Chương 01

Chương 1: Hoàng thành trong cung điện
Năm Thiên Thánh thứ năm.
Năm Bạch Thế Phi 17 tuổi không lâu sau sẽ đến lễ trưởng thành, Bạch lão gia cần cù thật thà, vất vả lâu ngày thành bệnh, kéo dài mấy tháng cuối cùng thuốc và châm cứu cũng khó trị, Bạch lão gia cả đời chưa từng nạp thiếp, cùng kết tóc với duy nhất một thê tử ân ái tình thâm, sau khi ông qua đời Bạch phu nhân đau lòng quá độ, cả ngày không ăn không uống, cũng cùng năm đó xuôi tay lìa khỏi nhân gian.
Đau đớn vì mất song thân, Bạch Thế Phi đau lòng gần chết, kiên trì giữ tròn đạo hiếu chịu tang ba năm, đem tâm tư nặng nề vùi đầu vào trong cơ nghiệp mà phụ thân đã mất truyền lại, đối với trăm lời mai mối một mực xin miễn.
Cho dù hắn đã khẳng định một lời sẽ không kết hôn, nhưng trong ba năm qua cũng vẫn có vô số bà mối đạp phá cánh cửa Bạch phủ, tuy rằng cuối cùng đều là không thành thoái lui.
Năm Thiên Thánh thứ tám, Bạch Thế Phi hai mươi tuổi mãn tang giữ tròn đạo hiếu.
Ngày hôm đó, đại nội điện Thừa Minh bỗng nhiên hạ xuống một đạo thánh chỉ, Thái hậu sai người triệu hắn tiến cung gặp mặt.
Bên trong lò trầm hương bằng vàng khắc hoa văn tinh xảo đang không tiếng động đốt một loại hương liệu không biết tên, một mùi thơm kỳ dị nhẹ nhàng lan tỏa khắp phòng, mùi hương như có như không thổi qua chóp mũi, hít nhẹ một hơi thở cũng thấm tận tim gan, cực kỳ thanh nhã hợp lòng người.
Dựa vào chiếc ghế bằng gỗ tử đàn cạnh cửa sổ, trên mặt ghế phủ một lớp nệm êm có hình hoa Mẫu Đơn bảy màu.

Bạch Thế Phi dáng vẻ lười nhác tựa trên ghế, mái tóc đen không hề rối loạn được buộc bằng một sợi tơ vàng dưới mũ quan tinh xảo, trên chiếc mũ gắn một viên dạ minh châu còn lớn hơn mắt người tỏa ra vầng sáng mờ ảo lưu chuyển, mũ quan thêu chỉ vàng rũ xuống hai bên khuôn mặt tuấn tú trắng như tuyết, trên khuôn mặt như ngọc trẻ trung là hai hàng chân mày bay xéo, đôi đồng tử như hai ngôi sao bởi vì ánh nắng chiều chiếu vào mà lộ ra một chút quỷ mị, sống mũi thẳng đứng được đặt đúng chỗ, bạc môi bởi vì cười mà khóe miệng hơi cong lên.
Hắn tiện tay chọn lấy một trái mơ trên bàn trà để vào trong miệng, khi thì hai bên má phồng lên, khi thì đôi môi anh đào cong lên, giống như đang hưởng thụ mùi vị ngon tuyệt của trái ngọt, lại tuyệt không nóng lòng nuốt vội, chẳng qua là từ từ chậm rãi chơi đùa, mặc kệ trong miệng tạo ra nhiều nước bọt.
Thái hậu Lưu Nga đã bước qua tuổi 60 ngồi ngay ngắn ở giữa giường, màu da trên gương mặt vẫn trắng nõn như xưa, nếu không tỉ mỉ xem xét căn bản sẽ nhìn không ra dưới khóe mắt mơ hồ có một ít nếp nhăn nhàn nhạt, dường như không hề trông thấy những hành động trẻ con không hợp quy củ kia, bà từ từ nghiêng đầu nhấp một ngụm trà, đậy nắp ly trà nhẹ nhàng nhấc lên đưa về phía bên cạnh, cung nữ hầu hạ bên cạnh lập tức tiến lên nhận lấy.
“Thế Phi.” Bà rốt cục mở miệng, dường như mỉm cười, lại tựa như cảm khái, “Thời gian trôi qua thật nhanh, nháy mắt mà phụ mẫu ngươi đã qua đời ba năm rồi.”
“Dạ, kẻ hèn lúc nào cũng nằm mơ thấy họ.” Đặt quả mơ ở giữa hàm răng, hắn không chút để ý mà đáp.
Lưu Nga than nhẹ, “Ba năm qua ngươi một lòng kiên trì giữ đạo hiếu thật không dễ, tấm lòng hiếu thảo này quả thực rất đáng khen.” Liếc hắn một cái, “Hôm nay đã mãn tang, có tính toán gì chưa?”
Bạch Thế Phi miễn cưỡng lên tiếng, “Trong ba điều bất hiếu, không người nối dõi là tội lớn nhất, việc cấp bách tất nhiên là phải kết hôn trước rồi.”
“Vậy có chọn trúng khuê nữ nhà ai không?” Lưu Nga thuận miệng hỏi.
“Thiệu Ấn có chọn mấy gia đình cho kẻ hèn xem qua, luận dung mạo thì có trưởng nữ của đương nhiệm tham tri Yến Thư – Yến Nghênh Mi, luận tài năng thì là ái nữ của Binh Bộ Thượng Thư Hạ Kính – Hạ Nhàn Phinh, nhưng luận về tri giao thì cũng là con gái duy nhất của tụ hiền điện Đại học sĩ Trương Sĩ Tốn – Trương Lục Dạng, cũng coi như là thanh mai trúc mã của kẻ hèn”. Đảo quả mơ trong miệng, một bên má hắn phồng lên, khuôn mặt lộ vẻ khổ sầu, “Haiz, hoa nhiều loạn mắt, cũng không biết chọn bên nào cho được”.

Lưu Nga cười cười điềm đạm, “Ngươi đó, tiểu tử này.” Cổ tay vừa nhấc, trà đã tới tay, chậm rãi hớp một ngụm, mới lại nói, “Tiểu cô nương chưa lấy chồng kia của Hạ Kính thật ra thì ta đã có gặp qua một lần.”
Quả mơ kẹp ở giữa hai hàm răng, không ai biết bị hắn cắn nhẹ xuống tạo thành hai đường răng, “A?”
Lời chưa dứt, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng thông báo, “Hoàng thượng giá lâm.”
Triệu Trinh đang mặc thường phục màu tím bước nhanh tiến vào. “Mẫu hậu”. Quay người khoát tay chặn lại, ngăn Bạch Thế Phi không cần quỳ lạy cũng không sao, vẻ mặt hắn hưng phấn, “Giỏi cho ngươi, trẫm tìm ngươi thật là vất vả mà, nửa tháng nay người trong phủ của ngươi cứ một mực nói rằng ngươi đang ở Giang Nam, thế mà hôm qua mẫu hậu truyền ngươi tiến cung ngươi đã về tới rồi hả?”
Bạch Thế Phi cười hắc hắc hai tiếng, “Thật sự là quá trùng hợp, khuya ngày hôm trước thần vừa mới về tới.”
“Bớt sàm ngôn đi, ngươi mau theo trẫm, lần trước ngươi bày ván cờ kia, trẫm đã tìm được cao nhân giải ra rồi”. Triệu Trinh bước đến bên cạnh Lưu Nga, trưng ra vẻ mặt cầu xin kéo kéo ống tay áo bà, “Mẫu hậu có thể kết thúc ở đây không?”
Lưu Nga nhịn không được phiền quấy của hắn, cười một tiếng, “Được được được, Thế Phi ngươi mau theo Hoàng thượng đi.”
“Vâng.” Bạch Thế Phi bất đắc dĩ đứng dậy, miễn cưỡng hành lễ, theo sau lưng Triệu Trinh rời khỏi.

Đưa mắt nhìn hai người cười cười nói nói mà đi ra ngoài, vẻ tươi cười nhợt nhạt trên mặt Lưu Nga tự nhiên thu lại, ánh mắt dần dần trở nên thâm trầm, để chén trà nhỏ xuống, bà nghiêng đầu về phía sau.
Một thân hình cao lớn mặc trang phục thị vệ từ sau bình phong bước tới.
“Ngươi thấy thế nào?” Bà nhẹ giọng hỏi.
Chu Tấn nói, “Thuộc hạ cho rằng, thời điểm Hoàng thượng tới có vẻ như rất trùng hợp.”
Vẻ mặt Lưu Nga thản nhiên, “Vậy ngươi cho là Bạch Thế Phi đã lợi dụng Hoàng thượng, hay là Hoàng thượng và hắn liên kết đối phó với Ai gia?”
“Chuyện này… Thuộc hạ không dám đoán bừa.”
Thần sắc Lưu Nga ngưng trọng, phất phất tay, “Ngươi lui xuống đi.”
Chu Tấn nhanh chóng lui ra.
Ra khỏi cung Khánh Thọ, Triệu Trinh và Bạch Thế Phi hai người cùng nhau hướng về phía chính điện mà đi.
“Mẫu hậu muốn gì?” Triệu Trinh hỏi.
Bạch Thế Phi nhổ hột mơ trong miệng ra lòng bàn tay, đầu ngón tay bắn một cái, hạt mơ kia chui vào đám hoa cỏ bên ngoài hành lang biến mất không thấy đâu nữa, “Thái hậu hi vọng thần cưới con gái của Hạ Kính”.

Triệu Trinh nhẹ cong khóe môi, “Lúc trước trẫm lập hậu, vốn là muốn chọn cháu cố của kỵ binh thượng vệ tướng quân Trương Mỹ, nhưng mẫu hậu cho rằng nàng ấy không sánh bằng cháu gái của Bình lô quân Tiết Độ Sứ Quách Sùng, cuối cùng trẫm vẫn phải phong Quách thị làm Hoàng hậu”. Hắn liếc nhìn Thế Phi, “Tự ngươi cân nhắc cho kỹ đi”.
Bạch Thế Phi cười nhạt, “Đúng là phải hao tâm tổn trí rồi.”
Vào lúc hoàng hôn, một cỗ kiệu đẹp đẽ quý giá từ cổng Đông Hoa rời cung, xuyên qua dãy ngói Tang Gia, ngõ hẻm Du Lâm, ra khỏi Tống Môn, trở về cánh cổng có mái hiên cao như ngọn núi của Bạch phủ.
Lúc Bạch Thế Phi đi qua sân trước trải đầy đá trắng, đại quản gia Thiệu Ấn từ trong sảnh bước ra nghênh đón.
Thiệu Ấn nay đã 50 tuổi có hơn, dáng vẻ rất có phúc tướng, trông coi tất cả những chuyện lớn nhỏ trong phủ, tính tình hiền lành, cũng không trách phạt nô bộc bao giờ, trải qua hai đời Bạch gia, đối với các loại người phú quý hay phô trương thanh thế ông đã sớm nhìn quen lắm rồi, chẳng những xử sự chu đáo, cộng thêm đầy bụng kinh luân, thường khéo léo trong ứng phó với các quan lớn quý nhân đến phủ, phong thái so với lão gia các gia đình có tiền của còn muốn hòa hợp hơn.
“Trang Trung Vệ sai người đưa tới cho Công tử một phong thơ.” Thiệu Ấn đưa tờ giấy viết thư qua.
Bạch Thế Phi tiếp nhận, vừa xem vừa đi về phía thư phòng, hai mắt xẹt qua nội dung trong thư, khóe môi hắn cong lên, đem lá thư gấp lại bỏ vào trong tay áo, nói, “Ông nhanh chóng chuẩn bị thảo một tấm thiếp mời đưa đến Yến phủ.”
Thiệu Ấn có chút ngập ngừng, “Ý của Công tử là —— “
“Ta muốn cưới con gái của Yến Thư – Yến Nghênh Mi làm thê, việc này càng nhanh càng tốt, ông tranh thủ thời gian tiến hành đi.”
“Vâng.” Thiệu Ấn kinh ngạc, mặc dù không rõ vì sao gần đây chủ tử đối với việc hôn sự cả nhắc đến cũng lười lại bỗng nhiên trở nên nôn nóng như vậy…, tuy nhiên cũng không có hỏi nhiều, chỉ vội vàng nhận lệnh mà đi.

