Chương Chương 38: 37

Chương 37: Ninh Hứa Thanh
Yến Nghênh Mi vì chuyện của Bạch Thế Phi mà rất tức giận Thiệu Ấn, cùng với chuyện Thượng Trụy oán hận rời khỏi phủ, rất nhanh tin tức từ ngay trong chính Bạch phủ đã ngấm ngầm truyền ra ngoài, vốn là muốn giấu gạt hai chủ tớ để tiến hành chuẩn bị cho hôn lễ, nay cũng bởi vì sự việc bại lộ hơn nữa ngày hôn lễ lại sắp tới gần mà trồi lên mặt nước.
Đầu tiên là có đủ loại người tới lui đi đi lại lại nhiều lần trong phủ, mỗi ngày đều có đồ vật mới được đưa đến, hai gian phòng ở Hoán Châu Các và Ẩm Lục Cư cũng được tìm thợ tới sơn quét một phen, sáng bóng rực rỡ, trong đình viện được quét dọn sạch sẽ đến một hạt bụi nhỏ cũng không còn, các loại kỳ hoa dị thảo được trồng trong chậu cực kỳ cao nhã sang quý.
Việc trọng đại như thế, tránh không khỏi làm cho tất cả nhóm thương gia cửa hàng lớn kéo đến Bạch phụ mua bán kiếm lời, ngay cả Thương Tuyết Nga cũng nhân cơ hội này tính cách cho Đinh Thiện Danh kiếm được một món thù lao hậu hĩnh chỉ trong thời gian ngắn.
“Người ở phòng thu chi trong phủ vì có việc gấp phải về quê, vừa vặn khoảng thời gian này trong ngoài đều bề bộn, Nhị quản gia cần thêm người giúp đỡ một phen, nhưng không thể mời về cho phòng thu chi một người bất hảo thuộc loại thượng vàng hạ cám ở bên ngoài, dù sao cũng phải hiểu rõ người đó mới được, trong tình hình gấp rút vội vã thế này cũng không thể cứ thế chọn lựa về một người không phù hợp. Sau ta nghĩ, con đã từng đọc sách biết nhiều chữ, trước kia cũng có giúp đỡ chuyện sổ sách ở hiệu thuốc của Lương gia dưới phố nam, chẳng phải là rất thích hợp hay sao? Ta cũng vừa nói chuyện với Nhị quản gia xong, hắc, quả thực được việc rồi”.
Thương Tuyết Nga cười mỉm mà dẫn theo Đinh Thiện Danh đến phòng quản sự.
“Danh nhi cảm ơn dì cả”. Đinh Thiện Danh lên tiếng, có chút không yên lòng theo sát sau lưng Thương Tuyết Nga, đôi mắt thanh tú lặng lẽ nhìn quanh bốn phía, biết rõ không có khả năng nhưng trong lòng vẫn có chút kỳ vọng trông mong, hy vọng có thể nhìn thấy bóng hình xinh đẹp ngày nhớ đêm mong kia.
“Đợi lát nữa gặp Nhị quản gia ——” Thương Tuyết Nga vừa lơ đãng quay đầu lại, đã thấy dáng vẻ hắn thần hồn bay đi đâu mất, lúc này che dấu ý tươi cười, cất giọng khiển trách, “Ngươi cái thằng khỉ gió này, còn chưa tỉnh mộng trong đầu nữa hay sao?”
Đinh Thiện Danh đỏ mặt, lúng túng không dám lên tiếng.

Thương Tuyết Nga lại cười lạnh hai tiếng, “Con và nha đầu kia tính cho đúng thì cũng có thể gọi là đẹp đôi, một kẻ không biết tự lượng sức mình, một đứa đầu óc không thông suốt”.
“Dì cả, dì nói cái gì đó?” Đinh Thiện Danh thấp giọng.
“Ta nói gì à? Con không có nhiều thời gian lui tới đây nên không biết thôi, nha đầu kia si tâm vọng tưởng, còn tưởng rằng Công tử quả thực đối với nàng ta rễ tình đâm sâu, lại không nghĩ đến Công tử chưa bao giờ là người bình thường, không hề xứng đôi với một kẻ hầu như nàng ta, sau khi đem nàng ta ăn sạch sành sanh rồi ném lại trong phủ, ở bên kia âm thầm dặn dò Thiệu Ấn chuẩn bị lễ cưới đưa Tiểu thư Trương gia lên làm Tam phu nhân, buồn cười là nô tỳ thấp kém kia đầu cành không thể bay lên, lại bị gậy sắt đánh cho không nhẹ, thời gian này ở trong phủ, có ngóc ngách nào là không truyền ra tiếng chê cười nàng ta?” Thương Tuyết Nga nhìn có vẻ hả hê mà cay nghiệt mỉa mai.
Định Thiện Danh nghe được cực kỳ khó chịu, vừa định ngăn cản không cho nói tiếp nữa, bên trong cửa sổ có hoa văn hình mây trên hành lang truyền đến một tiếng ho nhẹ, giống như muốn nhắc nhở người bên ngoài rằng trong phòng có người, Thương Tuyết Nga lập tức cảnh giác không lên tiếng nữa.
Bước thêm hai bước nữa là đến cửa, lúc vượt qua cánh cửa trên mặt Thương Tuyết Nga đã chồng chất ý cười, vừa nhấc tay đã trong thấy một bóng lưng hết sức nhỏ bé đang đứng trong phòng, tiếp theo là đón nhận ánh mắt trách cứ tỏ vẻ không đồng ý do Đặng Đạt Viên quăng tới, mặt của bà liền nhất thời biến đổi.
Sắc mặt khó chịu tái nhợt như không còn chút máu, Thượng Trụy nhận tiền lương tháng từ trong tay Đặng Đạt Viên, xoay người lại, cúi đầu xuống, cũng không nói gì, cứ như vậy đi qua người Thương Tuyết Nga và Đinh Thiện Danh đang cứng đờ bên cạnh, trực tiếp đi ra cửa, mãi đến khi lòng bàn tay siết chặt thành quyền truyền đến cảm giác đau đớn, mới nhận biết mà mở tay ra.
Nàng đứng ở bên trong hành lang, cúi đầu nhìn vết hằn đỏ bừng hiện rõ trong lòng bàn tay, trên đó có mấy lượng bạc vụn, chút bạc lẻ tẻ ấy là tiền lương một tháng vất vả làm việc, chỉ sợ còn chưa đủ mua chỉ thêu để may viền áo cho bộ đồ Bạch Thế Phi mặc nữa.
Lời Thương Tuyết Nga nói quả thực không sai, là nàng si tâm vọng tưởng, tuy là miệng không thừa nhận, nhưng nàng biết rõ lòng mình, quả thực đã từng loáng thoáng có khát vọng, hi vọng một ngày kia sẽ như lời hắn nói, là nàng, trở thành con chim phượng hoàng duy nhất trên cành cây của hắn.
Oán hắn lừa gạt? Có thể nói buồn cười nhất vẫn chính là nàng, kẻ không biết tự trọng, tất sẽ rước lấy nhục, sao nàng có thể quên đi thân phận của mình, tại sao hết lần này đến lần khác dễ dàng tin vào lời nói của hắn mà quên đi thân phận của hắn.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, có người nhút nhát rụt rè kêu lên, “Trụy —— Trụy cô nương”.
Thượng Trụy không quay đầu, khép lại lòng bàn tay, không nói một lời đi về phía trước.
Đinh Thiện Danh nóng nảy, chạy đến phía trước nàng cản đường, “Ta —— ta thay mặt Dì cả xin lỗi nàng”.
Thượng Trụy nhíu nhíu mày, “Ta còn việc cần làm, xin ngươi nhường lối cho, được chứ?”
