Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ

Ở bệnh viện, chỉ sau hơn nửa giờ điều trị, bác sĩ đã được thở phào vì Lâm Liên Kiều đã ổn định được mạch tượng cũng như nhịp tim.
Vầng trán nhăn lại vã mồ hôi, cuối cùng cũng được giãn ra thoải mái.
"Ngài Sở Quân, lượng độc rắn trong người Lâm tiểu thư đã được xử lý xong hết rồi, tiên lượng hiện tại không xấu.

Thật may mắn vì cô ấy được đến bệnh viện nhanh chóng, nên các triệu chứng mới không quá nặng."
Vị bác sĩ cười nhẹ nhõm thông báo, nhưng bất chợt nụ cười đó như đông cứng khi nhìn lên khuôn mặt nghiêm lại, có phần kìm nén cơn tức giận của Sở Quân Huân.

Anh hỏi lại một câu nghi vấn mà mang theo cả tá sự căng thẳng vô hình.
"Không quá nặng?"
Không cứu được cũng là hoạ, mà cứu xong cũng không hiểu sao vẫn là hoạ.

Vị bác sĩ giống như vừa thoát khỏi đầm lầy, lên được mặt đất thì bị áp lực đè nặng, khiến cảm giác sợ hãi truyền đến tứ chi mà run lên.
"Vâng… đúng là không quá…"
Cơn thịnh nộ đáng sợ nhất cũng đã xuất hiện.

Sở Quân Huân dùng đôi tay gồng lên căng cứng cơ bắp tóm lấy cổ áo của bác sĩ.

Anh mất bình tĩnh mà hét lớn như tiếng gầm rú giận dữ của chúa sơn lâm, khiến ai cũng run sợ không dám bước ra can ngăn.
"Ông có kiểm tra kỹ lưỡng không vậy, chân bị cắn bao nhiêu vết thế kia, người cô ấy không cử động được, nói gì cũng không nghe thấy, thế mà ông còn nói là không quá nặng.

Tôi cần ông trả lời để đối phó thôi sao?"
Vị bác sĩ cũng cảm thấy kỳ lạ, đúng là khi bị rắn độc cắn dù chỉ chỉ một phát, tính mạng cũng có thể nguy hiểm rồi.

Đằng này trên chân cô có tới tận mấy vết cắn, nhưng quả thật nọc độc trong người cô không nhiều.

Rõ ràng là đã khám kỹ rồi, vị bác sĩ cũng chẳng biết là mình sai ở đâu.

Đối diện với sự chất vấn trong cơn giận dữ của anh, ông ta chỉ dám lắp bắp khẳng định.
"Ngài Sở Quân, tôi nói thật, tôi không có đối phó, cũng có nói dối ngài, quả thật…"
"Sở Quân Huân…"
Một tiếng gọi yếu ớt vang lên làm cho vị bác sĩ như đang đứng trên bờ vực được cứu thoát trong gang tấc.

Sở Quân Huân buông ông ta ra, chạy ngay đến bên cạnh cô, khuôn mặt đượm đầy lo lắng.
"Kiều Kiều, em tỉnh rồi.

Trong người thấy thế nào, khó chịu lắm đúng không? Anh lập tức đổi tên lang băm này, đưa bác sĩ giỏi nhất đến chữa cho em."
Sở Quân Huân hấp tấp, trong lòng anh chứa một nỗi sợ mà anh không dám nói ra, chỉ sợ khi nó xảy ra thật, cả tâm trí lẫn con người anh đều không thể chịu đựng nổi.

Giờ thấy cô đã tỉnh, anh nửa vui nửa còn lại chỉ biết cố gắng hết sức hay quá sức cũng được, anh không quan tâm, chỉ cần cô được sống.
Nhưng người con gái trước mặt với dáng vẻ suy nhược nhìn anh mà khẽ cong môi lên cười, cô nắm lấy tay anh như một sự trấn an rằng cô không sao cả.

"Em thật sự không sao mà, anh đừng trách lầm bác sĩ, ông ấy không nói gạt anh đâu."
Nói xong, cô còn không kịp để ý đến biểu hiện của anh liền quay sang nhìn bác sĩ, cảm giác bị rắn cắn đau buốt vẫn còn, nhưng cô vẫn cố nhịn, không thể hiện tất cả ra bên ngoài, giọng thều thào nói.
"Bác sĩ, có chuyện này tôi muốn nhờ ông giúp đỡ."
Vị bác sĩ rón rén lại gần lắng nghe.
"Vâng, vâng, Lâm tiểu thư cứ nói."
Cô tiếp tục.
"Ông… hãy truyền tin ra bên ngoài, nói tôi vẫn còn hôn mê, tính mạng vẫn còn nguy kịch, sống chết nay mai… không ai biết được."
"Hả, Lâm tiểu thư, tại… sao lại phải làm như vậy?"
Vị bác sĩ kinh ngạc hỏi lại, ông ta đối với việc gì mình không rõ cũng liền tò mò muốn biết.

Nhưng chất giọng trầm đặc đầy uy lực của Sở Quân Huân lần nữa vang lên làm cho ông ta giật thót, không dám hỏi gì thêm nữa.
"Ra ngoài đi và làm theo những gì cô ấy nói."
"Vâng, vâng, tôi hiểu rồi, tôi đi ngay đây."
Vị bác sĩ tức tốc đi ra ngoài, một giây chắc cũng không muốn ở lại dưới cái bầu không khí nặng nề này.
Gian phòng giờ chỉ còn hai người, một người vừa mới tỉnh lại sau một cơn nguy hiểm và một người đang trầm mi mắt xuống nhìn cô với nỗi nghi hoặc hiện rõ trên khuôn mặt nghiêm nghị.

"Kiều Kiều, bây giờ ở đây đã không còn ai, em có thể nói cho anh biết sự thật được rồi."
Lâm Liên Kiều chống tay ngồi dậy.

Việc này biết không thể giấu được nên cô đã nói hết cho anh biết những gì đã xảy ra.

Đầu tiên là việc cô thấy Lâm Diễm Tinh lén lút với giỏ rắn trong rừng, sau đó là một việc cô suýt chút đã bị mắc bẫy thật.
Cô vén tay áo lên, cho anh xem một phần da mỏng của cô bị nổi rộp lên bỏng rát.

Đó là chính là do lọ kem chống côn trùng gây ra.
Sau khi phát hiện lọ kem bị tráo đổi, cô đã thử bôi nó vào một vùng nhỏ trên tay và thấy hiện tượng này.

Ban đầu chỉ ngứa nhẹ, nhưng giờ thì nó đã giống như một vết bỏng.
Sau đó cô lại đoán, nếu số rắn kia là nhằm vào cô thì chắc chắn sẽ có thứ gì đó dẫn dụ chúng tấn công đúng người.

Vậy là cô lại nghi ngờ lọ kem bôi này.
Vì để chứng thực được Lâm Diễm Tinh chính là kẻ muốn ám hại cô, cô đành liều một phen để có thể bắt tại trận được cô ta.
Cô nhờ Điềm Á Hiên buổi tối chờ khi mọi người đã ngủ hết mà tìm cơ hội ra ngoài đi loanh quanh, nếu nghe thấy tiếng hét thì ngay lập tức chạy đi báo lính gác đêm có kẻ khả nghi đột nhập để họ phong tỏa quân doanh và đồng thời cũng đi báo ngay cho anh biết.
Bên trong trại của mình, cô đã đổ hết lọ kem chống côn trùng của mình vào một miếng vải và để dưới đất.

Lại dùng một con dao và kéo tạo một lỗ hổng để Tiểu Đào và Tống Uyển Trân thoát ra mà không bị Lâm Diễm Tinh phát giác.

