Chương 43: Phần 16: Hẹn hò trước ngày đính hôn

Tranh thủ kỳ nghỉ 1/5 về nhà một chuyến, quyết định việc hôn nhân đại sự cùng Tam gia. Thủ tục đính hôn, hay nói một cách chính xác là ăn hỏi rất đơn giản, chỉ là nhà trai đem các lễ vật gồm thuốc, rượu, đường, trà tới nhà gái, sau đó nhà gái triệu tập họ hàng thân thích tới bàn chuyện và ăn bữa cơm. Thân phận thay đổi thành vợ/chồng sắp cưới nhưng hình thức chúng tôi ở bên nhau vẫn y hệt lúc trước… Tam gia vẫn cứ ngô nghê như vậy <( ̄ˇ ̄)/

Một ngày trước lễ đính hôn, tôi và Tam gia đi hẹn hò.

Hôm đó trong lúc trò chuyện có nhắc đến các bạn học giờ đây đã bắt đầu đi xem mắt, tôi liền nói với Tam gia bằng vẻ đầy tiếc nuối: “Em chưa đi xem mắt bao giờ, cảm thấy đời này không được trọn vẹn.”

Tam gia lạnh mặt, “Em muốn thế nào?”

Tôi tích cực xúi giục gã, “Hay là trước khi đính hôn chúng ta tổ chức một buổi xem mắt đi, giả vờ mới gặp nhau lần đầu, bắt đầu từ việc tiết lộ danh tính.”

Tam gia tiếp tục tỏ vẻ lạnh lùng, “Vớ vẩn thế. Anh không muốn!”

Tôi: “Quá tốt, quyết định vậy nhé!”

Thế là buổi hẹn hò ngay trước lễ đính hôn đã bị tôi đơn phương cưỡng ép biến thành “ngày xem mắt”.

Hôm đó tôi nhập vai khá nhanh. Mới sáng sớm ra ngoài đã nhắn tin cho Tam gia trên wechat, hỏi: “Anh X, chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu ạ?”

Câu trả lời của Tam gia là tên của một quán lẩu dê, ngay cạnh khu nhà tôi, đó là quán ăn chúng tôi thường lui tới.

Tôi thực sự tức giận khi thấy địa điểm của buổi xem mắt đầu tiên không phải là một nơi tao nhã như quán cà phê hay phòng trà, mắng gã lần đầu tiên xem mắt có ai lại hẹn nhau đi ăn canh lẩu dê chứ?!

Đi vào quán lẩu dê, bên trong khá đông đúc nhưng chỉ có một mình Tam gia ngồi một bàn. Tôi bước tới đứng trước mặt gã, hỏi một câu với dáng vẻ cực kỳ e thẹn: “Anh có phải là XX không ạ? Em là XX.”

Tam gia đặt điện thoại xuống, ừ một tiếng cho có. Đợi tôi ngồi vào ghế, gã liền đẩy canh thịt dê và bánh ngàn tầng tới trước mặt tôi và nhìn thêm hai giây: “Trang điểm à?”

Tôi làm bộ làm tịch vén lọn tóc mai vào mang tai, “Đánh chút phấn tô chút son, em bình thường chỉ vậy thôi.”

Ánh mắt Tam gia đầy vẻ khinh bỉ như muốn nói “Bình thường đi chơi với anh em còn chẳng thèm gội đầu”, sau đó giả vờ như dáng vẻ kia là hình tượng vốn có của tôi. Gã bình chân như vại ngồi đối diện tôi và ăn hết phần khai vị đó.

Sau khi ra khỏi quán lẩu dê, chúng tôi phải sang đường để lên xe bus, Tam gia nắm tay tôi kéo đi một cách rất tự nhiên, tôi thì từ chối, nở nụ cười thẹn thùng rồi chạy vèo sang bên kia đường. Đến khi Tam gia đi tới đứng bên cạnh, tôi vẫn tiếp tục e thẹn cúi xuống nhìn chân mình, cảm thấy mình hành động quá tuyệt vời, nhập vai vào một cô gái trong lần đầu xem mắt… quá sâu.

Chiếc xe bus chúng tôi đi khá nhỏ, lúc đi lên xe chỉ còn hàng ghế cuối là còn chỗ trống. Hàng ghế đó thực sự quá chật chội, giữa người và người không hề có chút không gian riêng tư nào, đến mức chỉ cần quay đi cũng có thể va đầu vào nhau. Tam gia thấy chật chội quá liền giơ tay khoác vai tôi. Còn tôi – một người con gái đang diễn quá sâu – liền hất tay gã ra không chút phân vân: “Đồ lưu manh! Tôi sẽ về nói với bố mẹ là mới lần đầu gặp nhau anh đã động tay động chân với tôi rồi!”