“Ta —— ta ——” Đinh Thiện Danh hoảng loạn muốn chết, lại không biết làm thế nào cho phải, huyết khi xông thẳng lên đỉnh đầu, mắt nhìn về phía nàng khẩn trương đến nỗi ngay cả lời cũng không thể nói cho hoàn chỉnh.
Thượng Trụy vượt qua hắn tiếp tục đi lên phía trước.
“Không bằng——— nàng ——— ta” mắt thấy nàng sắp đi xa rồi, Đinh Thiện Danh nóng lòng như lửa đốt, chỉ sợ lần này nàng đi rồi có lẽ cả đời mình sẽ không còn cơ hội nữa, rốt cục nhịn không được hướng về phía bóng lưng của nàng thốt ra, “Ta có thể cầu hôn nàng không?!”
Tiếng leng keng nhỏ bé vang lên, Thượng Trụy vì cả kinh mà toàn bộ bạc trong tay rơi hết xuống đất.
Nàng không thể tin mà quay đầu, bình tĩnh nhìn Đinh Thiện Danh.
“Ta…” Đinh Thiện Danh nhất thời nổi lên dũng khí, “Ta thích nàng đã lâu rồi”.

Nhìn dáng vẻ hắn chân tay luống cuống, trong lòng Thượng Trụy cảm thấy có chút mới lạ, chẳng biết tại sao lại còn cảm thấy có chút buồn cười, giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng bất giác hơi mềm mại xuống, “Vừa nãy ngươi cũng nghe thấy những lời Tam quản gia nói rồi đó”.
Tuy nói những nhà phú hộ quý tộc đem mấy nữ tỳ ở trong phòng đuổi ra ngoài gả cho người nghèo khó tầm thường là chuyện sớm đã thấy quen lắm rồi, nhưng vốn Thương Tuyết Nga đối với nàng đã có phản cảm làm sao có thể đồng ý?
“Nàng không cần để ý lời của Dì cả đâu”. Vẻ mặt Đinh Thiện Danh kiên trì, giống như đã quyết tâm, “Ta chỉ muốn biết Trụy cô nương… tâm ý của nàng như thế nào?”
Nàng cười nhẹ, còn cho là thật nghiêng đầu suy nghĩ.
Đợi đến khi Bạch Thế Phi trở về, không lâu nữa sẽ là thời điểm hắn cưới Nhị phu nhân Tam phu nhân vào cửa, nàng ở trong phủ này tóm lại là không thể nán lại được nữa. Nàng đã để lỡ mất rất nhiều thứ, không thể lại cứ như vậy che mắt bản thân tiếp tục sai lầm, chờ đến khi hắn và hai vị phu nhân vào cửa xong cho nàng cái nhăn mặt thét to bảo nàng làm việc, còn không bằng thật sớm gả ột gia đình thường dân mà xuất phủ.
Mi dài khẽ run lại một lần nữa nhấc lên, ánh mắt như nước ẩn chứa chút cô độc cùng tuyệt vọng dừng ở trên mặt Đinh Thiện Danh, hàm răng cắn nhẹ, trên khuôn mặt đột nhiên hiện lên nét đau thương sâu sắc, phảng phất như trong nháy mắt đã tổn hao hết toàn bộ khí lực mà đưa ra quyết định sau cùng.
“Nếu ngươi có thể trong vòng 3 ngày chuẩn bị tốt hôn ước mời bà mối tới đây——” nàng xoay người sang chỗ khác, bao la mờ mịt mà nhìn thẳng phía trước, trong giọng nói mang theo nức nở không cách nào che dấu được, cứ thế không ngừng lời có điều âm giọng đã có chút khàn khàn, “Ta sẽ —— gả cho ngươi.”
Vốn đã bắt đầu hối hận bản thân mình quá lỗ mãng, Đinh Thiện Danh nghe xong lời này toàn bộ ngây người, vui mừng ngoài dự liệu xông thẳng lên đầu, chỉ cảm thấy một cảm giác sôi trào bay thẳng lên vành mắt, “Nàng nói thật chứ?”
