Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết

“Anh gọi tôi vào là để làm gì?”
Tịch Nhiên gõ nhịp vang trên bàn, khi nói chuyện hay đàm phán với ai cô hay làm vậy để đỡ cảm thấy nhàm chán.
Nhưng lời Ngân Thương Duệ nói đây còn khiến cô chán hơn gấp bội:
“Tôi chỉ muốn nói cô đừng bắt nạt tiểu Du nữa thôi.”
Cô thấy lời này giả quá.
“Anh… đừng miễn cưỡng quá.”
“Miễn cưỡng?” Ngân Thương Duệ nghe không hiểu được ý tứ của cô.
“Anh rõ ràng không yêu Lục Cẩm Du.”
Dù không biết anh ta thích đàn ông, cô cũng nhận thức được anh ta không hề yêu Lục Cẩm Du.

Hành động không dứt khoát, khuôn mặt cũng thoáng có một biểu cảm lạ, giống như rất căm ghét nhưng bị ép phải thân mật vậy.
Ngân Thương Duệ rất muốn tán thưởng đôi mắt tinh tường của Tịch Nhiên, nhưng anh không đị để lộ đuôi cáo.
“Yêu là thế nào? Cô đã yêu hay được yêu chưa?”
Cô chưa được yêu, nhưng chắc chắn đã từng yêu.

Không nhẽ cô lại không biết ánh mắt khi nhìn người mình yêu là như thế nào sao?
“Anh đừng lôi tôi vào vấn đề của anh.

Chuyện anh không yêu cô ta, có gì phải che giấu.”
“Che giấu? Vậy cô thử nói xem tôi đang che giấu điều gì?”
Tịch Nhiên cân nhắc một hồi, cuối cùng quyết định nói ra:
“Phương diện kia của anh không ổn, tôi không ý kiến.”
Nghĩ lại cảnh khi nãy, bờ mông quyến rũ đó chắc chắn là kẻ nằm dưới rồi.
“Nếu để chàng trai nào đó biết anh cố gắng gồng lên như thế chắc hẳn sẽ xót lắm.”

“?” Ngân Thương Duệ còn chưa hiểu cô muốn nói gì.
“Ý tôi chính là bạn trai của anh đó.”
Anh nghe tới hai chữ bạn trai, không kìm nổi mà đập bàn.

“Cô nói lại một câu nữa xem.” Ngân Thương Duệ lớn giọng hăm dọa.
“Xã hội sẽ chấp nhận, anh muốn che mắt người đời thì cũng có thể chọn tôi thay vì Lục…”
Câu nói chưa tròn, đã bị Ngân Thương Duệ nuốt hết vào bụng.

Anh ta nâng cằm cô hôn mạnh, giống như sói đói mãi không chịu nhả.
Tịch Nhiên lần đầu bị người ta hôn, không khỏi có phần kinh sợ.

Cô đã cố thoát, nhưng đã bị anh ghì chặt đầu không thể nhúc nhích.

Lưỡi cô bị đẩy lên đẩy xuống, mọi chốn đều lưu lại chút dư vị mật ngọt khó tả.

Cô không hưởng thụ, nhưng hình như tên đàn ông này vừa mới uống rượu vang, miệng cũng thật ngọt.
Nhận thấy hơi sai, Tịch Nhiên dứt khoát cắn mạnh vào môi dưới của anh.

Máu mặn tuôn ra khiến nhịp thở hai người rời nhau.
Tịch Nhiên nhanh chóng phi nước bọt ra ngoài, cảm thấy kinh tởm ra mặt.
Ngân Thương Duệ vừa bị bôi nhọ thanh danh, lại bị cắn, tiếp đến lại bị Tịch Nhiên tát một cái mạnh vì hành động thô lỗ của mình.
Cô bị người lạ chiếm tiện nghi, không phải nể mặt nam chính, cô có lẽ còn giết anh ta rồi.
“Cô không phải nói, muốn che mắt thì tìm đến cô còn gì?”
Ngân Thương Duệ nói với vẻ tự hào, lại bày ra dáng vẻ yêu nghiệt nâng cằm cô trêu chọc.

Tên này rõ ràng muốn kiếm chuyện!
Tịch Nhiên tức sôi tới đỗi trán nhăn lại như mặt giấy bị vò nát, cô dùng sức hất tay anh ra, tặng anh một cái lườm rồi bỏ đi.

Anh lần đầu tiên chọc điên Tịch Nhiên lại thu về biểu cảm đó của cô, chớp nhoáng cảm thấy người này không thực.

Sau đó lại như phát hiện kỳ quan mới, anh mỉm cười:
“Nếu để mèo con kia thấy mình hôn cô ta, không biết mèo con sẽ có biểu cảm gì nhỉ? Tưởng tượng cảnh mèo đánh mèo, haha, nếu có cơ hội thì chắc sẽ vui lắm.

Chỉ tiếc mèo con không có mặt ở đây, nếu không cô ấy sẽ tức điên mất.”
Cửa phòng Ngân Thương Duệ mở toang bên trong vẫn còn tiếng cười đùa, còn cửa phòng của Tịch Nhiên đã đóng chặt, trần nhà trắng như hạ tầm mắt cô xuống, có thứ gì đó mờ mờ tuôn ra.

Cô ngồi sụp xuống sàn, ôm mặt khóc.
Tịch Nhiên mạnh mẽ như thế, cũng có một mặt Chu Nhiên yếu đuối bên trong sâu cõi lòng.

Đó là nụ hôn đầu của cô, cô giữ đã giữ 36 năm trời rồi.

Cư nhiên lại bị một người không ra gì cướp mất, đúng là không thể chấp nhận nổi.
Nụ hôn ấy cô luôn mong chờ, chỉ là không phải dành cho ai cũng được…
“Thanh, anh với cô gái kia… đó là hôn sao?”

“Cô bé, em muốn biết để làm gì? Định hôn tôi à?”
“Tên hỗn đản này! Tôi chỉ muốn hỏi, hôn anh tôi thà tự luyến hôn mình còn hơn.”
Chu Nhiên tuyệt tình từ chối anh, đó là năm cô 16 tuổi, khi sự ngượng ngùng khiến cho một thiếu nữ không thể thừa nhận bản thân đã bị thu hút từ một người khác giới.

Khi ấy cự tuyệt có bao nhiêu tiếc nuối, cô đều che giấu sau bộ dạng đanh đá lạnh lùng.
“Chu Nhiên, khi này em ghé sát tôi như thế, có phải đã muốn hôn tôi rồi không?”
“Đang khiêu vũ, có phải tôi ôm anh là tôi muốn ngủ với anh luôn không?”
“Có khả năng lắm.”
“Vô liêm sỉ.”
Bên cạnh nhau bốn năm chưa từng có cơ hội tiến đến một mối quan hệ sâu hơn, khi này Chu Nhiên ngoại trừ căm ghét sự gò bó do Diệp Thanh Duệ mang lại, cô còn hận cả người đàn ông trước mặt này.

Cô ngoại trừ anh, không được phép tiếp xúc với bất kỳ tên đàn ông nào khác.

Vì thế nụ hôn đầu cũng chưa trao tặng lại cho ai…
Năm 21 tuổi cô tìm cách rời khỏi Diệp Thanh Duệ, cô được tiếp xúc nhiều hơn với những người đàn ông khác, mới nhận ra chẳng có ai xuất sắc được như anh cả.

Những người tìm tới nói yêu cô đều chẳng được cô để vào mắt.
Năm 26 tuổi có thế lực riêng, cạnh tranh sòng phẳng với anh mọi lúc mọi nơi.

Bọn đàn ông đều bị Diệp Thanh Duệ dọa sợ, chẳng còn ai dám tới tìm cô nữa.
“Hay là em hôn tôi một cái, tôi liền trả lại tất cả những thứ tôi đã cướp từ em.

Em thấy thế nào?”
“Cút, có kẻ ngốc mới muốn hôn anh.”
Tròn mười năm, cô đã giữ cho mình nụ hôn đầu quý giá.

Anh đưa cái giá sẽ trả lại mọi thứ, cô lần nữa dao động.

Nhưng tâm hồn ấy đã khô cằn, một chút nước rỉ xuống đã không thể khiến cả cả mảnh đất đã khô hạn nhiều năm trở nên tươi mát.

Cho dù là tiếc nuối hay mong chờ, cô đã không thể như hồi đầu yêu thích anh nữa.

Thứ tình cảm này nếu để anh biết, cô sợ sẽ lại bị anh trêu đùa.

Nếu vậy làm kẻ thù, dùng hận ý cả đời để che giấu đi thứ tình cảm mù quáng kia, sẽ khiến cô tâm hồn thanh thản hơn.
Nhưng đến thế nào, yêu hay hận, cô vẫn muốn nhìn thấy anh hằng ngày.

