương 60: Trấn thủ Thiên Linh
11
Chương 61: Không phải Sơn Thuỷ Chí
12
Chương 62: Ta cũng muốn xem
13
Chương 63: Dừng lại!
14
Chương 64: Nể mặt mà không biết điều!
15
Chương 65: Lão già này
16
Chương 66: Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng.
17
Chương 67: Nắm nàng trong tay!
18
Chương 68: Con đâu rồi?
19
Chương 69: Nói cái gì?
20
Chương 70: Băng kiếm
21
Chương 71: Có lĩnh ngộ rồi đúng không?
22
Chương 72: Sao lại mau quên như thế?
23
Chương 73: Trấn này sống bằng nghề canh cửi
24
Chương 74: Màn đêm buông xuống
25
Chương 75: Bùa trói hồn!
26
Chương 76: Có cái gì đó không đúng
27
Chương 77: Chết rất thảm!
28
Chương 78: Mọi người thấy thế đều khế gật đầu
29
Chương 79: Các tỷ tỷ đang nói gì vậy?
30
Chương 80: Màn đêm buông xuống
31
Chương 81: Đến ta rồi sao
32
Chương 82: Bọn họ mới là người đáng chết
33
Chương 83: Tiên đồ bằng phẳng
34
Chương 84: Chặt chém nhất định phải mau lẹ
35
Chương 85: Lần thứ ba đi vào Tháp Kiếm
36
Chương 86: Tặng ta cho hắn sao
37
Chương 87: Luyện khí tầng mười ba