Chương 6

Ngày nay nơi còn ủ rượu Nghiêu chỉ có ở thôn làng xa xôi. Từ Cửu Chiếu lấy ra một nghìn đồng mà Ngô Cửu Lợi cho cậu cùng Lý sư phó đi mua rượu.

Ngô viện trưởng lo lắng Từ Cửu Chiếu đi một mình, cho nên mới làm thay việc của Lý sư phó, để ông cùng đi với cậu.

Từ Cửu Chiếu đối với sự chiếu cố của Ngô viện trưởng trong lòng rất cảm động, cậu tới nơi này bất quá cũng chỉ hơn một tháng, nhưng lại gặp được hai người đối với cậu rất tốt.

Tuy rằng hai người này quan tâm cậu là bởi vì nguyên thân trước kia, thế nhưng bản thân Từ Cửu Chiếu cũng thừa nhận phần tình cảm này.

Từ Cửu Chiếu là một người ân oán phân minh, ai đối tốt với cậu, cậu đều nhớ kỹ ở trong lòng.

Vì cảm niệm hai người này đối với cậu thật tốt, nên Từ Cửu Chiếu không muốn lộ ra sơ hở chuyện cậu là tá thi hoàn dương. Nếu bị lộ ra, ngoại trừ khiến hai người tức giận vì thân thể này bị cậu chiếm dụng và bi thương do nguyên thân qua đời thì ngoài ra không có bất kỳ chỗ tốt nào.

Rượu Nghiêu tuy rằng hiếm gặp, thế nhưng mua nó lại cũng không có tốn bao nhiêu tiền. Thậm chí chỉ dùng một tờ tiền màu đỏ mà thôi.

Lý sư phó sau khi nếm thử cũng khen ngon, sau đó chính mình cũng mua vài cân rượu, đem lão hán chưng cất rượu cười đến không thấy trời đất gì.

Rượu mặc dù ngon, nhưng tiếc là bên ngoài vò rượu không đẹp lắm. Từ Cửu Chiếu cũng không có cách nào, miệng vò đã bị bịt kín, nếu vì vẻ ngoài mà đổi sang vò khác khiến rượu bay hết mùi là chuyện Từ Cửu Chiếu không muốn. Cuối cùng Từ Cửu Chiếu tìm một miếng vải đỏ hình vuông phủ lên miệng bình, cắt một miếng giấy đỏ rồi dùng bút lông mua được chấm mực viết hai chữ “Rượu Nghiêu”.

Từ Cửu Chiếu cau mày, mắt nhìn chằm chằm chữ trên giấy, rất không vừa lòng.

Bút lông không phải loại tốt, nói là bút lông sói nhưng căn bản là không phải. Mực nước là loại pha sẵn, cũng không phải loại dùng thanh mực mài ra, mặc dù cậu đã lắc nhiều lần nhưng mực vẫn không đều. Hơn nữa khi viết hai chữ này, tuy rằng thoạt nhìn bút lực mạnh mẽ, tròn trịa, nhưng chỉ có cậu mới biết chữ của mình kém hơn trước rất nhiều.

Không có cách nào cả, ai bảo cậu bị nhốt trong ngục hơn nửa năm, hơn nữa trước đó chỉ lo làm gốm, đã rất lâu chưa luyện chữ.

Từ Cửu Chiếu thở dài một tiếng, đem bàn thu dọn sạch sẽ, chờ mực khô, đem giấy dán ngay ngắn trên vò rượu.

Có vải đỏ cùng giấy đỏ kết hợp với chữ màu đen, vò rượu lập tức sáng sủa hơn.

Ngày hôm sau, Từ Cửu Chiếu mang theo rượu cùng Ngô viện trưởng tới bái phỏng Trương Văn Chiêu.

Trương Văn Chiêu khi đó đang ở trong phòng của mình xử lý công việc, nhìn thấy hai người tới cũng không nhiệt tình, không lãnh đạm, thái độ không mặn không nhạt.

Cũng khó trách, Ngô viện trưởng tuy rằng giao thiệp rộng nhưng cùng Trương Văn Chiêu vẫn cách một tầng quan hệ, hơn nữa lúc trước Từ Cửu Chiếu lại gây ra chuyện như vậy, người ta làm sao có thể nhiệt tình với mình được.

Ngô viện trưởng vẫn luôn quan tâm Từ Cửu Chiếu từ khi ở viện mồ côi đến khi cậu tự lập ra ngoài, nên cũng biết Từ Cửu Chiếu lần này phạm phải lỗi lớn.

Tuy bà chưa nói gì, nhưng mà Từ Cửu Chiếu trong khoảng thời gian này có nỗ lực lại hiểu chuyện hơn so với trước đây, trải qua chuyện lần trước, đứa bé này cũng trưởng thành hơn. Qua việc trên chắc hẳn em ấy cũng rút ra bài học kinh nghiệm cho mình để làm việc cho tốt hơn.

Bất kỳ một đứa trẻ nào biết hối cải tiến lên, Ngô viện trưởng đều không bỏ mặc. Cũng có khi bọn nhỏ trong viện đi ra ngoài lại trở thành kẻ vô tích sự hay thành phần tử bất lương. Ngô viện trưởng chứng kiến bọn nhỏ sa ngã lạc lối, vừa đau lòng lại bất lực.

“Ngô viện trưởng tới đây là có chuyện gì sao?” Trương Văn Chiêu giật nhẹ khóe miệng, lộ ra tia cười không hề có thành ý.

Ngô viện trưởng làm như không thấy hắn lãnh đạm, cười híp mắt nói rằng: “Hôm nay chủ yếu là mang theo hài tử này tới bồi tội cậu.”

Trương Văn Chiêu nở nụ cười, chậm rãi nói rằng: “Tôi đây không đảm đương nổi, dù sao cũng là do cách quản lý của chúng tôi có vấn đề, nên mới để Từ Cửu Chiếu xảy ra chuyện.”

Lúc này Từ Cửu Chiếu bước lên phía trước, rất cung kính đem lễ vật đã chuẩn bị đặt ở trên bàn. Ngoại trừ vò rượu, Ngô viện trưởng còn kêu Từ Cửu Chiếu mua thêm một ít quà khác, chỉ có một vò rượu có chút hơi khó coi.

“Trương xưởng trưởng, hôm nay cháu đến chính là đặc biệt muốn nói lời xin lỗi ngài. Đều là do cháu tuổi còn trẻ không hiểu chuyện lại ham chơi. Phá hư quy củ trong xưởng, gây cho ngài phiền phức và tổn thất, mong ngài đại nhân không tính toán với tiểu nhân, tha thứ sai lầm của cháu.” Từ Cửu Chiếu cúi đầu nói.

Trương Văn Chiêu nhấc tay lên nói rằng: “Những thứ này thì không cần, ta…” Còn chưa dứt lời, ánh mắt của hắn rơi vào vò rượu:”… Rượu Nghiêu?”

Không thèm làm ra vẻ nữa, Trương Văn Chiêu vươn tay đem bình rượu bê qua: “Đây là loại rượu tế thần đã thất truyền sao ?”

Từ Cửu Chiếu rốt cuộc cũng thả tâm xuống bụng, cậu cười nói: “Biết ngài thích uống rượu, cho nên cháu cố ý đi tìm. Rượu này bây giờ ở Hà Nam người ủ rất ít, đi nhiều nơi mới tìm được làng ủ loại rượu này.”

“Đúng đúng đúng! Rượu này rất hiếm thấy, ta còn tưởng rằng loại rượu này đã thất truyền rồi chứ !” Trương Văn Chiêu gặp được thứ mình thích rất kích động, hầu như không chút nghi ngờ liền tin lời Từ Cửu Chiếu. Đầu tiên là hắn tin tưởng Từ Cửu Chiếu phải mất rất nhiều công sức đi tìm loại rượu này, ngay cả hắn đã từng nghe qua loại rượu ngon này nhưng cũng tìm không được.

Thứ hai là bởi vì hắn đặc biệt yêu thích rượu, tuy rằng không phải là rượu nổi tiếng, nhưng người trong nghề như bọn họ đã thèm thuồng loại rượu tế này từ lâu rồi, hôm nay gặp được liền nguyện ý tin tưởng đây là rượu Nghiêu thật.

Nhưng mà Từ Cửu Chiếu tìm tới đây quả thật là rượu Nghiêu, không phải dùng tên giả để lấy lòng hắn.

Trương Văn Chiêu không chút nghĩ ngợi rút miếng vải đỏ, mở nắp ra, từ bên trong mùi vị tinh khiết chầm chậm bay ra, kích thích nước bọt trong miệng của hắn điên cuồng tiết ra.

Chờ đến khi hắn chạy qua chạy lại tìm ly uống rượu, mới bất giác hồi phục lại tinh thần.

“A, ha ha…” Trương Văn Chiêu cười khan hai tiếng, hai mắt lưu luyến nhìn theo, dùng miếng vải đỏ trùm lên, đem vò rượu đậy lại.

Ngô viện trưởng thấy được động tác mất tự chủ hiếm gặp của hắn, thật không nghĩ tới loại rượu này có thể đem người này biến thành dạng như vậy. Tuy rằng trong lòng vô cùng kinh ngạc, thế nhưng bà cũng buông lỏng rất nhiều, thái độ như vậy cũng giảm bớt khó khăn rồi.

Bà cười híp mắt khiến Trương Văn Chiêu ngượng ngùng, thế nhưng tay vẫn lưu luyến không buông vò rượu ra.

Từ Cửu Chiếu đúng thời điểm lộ ra tươi cười cung kính nói : “Rượu này có thể được ngài thích, cũng không phí công.”

Trương Văn Chiêu thấy hắn thất thố cũng không làm cho người chê cười, vẻ mặt cũng tự nhiên lại. Đương nhiên, so với Ngô viện trưởng bọn họ lúc mới vào cửa, thoạt nhìn gần gũi hơn.

“Không sợ mọi người chê cười, lão Trương ta đời này không có yêu thích gì khác, ngoại trừ sưu tầm gốm cổ cũng chỉ thích rượu ngon.” Trương Văn Chiêu tự giễu xong, nghiêm nghị nói rằng: “Được rồi, lễ vật này ta nhận. Chuyện kia cũng liền bỏ qua, sau này không đề cập tới nữa.”

Rượu này có lẽ ở trong mắt những người khác không đáng giá gì, thế nhưng trong mắt người yêu thích gốm cổ, tự nhiên sẽ đối với loại rượu tế gần như thất truyền này đều cảm thấy hứng thú. Chớ nói chi là Trương Văn Chiêu là một người thích uống rượu, còn là ông chủ của xưởng gốm giả cổ. Ngoài ra rượu này còn có ý nghĩa về mặt truyền thống lịch sử thì càng trân quý gấp đôi.

Chiêu “đầu kỳ sở hảo” của Từ Cửu Chiếu thực sự gãi đúng chỗ ngứa của Trương Văn Chiêu.

Ngô viện trưởng thấy thái độ của hắn chuyển biến, lập tức nói rằng: “Trương xưởng trưởng, đứa nhỏ này đối với nghề gốm vô cùng cảm thấy hứng thú, cậu xem có thể hay không để cho em ấy trở về tiếp tục làm học trò?”

Trương Văn Chiêu sửng sốt một chút. Nhưng cảm xúc vui sướng khi nhìn thấy rượu Nghiêu vẫn còn trong ngực, khiến tâm tình hắn vui vẻ tăng vọt nói: “Cái này có là cái gì, tiểu Từ cứ trở lại đi. Chỉ là… làm học trò sao?” Trương Văn Chiêu nháy mắt mấy cái: “Tiểu Từ, cháu làm học trò bao lâu rồi ?”

Từ Cửu Chiếu nghe được rốt cục có thể trở về còn chưa kịp vui vẻ thì lại cứng người.

Cậu đâu có biết thân thể này làm học trò bao lâu đâu?!

May là Ngô viện trưởng thấy gương mặt cậu do dự nói không ra lời, lo lắng cậu bởi vì chứng tắt tiếng không thể trả lời tạo ra tình huống khó xử, ảnh hưởng đến cơ hội lần này, liền thay cậu trả lời: “Được 4 tháng rồi.”

“4 tháng… ” Trương Văn Chiêu suy nghĩ một lát, gật đầu nói: “Vậy được rồi, cháu cứ tiếp tục làm học trò đi.”

Làm học trò được bao ăn ở, tiền lương một tháng là 800 đồng.

Ngược lại không phải là Trương Văn Chiêu hà khắc gì, mà do cái nghề này chính là như vậy, học trò cũng không làm việc gì nặng cả, còn phải chỉ dạy cho họ, bao ăn bao ở, một tháng 800 đồng đã là vô cùng nhân nghĩa.

Nếu như Từ Cửu Chiếu làm học trò hơn một năm trở lên, thì Trương Văn Chiêu có thể cho cậu chuyển thành diêu công rồi.

Diêu công điều kiện hiển nhiên so với học trò thì tốt hơn rất nhiều, không chỉ có tiền lương cơ bản, thậm chí còn có hoa hồng và tiền thưởng.

Từ Cửu Chiếu đối với việc trở về tiếp tục làm học trò cũng không thèm để ý, cậu vui vẻ hướng về phía Trương Văn Chiêu nói lời cảm tạ. Song phương đối với lần gặp này đều vô cùng thoả mãn.

Mang theo tâm tình vui vẻ cùng Ngô viện trưởng rời khỏi xưởng gốm Văn Vận, đứng ở cửa chính, Từ Cửu Chiếu quay đầu lại sâu kín liếc mắt nhìn xưởng gốm, khóe miệng vẽ ra một nụ cười.

Trở lại xưởng gốm là có thể giải quyết vấn đề an thân lập nghiệp, ngoài ra khi cậu đọc tài liệu lịch sử về nơi này, lại càng thêm có lý do đặc biệt khiến cậu vô luận như thế nào cũng muốn quay về đây.

Theo bản ghi chép, trấn Phong Diêu có tên như vậy là bởi vì thời Minh triều có tội quan ở chỗ này mở lò nung, sau đó bị cẩm y vệ niêm phong lại.

Bạn đang �

Từ Cửu Chiếu quay đầu lại cùng Ngô viện trưởng hướng về trạm xe buýt, trong mắt dấy lên ngọn lửa sáng ngời.

Rất có khả năng nơi đó nằm ngay phía dưới lò gốm bị bỏ hoang kia!

Hơn nữa… cậu suy nghĩ sâu xa, ánh sáng đem cậu đưa vào thân thể “Từ Cửu Chiếu” rốt cuộc là cái gì, cậu cũng muốn biết rõ ràng.

Tất cả đáp án đều nằm trong xưởng gốm bỏ hoang đó.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
Chapter

Updated 130 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130