Bà cô xách làn ngồi ở hàng ghế trước nghe thế bèn ngoái lại nhìn, tức tối lườm Tam gia cháy mắt bằng vẻ mặt đầy nghĩa khí. Tam gia đơ mặt, vội ngồi ngay ngắn trên vị trí của mình, tới khi xuống xe cũng không thèm đoái hoài đến tôi.

Thấy mình thật cừ, thế là lúc đi vào chợ tôi liền chủ động nói chuyện với Tam gia: “XX à, bố mẹ anh làm gì? Anh đang làm việc ở đâu vậy?”

Tam gia liếc tôi một cái, “Người mai mối không nói với em à?”

Tôi: “Ờ… Có nói…”

Thế là hai chúng tôi im lặng đi vào chợ. Được sự uỷ thác của bố mẹ, chúng tôi phải đi mua tay nải in chữ Hỷ gì đó để về giả vờ là sính lễ. Cả một con đường ngập tràn trong màu đỏ và chữ Hỷ, chúng tôi không chọn nhiều mà mua luôn hai tay nải bằng vải đỏ có in hình chữ Hỷ trong cửa hàng đầu tiên, tay nải đó siêu lớn, khiến tôi tưởng tượng ra một tá của hồi môn mẹ chồng nhét vào đó cho mình.

Chủ quán ra giá, Tam gia lập tức rút ví, tôi bèn níu tay gã lại, thì thầm bảo gã phải mặc cả đôi chút. Tam gia còn giỏi lừa bịp hơn cả chủ quán, gã để tay nải đó lên đầu tôi, bảo: “Ai lại cò kè mặc cả đồ cưới bao giờ?”

Cứ đợi mãi tới khi gã trả tiền xong quay ra nhìn mình, trên đầu tôi vẫn đội tay nải màu đỏ trông cực ngố ấy.

Tam gia hỏi: “Em làm gì đó?”

Tôi che mặt: “Chờ anh vén khăn trùm đầu mà.”

Cuối cùng… Tôi làm cho Tam gia phì cười… Chúng tôi vui vẻ đi tới rạp chiếu phim ở phía đối diện.

Tâm trạng thoải mái nên Tam gia bắt đầu phối hợp với tôi bày trò. Bị tôi hỏi vài câu về công việc và cuộc sống, gã trả lời hết.

Đi qua một quảng trường, Tam gia đang nói với tôi sau này muốn nuôi mèo, không để ý tới nắp cống dưới chân.

Còn tôi – một người hết sức nhạy cảm với nắp cống – liền thụi gã một đấm: “Đừng có giẫm lên nắp cống!”

Tam gia lĩnh trọn cú đấm bất ngờ của tôi trong tư thế hoàn toàn không được chuẩn bị. Có lẽ tôi không khống chế được độ mạnh của cú đấm đó nên thoạt nhìn có vẻ như gã này sắp lăn lộn dưới đất khóc la lối đến nơi.

Tôi tới kéo tay gã, tính xin lỗi, bởi vì tôi cũng rất sợ gã nằm xuống đất ăn vạ thật.

Kết quả gã hằm hằm hất tay tôi ra, “Không ngờ em lại có xu hướng bạo lực gia đình! Về nói với mẹ em chúng ta hẹn hò thất bại rồi! Từ nhỏ anh đã thề sẽ không bao giờ cưới một người phụ nữ đánh mình chỉ vì mình chẳng may giẫm phải một cái nắp cống! Buổi xem mắt kết thúc! Em đi đi!”

Tôi ngớ người.

Tiếp tục ngớ người.

Vẫn ngớ người.

Cuộc xem mắt đến đây là hết (hết rồi).

Tuy quá trình khá gian nan nhưng cuối cùng bằng một động tác có độ khó cao là té ngã trong phòng thử đồ lúc thử quần áo làm nhân viên bán hàng sợ tái mặt, tôi đã chiếm được tình cảm của Tam gia (?). Gã có vẻ thực sự cạn lời, trong cái vẻ cạn lời đó lại thấp thoáng chút cam chịu, sau khi đưa tôi đi ăn một bữa no căng mới tiễn tôi về nhà.

Tôi hỏi: “Vậy cuộc xem mắt của chúng ta có thành công không?”

Gã trả lời: “Ừm, về chờ đi, mai anh sang cầu hôn.”

Tôi mừng húm: “Vậy nên cho dù quen nhau nhờ xem mắt, anh vẫn bị chinh phục bởi nhân cách và sức quyến rũ của em, sau đó yêu em phải không?”

Tam gia gật đầu trịnh trọng, “Đúng là rất quyến rũ, nhìn động tác ngã của em uốn lượn như thế, anh nghĩ em có thể làm được rất nhiều tư thế khó.”

Tôi: “…”

Tôi là một người trong sáng nên chẳng hiểu Tam gia đang nói gì nữa.

Dù sao cuối cùng chúng tôi cũng đính hôn.

Over.

Chapter
1 Chương 1: Phần 1: Cuộc đời sẽ tuyệt thế nào nếu có một người bạn trai nhỏ tuổi hơn mình
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4: Phần 2: Có lẽ anh không thể yêu em
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8: Phần 3: Dáng vẻ đứng đắn lâu lâu mới gặp khi IQ bất ngờ tăng vọt
9 Chương 9
10 Chương 10: Phần 4: Thiếu gia độc miệng EQ âm
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14: Phần 5: Hình mẫu kiên trì với kiểu yêu xa không điển hình
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20: Phần 6: Người nhà, bạn bè và chó thân yêu
21 Chương 21
22 Chương 22: Phần 7: Cuộc sống dưới cùng một mái nhà cơm chẳng lành canh chẳng ngọt
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27: Phần 8: Khi tôi tự khoe mẽ bản thân thì bạn trai làm gì?
28 Chương 28: Phần 9: Cống sâu có hai tính cách hoà hợp
29 Chương 29: Phần 10: Chuyện của tôi - Những câu chuyện bé nhỏ
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32: Năm mươi câu hỏi về tính cách lẫn nhau (không phải giới tính)(1)
33 Chương 33
34 Chương 34: 50 câu hỏi trong sáng chứ không phải triết học
35 Chương 35: Phần 11: Phấn đấu vì cuộc sống mới
36 Chương 36: Phần 12: Lãng mạn phải dùng tiền để xây đắp
37 Chương 37
38 Chương 38: Phần 12: Tình yêu hàng ngày của những con người lười biếng
39 Chương 39: Phần 13: Đăng chương mới xong chạy luôn
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42: Phần 16: (Giả tưởng) Chuyến du lịch vui vẻ đến suối nước nóng
43 Chương 43: Phần 16: Hẹn hò trước ngày đính hôn
44 Chương 44: Phần 18: Cuối cùng tôi cũng trở thành bà thiếu phụ
45 Chương 45
46 Chương 46: Phần 19: Thất tịch và ngày thường
47 Chương 47: Phần 20: Chuyến du lịch Thái Lan và ngày thường
48 Chương 48: Phần 21: Chuyến du lịch Nhật Bản và ngày thường
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 1: Phần 1: Cuộc đời sẽ tuyệt thế nào nếu có một người bạn trai nhỏ tuổi hơn mình
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4: Phần 2: Có lẽ anh không thể yêu em
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8: Phần 3: Dáng vẻ đứng đắn lâu lâu mới gặp khi IQ bất ngờ tăng vọt
9
Chương 9
10
Chương 10: Phần 4: Thiếu gia độc miệng EQ âm
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14: Phần 5: Hình mẫu kiên trì với kiểu yêu xa không điển hình
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20: Phần 6: Người nhà, bạn bè và chó thân yêu
21
Chương 21
22
Chương 22: Phần 7: Cuộc sống dưới cùng một mái nhà cơm chẳng lành canh chẳng ngọt
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27: Phần 8: Khi tôi tự khoe mẽ bản thân thì bạn trai làm gì?
28
Chương 28: Phần 9: Cống sâu có hai tính cách hoà hợp
29
Chương 29: Phần 10: Chuyện của tôi - Những câu chuyện bé nhỏ
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32: Năm mươi câu hỏi về tính cách lẫn nhau (không phải giới tính)(1)
33
Chương 33
34
Chương 34: 50 câu hỏi trong sáng chứ không phải triết học
35
Chương 35: Phần 11: Phấn đấu vì cuộc sống mới
36
Chương 36: Phần 12: Lãng mạn phải dùng tiền để xây đắp
37
Chương 37
38
Chương 38: Phần 12: Tình yêu hàng ngày của những con người lười biếng
39
Chương 39: Phần 13: Đăng chương mới xong chạy luôn
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42: Phần 16: (Giả tưởng) Chuyến du lịch vui vẻ đến suối nước nóng
43
Chương 43: Phần 16: Hẹn hò trước ngày đính hôn
44
Chương 44: Phần 18: Cuối cùng tôi cũng trở thành bà thiếu phụ
45
Chương 45
46
Chương 46: Phần 19: Thất tịch và ngày thường
47
Chương 47: Phần 20: Chuyến du lịch Thái Lan và ngày thường
48
Chương 48: Phần 21: Chuyến du lịch Nhật Bản và ngày thường