Người đàn ông này để lại sự ám ảnh cả tuổi thanh xuân của cô, hắn khiến cô yêu hắn, rồi khiến cô hận, nhưng chưa một lần cô thực sự muốn giết quách hắn đi sau mỗi lần xung đột, chưa một lần nghĩ hắn sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi tầm mắt mình…
“Chúc mừng cô nhé, tên Diệp Thanh Duệ kia xui rủi sao lại chết mất xác dưới sông rồi.

Từ giờ sẽ không còn ai có thể tranh đua với cô nữa rồi.”
Tin anh tai nạn chết truyền đến, khiến Chu Nhiên vừa tin vừa không tin.

Nó nào khác một án tử hình bị giáng lên người một người vô tội, một người thậm chí còn chưa được yêu lại nhận được một cái kết cục không ra gì như thế.

Khi ấy cô tuyệt vọng bao nhiêu, chẳng ai biết cả, bọn họ còn nghĩ cô vui vẻ lắm…
Lại thêm mười năm, mười năm này im lặng biết mấy, chẳng ai quấy rầy cô cả, cuộc sống cũng tẻ nhạt, Chu Nhiên hóa thành ác nữ thẳng tay trừng trị những kẻ trêu đùa hay nhạo báng về cái chết của anh.

Dần già chẳng ai dám đến gần cô nữa, còn nụ hôn đầu là thứ gì, cô cũng không còn hiểu nữa…
Hôm nay ngày đẹp, cô chính thức mất nụ hôn đầu.

Nhưng sao cô buồn quá, có lẽ có điều gì đó được đào bới lên, khiến cho một Chu Nhiên bình thường cứng rắn cũng không thể kiểm soát được hai hàng nước mắt.
“Ngân Thương Duệ, anh nhất định cũng muốn trêu đùa tôi đúng không?”
Tịch Nhiên lẳng lặng lau nước mắt, nhanh chóng định thần lại, tránh cảm xúc đau thương tái lập.
“Tôi nhất định có cách, khiến anh đau khổ hơn cả việc phải chết đi.”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2 Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3 Chương 3: 3: Cốt Truyện
4 Chương 4: 4: Bị Lừa
5 Chương 5: 5: Ông Trương
6 Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8 Chương 8: 8: Gia Đình
9 Chương 9: 9: Không Thoát
10 Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11 Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13 Chương 13: 13: Thanh
14 Chương 14: 14: Trống Không
15 Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16 Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17 Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18 Chương 18: 18: Loạn
19 Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20 Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21 Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22 Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23 Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24 Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25 Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26 Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27 Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28 Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29 Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30 Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31 Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32 Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33 Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34 Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35 Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36 Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37 Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38 Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39 Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40 Chương 40: 40: Tính Kế
41 Chương 41: 41: Say Rượu
42 Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: 43: Ám Tình
44 Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45 Chương 45: 45: Phát Hiện
46 Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47 Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48 Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50 Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: 51: Hỏi
52 Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53 Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54 Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55 Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56 Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57 Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58 Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59 Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60 Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61 Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62 Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63 Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64 Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65 Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66 Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67 Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68 Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69 Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70 Chương 70: 70: Không Yêu
71 Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72 Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73 Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74 Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75 Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76 Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77 Chương 79: 79: Giấc Mơ
78 Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79 Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80 Chương 84: 84: Đi Chơi
81 Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82 Chương 86: 86: Quấn Quýt
83 Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84 Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2
Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3
Chương 3: 3: Cốt Truyện
4
Chương 4: 4: Bị Lừa
5
Chương 5: 5: Ông Trương
6
Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8
Chương 8: 8: Gia Đình
9
Chương 9: 9: Không Thoát
10
Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11
Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13
Chương 13: 13: Thanh
14
Chương 14: 14: Trống Không
15
Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16
Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17
Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18
Chương 18: 18: Loạn
19
Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20
Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21
Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22
Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23
Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24
Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25
Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26
Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27
Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28
Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29
Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30
Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31
Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32
Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33
Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34
Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35
Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36
Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37
Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38
Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39
Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40
Chương 40: 40: Tính Kế
41
Chương 41: 41: Say Rượu
42
Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: 43: Ám Tình
44
Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45
Chương 45: 45: Phát Hiện
46
Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47
Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48
Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50
Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: 51: Hỏi
52
Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53
Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54
Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55
Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56
Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57
Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58
Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59
Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60
Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61
Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62
Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63
Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64
Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65
Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66
Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67
Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68
Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69
Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70
Chương 70: 70: Không Yêu
71
Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72
Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73
Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74
Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75
Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76
Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77
Chương 79: 79: Giấc Mơ
78
Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80
Chương 84: 84: Đi Chơi
81
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82
Chương 86: 86: Quấn Quýt
83
Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn