Chương 64: Nể mặt mà không biết điều!

Lý Quan Kỳ đi đến bên mép vách núi nghìn trượng rồi vươn tay chìa cái hộp đó ra bên ngoài!

Thiếu niên mặt lạnh căm căm nhìn cái hộp, trầm giọng mà nói: "Ta chỉ nói một lần cuối cùng, có nói chuyện hay không!"

Cái hộp vẫn không có phản ứng gì.

Lý Quan Kỳ phát ra một tiếng hừ lạnh, sau đó vung tay trực tiếp ném cái hộp kia khỏi vách núi!

"Nể mặt mà không biết điều!"

Thiếu niên làm xong chuyện này lập tức xoay người rời đỉ.

Lý Quan Kỳ cũng không cảm thấy mình vứt cái hộp có tổn thất gì.

Tất cả mọi thứ hiện giờ hắn có đều dựa vào nỗ lực của chính hắn.

Lượng nguyên khí hắn tổn thất chỉ cần tu luyện hai ngày là có thể khôi phục lại lần nữa. Vấn đề là hắn vẫn không hiểu được cái hộp này là gì, đây mới là mối hiểm hoạ trong lòng hắn.

Suy nghĩ của Lý Quan Kỳ rất đơn giản, hắn cảm thấy cho dù vật này là pháp bảo còn ghê gớm hơn cả trời, nhưng nếu hắn không thể sử dụng thì nó chính là rác rưởi.

Hắn đau lòng không?

Chẳng đau lòng chút nào cả.

Bởi vì tất cả những gì hắn có hiện tại không phải nhờ cái hộp kia ban cho.

Nhưng khi hắn trở lại biệt viện lại phát hiện nó đột nhiên xuất hiện ở giữa không trung trên sân.

Có điều Lý Quan Kỳ cũng không bị cảnh tượng kinh dị này làm khiếp sợ.

Hắn còn mở miệng châm chọc nói: "Cút xa một chút!"

Ngay lúc này, cái hộp run lên nhè nhẹ rồi xuất hiện vô số linh quang.

Cuối cùng linh quang hóa thành một nữ tử mặc váy đỏ!

Vóc dáng của nữ tử này cực cao, mặc dù là Lý Quan Kỳ của bây giờ cũng lùn hơn đối phương nửa cái đầu.

Mũi nàng cao thẳng, da trắng nõn nà, ngũ quan tinh xảo. Dáng người quyến rũ, cái váy đỏ ôm chặt trước sau.

Nhưng lúc này ánh mắt nữ tử kia lại như mang theo sương lạnh, trên mặt đầy vẻ cao ngạo.

Ánh mắt miệt thị thiên hạ này phối hợp với khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng kia làm người ta có cảm giác nàng như tiên nữ trên tiên giới.

Mặc dù là Lý Quan Kỳ tâm tư trầm ổn cũng bị nữ tử có dung nhan tuyệt thế này làm khiếp sợ.

Không đợi nữ tử mở miệng, Lý Quan Kỳ đã nghiêm mặt mà nói: "Đừng đừng đừng... Chiêu dùng sắc đẹp dụ dỗ không có

tác dụng với ta đâu."

Chapter
1 Chương 51: Vậy thì cứ mặc quần áo của mình là được rồi
2 Chương 52: Cảm ơn sư huynh
3 Chương 53: Khi đi lên đến tầng ba
4 Chương 54: Được rồi!
5 Chương 55: Thời gian một nén nhang
6 Chương 56: Ngươi cá cược cái gì?
7 Chương 57: Trả tiền
8 Chương 58: Là một quyển Tàn Thiên
9 Chương 59: Ở trong quá trình này
10 Chương 60: Trấn thủ Thiên Linh
11 Chương 61: Không phải Sơn Thuỷ Chí
12 Chương 62: Ta cũng muốn xem
13 Chương 63: Dừng lại!
14 Chương 64: Nể mặt mà không biết điều!
15 Chương 65: Lão già này
16 Chương 66: Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng.
17 Chương 67: Nắm nàng trong tay!
18 Chương 68: Con đâu rồi?
19 Chương 69: Nói cái gì?
20 Chương 70: Băng kiếm
21 Chương 71: Có lĩnh ngộ rồi đúng không?
22 Chương 72: Sao lại mau quên như thế?
23 Chương 73: Trấn này sống bằng nghề canh cửi
24 Chương 74: Màn đêm buông xuống
25 Chương 75: Bùa trói hồn!
26 Chương 76: Có cái gì đó không đúng
27 Chương 77: Chết rất thảm!
28 Chương 78: Mọi người thấy thế đều khế gật đầu
29 Chương 79: Các tỷ tỷ đang nói gì vậy?
30 Chương 80: Màn đêm buông xuống
31 Chương 81: Đến ta rồi sao
32 Chương 82: Bọn họ mới là người đáng chết
33 Chương 83: Tiên đồ bằng phẳng
34 Chương 84: Chặt chém nhất định phải mau lẹ
35 Chương 85: Lần thứ ba đi vào Tháp Kiếm
36 Chương 86: Tặng ta cho hắn sao
37 Chương 87: Luyện khí tầng mười ba
Chapter

Updated 37 Episodes

1
Chương 51: Vậy thì cứ mặc quần áo của mình là được rồi
2
Chương 52: Cảm ơn sư huynh
3
Chương 53: Khi đi lên đến tầng ba
4
Chương 54: Được rồi!
5
Chương 55: Thời gian một nén nhang
6
Chương 56: Ngươi cá cược cái gì?
7
Chương 57: Trả tiền
8
Chương 58: Là một quyển Tàn Thiên
9
Chương 59: Ở trong quá trình này
10
Chương 60: Trấn thủ Thiên Linh
11
Chương 61: Không phải Sơn Thuỷ Chí
12
Chương 62: Ta cũng muốn xem
13
Chương 63: Dừng lại!
14
Chương 64: Nể mặt mà không biết điều!
15
Chương 65: Lão già này
16
Chương 66: Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng.
17
Chương 67: Nắm nàng trong tay!
18
Chương 68: Con đâu rồi?
19
Chương 69: Nói cái gì?
20
Chương 70: Băng kiếm
21
Chương 71: Có lĩnh ngộ rồi đúng không?
22
Chương 72: Sao lại mau quên như thế?
23
Chương 73: Trấn này sống bằng nghề canh cửi
24
Chương 74: Màn đêm buông xuống
25
Chương 75: Bùa trói hồn!
26
Chương 76: Có cái gì đó không đúng
27
Chương 77: Chết rất thảm!
28
Chương 78: Mọi người thấy thế đều khế gật đầu
29
Chương 79: Các tỷ tỷ đang nói gì vậy?
30
Chương 80: Màn đêm buông xuống
31
Chương 81: Đến ta rồi sao
32
Chương 82: Bọn họ mới là người đáng chết
33
Chương 83: Tiên đồ bằng phẳng
34
Chương 84: Chặt chém nhất định phải mau lẹ
35
Chương 85: Lần thứ ba đi vào Tháp Kiếm
36
Chương 86: Tặng ta cho hắn sao
37
Chương 87: Luyện khí tầng mười ba