Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?

Bây giờ Lưu Phong lại còn uống cốc nước cô vừa chạm miệng vào.

Trên đó có nước bọt của cô đấy. Nghĩ đến việc nước bọt của mình vào bụng Lưu Phong.

Thật là kinh tởm!

Thấy Lưu Phong tỏ vẻ không quan tâm, Diệp Đan Quỳnh xông tới giằng cốc nước lại, ném vào thùng rác.

“Xì, quái đản!”.

Cuối cùng Lưu Phong cũng hiểu tại sao Diệp Đan Quỳnh lại làm lố như vậy.

Đây là chê anh uống nước của cô. Đến lúc khát muốn chết thì nước đái cô cũng uống thôi.

Một lúc lâu sau, Diệp Đan Quỳnh cố gắng lấy lại bình tĩnh, lên tiếng: “Chuyện hôm nay coi như tôi nợ anh một ân tình, nhưng anh cũng không thể không nghe lời chị anh đấy chứ?”.

“Cô ấy bảo anh bảo vệ tôi ba tháng, nếu anh không đồng ý thì tôi sẽ nói với cô ấy”.

“Kiểu cận vệ ấy hả?”, Lưu Phong hỏi với vẻ châm chọc.

Nhìn ánh mắt đê tiện của Lưu Phong, Diệp Đan Quỳnh lại nổi đóa lên.

Nhưng nghĩ đến thân thủ của Lưu Phong quả thực lợi hại.

Bây giờ kem dưỡng da đang vào thời kỳ quan trọng nghiên cứu phát triển, nói không chừng sự an toàn của bản thân cô sẽ bị uy hiếp.

Nếu để Lưu Phong ở bên cạnh thì quả thực sẽ bớt rất nhiều phiền phức.

“Tôi không muốn xảy ra chuyện như ngày hôm nay nữa”.

Sau khi biết tính Lưu Phong, Diệp Đan Quỳnh không tiếp lời nữa: “Triệu Tiểu Hắc kia là chị gái của Triệu Ngôn, người của phòng bảo vệ vừa được tăng lương. Lưu Phong, tôi nể mặt anh mới tăng lương cho bọn họ đấy”.

“Chẳng phải anh có bản lĩnh sao? Anh phải bắt người của phòng bảo vệ chịu trách nhiệm, nếu lần sau con khốn Triệu Tiểu Hắc kia còn đến đây thì tôi sẽ sa thải tất cả đám bảo vệ đó”.

Đe dọa một cách trắng trợn.

Lưu Phong không ngờ Diệp Đan Quỳnh cũng khá thông minh.

Tuy anh không liên quan gì đến đám bảo vệ kia, nhưng vì thể diện anh cũng sẽ không để bọn họ bị sa thải.

“Xì, chuyện nhở”.

Lưu Phong đứng lên: “Nể mặt bố cô... à không, nể mặt chị tôi, sau này, không có sự cho phép của tôi, một con ruồi cũng đừng hòng bay vào”.

Rồi xoay người định đi.

Diệp Đan Quỳnh tỏ vẻ khó hiểu.

Bố?

Vừa nãy hình như Lưu Phong có nói đến bố sao?

Hay là cô nghe nhầm?

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà.

Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Đúng lúc này, một người hoảng hốt chạy vào, suýt nữa thì sà vào lòng Lưu Phong.

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi”, đó là một ông lão khoảng hơn 60 tuổi, mặc áo dài màu trắng.

Sau khi vội vàng xin lỗi Lưu Phong, ông lão nhanh chân đi tới trước mặt Diệp Đan Quỳnh, chán chường nói: “Diệp tổng, lại thất bại rồi”.

“Ông Tôn, vẫn chưa được sao?”, Diệp Đan Quỳnh hiển nhiên có chút thất vọng.

Tôn Khánh Niên thở dài, tự tát một cái vào mặt mình: “Diệp tổng, tôi đã phụ sự nhờ vả của cô, tôi đúng là vô dụng!”.

“Đã lâu như vậy mà tôi vẫn không tìm ra vấn đề ở đâu”.

Tôn Khánh Niên định tát cái nữa vào mặt mình, nhưng Diệp Đan Quỳnh đã vội nắm chặt lấy cổ tay ông ta: “Ông Tôn, ông đừng nói như vậy, lúc trước ông chịu giúp tôi là tôi đã vô cùng cảm kích rồi. Có lẽ loại kem dưỡng da hoàn hảo đó thực sự không tồn tại đâu”.

Lúc nói câu này, ánh mắt Diệp Đan Quỳnh đầy vẻ tiếc nuối.

Cô vốn tưởng mình có thể tạo ra kỳ tích trong ngành mỹ phẩm.

Nhưng bây giờ xem ra chỉ là suy nghĩ viển vông.

“Nhưng... nhưng Diệp tổng, công thức kia chắc hẳn không có vấn đề...”

Tôn Khánh Niên vẫn có chút không cam lòng, thở dài nói: “Hay là cô cùng tôi đi xem thế nào”.

Diệp Đan Quỳnh gật đầu, chuẩn bị đến phòng thí nghiệm cùng Tôn Khánh Niên.

Lúc đi qua Lưu Phong, thấy anh vân chưa đi, Diệp Đan Quỳnh vô thức nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Tuy anh biết đánh nhau, nhưng anh biết gì về mỹ phẩm không?”.

Diệp Đan Quỳnh nói câu này là cố ý chèn ép Lưu Phong, muốn lấy lại chút thể diện.

Nào ngờ Lưu Phong lại nói vẻ bất cần: “Ngoài sinh con thì không có gì là tôi không biết”.

“Diệp tổng, cậu ta là ai vậy?”, Tôn Khánh Niên thấy Lưu Phong huênh hoang như vậy, liền nhíu mày hỏi.

“Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là ông không biết gì về mỹ phẩm cả”.

Lưu Phong nói không chút nể nang, khiến Tôn Khánh Niên tức đến mức tái mặt: “Thằng nhãi không biết trời cao đất dày này từ đâu chui ra vậy?”.

Chapter
1 Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2 Chương 2: Trở về
3 Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4 Chương 4: Em đi đâu đấy?
5 Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6 Chương 6: Không thấy viết ạ
7 Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8 Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9 Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10 Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11 Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12 Chương 12: Tôi nhổ vào!
13 Chương 13:  Vãi chưởng! 
14 Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15 Chương 15: Có gì mau nói
16 Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17 Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18 Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19 Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20 Chương 20: Chị tôi đâu?
21 Chương 21: Chán sống à?
22 Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23 Chương 23: Tiêu rồi!
24 Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25 Chương 25: Tử Thần này muốn
26 Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27 Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28 Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29 Chương 29: Ăn cơm xong
30 Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31 Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32 Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33 Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34 Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35 Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36 Chương 36: Con khốn
37 Chương 37: Mẹ kiếp!
38 Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39 Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40 Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41 Chương 41: Diệp tổng
42 Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43 Chương 43: Cấp năm?
44 Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45 Chương 45: Nổ theo quán tính
46 Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47 Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48 Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49 Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50 Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51 Chương 51: Tầng hai
52 Chương 52: Ướt át lắm
53 Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54 Chương 54: Lữ Phong?
55 Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56 Chương 56: Không ai sánh bằng!
57 Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58 Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59 Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60 Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61 Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62 Chương 62: Đùa sao?
63 Chương 63: Lý nào lại vậy?
64 Chương 64: Cô Trương?
65 Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66 Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!
Chapter

Updated 66 Episodes

1
Chương 1: Sét đánh giữa trời quang
2
Chương 2: Trở về
3
Chương 3: Bạn thân chị là Diệp Đan Quỳnh
4
Chương 4: Em đi đâu đấy?
5
Chương 5: Lưu Phong rơi từ vách núi
6
Chương 6: Không thấy viết ạ
7
Chương 7: Đan Quỳnh cũng không ngốc
8
Chương 8: Sao hôm nay đột nhiên lại phát bệnh? 
9
Chương 9: Nghe nói cháu cũng đánh đấm rất giỏi?
10
Chương 10: Lôi tên này ra ngoài cho tôi!
11
Chương 11: Vậy tôi cho cô vay
12
Chương 12: Tôi nhổ vào!
13
Chương 13:  Vãi chưởng! 
14
Chương 14:  Bánh bao nhỏ thì sao?
15
Chương 15: Có gì mau nói
16
Chương 16:  Đồng nghiệp chạy mất
17
Chương 17:  Lưu Phong không đùa nữa
18
Chương 18:  Ăn không được liền đạp đổ sao? 
19
Chương 19: Không bị cái gì cắn cả
20
Chương 20: Chị tôi đâu?
21
Chương 21: Chán sống à?
22
Chương 22: Ra tay thật tàn nhẫn
23
Chương 23: Tiêu rồi!
24
Chương 24: Với vai trò là cảnh sát
25
Chương 25: Tử Thần này muốn
26
Chương 26: Lưu Phong cạn lời
27
Chương 27: Anh gọi anh ta là anh?
28
Chương 28: Khoảng mười giờ sáng
29
Chương 29: Ăn cơm xong
30
Chương 30: Hôm nay đợi ngân hàng mở cửa đi
31
Chương 31: Tôi thừa nhận thì đã sao?
32
Chương 32: Hay là anh cầm tạm trước?
33
Chương 33: Bao nhiêu tiền?
34
Chương 34: Ngoài cửa xuất hiện ba người
35
Chương 35: Anh sờ chỗ nào đấy?
36
Chương 36: Con khốn
37
Chương 37: Mẹ kiếp!
38
Chương 38: Hay là cô nghe nhầm?
39
Chương 39: Tôn Khánh Niên đồng tử co rút
40
Chương 40: Tôi có cháu gái là sai sao?
41
Chương 41: Diệp tổng
42
Chương 42: Cậu có gì muốn nói?
43
Chương 43: Cấp năm?
44
Chương 44: Tên Lưu Phong này lại tài giỏi như vậy?
45
Chương 45: Nổ theo quán tính
46
Chương 46: Cái thể loại tài xế quái gì thế này
47
Chương 47: Tam Quốc để tán gái?
48
Chương 48: Có gì đáng sợ đâu cơ chứ?
49
Chương 49: Có chuyện gì vậy?
50
Chương 50: Dám lên tầng với người phụ nữ của ông Lữ
51
Chương 51: Tầng hai
52
Chương 52: Ướt át lắm
53
Chương 53: Chỉ cần đánh tàn phế
54
Chương 54: Lữ Phong?
55
Chương 55: Biệt thự nhà họ Lữ
56
Chương 56: Không ai sánh bằng!
57
Chương 57: Đây là biệt thự của nhà họ Lữ
58
Chương 58: Chuyện thế này có thể nhịn được sao?
59
Chương 59: Thực sự quá mất mặt
60
Chương 60: Ý cô là đánh bạc sao?
61
Chương 61: Đàn ông truyền thống?
62
Chương 62: Đùa sao?
63
Chương 63: Lý nào lại vậy?
64
Chương 64: Cô Trương?
65
Chương 65: Cái quỷ gì thế này?
66
Chương 66: Ăn nói cho cẩn thận!