Thượng Trụy trái lại cười cười, “Chẳng lẽ ngươi thực sự không nhận ra? Sau những lời đồn đãi trong phủ này đã không còn cách nào để ta tiếp tục dung thân, không phải sao?”
Đinh Thiện Danh đỏ mặt lên, vội vàng giải thích, “Nàng hiểu lầm rồi, ta tuyệt không có ý muốn giậu đổ bìm leo”.

“Ta hiểu”. Thượng Trụy nhẹ nhàng thở dài, hắn chỉ là đường đột thế thôi, thứ nhất đại khái là vì những lời nói kia của Thương Tuyết Nga mà sinh lòng áy náy, thứ hai có lẽ thấy tình cảnh nàng đáng thương, là động lòng trắc ẩn, xúc động nổi lên nên trong đầu mới có ý nghĩ muốn chiếu cố cho nàng.
“Nàng yên tâm, sau này ta chắc chắn sẽ đối đãi với nàng thật tốt”. Đinh Thiện Danh thấp giọng nói, trong lòng âm thầm nói thêm một câu, cuộc đời này hắn tuyệt sẽ không như Công tử Bạch phủ đối xử với nàng bội tình bạc nghĩa.
Thượng Trụy gật gật đầu, nếu thật sự có thể nên chuyện, kỳ thật đó là ủy khuất cho hắn, trong lòng không phải không cảm thấy thiếu công bằng với hắn, chỉ là ông trời đã ở ngay thời điểm này đưa hắn đến làm cây cỏ cứu mạng cho nàng, đã đến mức hít thở không thông rồi, nàng không biết phải nói thế nào chỉ muốn bám lên trên mà thở một cái thôi.
May mà mấy năm nay, nàng cũng để dành không ít bạc, bên người cũng có chút tích trữ, miễn cưỡng cũng có thể chống đỡ, đầu tiên mua mấy chục mẫu ruộng đất của nhà bình thường, hoặc có thể mở mấy gian hàng buôn bán, đem theo qua coi như là đền bù cho hắn.
Trở lại Sơ Nguyệt Đình, đem mọi chuyện nói với Yến Nghênh Mi.
Yến Nghênh Mi từ trên ghế nhảy dựng lên ngay tại chỗ, tức giận mắng, “Muội điên rồi có phải không?!”
Thượng Trụy nhàn nhạt mà giật giật khóe miệng, “Tỷ sinh ra ở gia đình phú quý, gả cho nhà phú quý, từ lúc chào đời tới nay không một ngày nào là không phải cẩm y ngọc thực, hưởng hết vinh hoa, kết quả có từng vui vẻ?”
Phòng lớn thì thế nào, chính thê thì thế nào, đã từng được sủng ái yêu thương thì thế nào, kết quả bất quá cũng là mỗi ngày ngồi ở trong phòng này, biết rõ có khả năng sau này là ba mươi năm tịch mịch cùng năm tháng, giống như mẫu thân nàng lúc trước.
Yến Nghênh Mi bị nàng đơn giản nói vài câu chặn đến á khẩu không trả lời được.
Thượng Trụy bình tĩnh đến kinh người.
“So với ở nơi đây, trong phủ giàu sang phú quý này, cậy nhờ vào tâm tình của người kia mà sống qua ngày, sao không dứt khoát gả ột người nghèo khó, muội mang theo đồ cưới phong phú qua bên đó, danh chánh ngôn thuận làm một đương gia chủ mẫu, có lẽ còn có thể vẽ nên một đôi bạc đầu giai lão sống hết quãng đời còn lại.”

Chapter
1 Chương 1: Tiết tử
2 Chương Chương 2: 01
3 Chương Chương 3: 02
4 Chương Chương 4: 03
5 Chương Chương 5: 04
6 Chương Chương 6: 05
7 Chương Chương 7: 06
8 Chương Chương 8: 07
9 Chương Chương 9: 08
10 Chương Chương 10: 09
11 Chương Chương 11: 10
12 Chương Chương 12: 11
13 Chương Chương 13: 12
14 Chương Chương 14: 13
15 Chương Chương 15: 14
16 Chương Chương 16: 15
17 Chương Chương 17: 16
18 Chương Chương 18: 17
19 Chương Chương 19: 18
20 Chương Chương 20: 19
21 Chương Chương 21: 20
22 Chương Chương 22: 21
23 Chương Chương 23: 22
24 Chương Chương 24: 23
25 Chương Chương 25: 24
26 Chương Chương 26: 25
27 Chương Chương 27: 26
28 Chương Chương 28: 27
29 Chương Chương 29: 28
30 Chương Chương 30: 29
31 Chương Chương 31: 30
32 Chương Chương 32: 31
33 Chương Chương 33: 32
34 Chương Chương 34: 33
35 Chương Chương 35: 34
36 Chương Chương 36: 35
37 Chương Chương 37: 36
38 Chương Chương 38: 37
39 Chương Chương 39: 38
40 Chương Chương 40: 39
41 Chương Chương 41: 40
42 Chương Chương 42: 41
43 Chương Chương 43: 42
44 Chương Chương 44: 43
45 Chương Chương 45: 44
46 Chương Chương 46: 45
47 Chương Chương 47: 46
48 Chương Chương 48: 47
49 Chương Chương 49: 48
50 Chương Chương 50: 49
51 Chương Chương 51: 50
52 Chương Chương 52: 51
53 Chương Chương 53: 52
54 Chương Chương 54: 53
55 Chương Chương 55: 54
56 Chương Chương 56: 55
57 Chương Chương 57: 56
58 Chương Chương 58: 57
59 Chương Chương 59: 58
60 Chương Chương 60: 59
61 Chương Chương 61: 60
62 Chương Chương 62: 61
63 Chương Chương 63: 62
64 Chương Chương 64: 63
65 Chương Chương 65: 64
66 Chương Chương 66: 65
67 Chương Chương 67: 66
68 Chương Chương 68: 67
69 Chương Chương 69: 68
70 Chương Chương 70: 69
71 Chương Chương 71: 70
72 Chương Chương 72: 71
73 Chương Chương 73: 72
74 Chương Chương 74: 73
75 Chương Chương 75: 74
76 Chương Chương 76: 75
77 Chương Chương 77: 76
78 Chương Chương 78: 77
79 Chương Chương 79: 78
80 Chương Chương 80: 79
81 Chương Chương 81: 80
82 Chương Chương 82: 81
83 Chương Chương 83: 82
84 Chương Chương 84: 83
85 Chương Chương 85: 84
86 Chương Chương 86: 85
87 Chương Chương 87: 86
88 Chương Chương 88: 87
89 Chương Chương 89: 88
90 Chương Chương 90: 89
91 Chương Chương 91: 90
92 Chương Chương 92: 91
93 Chương Chương 93: 92 – Hoàn
94 Tiết tử
95 Chương 01
96 Chương 02
97 Chương 03
98 Chương 04
99 Chương 05
100 Chương 06
101 Chương 07
102 Chương 08
103 Chương 09
104 Chương 10
105 Chương 11
106 Chương 12
107 Chương 13
108 Chương 14
109 Chương 15
110 Chương 32
111 Chương 33
112 Chương 34
113 Chương 35
114 Chương 36
115 Chương 37
116 Chương 38
117 Chương 39
118 Chương 40
119 Chương 41
120 Chương 42
121 Chương 43
122 Chương 44
123 Chương 45
124 Chương 46
125 Chương 47
126 Chương 64
127 Chương 65
128 Chương 66
129 Chương 67
130 Chương 68
131 Chương 69
132 Chương 70
133 Chương 71
134 Chương 72
135 Chương 73
136 Chương 74
137 Chương 75
138 Chương 76
139 Chương 77
140 Chương 78
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Tiết tử
2
Chương Chương 2: 01
3
Chương Chương 3: 02
4
Chương Chương 4: 03
5
Chương Chương 5: 04
6
Chương Chương 6: 05
7
Chương Chương 7: 06
8
Chương Chương 8: 07
9
Chương Chương 9: 08
10
Chương Chương 10: 09
11
Chương Chương 11: 10
12
Chương Chương 12: 11
13
Chương Chương 13: 12
14
Chương Chương 14: 13
15
Chương Chương 15: 14
16
Chương Chương 16: 15
17
Chương Chương 17: 16
18
Chương Chương 18: 17
19
Chương Chương 19: 18
20
Chương Chương 20: 19
21
Chương Chương 21: 20
22
Chương Chương 22: 21
23
Chương Chương 23: 22
24
Chương Chương 24: 23
25
Chương Chương 25: 24
26
Chương Chương 26: 25
27
Chương Chương 27: 26
28
Chương Chương 28: 27
29
Chương Chương 29: 28
30
Chương Chương 30: 29
31
Chương Chương 31: 30
32
Chương Chương 32: 31
33
Chương Chương 33: 32
34
Chương Chương 34: 33
35
Chương Chương 35: 34
36
Chương Chương 36: 35
37
Chương Chương 37: 36
38
Chương Chương 38: 37
39
Chương Chương 39: 38
40
Chương Chương 40: 39
41
Chương Chương 41: 40
42
Chương Chương 42: 41
43
Chương Chương 43: 42
44
Chương Chương 44: 43
45
Chương Chương 45: 44
46
Chương Chương 46: 45
47
Chương Chương 47: 46
48
Chương Chương 48: 47
49
Chương Chương 49: 48
50
Chương Chương 50: 49
51
Chương Chương 51: 50
52
Chương Chương 52: 51
53
Chương Chương 53: 52
54
Chương Chương 54: 53
55
Chương Chương 55: 54
56
Chương Chương 56: 55
57
Chương Chương 57: 56
58
Chương Chương 58: 57
59
Chương Chương 59: 58
60
Chương Chương 60: 59
61
Chương Chương 61: 60
62
Chương Chương 62: 61
63
Chương Chương 63: 62
64
Chương Chương 64: 63
65
Chương Chương 65: 64
66
Chương Chương 66: 65
67
Chương Chương 67: 66
68
Chương Chương 68: 67
69
Chương Chương 69: 68
70
Chương Chương 70: 69
71
Chương Chương 71: 70
72
Chương Chương 72: 71
73
Chương Chương 73: 72
74
Chương Chương 74: 73
75
Chương Chương 75: 74
76
Chương Chương 76: 75
77
Chương Chương 77: 76
78
Chương Chương 78: 77
79
Chương Chương 79: 78
80
Chương Chương 80: 79
81
Chương Chương 81: 80
82
Chương Chương 82: 81
83
Chương Chương 83: 82
84
Chương Chương 84: 83
85
Chương Chương 85: 84
86
Chương Chương 86: 85
87
Chương Chương 87: 86
88
Chương Chương 88: 87
89
Chương Chương 89: 88
90
Chương Chương 90: 89
91
Chương Chương 91: 90
92
Chương Chương 92: 91
93
Chương Chương 93: 92 – Hoàn
94
Tiết tử
95
Chương 01
96
Chương 02
97
Chương 03
98
Chương 04
99
Chương 05
100
Chương 06
101
Chương 07
102
Chương 08
103
Chương 09
104
Chương 10
105
Chương 11
106
Chương 12
107
Chương 13
108
Chương 14
109
Chương 15
110
Chương 32
111
Chương 33
112
Chương 34
113
Chương 35
114
Chương 36
115
Chương 37
116
Chương 38
117
Chương 39
118
Chương 40
119
Chương 41
120
Chương 42
121
Chương 43
122
Chương 44
123
Chương 45
124
Chương 46
125
Chương 47
126
Chương 64
127
Chương 65
128
Chương 66
129
Chương 67
130
Chương 68
131
Chương 69
132
Chương 70
133
Chương 71
134
Chương 72
135
Chương 73
136
Chương 74
137
Chương 75
138
Chương 76
139
Chương 77
140
Chương 78