Chương 26: Tên ta là Tuyết Trân !

“Tuyết Trân! Tuyết Trân con ơi con tỉnh lại đi mẹ xin con mà! Tuyết Trân! “

“Thối tha,dơ bẩn, hạ đẳng...”

“Tuyết Trân là ai? “ 

“Tuyết Trân, tỉnh lại đi con, mẹ xin con mà.” 

“MẸ “. Uyển Nhu bật dậy trán lấm tấm mồ hôi vẻ mặt vô cùng căng thẳng, nàng tự hỏi giấc mơ đó là sao? Tuyết Trân là ai? Sao lại xuất hiện trong giấc mơ của nàng? 

Còn nữa, sao Thế Hãn không có trong phủ? Chàng đi đâu rồi? 

Hoàng Cung..

Đại Điện. 

“Thần xin diện kiến hoàng thượng, hoàng hậu, hoàng thượng hoàng hậu vạn phúc kim an.” 

“ Miễn lễ”Hoàng thượng lên tiếng nhưng mặt vẫn rất khó hiểu vì thường thường hắn không tới nhưng hôm nay lại tới chắc lại có chuyện gì đó không hay xảy ra rồi.

“ Xin hoàng thượng cho điều tra, kẻ đã đứng sau Diêu Tú Nhi và Trúc Nhĩ Lan khiến hai ả hãm hại thê tử của thần và hai đứa con của thần chưa được ra đời đã phải chết.” 

“Chuyện của phủ ngươi, sao lại tìm ta làm chủ? Chẳng hay ngươi nghi ngờ do nhị hoàng nhi của ta làm? Ngươi muốn gán tội? “.Hoàng thượng lên tiếng giọng thản nhiên như biết mọi chuyện vậy. 

“ Thần không dám gán tội cho nhị hoàng tử nhưng thần vẫn mong người công tư phân minh, kẻ có tội nên được đưa ra ánh sáng.” 

“Được rồi! Ngươi lui đi! Ta sẽ cho người tra rõ chuyện này, sẽ có câu trả lời cho ngươi.” 

“Thần cáo lui “. 

Hắn dứt lời quay lưng đi ra khỏi đại điện không thèm thực hiện lễ nghi lùi vài bước mới được quay lưng vào trong khiến nhiều văn võ bá quan sợ xanh mặt nghĩ hắn chán sống rồi mới làm thế nhưng tuyệt nhiên hoàng thượng không để ý tới chuyện đó, ngài gọi thái giám và vài tên lính đi cùng mình tới cung Liên Tú nơi nhị hoàng tử ở. 

Phủ Thế Tử..

“ Thế Hãn, chàng đâu rồi? Thế Hãn.”

Nàng vừa đi vừa gọi hắn mặc kệ tên hầu cận ở cạnh nâng đỡ, nàng vung tay hất hắn ra vì hắn nói nàng còn yếu không thể ra khỏi phòng. 

“ Uyển nhi, sao nàng lại ra đây? Còn hai ngươi lui đi ở đây có ta rồi.” 

“Ta là ở trong phòng chán quá, nhớ chàng nữa nên là ta mới ra khỏi phòng tìm chàng nghe họ nói chàng đi đâu đó rồi nên ta tính rời phủ tìm chàng ở ngoài xem sao nhưng hai tên đó không cho ta đi, chúng nói ta còn yếu, không được đi.” 

Nàng phụng phịu ôm hắn, mùi nước hoa do nàng tự làm thơm thoang thoảng, hắn ôm lại nàng sau đó dùng tay véo má nàng hắn gắt nhẹ. 

“ Nàng đấy cáu kỉnh, bướng bỉnh lúc nào cũng bị hại mà vẫn không biết gì, nếu không có nàng sao ta sống nổi? “ 

“Chàng mắng ta? Không yêu chàng nữa, ta chỉ là muốn đi tìm chàng vậy mà cũng bị chàng mắng mỏ không tiếc lời, công bằng ở đâu?” 

Nàng bắt đầu thích hắn, không phải nàng quên Tề Minh, mà nàng đã có con với Thế Hãn và nàng quyết định quên đi Tề Minh vì nàng không muốn cả hai phải gặp rắc rối nữa, nàng chỉ cần cuộc sống yên ổn trả thù cho cha mẹ là được rồi. 

“Thế Hãn à.” 

“Hử.”

“Ta báo cho chàng một tin vui, chàng có muốn nghe không? “ 

“Có nàng nói đi!” Hắn háo hức mong chờ.

“ Thái y nói, ta có thai được hai tuần rồi,lần đó trúng độc tuy có ảnh hưởng thai khí nhưng nay đã không còn trở ngại nữa.”

“Ta vừa tỉnh dậy thì thái y đã ở bàn bắt mạch cho ta và nói lại như vậy, chàng vui không? “

“...” 

“Thế Hãn, chàng không vui sao.”Nàng ngốc nghếch nhìn mặt hắn mà hỏi. 

“...” 

“Ai ya, chàng không vui chứ gì, ta sẽ kêu thái y kê thuốc bỏ đứa bé này.” 

Nàng vừa dứt lời thì hắn lại ôm nàng thật chặt, nước mắt trào ra hắn nói.

“ Ta vui lắm, ta rất vui, vui tới nỗi không nói được gì ngoài việc thầm cảm ơn nàng, lần này con ta nhất định phải được ra đời, ta sẽ không để ai hại nàng và con nữa đâu. “

“ Ừm, ta biết mà.” Nàng mỉm cười dụi vào ngực hắn. 

“ Tên ta là Tuyết Trân nhưng ta sẽ không nói cho chàng biết đâu, vì ta ở đây là Uyển Nhu của chàng, Tuyết Trân đã là của quá khứ ở thế giới cách xa nơi đây rồi “. Nàng tự nghĩ vậy rồi ôm hắn chặt hơn. 

( Nữ chính lúc tỉnh dậy được hồi lâu thì nhớ ra được khuôn mặt của người giết mẹ mình trong giấc mơ chính là Vương Tố Mẫn và đứa bé bà ta ẵm trên tay chính là mình nên đã nhớ ra được tên mình chính là Tuyết Trân chứ không phải Hà Ân, nếu mọi người đọc thấy rối có thể nghĩ theo một tên là Hà Ân, Uyển Nhu hoặc Tuyết Trân thôi là được nhé:)))

Chapter
1 Chương 1: Thế giới hiện đại
2 Chương 2: Xuyên không
3 Chương 3: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa
4 Chương 4: Ta không tin
5 Chương 5: Đi dạo gặp phu quân
6 Chương 6: Tin lời kẻ xấu
7 Chương 7: Trở về hiện đại
8 Chương 8: Sự thật đau lòng
9 Chương 9: Tha thứ hay trả thù
10 Chương 10: Vĩnh viễn không trở lại
11 Chương 11: Lãng quên mọi thứ
12 Chương 12: Kì tích và may mắn
13 Chương 13: Kẻ động thủ bị lộ
14 Chương 14: Xin Lỗi Nàng !Uyển Nhu
15 Chương 15: Du thế hãn ! ta muốn lấy huynh
16 Chương 16: Ta và Chàng Hữu Phận Vô Duyên (1)
17 Chương 17: Ta và Chàng Hữu Phận Vô Duyên (2)
18 Chương 18: Nước mắt của cặp uyên ương (1)
19 Chương 19: Nước mắt của cặp uyên ương (2)
20 Chương 20: Tiện Nhân !Hãy Chờ Đó Cho Ta!
21 Chương 21: Ta nhớ chàng,tề minh!
22 Chương 22: Tiện tỳ! ngươi dám cả gan hạ độc thủ?
23 Chương 23: Để xem ta sẽ làm gì ngươi!!!
24 Chương 24: Âm Mưu Bại Lộ ! Ngươi Chán Sống Rồi ?
25 Chương 25: Tên của ta không phải hà ân cũng không phải uyển nhu? vậy tên thật của ta là gì?
26 Chương 26: Tên ta là Tuyết Trân !
27 Chương 27: Thật khó cho ta!
28 Chương 28: Biệt Uyển Phân Ly !
29 Chương 29: Đau thấu tâm can? suy cho cùng cũng chỉ là giả dối (1)
30 Chương 30: Đau thấu tâm can? suy cho cùng cũng chỉ là giả dối (2)
31 Chương 31: Thế hãn đồ khốn nhà chàng (song sinh trời ban)
32 Chương 32: Nếu có cơ hội hãy giết chết cặp song sinh.
33 Chương 33: Tề minh là của ta
34 Chương 34: Ta ghét phải tranh giành tình yêu của nam nhân không yêu mình!
35 Chương 35: Người chàng yêu không phải ta!
36 Chương 36: Em ở đâu? anh nhớ em!
37 Chương 37: Ta không muốn tỉnh lại nữa!
38 Chương 38: Vì anh trai của em hãy tỉnh lại đi!
39 Chương 39: Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác!
40 Chương 40: Thân phận rối ren dần hé lộ!
41 Chương 41: Vũ Nhiên? Là Anh?(1)
42 Chương 42: Vũ Nhiên? Là Anh Sao? (2)
43 Chương 43: Trở về Nghiên Dương (1)
44 Chương 44: Trở về Nghiên Dương (2)
45 Chương 45: Sớm đã nhận ra!
46 Chương 46: Hà ân mất tích?
47 Chương 47: Nàng làm loạn đủ chưa?
48 Chương 48: Ta chỉ cần nàng bình an!
49 Chương 49: Nghiên Dương !
50 Chương 50: Ngôi Làng Kì Lạ (1)
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Thế giới hiện đại
2
Chương 2: Xuyên không
3
Chương 3: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa
4
Chương 4: Ta không tin
5
Chương 5: Đi dạo gặp phu quân
6
Chương 6: Tin lời kẻ xấu
7
Chương 7: Trở về hiện đại
8
Chương 8: Sự thật đau lòng
9
Chương 9: Tha thứ hay trả thù
10
Chương 10: Vĩnh viễn không trở lại
11
Chương 11: Lãng quên mọi thứ
12
Chương 12: Kì tích và may mắn
13
Chương 13: Kẻ động thủ bị lộ
14
Chương 14: Xin Lỗi Nàng !Uyển Nhu
15
Chương 15: Du thế hãn ! ta muốn lấy huynh
16
Chương 16: Ta và Chàng Hữu Phận Vô Duyên (1)
17
Chương 17: Ta và Chàng Hữu Phận Vô Duyên (2)
18
Chương 18: Nước mắt của cặp uyên ương (1)
19
Chương 19: Nước mắt của cặp uyên ương (2)
20
Chương 20: Tiện Nhân !Hãy Chờ Đó Cho Ta!
21
Chương 21: Ta nhớ chàng,tề minh!
22
Chương 22: Tiện tỳ! ngươi dám cả gan hạ độc thủ?
23
Chương 23: Để xem ta sẽ làm gì ngươi!!!
24
Chương 24: Âm Mưu Bại Lộ ! Ngươi Chán Sống Rồi ?
25
Chương 25: Tên của ta không phải hà ân cũng không phải uyển nhu? vậy tên thật của ta là gì?
26
Chương 26: Tên ta là Tuyết Trân !
27
Chương 27: Thật khó cho ta!
28
Chương 28: Biệt Uyển Phân Ly !
29
Chương 29: Đau thấu tâm can? suy cho cùng cũng chỉ là giả dối (1)
30
Chương 30: Đau thấu tâm can? suy cho cùng cũng chỉ là giả dối (2)
31
Chương 31: Thế hãn đồ khốn nhà chàng (song sinh trời ban)
32
Chương 32: Nếu có cơ hội hãy giết chết cặp song sinh.
33
Chương 33: Tề minh là của ta
34
Chương 34: Ta ghét phải tranh giành tình yêu của nam nhân không yêu mình!
35
Chương 35: Người chàng yêu không phải ta!
36
Chương 36: Em ở đâu? anh nhớ em!
37
Chương 37: Ta không muốn tỉnh lại nữa!
38
Chương 38: Vì anh trai của em hãy tỉnh lại đi!
39
Chương 39: Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác!
40
Chương 40: Thân phận rối ren dần hé lộ!
41
Chương 41: Vũ Nhiên? Là Anh?(1)
42
Chương 42: Vũ Nhiên? Là Anh Sao? (2)
43
Chương 43: Trở về Nghiên Dương (1)
44
Chương 44: Trở về Nghiên Dương (2)
45
Chương 45: Sớm đã nhận ra!
46
Chương 46: Hà ân mất tích?
47
Chương 47: Nàng làm loạn đủ chưa?
48
Chương 48: Ta chỉ cần nàng bình an!
49
Chương 49: Nghiên Dương !
50
Chương 50: Ngôi Làng Kì Lạ (1)