Chapter
1 Chương 1: Tiết tử
2 Chương Chương 2: 01
3 Chương Chương 3: 02
4 Chương Chương 4: 03
5 Chương Chương 5: 04
6 Chương Chương 6: 05
7 Chương Chương 7: 06
8 Chương Chương 8: 07
9 Chương Chương 9: 08
10 Chương Chương 10: 09
11 Chương Chương 11: 10
12 Chương Chương 12: 11
13 Chương Chương 13: 12
14 Chương Chương 14: 13
15 Chương Chương 15: 14
16 Chương Chương 16: 15
17 Chương Chương 17: 16
18 Chương Chương 18: 17
19 Chương Chương 19: 18
20 Chương Chương 20: 19
21 Chương Chương 21: 20
22 Chương Chương 22: 21
23 Chương Chương 23: 22
24 Chương Chương 24: 23
25 Chương Chương 25: 24
26 Chương Chương 26: 25
27 Chương Chương 27: 26
28 Chương Chương 28: 27
29 Chương Chương 29: 28
30 Chương Chương 30: 29
31 Chương Chương 31: 30
32 Chương Chương 32: 31
33 Chương Chương 33: 32
34 Chương Chương 34: 33
35 Chương Chương 35: 34
36 Chương Chương 36: 35
37 Chương Chương 37: 36
38 Chương Chương 38: 37
39 Chương Chương 39: 38
40 Chương Chương 40: 39
41 Chương Chương 41: 40
42 Chương Chương 42: 41
43 Chương Chương 43: 42
44 Chương Chương 44: 43
45 Chương Chương 45: 44
46 Chương Chương 46: 45
47 Chương Chương 47: 46
48 Chương Chương 48: 47
49 Chương Chương 49: 48
50 Chương Chương 50: 49
51 Chương Chương 51: 50
52 Chương Chương 52: 51
53 Chương Chương 53: 52
54 Chương Chương 54: 53
55 Chương Chương 55: 54
56 Chương Chương 56: 55
57 Chương Chương 57: 56
58 Chương Chương 58: 57
59 Chương Chương 59: 58
60 Chương Chương 60: 59
61 Chương Chương 61: 60
62 Chương Chương 62: 61
63 Chương Chương 63: 62
64 Chương Chương 64: 63
65 Chương Chương 65: 64
66 Chương Chương 66: 65
67 Chương Chương 67: 66
68 Chương Chương 68: 67
69 Chương Chương 69: 68
70 Chương Chương 70: 69
71 Chương Chương 71: 70
72 Chương Chương 72: 71
73 Chương Chương 73: 72
74 Chương Chương 74: 73
75 Chương Chương 75: 74
76 Chương Chương 76: 75
77 Chương Chương 77: 76
78 Chương Chương 78: 77
79 Chương Chương 79: 78
80 Chương Chương 80: 79
81 Chương Chương 81: 80
82 Chương Chương 82: 81
83 Chương Chương 83: 82
84 Chương Chương 84: 83
85 Chương Chương 85: 84
86 Chương Chương 86: 85
87 Chương Chương 87: 86
88 Chương Chương 88: 87
89 Chương Chương 89: 88
90 Chương Chương 90: 89
91 Chương Chương 91: 90
92 Chương Chương 92: 91
93 Chương Chương 93: 92 – Hoàn
94 Tiết tử
95 Chương 01
96 Chương 02
97 Chương 03
98 Chương 04
99 Chương 05
100 Chương 06
101 Chương 07
102 Chương 08
103 Chương 09
104 Chương 10
105 Chương 11
106 Chương 12
107 Chương 13
108 Chương 14
109 Chương 15
110 Chương 32
111 Chương 33
112 Chương 34
113 Chương 35
114 Chương 36
115 Chương 37
116 Chương 38
117 Chương 39
118 Chương 40
119 Chương 41
120 Chương 42
121 Chương 43
122 Chương 44
123 Chương 45
124 Chương 46
125 Chương 47
126 Chương 64
127 Chương 65
128 Chương 66
129 Chương 67
130 Chương 68
131 Chương 69
132 Chương 70
133 Chương 71
134 Chương 72
135 Chương 73
136 Chương 74
137 Chương 75
138 Chương 76
139 Chương 77
140 Chương 78
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Tiết tử
2
Chương Chương 2: 01
3
Chương Chương 3: 02
4
Chương Chương 4: 03
5
Chương Chương 5: 04
6
Chương Chương 6: 05
7
Chương Chương 7: 06
8
Chương Chương 8: 07
9
Chương Chương 9: 08
10
Chương Chương 10: 09
11
Chương Chương 11: 10
12
Chương Chương 12: 11
13
Chương Chương 13: 12
14
Chương Chương 14: 13
15
Chương Chương 15: 14
16
Chương Chương 16: 15
17
Chương Chương 17: 16
18
Chương Chương 18: 17
19
Chương Chương 19: 18
20
Chương Chương 20: 19
21
Chương Chương 21: 20
22
Chương Chương 22: 21
23
Chương Chương 23: 22
24
Chương Chương 24: 23
25
Chương Chương 25: 24
26
Chương Chương 26: 25
27
Chương Chương 27: 26
28
Chương Chương 28: 27
29
Chương Chương 29: 28
30
Chương Chương 30: 29
31
Chương Chương 31: 30
32
Chương Chương 32: 31
33
Chương Chương 33: 32
34
Chương Chương 34: 33
35
Chương Chương 35: 34
36
Chương Chương 36: 35
37
Chương Chương 37: 36
38
Chương Chương 38: 37
39
Chương Chương 39: 38
40
Chương Chương 40: 39
41
Chương Chương 41: 40
42
Chương Chương 42: 41
43
Chương Chương 43: 42
44
Chương Chương 44: 43
45
Chương Chương 45: 44
46
Chương Chương 46: 45
47
Chương Chương 47: 46
48
Chương Chương 48: 47
49
Chương Chương 49: 48
50
Chương Chương 50: 49
51
Chương Chương 51: 50
52
Chương Chương 52: 51
53
Chương Chương 53: 52
54
Chương Chương 54: 53
55
Chương Chương 55: 54
56
Chương Chương 56: 55
57
Chương Chương 57: 56
58
Chương Chương 58: 57
59
Chương Chương 59: 58
60
Chương Chương 60: 59
61
Chương Chương 61: 60
62
Chương Chương 62: 61
63
Chương Chương 63: 62
64
Chương Chương 64: 63
65
Chương Chương 65: 64
66
Chương Chương 66: 65
67
Chương Chương 67: 66
68
Chương Chương 68: 67
69
Chương Chương 69: 68
70
Chương Chương 70: 69
71
Chương Chương 71: 70
72
Chương Chương 72: 71
73
Chương Chương 73: 72
74
Chương Chương 74: 73
75
Chương Chương 75: 74
76
Chương Chương 76: 75
77
Chương Chương 77: 76
78
Chương Chương 78: 77
79
Chương Chương 79: 78
80
Chương Chương 80: 79
81
Chương Chương 81: 80
82
Chương Chương 82: 81
83
Chương Chương 83: 82
84
Chương Chương 84: 83
85
Chương Chương 85: 84
86
Chương Chương 86: 85
87
Chương Chương 87: 86
88
Chương Chương 88: 87
89
Chương Chương 89: 88
90
Chương Chương 90: 89
91
Chương Chương 91: 90
92
Chương Chương 92: 91
93
Chương Chương 93: 92 – Hoàn
94
Tiết tử
95
Chương 01
96
Chương 02
97
Chương 03
98
Chương 04
99
Chương 05
100
Chương 06
101
Chương 07
102
Chương 08
103
Chương 09
104
Chương 10
105
Chương 11
106
Chương 12
107
Chương 13
108
Chương 14
109
Chương 15
110
Chương 32
111
Chương 33
112
Chương 34
113
Chương 35
114
Chương 36
115
Chương 37
116
Chương 38
117
Chương 39
118
Chương 40
119
Chương 41
120
Chương 42
121
Chương 43
122
Chương 44
123
Chương 45
124
Chương 46
125
Chương 47
126
Chương 64
127
Chương 65
128
Chương 66
129
Chương 67
130
Chương 68
131
Chương 69
132
Chương 70
133
Chương 71
134
Chương 72
135
Chương 73
136
Chương 74
137
Chương 75
138
Chương 76
139
Chương 77
140
Chương 78