Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết

Tịch Nhiên gõ nhịp vang trên bàn, không khí giữa cô và người kia hết sức gượng gạo, anh nửa lời cũng không nói.
“Diệp Thanh Duệ.”
“Ừ.”
Cô không ngăn khỏi tò mò, đối mặt trực diện với anh hỏi:
“Cuốn sách của anh… nó muốn anh làm gì?”
Nhân thấy có cơ hội giải thích, Ngân Thương Duệ khẩn trương trả lời:
“Từ trước đến giờ tôi thật sự không yêu Lục Cẩm Du kia đâu.

Chỉ là diễn cho tròn vai thôi.”
Tịch Nhiên không nói nhìn anh, lại càng khiến anh lo sợ căng thẳng.
“Vì thế em cũng không cần vì cô ta mà buồn.”
Nhận thấy Ngân Thương Duệ đã nghĩ quá nhiều, cô trực tiếp phủ nhận:
“Buồn thật, rất buồn cười đấy Diệp Thanh Duệ.

Anh trả lời câu hỏi của tôi sao lại lạc đề vậy? Tôi hỏi cuốn sách của anh yêu cầu làm gì mà?”
So với mấy lời vô nghĩa muốn khẳng định bản thân đó của Ngân Thương Duệ, Tịch Nhiên lại càng quan tâm tới cuốn sách của anh hơn cả.
“Nó chỉ muốn tôi làm tròn vai nam chính thôi.”
Tịch Nhiên không thể thấy được cuốn sách đã thay đổi thế nào, đầu chợt nảy ý, bèn nói:
“Anh thử mở xem cuốn sách của anh xem.”

Cô muốn xem biểu cảm của anh về sự thay đổi của cuốn sách.

Nếu như có vấn đề gì xảy ra với cuốn sách, cô có thể nhìn mặt anh đoán chuyện.
“Đừng mong chờ gì nhiều, sách này thật sự sắp bị tôi bỏ đi rồi.”
Ngân Thương Duệ mở ra, Tịch Nhiên cũng chăm chú nhìn anh.

Nhưng sau một khoảng thời gian có quá nhiều chuyện thay đổi như thế, Ngân Thương Duệ lại chẳng mảy may có chút biểu cảm gì.
“Em có thấy chữ không?”
“Sách của anh, tôi có thể thấy sao?”
“Ngay cả tôi còn chẳng thấy, huống chi là em.” Anh nói, một chút giả dối cũng không có.
Tịch Nhiên nhìn anh, biết anh không nói dối, mới tiếp tục hỏi:
“Sách của anh có vấn đề rồi?”
“Ừ, từ khi đụng phải em ở biệt thự kia, cuốn sách không còn gì để thấy nữa.”
“Trước đó không tính, khi ấy anh cầm nhầm sách của tôi.

Cuốn sách trong tay anh mới chính thuộc sở hữu của anh.

Anh thử xem kĩ, nó không thể không hiện chữ với chủ nhân của nó chứ?”
Khi đó Ngân Thương Duệ được Hoắc Kình Vũ đưa cho cuốn sách có bề ngoài tương tự, anh từng nghi ngờ cuốn sách này là giả, nhưng nó không phải giả.

Bây giờ biết được cuốn sách anh luôn cầm là của Tịch Nhiên, cũng gấp rút lật cuốn sách của mình mấy lần.
“Thật sự không thấy.”
“Kì quái.”
“Có người…” Ngân Thương Duệ hơi chần chừ, nhưng anh vẫn quyết định nói, “Có người từng nói với tôi, cuốn sách không nhận chủ sẽ không hiện chữ…”
“Người anh nói có phải Phương Thiết không?”
“Em biết hắn?” Anh hơi ngạc nhiên.
“Hắn từng kiếm đến tôi.”
Cả hai người bọn họ nhìn nhau, dường như có trùng ý nghĩ.
Bọn họ đều nhớ chính miệng Phương Thiết nói sẽ không có người thứ hai khác ngoài bọn họ.

Cả cô lẫn Ngân Thương Duệ đều bị hắn ta lừa một vố về sự tồn tại của đối phương.
“Anh biết hắn ta ở đâu không?”
Ngân Thương Duệ nhìn cô như thấu ý: “Biết.”

“Chúng ta đi tìm hắn nói chuyện.”
“Được.”
Bọn họ tức tốc rời khỏi nhà, đi tới chợ đen kia, gặp Hoắc Thuần Du trước.
“Huhu, ta không chấp nhận đâu! Dẫu đã biết hắn là con gái, nhưng sao ta chấp nhận được chứ.

Mãi ta mới thích người khác mà!”
Hoắc Thuần Du trốn trong phòng, chui vào trong lòng ông Trương khóc lớn.

“Ta nói ngươi rồi ngươi không nghe, đã nói đừng yêu hắn, ngươi lại còn đánh cả ta để làm phản.” Ông Trương không ghét bỏ, còn vuốt ve hắn giúp hắn bình tĩnh.
“Ông già, tôi thật thảm quá!”
Tịch Nhiên và Ngân Thương Duệ đứng ngoài trông thấy dáng vẻ hiếm có của Hoắc Thuần Du, người thì sớm biết chuyện không nói, còn người không biết lại há miệng trợn mắt, vô cùng bất ngờ.
Tịch Nhiên nhìn hắn ta đang ôm ông trương, còn tưởng hắn muốn tiếp tục bắt nạt người của mình.

Vì thế vừa tới đã hét lớn:
“Anh đang làm gì với ông Trương ở đây vậy?”
Hai người bọn họ phát hiện sự có mặt của cô, mới thu lại hành động thân mật, ho gượng.
“Cô… sao cô lại ở đây?”
“Sao cô ấy không thể ở đây?” Ngân Thương Duệ nói, giọng điệu còn có hàm ý chê cười.
Hoắc Thuần Du vốn như kẻ thất tình, lại vì vậy mà càng không cam tâm.
“Đừng nói là cậu nói hết rồi đưa cô ta tới tìm tôi tính sổ nhé?”
Tịch Nhiên đi tới cạnh ông Trương, ánh mắt nhìn trên dưới một lượt.
“Không có dấu hiệu ẩu đả, vậy các người cùng nhau ở trong phòng này làm gì?”
Ông Trương nhất thời không nói lên lời, Hoắc Thuần Du vì vậy mà thay ông nói:
“Tôi ở cùng với ông già nhà tôi có gì khiến cô bất ngờ sao?”

“Ông già?”
Cô nhìn ông Trương, khi này ông ta mới bất đắc dĩ nói ra:
“Thì… hắn là cháu của tôi.”
Tịch Nhiên có ngờ cũng không ngờ, hai người này lại có mối quan hệ như vậy.
“Các người…”
Bọn họ trước đó còn muốn đánh nhau, sao bây giờ lại trở thành người nhà? Cô nói không sốc mới kỳ quái.
“Cô không phải có gia đình sao? Bọn tôi chỉ là xích mích mới đánh nhau.

Cô còn không hiểu đạo lý yêu nhau lắm cắn nhau đau à?”
Tịch Nhiên im đi, chuyện gia đình xích mích, cô cũng làlần đầu cảm nhận được ở nhà họ Tưởng, nhưng không khí giữa các thành viên trong gia đình là muốn đì nhau chết chứ không phải yêu nhau lắm cắn nhau đau mà hắn đã nói.
Ngân Thương Duệ thấy vậy liền bước tới dưới bóng của Hoắc Thuần Du, đạp anh ta một cái trượt ra khỏi cửa.

Hắn bị đạp không cam tâm, bám víu lấy cánh cửa rồi buông lời sầu não.
“Haiz, bạn bè bao năm cũng không bằng nữ nhân trong lòng.”
Anh còn muốn thay Tịch Nhiên trút giận, nhưng vì thời thế cấp bách, cho nên thẳng thắn đi vào vấn đề:
“Đừng nhiều lời, ngay lập tức đi kiếm Phương Thiết về đây cho tôi.”
Hoắc Thuần Du chợt ôm bụng cười lớn, trái lại với vẻ khẩn trương của anh.
“Kiếm làm gì, hắn đang ở sân sau nhà anh, nướng khoai đấy!”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2 Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3 Chương 3: 3: Cốt Truyện
4 Chương 4: 4: Bị Lừa
5 Chương 5: 5: Ông Trương
6 Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8 Chương 8: 8: Gia Đình
9 Chương 9: 9: Không Thoát
10 Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11 Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13 Chương 13: 13: Thanh
14 Chương 14: 14: Trống Không
15 Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16 Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17 Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18 Chương 18: 18: Loạn
19 Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20 Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21 Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22 Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23 Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24 Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25 Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26 Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27 Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28 Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29 Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30 Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31 Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32 Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33 Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34 Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35 Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36 Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37 Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38 Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39 Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40 Chương 40: 40: Tính Kế
41 Chương 41: 41: Say Rượu
42 Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: 43: Ám Tình
44 Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45 Chương 45: 45: Phát Hiện
46 Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47 Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48 Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50 Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: 51: Hỏi
52 Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53 Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54 Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55 Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56 Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57 Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58 Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59 Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60 Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61 Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62 Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63 Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64 Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65 Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66 Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67 Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68 Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69 Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70 Chương 70: 70: Không Yêu
71 Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72 Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73 Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74 Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75 Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76 Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77 Chương 79: 79: Giấc Mơ
78 Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79 Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80 Chương 84: 84: Đi Chơi
81 Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82 Chương 86: 86: Quấn Quýt
83 Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84 Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2
Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3
Chương 3: 3: Cốt Truyện
4
Chương 4: 4: Bị Lừa
5
Chương 5: 5: Ông Trương
6
Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8
Chương 8: 8: Gia Đình
9
Chương 9: 9: Không Thoát
10
Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11
Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13
Chương 13: 13: Thanh
14
Chương 14: 14: Trống Không
15
Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16
Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17
Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18
Chương 18: 18: Loạn
19
Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20
Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21
Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22
Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23
Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24
Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25
Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26
Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27
Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28
Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29
Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30
Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31
Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32
Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33
Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34
Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35
Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36
Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37
Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38
Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39
Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40
Chương 40: 40: Tính Kế
41
Chương 41: 41: Say Rượu
42
Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: 43: Ám Tình
44
Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45
Chương 45: 45: Phát Hiện
46
Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47
Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48
Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50
Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: 51: Hỏi
52
Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53
Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54
Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55
Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56
Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57
Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58
Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59
Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60
Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61
Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62
Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63
Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64
Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65
Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66
Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67
Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68
Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69
Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70
Chương 70: 70: Không Yêu
71
Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72
Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73
Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74
Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75
Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76
Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77
Chương 79: 79: Giấc Mơ
78
Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80
Chương 84: 84: Đi Chơi
81
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82
Chương 86: 86: Quấn Quýt
83
Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn