Chương 87: 87: Trở Về Nhà

Chu Nhiên tỉnh dậy trong tình trạng mệt mỏi không muốn cử động, đầu có chút đau vì hôm qua có lỡ uống một chút rượu.
Đêm qua làm loạn với Ngân Thương Duệ cũng rất nhiều, đến tờ mờ sáng cô mới có thể an giấc ngủ.
“Không cử động nổi.”
Cả cơ thể cô không thể cử động được.

Gắng lắm mới miễn cưỡng ngồi lên được thành giường.
“Ngân Thương Duệ đâu rồi nhỉ?”
Trên đất chỉ còn quần áo của cô, Ngân Thương Duệ đã đi từ lâu rồi.
“Cái tên này đúng là, để mặc con gái người ta ở đây cũng không nói gì mà đi trước rồi.”
Chu Nhiên cũng không nghĩ rằng mình bị bỏ rơi, cho tới khi đứng trước biệt thự nhìn đồ đạc của mình đang nằm trong tay bà quản gia và đưa nó cho cô.
“Cô bị bà chủ sa thải rồi.”
“Cái gì?”
Không một lời giải thích, cô cứ thế mà bị đuổi ra khỏi nhà.

Rất nhiều ánh mắt nhìn cô chê cười, chỉ duy nhất ánh mắt cô chờ Ngân Thương Duệ nhìn mình giải thích lại không thấy.

Anh ta lựa chọn trốn tránh ư?
“Trở về nhà đi.”
Lục Cẩm Du khi này xuất hiện từ đằng sau cô sau từng ấy ngày không gặp mặt.
“Lục Cẩm Du?”
Nhưng sao lần này gặp lại, Chu Nhiên lại cảm thấy cô ta có chút gì đó thay đổi nhỉ?
“Cô đang làm gì ở đây?”
“Người ba yêu dấu đang nhớ cô lắm đấy.”
Chu Nhiên nhìn biểu cảm mờ ám của Lục Cẩm Du, không khỏi nghi ngờ.
“Cô là người khiến tôi bị đuổi đi?”

Lục Cẩm Du lại tỏ vẻ như mình là người vô tội.
“Này đừng có vu oan cho tôi nhé, tôi chỉ góp phần thôi, chứ quyết định này đến từ chỗ Ngân Thương Duệ mà.”
Chu Nhiên nhíu mày, giọng điệu khó tin hỏi lại: “Ngân Thương Duệ?”
“Chính xác rồi, là anh ấy nói muốn đuổi cô đi mà!”
Ngân Thương Duệ đuổi cô đi sau những chuyện ngày hôm qua và những gì bọn họ đã trải qua ư? Không nghĩ cũng biết chuyện này có một bàn tay Lục Cẩm Du nhúng vào.
“Cô đã làm cách nào để ép anh ấy vậy?”
“Đừng có vu oan giá họa cho tôi, tôi là một người tốt đấy!”
“Tốt? Haha, cô nói bản thân ngu ngốc tôi sẽ tin hơn đấy.”
Tuy trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, nhưng đặt vào trong viễn cảnh quá khứ khi Lục Cẩm Du bị quay như dế thì Chu Nhiên lại vô thức mặc định.

Lục Cẩm Du sẽ không thể làm lên trò trống gì cả.
Suy nghĩ của cô hỗn loạn thật, hôm qua vừa tự nhủ Lục Cẩm Du này nguy hiểm, bây giờ lại nghĩ cô ta quá sức tầm thường.
“Thôi bỏ đi.

Chưa chắc cô có cái bản lĩnh đó.

Lâu rồi không gặp lại Tưởng Tịch Diên, có lẽ tôi nên đi gặp mặt ông, trở về đó tôi cũng sẽ gặp lại bọn họ.”
Chu Nhiên không còn lưỡng lự kéo vali đồng ý theo Lục Cẩm Du trở về.
Tuy không biết cô ta có thể làm được gì, nhưng cô không nghĩ rằng bản thân cô không thể ứng phó.
Chu Nhiên quá tự tin với khả năng của mình mà hoàn toàn quên mất, Thẩm Dạ Nhu đã chết trong tay cô ta.
“Thật tiếc vì không thể đưa cô về sớm hơn.

Chu Nhiên cô biết không, mấy ngày tôi ở trong căn nhà đó có nhiều chuyện xảy ra lắm đó!”
Đến khi cô nhận ra chuyện đó, mới cảm thấy hình như cô đã phạm sai lầm.
Chu Nhiên kích động nắm lấy cổ áo cô ta:
“Cô đã làm gì bà ấy?”
Lục Cẩm Du vờ như không hiểu, cười một cách vô tri:
“Cô lại vu oan giá họa cho tôi đấy, tôi có làm gì đâu chứ.”
Chu Nhiên thấu rõ tâm tính của Lục Cẩm Du, cô sao có thể tin người này.

Ít nhất điều cô rõ nhất, là Lục Cẩm Du là một kẻ giả tạo thế nào.
“Tôi không tin cô!”
“Chà, không tin thì sao? Cô định làm gì tôi vậy?”
Chu Nhiên nắm cổ áo cô ta, còn thuộc hạ của Tưởng Tịch Diên thì lại ngăn chặn việc đó.

Bọn họ giữ chặt lấy tay cô ép buông tay.
“Các người cẩn thận, chị gái tôi mà lỡ có xây xước gì ba tôi lại nghĩ tôi bắt nạt chị ấy mất.”
Hai người đó im lặng, bọn họ được phái đến để giám sát cô chủ nhỏ để đưa con gái của tình nhân trở về nhà an toàn.
“Vâng thưa cô chủ.”
Thuộc hạ cô ta đem theo gồm hai người, tên là Đại Nha và Tiểu Nha, là người của Tưởng Tịch Diên.

Đương nhiên người sai khiến hai bọn họ là Tưởng Tịch Diên.
“Buông tay!”
Chu Nhiên bị hai tên này chế ngự, nhưng cô vẫn có thể vung ray thoát khỏi.

Cô có thể thoát được lực tay của bọn họ, bọn họ cũng rất bất ngờ.
“Xem ra cô ấy muốn chúng ta sử dụng bạo lực để đưa đến chỗ lão gia rồi.”
“Không cần, tôi sẽ trở về ngay lúc này.” Cô nhìn Lục Cẩm Du không chớp mắt, dường như còn muốn xé tan bộ dạng giả dối của cô ta ra.
Thẩm Dạ Nhu lần này có mệnh hệ gì, nhất định có kẻ phải chết.
Chu Nhiên quay đầu bước vào trong xe.

Đại Nha và Tiểu Nha nhìn nhau im lặng, sau đó cũng trở lại xe.
Lục Cẩm Du ngồi cạnh cô, cô vẫn quan sát xem động thái của cô ta.
Lục Cẩm Du cảm nhận được, nên đã ngỏ ý bắt chuyện.
“Chị gái, có phải chị cũng rất hào hứng không?”
“…”
“Em đang rất mong chờ đó, ngày tất cả chúng ta đoàn tụ ấy.”
“…” Chu Nhiên vẫn im lặng.
“Sao chị không nói? Có phải chị cảm thấy lạ lẫm không?”
Chu Nhiên tia thẳng một đường mắt đối mắt với Lục Cẩm Du, nửa khinh thường, nửa thương hại.
“Cô… thật đáng thương!”
“Đáng thương?” Đến bây giờ Lục Cẩm Du vẫn không thể hiểu bản thân đáng thương chỗ nào.
“Cô đừng cố đóng vai một người khác để hoàn thiện bản thân nữa.

Thật lố bịch!”
“Lố bịch?”
“Không phải sao? Cô vẫn đang cố làm điều đó đấy, Tịch Nhiên tiểu thư!”
Lục Cẩm Du cứng họng, không phải do cô ta đã bị khuất phục, mà là vì không biết dùng ngữ điệu nào để đáp trả.
Tức giận? Nhưng cô đã nói đúng.
Vui cười thân thiện? Tâm can Lục Cẩm Du không thể làm vậy.
Vậy cô ta sẽ dọn ra được biểu cảm gì?
Không gì cả, Lục Cẩm Du lựa chọn im lặng.
Xe lăn bánh trở về nơi cũ, nơi mà lâu lắm rồi Chu Nhiên không xuất hiện.
Căn nhà đó có những hình ảnh chẳng hề tốt đẹp chút nào, đặc biệt là khi Thẩm Dạ Nhu vẫn còn đâm đầu mù quáng vào một người không đáng rồi xuýt chút nữa chết cùng.

Căn nhà đã cháy rụi bây giờ lại vẫn nguy nga như thế.
Liệu nó có tốt hơn một căn nhà đã bị cháy không?

“Tiểu… tiểu thư, hành lý của cô có thể đưa cho chúng tôi.” Người hầu miễn cưỡng dạ thưa với Chu Nhiên, còn cô thì không lấy chút cảm xúc.
“Không cần, tôi cũng không định ở lại đây lâu.” Bởi cô chẳng có lý do gì để phải ở lại.
Chu Nhiên đi trước đem hành lý vào trong biệt thự, Lục Cẩm Du cũng vội bước đi theo.
Trong phòng khách có thêm vài bộ mặt, cô chưa kịp nhìn rõ có bao nhiêu người đang đợi sự xuất hiện của mình, đã có người không chờ được lao tới chỗ cô.
“Cẩm Du con không sao chứ?”
“?” Chu Nhiên bất ngờ vì không nghĩ Lục Sương cũng xuất hiện ở đây.
Tưởng Tịch Diên cũng nhanh chóng nói:
“Con tới rồi à Cẩm Du.”
Chưa cần biết có chuyện gì đang xảy ra ở đây, nhưng có vẻ nó cũng chẳng quan trọng.

Cô trực tiếp ngó lơ Tưởng Tịch Diên, quay sang hỏi Lục Sương:
“Bà và Tịch Nhiên không làm gì Thẩm Dạ Nhu đâu, đúng không?”
“Chị gái đừng có nói như vậy chứ? Chúng ta là người một nhà rồi đấy.

Với lại, chị cần gì phải lo lắng cho mẹ em chứ, không phải bà ấy đang đứng trên lầu kia sao?”
Lục Cẩm Du chỉ tay về hướng Thẩm Dạ Nhu, bà quả thật đang đứng đó theo dõi bọn họ từ trên xuống.
Chu Nhiên kích động, đã nhìn bà gọi một tiếng:
“Mẹ!”
Lục Sương không biết, còn tưởng gọi mình.
“Mẹ đây con! Con nhìn đi đâu vậy?”
Chu Nhiên điều chỉnh cảm xúc, sau đó thở dài.

Cô chút nữa quên mất mình đã không thể chính cống gọi bà ấy là mẹ nữa rồi.
“Vậy hẳn là phải có chuyện gì đó, mới có buổi gặp này đúng không?”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2 Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3 Chương 3: 3: Cốt Truyện
4 Chương 4: 4: Bị Lừa
5 Chương 5: 5: Ông Trương
6 Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8 Chương 8: 8: Gia Đình
9 Chương 9: 9: Không Thoát
10 Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11 Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13 Chương 13: 13: Thanh
14 Chương 14: 14: Trống Không
15 Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16 Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17 Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18 Chương 18: 18: Loạn
19 Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20 Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21 Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22 Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23 Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24 Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25 Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26 Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27 Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28 Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29 Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30 Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31 Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32 Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33 Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34 Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35 Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36 Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37 Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38 Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39 Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40 Chương 40: 40: Tính Kế
41 Chương 41: 41: Say Rượu
42 Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: 43: Ám Tình
44 Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45 Chương 45: 45: Phát Hiện
46 Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47 Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48 Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50 Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: 51: Hỏi
52 Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53 Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54 Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55 Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56 Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57 Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58 Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59 Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60 Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61 Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62 Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63 Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64 Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65 Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66 Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67 Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68 Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69 Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70 Chương 70: 70: Không Yêu
71 Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72 Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73 Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74 Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75 Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76 Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77 Chương 79: 79: Giấc Mơ
78 Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79 Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80 Chương 84: 84: Đi Chơi
81 Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82 Chương 86: 86: Quấn Quýt
83 Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84 Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2
Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3
Chương 3: 3: Cốt Truyện
4
Chương 4: 4: Bị Lừa
5
Chương 5: 5: Ông Trương
6
Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8
Chương 8: 8: Gia Đình
9
Chương 9: 9: Không Thoát
10
Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11
Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13
Chương 13: 13: Thanh
14
Chương 14: 14: Trống Không
15
Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16
Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17
Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18
Chương 18: 18: Loạn
19
Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20
Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21
Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22
Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23
Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24
Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25
Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26
Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27
Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28
Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29
Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30
Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31
Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32
Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33
Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34
Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35
Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36
Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37
Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38
Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39
Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40
Chương 40: 40: Tính Kế
41
Chương 41: 41: Say Rượu
42
Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: 43: Ám Tình
44
Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45
Chương 45: 45: Phát Hiện
46
Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47
Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48
Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50
Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: 51: Hỏi
52
Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53
Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54
Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55
Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56
Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57
Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58
Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59
Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60
Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61
Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62
Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63
Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64
Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65
Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66
Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67
Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68
Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69
Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70
Chương 70: 70: Không Yêu
71
Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72
Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73
Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74
Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75
Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76
Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77
Chương 79: 79: Giấc Mơ
78
Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80
Chương 84: 84: Đi Chơi
81
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82
Chương 86: 86: Quấn Quýt
83
Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn