Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình

Thoáng cái mà Lâm Liên Kiều đã xa Sở Quân Huân năm tháng rồi, chỉ còn một tháng nữa là tròn nửa năm.

Trời cũng bắt đầu lạnh dần, theo dự báo thì trong vài ngày nữa Thiên thành sẽ đón đợt tuyết đầu tiên.
Trường học cũng đã tới kỳ nghỉ đông nên Lâm Liên Kiều đã về nhà được vài hôm, đôi khi cô lại hướng mắt nhìn ra ban công chờ đợi trong vô vọng, rồi nhìn về phía xa xăm, nghĩ đến Sở Quân Huân lại không biết hiện tại anh ở Thùy biên đang làm gì.
Càng rảnh rỗi thì nỗi nhớ mong anh trong cô càng nhiều, không có cách nào ngăn được.
"Cha, hôm nay có báo mới không?"
Cô từng ngày đều xem tin tức trên báo, chỉ mong tìm được chút ít thông tin về chiến sự ở Thùy biên nhưng mỗi ngày lại chẳng thấy gì.
"Cha, hôm nay có ai gọi cho con không?"
Cô mong đợi từng ngày vì không biết khi nào anh sẽ gọi đến.

Tháng trước anh có gọi, cô cũng nói là sẽ nghỉ đông nên được về nhà ba tháng, có lẽ anh vẫn nhớ nên sẽ gọi về nhà cô.
"Bà Lý à, hôm nay nhà ta có thư gửi đến không?"
Anh chưa bao giờ gửi thư cho cô, nhưng cô cũng không bỏ sót phần này vì biết đâu lại có, nhưng ngày qua ngày đều như nhau, chẳng có gì.
Cô trở lại phòng và nằm huỵch ra giường, gương mặt thơ thẩn nhìn lên trần nhà.
"Mình nhớ anh ấy đến điên rồi, không biết anh ấy có nhớ mình không?"
Đột nhiên, cửa phòng vang lên vài tiếng gõ, người làm đứng bên ngoài nói vọng vào.
"Tiểu thư, có điện thoại gọi đến cho cô."
Lâm Liên Kiều chợt bừng tỉnh liền ngồi bật dậy, khí thế nói lớn.
"Đến ngay."
Cô mở cửa, phi như bay xuống phòng khách trong sự hồi hộp.
"Sở…"

"Kiều Kiều, là tôi Tống Uyển Trân đây…"
Thì ra là Tống Uyển Trân gọi đến muốn rủ cô cùng đi ăn mì.

Cô có chút hụt hẫng vì không phải là Sở Quân Huân, nhưng cũng ngay lập tức nhận lời.

Ở trong nhà nhiều ngày cũng chán rồi, ra ngoài coi như là vận động, đổi không khí một chút, còn đỡ phải suy nghĩ nhiều.
Lúc cô chuẩn bị xong thì Tống Uyển Trân cũng đã đứng đợi ở trước cổng nhà cô rồi, trên tay còn xách theo nhiều túi đồ lỉnh kỉnh.

"Kiều Kiều, tôi bảo tài xế về rồi, chúng ta đi bộ có được không, đột nhiên hôm nay tôi lại muốn tản bộ một chút."
"Dĩ nhiên là được rồi, nhưng sao lại mang nhiều đồ thế này, có cần tôi cho người mang hộ về nhà cậu không?"
Tống Uyển Trân cười lên có chút gượng ép, tay càng siết chặt túi đồ hơn.

"À, vừa rồi tôi quên để tài xế mang về, nhưng nó cũng không nặng lắm, tôi xách được.

Chúng ta đi thôi."
Trên đường đi, Tống Uyển Trân nhiều lần khẽ quay sang nhìn cô như muốn nói gì đó, nhưng lại không mở lời được.

Cứ suy suy nghĩ nghĩ, lúc đã lấy hết được quyết tâm, mở miệng chuẩn bị nói thì đột nhiên Lâm Liên Kiều lại vô ý cướp lời.

"Nếu đã ăn mì thì chúng ta đến quán mì của nhà Điềm Á Hiên đi.

Tuy là quán mì bình dân, nhưng lại rất ngon đấy."
Trời lạnh lẽo như cắt da thế này mà Tống Uyển Trân lại cảm thấy mặt mình nóng hổi, môi tự mím lại khẽ cười đáp ngay.

"Được."
Đây là lần đầu tiên sau khi trọng sinh Lâm Liên Kiều đến nhà Điềm Á Hiên, tuy nhiên những ký ức của kiếp trước vẫn còn rõ ràng, nên tất nhiên cô còn nhớ rất rõ nhà cậu ta ở ngõ nào.

Nhà Điềm Á Hiên cũng là quán mì gần khu chợ nhỏ, vì là mùa đông nên không được sầm uất cho lắm, đường đi vào vắng hơn mọi lần nên đỡ phải chen chút.

Tống Uyển Trân vừa đi vừa chăm chú quan sát xung quanh, đường ở lại đây có mùi của thịt cá sống vương lại, những ngôi nhà đã cũ kỹ bám rêu xây san sát nhau, có thể là nhà hoặc cũng có thể là hàng quán.

Tống Uyển Trân là lần đầu tiên bước chân vào nơi như thế này, nên có chút không quen lắm.

Điềm Á Hiên đang bưng mì ra cho khách, nhìn thấy hai người thì nửa ngạc nhiên nửa lại niềm nở đi vội tới.
"Kiều Kiều, Tống Uyển Trân, sao hai người lại đến đây?"
Tống Uyển Trân còn đang mãi nghĩ nên chỉ có mình Lâm Liên Kiều trả lời.

"Chúng tôi đến ăn mì, không đến để thăm cậu."
Nói xong, cô bỗng nhiên rướn người nhìn vào bên trong nhà.

"Cha mẹ cậu chắc đang ở trong bếp nhỉ, tôi vào chào hỏi họ một tiếng."
Điềm Á Hiên cười cười nhẹ kéo tay cô lại, bàn tay nhanh chóng rụt lại ngay chẳng dám để lâu.

"Cha mẹ tôi đi ăn cỗ từ nửa tiếng trước rồi."
Lâm Liên Kiều lại nhìn sang chiếc áo sơ mi xám dài tay mà cậu ta đang mặc, chỉ đeo thêm một chiếc tạp dề, cô bất chợt nhíu mày.

Cô biết rõ gia cảnh Điềm Á Hiên không phải nghèo khó, chỉ là cậu ta thương cha mẹ vất vả nên muốn tiết kiệm cho họ, nên những thứ đồ mới, cậu ta rất ít khi mang ra mặc, chúng không cũ đi thì tiết kiệm được rất nhiều lần mua khác.

Nhưng đến mức một cái áo đông cũng sợ cũ thì cậu ta cũng thật quá đáng với bản thân.

"Trời lạnh rồi, sao cậu ăn mặc mỏng manh vậy.

Vào trong khoát thêm áo đi, quán đang vắng khách, để chúng tôi trông giúp cậu."
Lâm Liên Kiều cư xử như rất quen thuộc với nơi này, trông khi đây là lần đầu cô đến.

Điềm Á Hiên còn thắc mắc tại sao cô lại biết nơi này mà đến nữa kìa, nhưng lần này Tống Uyển Trân lại không cho cậu ta cơ hội để nói.

"Không cần đi đâu.

Tôi có mang áo tặng cậu đây, còn có cả cho cha mẹ cậu nữa."
Nghe Tống Uyển Trân nói mà không những Điềm Á Hiên, đến Lâm Liên Kiều cũng không khỏi ngỡ ngàng.

Cô ta cũng cảm thấy rất ngại ngùng liền biện bạch, tay vẫn lôi từ chiếc túi ra chiếc áo đông nhìn có vẻ mắc tiền đưa sang cho Điềm Á Hiên.

"Đừng hiểu lầm, tôi vốn định mua áo này cho anh hai và cha mẹ tôi, nhưng lại vô ý mua không đúng kích cỡ.

Đổi lại sẽ rất phiền phức, sẵn tiện có mang đây, xem như tôi tặng cậu và biếu hai bác."
Lâm Liên Kiều nghe cách Tống Uyển Trân nói, cũng đại khái đoán được tại sao hôm nay cô ta lại có nhã hứng muốn cùng cô đi ăn mì, cô thầm cười, hoá ra có người "tình trong như đã mặt ngoài còn e".
Tống Uyển Trân nhút nhát, có lẽ Điềm Á Hiên cũng không biết, người nhìn thấu như cô chắc phải giúp họ một tay đẩy thuyền.
"Điềm Á Hiên, mau nhận đi, chúng ta là bạn bè của nhau cả, cậu đừng ngại."
Lâm Liên Kiều thúc tay cậu ta một cái, cậu ta lại nghe lời cô mà nhận lấy, mặc dù rất khó xử.
"Vậy… tôi thay cha mẹ cảm ơn cậu.

Nếu lần sau cậu đến muốn ăn bao nhiêu mì tùy thích, tôi không lấy tiền của cậu đâu."
Quà thì Điềm á Hiên cũng nhận rồi, nhưng sao sắc mặt của Tống Uyển Trân lại trầm xuống, trông có vẻ không được vui lắm.
"Tôi cũng muốn đến, nhưng e là...!rất khó có lần sau."
Lâm Liên Kiều chau mày khó hiểu nhìn Tống Uyển Trân.

"Sao vậy, cậu xảy ra chuyện gì ư?"
Tống Uyển Trân thở dài, lần đầu để lộ ra dáng vẻ ủ dột trước mặt người khác.
"Tuần sau tôi sẽ cùng cha đến Hoa thành dự tiệc đính hôn của con gái thủ tướng.

Cha tôi nói, tề tựu về đó có rất nhiều nhân vật lớn, nếu tìm được người ông ấy ưng ý, sẽ để tôi ở lại đấy và gả luôn, hiện tại ông ấy đang rất cần có mối quan hệ trong chính phủ."
Dù là việc không muốn nhưng Tống Uyển Trân không còn cách nào khác ngoài chấp thuận, không phải cô ta chưa từng cầu xin Tống Thanh Chương thay đổi quyết định, cô ta cũng đã từng nhờ mẹ, nhờ chị gái thuyết phục, nhưng chẳng ai thấu hiểu cho cô ta, ngược lại còn khuyên cô ta nhất định phải ngoan ngoãn làm theo, nếu để cha cô ta nổi giận, thì người nhà lại chịu khổ.
Mùa đông đã lạnh, mà lòng người còn lạnh hơn, Lâm Liên Kiều cảm thấy mình thật may mắn vì cha cô không bao giờ chạy theo những thứ quyền quý mà lấy người nhà ra đánh đổi.

Cô cũng thương thay cho Tống Uyển Trân, rõ là một chú chim sơn ca xinh đẹp, nhưng lại bị kìm hãm bởi một chiếc lồng vô hình, vùng lên thì gãy cánh, nếu muốn sống chỉ còn biết cam chịu..

Chapter
1 Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2 Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3 Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4 Chương 4: 4: Trọng Sinh
5 Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6 Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7 Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8 Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9 Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10 Chương 10: 10: Nói Dối
11 Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12 Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13 Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14 Chương 14: 14: Lợi Dụng
15 Chương 15: 15: Trèo Tường
16 Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17 Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18 Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19 Chương 19: 19: Mùi Máu
20 Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21 Chương 21: 21: Biển Tình
22 Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23 Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24 Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25 Chương 25: 25: Ngăn Cản
26 Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27 Chương 27: 27: Huyết Yến
28 Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29 Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30 Chương 30: 30: Lý Do
31 Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32 Chương 32: 32: Quá Khứ
33 Chương 33: 33: Có Biến
34 Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35 Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36 Chương 36: 36: Suy Đoán
37 Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38 Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39 Chương 39: 39: Lật Mặt
40 Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41 Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42 Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43 Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44 Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45 Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46 Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47 Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48 Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49 Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50 Chương 50: 50: Ghen
51 Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52 Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53 Chương 53: 53: Xin Lỗi
54 Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55 Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56 Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57 Chương 57: 57: Rắn
58 Chương 58: 58: Nguy Kịch
59 Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60 Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61 Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62 Chương 64: 64: Thừa Nhận
63 Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64 Chương 66: 66: Đợi Anh
65 Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66 Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67 Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68 Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69 Chương 73: 73: Kiều Thanh
70 Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71 Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72 Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73 Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74 Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75 Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76 Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77 Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78 Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79 Chương 84: 84: Lật Mặt
80 Chương 85: 85: Dàn Dựng
81 Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82 Chương 87: 87: Tin Dữ
83 Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84 Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85 Chương 90: 90: Trả Thù
86 Chương 91: 91: Ám Sát
87 Chương 92: 92: Phản Bội
88 Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89 Chương 94: 94: Cái Bẫy
90 Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91 Chương 97: 97: Nội Loạn
92 Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93 Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94 Chương 103: 103: Từ Biệt
95 Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96 Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97 Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98 Chương 107: 107: Giả Chết
99 Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100 Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101 Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2
Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3
Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4
Chương 4: 4: Trọng Sinh
5
Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6
Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7
Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8
Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9
Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10
Chương 10: 10: Nói Dối
11
Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12
Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13
Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14
Chương 14: 14: Lợi Dụng
15
Chương 15: 15: Trèo Tường
16
Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17
Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18
Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19
Chương 19: 19: Mùi Máu
20
Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21
Chương 21: 21: Biển Tình
22
Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23
Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24
Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25
Chương 25: 25: Ngăn Cản
26
Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27
Chương 27: 27: Huyết Yến
28
Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29
Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30
Chương 30: 30: Lý Do
31
Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32
Chương 32: 32: Quá Khứ
33
Chương 33: 33: Có Biến
34
Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35
Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36
Chương 36: 36: Suy Đoán
37
Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38
Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39
Chương 39: 39: Lật Mặt
40
Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41
Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42
Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43
Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44
Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45
Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46
Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47
Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48
Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49
Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50
Chương 50: 50: Ghen
51
Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52
Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53
Chương 53: 53: Xin Lỗi
54
Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55
Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56
Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57
Chương 57: 57: Rắn
58
Chương 58: 58: Nguy Kịch
59
Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60
Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61
Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62
Chương 64: 64: Thừa Nhận
63
Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64
Chương 66: 66: Đợi Anh
65
Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66
Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67
Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68
Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69
Chương 73: 73: Kiều Thanh
70
Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71
Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72
Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73
Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74
Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75
Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76
Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77
Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78
Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79
Chương 84: 84: Lật Mặt
80
Chương 85: 85: Dàn Dựng
81
Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82
Chương 87: 87: Tin Dữ
83
Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84
Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85
Chương 90: 90: Trả Thù
86
Chương 91: 91: Ám Sát
87
Chương 92: 92: Phản Bội
88
Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89
Chương 94: 94: Cái Bẫy
90
Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91
Chương 97: 97: Nội Loạn
92
Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93
Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94
Chương 103: 103: Từ Biệt
95
Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96
Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97
Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98
Chương 107: 107: Giả Chết
99
Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100
Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101
Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất