Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới

Một màu đỏ rực bao phủ khắp cả dinh thự thống soái, những thảm nhung đỏ trải dài thành đường đi trên mặt đất, hàng trăm đèn lồng hỷ treo lơ lửng trên cao, pháo hoa nổ tanh tách ồn ã, tiếng khách mời nô nức tiến vào bên trong, bầu không khí ngày hôn lễ diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Điềm Á Hiên mặt âu phục chỉnh tề, cùng cha mẹ đến tham dự lễ cưới của người bạn đầu tiên ở môi trường đại học, cũng là người bạn thân nhất của cậu ta.

Lúc nhận được tấm thiệp cưới, cậu ta đã vô cùng ngỡ ngàng, lại cảm thấy có một chút mất mát, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, sau đó lại mỉm cười, thật tâm chúc phúc cho cô.

Một mối tình đơn phương đã mãi mãi khép lại, đó sẽ là quãng hồi ức đẹp đẽ mà cậu ta sẽ giữ mãi trong lòng.
Tống Uyển Trân đứng ở một vị trí gần đó, ánh mắt vẫn âm thầm hướng về Điềm Á Hiên.

Từ một người dường như đã được cha mẹ sắp đặt sẵn đường đi bến đỗ, giờ đây cô ta sẽ tự tin sống cuộc sống của chính mình, rẽ theo ngã rẽ mà mình mong muốn.
Hít thở sâu một hơi, Tống Uyển Trân cười lên rạng rỡ liền bước tới chỗ đứng của Điềm Á Hiên.

Thấy Tống Uyển Trân, cậu ta cũng chủ động bắt chuyện trước.

Từ khi trở về Thiên thành, hai người cũng không còn cơ hội nói chuyện với nhau.

Bên cạnh Tống Uyển Trân đã không còn Tống Thanh Chương đi kè kè giám sát như trước, cậu ta thấy vậy cũng khá bất ngờ.
"Cha cậu sao rồi, ông ấy còn bắt cậu xem mắt nữa không?"
Chuyện này có vẻ không thích hợp nói ở nơi đông người nên Điềm Á Hiên cũng biết ý mà hỏi nhỏ.

Tống Uyển Trân cũng không ngại ngần liền đáp.
"Ông ấy khỏe rồi, đúng là vẫn còn ý định đó, chỉ là ông ấy tạm thời chưa tìm được đối tượng thích hợp thôi."

Tống Uyển Trân ngưng một chút khẽ cười, sau đó tiếp tục nói hết ý còn lại.
"Nhưng sau này...!ông ấy không dám ép tôi nữa rồi."
Tống Uyển Trân khẳng định dường như rất chắc nịch khiến Điềm Á Hiên có chút tò mò.
Chuyện là khi Lâm Liên Kiều đến Tống gia để tự tay đưa thiệp cưới, nhưng chỉ duy nhất cô ta là được mời.

Cô ta liền nghĩ đến việc nhờ vào mối quan hệ của mình và Lâm Liên Kiều mà cả gan nói thẳng với Tống Thanh Chương rằng không muốn bị chỉ định kết hôn nữa.
Tống Thanh Chương khi đó tỏ rỏ thái độ bực tức ra mặt, nhưng ông ta vẫn phải nén nó xuống vì Lâm Liên Kiều chính là chống lưng phía sau cô ta, vậy chẳng khác nào cô ta cũng được Sở Quân Huân chống lưng cho.

Chỉ nhắc tới ba từ Sở Quân Huân này thôi, Tống Thanh Chương đã không dám có tư tưởng chống đối.
Xem ra, không phải lúc nào dựa vào mối quan hệ vì tư lợi cũng là xấu.

Con người nhiều khi không thể làm việc gì đó một mình, có đôi lúc rất cần có một người đứng ra giúp mình vượt qua.

Người đó sẽ là một người tri kỷ đáng quý nhất trong cuộc đời.
Điềm Á Hiên nghe xong còn cảm thấy vui thay Tống Uyển Trân, được thoát khỏi lòng giam bấy lâu chắc chắn cảm giác sẽ rất thoải mái.

Tuy cậu ta chưa từng trải qua cảm giác đó, nhưng điều mà người ngoài cuộc nhìn vào còn thấy khó chịu thì người trong cuộc dĩ nhiên sẽ buồn bực hơn gấp nhiều lần. 
Tống Uyển Trân bất giác nhìn về phía trung tâm buổi lễ đang trải đầy hoa.

Đôi mắt bỗng nhìn lén Điềm Á Hiên như đang chuẩn bị để nói chuyện gì đó mà rất khó cất lời.
Sau một lúc ngập ngừng, cuối cùng Tống Uyển Trân cũng lấy hết can đảm lên tiếng.
"Điềm Á Hiên, cậu có muốn bắt đầu một mối quan hệ mới… với tôi không? Tôi rất ngưỡng mộ Kiều Kiều, cũng muốn được như cậu ấy, cưới người mình yêu."

Điềm Á Hiên hình như không tin vào tai mình, có lẽ những người khác nói chuyện khá ồn khiến cậu ta nghĩ mình có thể đã nghe nhầm gì đó.

Chưa kịp để cậu ta thắc mắc, Tống Uyển Trân liền nói tiếp, khẩu hình miệng rất rõ ràng, dù không nghe cũng biết cô ta đang nói gì.
"Mối quan hệ giống như Kiều Kiều và Sở Quân Huân."
Nhìn thái độ nghiêm túc của Tống Uyển Trân, Điềm Á Hiên vừa bối rối lại vô cùng kinh ngạc.
"Cậu, cậu muốn cưới… tôi?"
Ý của lời nói bị hiểu đi quá xa khiến Tống Uyển Trân thẹn thùng đỏ mặt, nhanh chóng xua xua tay.
"Không, không phải, ý tôi là...!tìm hiểu nhau như...!người yêu."
Vì quá đường đột, Điềm Á Hiên rất lúng túng nên hỏi lại câu có phần ngốc nghếch.
"Nhưng tại sao lại với tôi?"
Tống Uyển Trân đã vận dụng hết can đảm để thổ lộ chỉ vì Lâm Liên Kiều từng nói, trước đây Sở Quân Huân cũng theo đuổi cô bất chấp như vậy, không phân biệt thời gian hay địa điểm, cô cũng từ đó động lòng.

Thế nên cô ta cũng nghĩ mình sẽ như Sở Quân Huân, nhất định sẽ kịch liệt theo đuổi Điềm Á Hiên đến khi thành công.
Vậy mà Điềm Á Hiên ngờ nghệch, nói đến đây mà không chịu hiểu khiến cô ta lần đầu lộ ra vẻ mặt thiếu nhẫn nại.

Hết cách, cô ta chỉ đành nói thẳng.
"Cậu đúng là đồ ngốc, vì tôi thích cậu.

Bây giờ cậu chưa thích tôi cũng không sao, tôi sẽ theo đuổi cậu.

Tôi sẽ…"

"Làm gì còn chưa chịu vào nữa, đang chờ tôi sao?"
Tiểu Đào vừa mới đến bất ngờ chạy đến khoác vai Tống Uyển Trân từ phía sau, Tống Uyển Trân vì vậy mà khựng lại không thể nói tiếp. 
Tiểu Đào nhìn Tống Uyển Trân, bỗng nhiên lườm mắt có ý trêu ghẹo.
"Trân Trân, hôm nay cậu trang điểm đậm quá đấy, cậu đắp bao nhiêu phấn lên má mà đỏ vậy chứ? Muốn gây sự chú ý của anh chàng nào sao?"
Dù bề ngoài đang rất chủ động như sự ngại ngùng không thể giấu nổi trên khuôn mặt, Tống Uyển Trân vội vàng bát bỏ ý của Tiểu Đào, vì quá xấu hổ mà bước nhanh đi trước.
"Đâu, đâu có, mặt tôi bình thường mà, chúng ta nhanh vào ổn định thôi."
Điềm Á Hiên còn chưa hoàn hồn sau khi bị tỏ tình bất ngờ, cậu ta vẫn đứng chôn chân một chỗ.

Tống Uyển Trân đã lỡ mạnh dạn thì phải mạnh dạn cho trót, cô ta đang đi thì bất ngờ quay người lại, bắt lấy bàn tay của cậu ta kéo đi.
"Đừng đứng ngây ra đó nữa, cùng đi đi, đừng để mọi người đợi."
Gạt qua hết mọi thứ còn dang dở, mọi người cùng nhau chứng kiến khoảnh khắc quan trọng nhất của ngày hôm nay.
Lâm Liên Kiều thật xinh đẹp trong bộ váy cưới truyền thống, bước đi bên cạnh Sở Quân Huân vô cùng lịch lãm.

Một đôi trai tài gái sắc đang bước ra, trên mặt là nụ cười rạng rỡ của sự hạnh phúc.
Không cần phải đốt pháo, tiếng vỗ tay đồng thanh tăm tắp cũng đủ làm bầu không khí bội phần náo nhiệt.
Trên kia Lâm Liên Kiều và Sở Quân Huân đang kính rượu Lâm Nghị, ở dưới khu vực của quan khách, Tống Uyển Trân ngồi bên cạnh Điềm Á Hiên, nói chuyện với cha mẹ của cậu ta một cách rất tự nhiên.

Bàn tay để ở nơi góc khuất dưới bàn vẫn nắm chặt ngón tay út của Điềm Á Hiên khiến cậu ta ngại ngùng không biết phải làm gì.

Cố ý giật ra rồi cũng bị cô ta giữ lại, ý định đã sớm từ bỏ, cả cơ thể như bị đông cứng, không dám động đậy.
Tống Uyển Trân chủ động nhiệt tình như vậy, dù vẫn còn có chút chưa quen nhưng trong lòng quả thực rất vui vẻ.
"Điềm Á Hiên, nhất định tôi sẽ cho cậu thấy tình cảm của tôi."
Lâm Liên Kiều đứng từ xa đã để ý hai người họ từ nãy đến giờ.

Tống Uyển Trân đúng là học hỏi nhanh thật, mới đó đã có thể bạo dạng như vậy.

Thật ra khi kể về quá trình Sở Quân Huân theo đuổi cô cho Tống Uyển Trân nghe, cô có chút nói thái quá, chỉ để tạo thêm động lực cho Tống Uyển Trân mà thôi.
Lâm Liên Kiều mãi nghĩ, không biết từ khi nào mà bất giác cười, nhưng ngay lập tức bị Sở Quân Huân để ý đến.
"Thu lại nụ cười gian xảo của em đi, muốn cười như vậy thì để dành vào buổi tối cho anh ngắm thôi."
Lâm Liên Kiều hừ nhẹ chống nạnh, cố ý ngẩng mặt còn nhe cả hàm răng ra trêu anh.
"Em cười gian xảo chỗ nào chứ, rõ ràng là cười tươi vậy mà."
Sở Quân Huân bật cười, liền đưa tay cố định lại nụ cười khoe răng đó trên mặt cô, sau đó liền xoay cô về hướng ống kính đang đợi sẵn.
"Em cười thế này rất đẹp, chúng ta chụp một tấm kỷ niệm nào."
Anh vừa dứt lời, tiếng tách và ánh sáng chói mắt từ máy ảnh đã đồng loạt phát ra.

Từ đó bức ảnh thống soái điển trai cùng nụ cười có một không hai của phu nhân anh ra đời.
...
Tối đến, tiệc tàn, căn phòng tân hôn đã được bài trí vô cùng lãng mạn, còn có cả nến thơm, cánh hoa tươi rải đầy khắp sàn chờ đợi chủ nhân. 
Phá vỡ bầu không khí yên tĩnh bên trong căn phòng là một âm thanh va chạm lớn vang lên bất ngờ từ cánh cửa, sau đó là giọng nói của Lâm Liên Kiều có phần hoảng loạn.
"A, Sở Quân Huân, đừng hấp tấp mà."
Sở Quân Huân bế cô trên tay, mặc kệ cô vẫy vùng, anh vẫn tiến nhanh đến chiếc giường trải ga trắng toát cùng với chiếc chăn màu đỏ được thay mới và cặp gối uyên ương.
Đến cửa anh cũng không mở được một cách bình thường thì có thể thấy anh đang nôn nóng đến mức nào.
"Kiều Kiều, em có biết anh chờ đợi đến giây phút này bao lâu rồi không? Anh đang… vô cùng, vô cùng hạnh phúc."
Sở Quân Huân đặt Lâm Liên Kiều ngồi xuống giường, khuôn mặt áp sát.

Cô khoanh tay, nhướng đôi mắt bắt bẻ hỏi ngược.
"Là anh đợi đến đám cưới, hay là đêm tân hôn?"
Sở Quân Huân lộ ra ánh mắt đầy mục đích, tà ma đáp khẽ bên tai cô.
"Cả hai.".

Chapter
1 Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2 Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3 Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4 Chương 4: 4: Trọng Sinh
5 Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6 Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7 Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8 Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9 Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10 Chương 10: 10: Nói Dối
11 Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12 Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13 Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14 Chương 14: 14: Lợi Dụng
15 Chương 15: 15: Trèo Tường
16 Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17 Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18 Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19 Chương 19: 19: Mùi Máu
20 Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21 Chương 21: 21: Biển Tình
22 Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23 Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24 Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25 Chương 25: 25: Ngăn Cản
26 Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27 Chương 27: 27: Huyết Yến
28 Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29 Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30 Chương 30: 30: Lý Do
31 Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32 Chương 32: 32: Quá Khứ
33 Chương 33: 33: Có Biến
34 Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35 Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36 Chương 36: 36: Suy Đoán
37 Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38 Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39 Chương 39: 39: Lật Mặt
40 Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41 Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42 Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43 Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44 Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45 Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46 Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47 Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48 Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49 Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50 Chương 50: 50: Ghen
51 Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52 Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53 Chương 53: 53: Xin Lỗi
54 Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55 Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56 Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57 Chương 57: 57: Rắn
58 Chương 58: 58: Nguy Kịch
59 Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60 Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61 Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62 Chương 64: 64: Thừa Nhận
63 Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64 Chương 66: 66: Đợi Anh
65 Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66 Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67 Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68 Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69 Chương 73: 73: Kiều Thanh
70 Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71 Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72 Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73 Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74 Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75 Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76 Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77 Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78 Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79 Chương 84: 84: Lật Mặt
80 Chương 85: 85: Dàn Dựng
81 Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82 Chương 87: 87: Tin Dữ
83 Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84 Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85 Chương 90: 90: Trả Thù
86 Chương 91: 91: Ám Sát
87 Chương 92: 92: Phản Bội
88 Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89 Chương 94: 94: Cái Bẫy
90 Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91 Chương 97: 97: Nội Loạn
92 Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93 Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94 Chương 103: 103: Từ Biệt
95 Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96 Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97 Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98 Chương 107: 107: Giả Chết
99 Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100 Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101 Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2
Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3
Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4
Chương 4: 4: Trọng Sinh
5
Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6
Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7
Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8
Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9
Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10
Chương 10: 10: Nói Dối
11
Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12
Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13
Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14
Chương 14: 14: Lợi Dụng
15
Chương 15: 15: Trèo Tường
16
Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17
Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18
Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19
Chương 19: 19: Mùi Máu
20
Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21
Chương 21: 21: Biển Tình
22
Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23
Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24
Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25
Chương 25: 25: Ngăn Cản
26
Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27
Chương 27: 27: Huyết Yến
28
Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29
Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30
Chương 30: 30: Lý Do
31
Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32
Chương 32: 32: Quá Khứ
33
Chương 33: 33: Có Biến
34
Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35
Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36
Chương 36: 36: Suy Đoán
37
Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38
Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39
Chương 39: 39: Lật Mặt
40
Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41
Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42
Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43
Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44
Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45
Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46
Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47
Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48
Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49
Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50
Chương 50: 50: Ghen
51
Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52
Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53
Chương 53: 53: Xin Lỗi
54
Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55
Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56
Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57
Chương 57: 57: Rắn
58
Chương 58: 58: Nguy Kịch
59
Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60
Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61
Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62
Chương 64: 64: Thừa Nhận
63
Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64
Chương 66: 66: Đợi Anh
65
Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66
Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67
Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68
Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69
Chương 73: 73: Kiều Thanh
70
Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71
Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72
Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73
Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74
Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75
Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76
Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77
Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78
Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79
Chương 84: 84: Lật Mặt
80
Chương 85: 85: Dàn Dựng
81
Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82
Chương 87: 87: Tin Dữ
83
Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84
Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85
Chương 90: 90: Trả Thù
86
Chương 91: 91: Ám Sát
87
Chương 92: 92: Phản Bội
88
Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89
Chương 94: 94: Cái Bẫy
90
Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91
Chương 97: 97: Nội Loạn
92
Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93
Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94
Chương 103: 103: Từ Biệt
95
Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96
Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97
Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98
Chương 107: 107: Giả Chết
99
Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100
Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101
Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất