Chương 23

Tương Hãn đến thăm khiến thầy Cao vô cùng kinh ngạc, thế nhưng sau đó Tương Hãn nói rằng : “Gia tổ Tương Vệ Quốc cùng Trâu lão có giao tình với nhau, nghe nói Trâu lão thu đệ tử mới, làm tiểu bối cũng nên đến chúc mừng một phen. Chỉ tiếc lúc nghe được gia tổ đã ngủ, cháu không tiện đánh thức, ngày mai gia tổ sẽ tới chúc mừng sau.”

Cao Đại Toàn cũng biết Tương Vệ Quốc cùng Trâu Hành Tân có giao tình, đại danh Tương Vệ Quốc ông cũng biết đến. Vì vậy Tương Hãn cứ như vậy tiến vào, đúng lúc thấy được cảnh quan trọng.

Ở hiện đại, cổ lễ bái sư đã không còn thấy nhiều. Nếu có cũng chỉ còn tồn tại một ít khi thầy truyền nghề cho trò.

Nhưng nếu có còn tồn tại, trải qua giáo dục hiện đại thời nay, các thanh niên khi quỳ trên mặt đất tuân theo cổ lễ dâng trà, tư thái luôn lộ ra vẻ không được tự nhiên, trong ánh mắt cũng tràn đầy khó chịu, chỉ sợ làm không tốt chỗ nào.

Thế nhưng Từ Cửu Chiếu lại không như vậy, từ bên trong cậu lộ ra một phong thái cổ xưa, động tác lưu loát tự nhiên, ánh mắt ôn hoà kính cẩn. Trong giây lát đó, Tương Hãn dường như thấy nơi đây không còn là phòng khách hiện đại nữa, mà phảng phất hương vị thời xưa.

Trâu Hành Tân vẻ mặt nghiêm nghị ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon, Từ Cửu Chiếu hai tay bưng chén trà nâng lên qua đầu, Trâu Hành Tân đưa tay nhận trà, nhấp môi một chút, sau đó vẻ mặt đang kéo căng đột nhiên lộ ra tươi cười: “Được rồi, mau dậy đi, trên mặt đất rất lạnh đấy.”

“Dạ, sư phụ.” Lúc bái sư, thái độ Từ Cửu Chiếu càng thêm cung kính.

“Hiện tại không còn phổ biến gọi là sư phụ nữa, con gọi ta là thầy là được rồi.” Trâu Hành Tân cười híp mắt nói.

Trâu Hành Tân vốn là đã vừa lòng rồi, lần này Từ Cửu Chiếu lại cung kính làm lễ bái sư khiến cho ông càng thêm thoả mãn. Bây giờ hài tử biết làm cổ lễ cũng không còn nhiều, vừa nghĩ tới ban đầu Từ Cửu Chiếu định bái Cao Đại Toàn làm thầy nhưng lại bị ông chiếm tiện nghi, trong lòng Trâu Hành Tân thật vui vẻ.

Trâu Hành Tân kiềm chế khóe miệng nhếch lên, Cao Đại Toàn trái lại không có suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nói là: “Ngày hôm nay chỉ là để cho hai thầy trò làm lễ bái sư đơn giản thôi. Chờ khi tất cả mọi người có thời gian, đặc biệt mở một tiệc rượu cho em.”

Từ Cửu Chiếu nói: “Không cần phiền phức như vậy đâu ạ.”

Trâu Hành Tân nói rằng: “Phải làm chứ, không chỉ là đem con chính thức giới thiệu với các sư huynh đồng môn, mà còn phải lên tiếng chào hỏi với người trong giới, coi như là lễ chính thức ra mắt của con, không thể tiết kiệm được.”

Trâu Hành Tân nghiêng đầu hướng người giúp việc ra hiệu, người giúp việc tiến lên đưa cho ông một cái túi vải.

Trâu Hành Tân đem túi vải đưa cho Từ Cửu Chiếu nói: “Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí (Người thợ muốn làm ra sản phẩm tốt thì tất phải có dụng cụ tốt trước đã – trích trong Luận ngữ của Khổng Tử). Bộ dao điêu khắc này thầy tặng cho con làm lễ gặp mặt, hy vọng con có thể phát huy tác dụng của nó thật tốt.”

Từ Cửu Chiếu hơi kinh ngạc giương mắt, sau khi tiếp nhận túi vải liền nói tiếng cám ơn.

Từ Cửu Chiếu kinh ngạc không phải là được quà gặp mặt của Trâu Hành Tân, mà không ngờ lễ vật lại là dao điêu khắc. Mặc dù lúc đắp nặn, diêu sư cũng có sử dụng dao khắc, thế nhưng không có ai đi chuẩn bị riêng cho mình nguyên bộ dao khắc cả. Dù sao bọn họ không phải là thợ điêu khắc tượng gỗ đá, có dao căn bản là không dùng tới.

Trâu Hành Tân rõ ràng nhìn thấu vẻ mặt của cậu, đối với cậu nói rằng: “Trong mỹ thuật tạo hình hiện đại, không thể thiếu việc sửa chữa điêu khắc, đương nhiên đây không phải là nói chuyện này không phổ biến, mà là đã bị mỹ thuật tạo hình phương Tây ảnh hưởng đến, gốm sứ nghệ thuật hiện đại dung hợp với mỹ học phương Tây, cách thể hiện tư tưởng và hình thái cũng thay đổi nhiều. Có một bộ đạo cụ là điều cần thiết, nói là thiết yếu cũng không quá đáng.”

Từ Cửu Chiếu sau khi nghe, lúc này mới chợt hiểu.

Cao Đại Toàn mang theo chút chua nói rằng: “Được rồi, biết ngươi khẩn cấp không kịp chờ đợi, thế nhưng cũng không cần phải bây giờ liền bắt đầu giảng đạo truyền nghề. Không thấy khách tới sao?”

Mấy người ông chủ Trịnh, Trương Văn Chiêu, Tương Hãn lục tục đi tới. Trâu Hành Tân cũng không tiện lạnh nhạt bọn họ, ông cùng Từ Cửu Chiếu đi ra tiếp đón.

Bởi vì có tầng quan hệ với Tương Vệ Quốc, Tương Hãn tiến lên phía trước nói: “Chúc mừng Trâu lão thu được đệ tử tốt a.”

“Tốt tốt, cám ơn nhiều, Tương Hãn. Nghe nói gia gia cháu cũng tới Trịnh Châu?” Trâu Hành Tân nhìn thấy Tương Hãn cười một tiếng, hỏi.

“Đúng vậy ạ, nghe nơi này phát hiện ra diêu tràng quan diêu đời Minh, gia gia liền muốn tự mình đi xem, cháu khuyên như thế nào cũng khuyên không được.” Tương Hãn có chút bất đắc dĩ nói.

“Ha ha, tính tình của lão rất bướng bỉnh a.” Trâu Hành Tân cười ha ha một tiếng, “Vừa lúc hắn tới nơi này, ngày mai gặp mặt cùng nhau ăn một bữa cơm đi, lâu rồi cũng chưa thấy hắn. Ai ~ những bạn già càng ngày càng ít.”

“Nhưng Trâu lão vẫn là càng già càng dẻo dai.” Tương Hãn nói.

“Thân thể của ta so với ông cháu chỉ khỏe hơn một chút mà thôi, không có bệnh tật gì lớn, bất quá cũng đã già, chạy hết nổi rồi.” Trâu Hành Tân thổn thức.

Ông chủ Trịnh cũng bày tỏ ý chúc mừng, sau đó Trương Văn Chiêu đi tới ngoài miệng tuy rằng nói chúc mừng, nhưng gương mặt lại miễn cưỡng vui cười.

Thầy Cao nhất thời mất hứng nói rằng: “Ngươi khóc không khóc cười không cười là có ý tứ gì hả?”

Biểu tình của Trương Văn Chiêu lập tức thay đổi, mạnh mẽ cười nói: “Đâu có ạ, em đây rất là vui vẻ! Vui vẻ a!”

Phùng Trung Bảo cũng không có thông minh như Trương Văn Chiêu, trực tiếp thò tay giật giật áo của cậu hắn, thầy Cao ánh mắt sắc bén, liếc mắt liền thấy động tác nhỏ này.

Thầy Cao cười lạnh một tiếng nói rằng: “Tiểu Phùng, ngươi qua đây.”

Ngày hôm nay ông để cho Phùng Trung Bảo tới đây là muốn tìm cách giáo dục hắn, cho nên hiện giờ là muốn gõ hắn một phen.

Phùng Trung Bảo cười so với khóc còn khó coi hơn, rốt cục thầy Cao cũng nhịn được không sử dụng bạo lực, mắng: “Hôm nay là ngày vui của tiểu Từ, làm gì mà bày ra bộ dáng cha mẹ đã chết như vậy hả!”

Lời nói này dẫn tới những người có mặt ở đây đều âm thầm trợn trắng mắt, cha mẹ người ta vẫn còn sống đó, miệng của lão gia hỏa này đúng là không để lại đức mà.

Thầy Cao tiếp tục khiển trách: “Bây giờ đã sáng mắt chưa, trong ngày thường kêu ngươi học cho tốt, ngươi lại không học, bằng không ngươi cũng đã sớm bái danh sư rồi.”

Phùng Trung Bảo miệng giật giật, nếu để cho hắn bái lão đầu hung ác này làm thầy, hắn cơ hồ có thể dự đoán được cuộc sống nước sôi lửa bỏng sau này, như thế còn không bằng duy trì hiện trạng như bây giờ.

Thầy Cao một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Phùng Trung Bảo lại kiên trì nói rằng: “Tiểu Từ Tử bái lão sư, em đương nhiên là cao hứng. Thế nhưng vấn đề là Tiểu Từ Tử còn 2 năm hợp đồng phải làm sao bây giờ? Không lẽ không làm ở xưởng gốm nữa?”

Uổng phí mất đi một nhân tài, không chỉ có Trương Văn Chiêu đau lòng, Phùng Trung Bảo lại càng thất vọng không ngớt. Chủ yếu là không có người gánh trách nhiệm giùm hắn a!

Lúc này thầy Cao mới hiểu được vì sao sắc mặt của Trương Văn Chiêu lại khó coi như vậy. Quả thực thiên phú tài hoa của Từ Cửu Chiếu so với Phùng Trung Bảo thì xuất sắc hơn nhiều, nếu như tương lai ở lại xưởng gốm, so với thầy Cao cũng không kém chút nào.

Thế nhưng cá nhân thầy Cao lại cho rằng tương lai Từ Cửu Chiếu ở xưởng chỉ như cá trong ao, không phát triển gì được. Từ Cửu Chiếu tiền đồ rộng lớn, ai biết lúc nào cậu sẽ một bước lên trời chứ.

Thế nhưng Từ Cửu Chiếu là do Trương Văn Chiêu tự mình dẫn đến làm học trò của ông, coi như có chút giao tình… Ông lại không nói tiếng nào mà còn cho người khác đến đào góc tường, như vậy cũng không phúc hậu lắm. Cao Đại Toàn chần chờ quay đầu nhìn Phùng Trung Bảo, không lẽ ông … phải thực sự nhận Phùng Trung Bảo làm đệ tử nhập môn sao?

Nhưng nhìn Phùng Trung Bảo như vậy, Cao Đại Toàn liền dâng lên một cỗ không vừa mắt, đứa nhỏ này thực sự không phù hợp với tính tình của ông! Hơn nữa, chỗ tốt cũng bị Trâu Hành Tân chiếm lấy, dựa vào cái gì ông phải chịu tội chứ.

Cao Đại Toàn điềm nhiên như không, ra vẻ không liên quan gì nói: “Cái này có khó gì đâu, dù sao Trâu Hành Tân tạm thời cũng không đi được, kêu tiểu Từ vừa học vừa làm đi, tiện thể để cho Trâu lão chỉ dạy tiểu Phùng một chút. Ông ấy cũng có cách dạy thích hợp với một người kém như vậy, hơn nữa có tiểu Phùng ở bên cạnh ngây ngô, coi như là có thêm người sai vặt, bên xưởng gốm có cái sân trống đó, cứ dọn qua ở rồi đóng tiền thuê cũng được.”

Lời này quả thực có thể nói là ngang như cua.

Trâu Hành Tân thổi râu mép trừng mắt, sao ông lại có một tên bạn độc địa như thế! Sao tất cả chuyện gì cũng đều đổ lên người của ông chứ, ông cùng Cao Đại Toàn không phải là chung chí tuyến sao! Sao ông ta không tự giải quyết chứ, đúng là…

Bạn đang �

Ngược lại với Trâu lão, Trương Văn Chiêu cảm thấy vui mừng hơn là kinh sợ.

Phùng Trung Bảo có thể theo Trâu Hành Tân học tập, coi như chỉ là một học trò bình thường, nhưng sau này lại càng thêm vẻ vang.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
Chapter

Updated 130 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130