Tống Uyển Trân và Tiểu Đào sau khi nghe tiếng hét sẽ ngay lập tức chạy vào trại của những người khác cầu cứu.
Có một sự thật mà chỉ một mình cô biết, đó là những vết cắn trên chân, đều là do cô lấy chiếc kim đan len của Tống Uyển Trân, dùng lực mạnh tự đâm vào chân mình để giống như vết rắn cắn.
Ban đầu kế hoạch của cô chỉ là giả vờ, nhưng khi cô tập trung hét lớn thu hút sự chú ý, một con rắn đã tấn công cô thật.

Cô hoảng loạn đá văng nó ra, định sẽ theo lỗ hỏng chạy thoát, nhưng cô lại bị ngất.

Sở Quân Huân nghe xong, không những không bớt nóng giận mà sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc cô chưa nói.

Ngay lúc này, anh thật sự muốn mắng cô, nhưng cuối cùng vẫn là không nỡ, trong giọng nói của anh có chút giận dỗi.
"Nếu bọn họ chậm trễ báo cáo, em có biết hậu quả sẽ lớn như thế nào không hả?"
Lâm Liên Kiều chủ động sà vào lòng anh xoa dịu.
"Không đâu, em tin tưởng bạn của mình, cũng tin tưởng anh.

Em hứa lần này sẽ là lần cuối, nhất định không có lần nào nữa đâu."
Đúng là sẽ không có lần nào nữa, vì sau lần này, kẻ thù lớn nhất của cô là Lâm Diễm Tinh, không thể làm hại cô được nữa.

Cô đang chờ mong đến giây phút nhìn thấy cô ta thảm bại thực sự, để cô có thể đứng hiên ngang mà cười cợt cô ta một cách thống khoái, như những gì cô ta đã làm với cô.

Tất cả, cô đều sẽ trả lại, không thiếu một thứ gì.
Nhưng ngoài Lâm Diễm Tinh, vẫn có một người mà khiến cô vô cùng trăn trở.

Đó là người đã giúp cho Lâm Diễm Tinh trà trộn vào quân doanh để làm hại cô.

Người có khả năng làm việc này, ắt là người không tầm thường, mà người không tầm thường thì chẳng cần những đồng tiền lẻ mua chuộc, chỉ có thể là cùng chung mục tiêu là cô.
Kẻ đứng sau, cô nghĩ mình biết rõ, nhưng để kẻ đó tự mình lộ diện, thì phải đợi sau khi tin đồn tính mạng của cô như ngọn đèn trước gió loang ra, mọi thứ dần sẽ sáng tỏ thôi..

Chapter
1 Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2 Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3 Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4 Chương 4: 4: Trọng Sinh
5 Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6 Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7 Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8 Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9 Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10 Chương 10: 10: Nói Dối
11 Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12 Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13 Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14 Chương 14: 14: Lợi Dụng
15 Chương 15: 15: Trèo Tường
16 Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17 Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18 Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19 Chương 19: 19: Mùi Máu
20 Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21 Chương 21: 21: Biển Tình
22 Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23 Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24 Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25 Chương 25: 25: Ngăn Cản
26 Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27 Chương 27: 27: Huyết Yến
28 Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29 Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30 Chương 30: 30: Lý Do
31 Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32 Chương 32: 32: Quá Khứ
33 Chương 33: 33: Có Biến
34 Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35 Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36 Chương 36: 36: Suy Đoán
37 Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38 Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39 Chương 39: 39: Lật Mặt
40 Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41 Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42 Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43 Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44 Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45 Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46 Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47 Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48 Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49 Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50 Chương 50: 50: Ghen
51 Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52 Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53 Chương 53: 53: Xin Lỗi
54 Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55 Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56 Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57 Chương 57: 57: Rắn
58 Chương 58: 58: Nguy Kịch
59 Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60 Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61 Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62 Chương 64: 64: Thừa Nhận
63 Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64 Chương 66: 66: Đợi Anh
65 Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66 Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67 Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68 Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69 Chương 73: 73: Kiều Thanh
70 Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71 Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72 Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73 Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74 Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75 Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76 Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77 Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78 Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79 Chương 84: 84: Lật Mặt
80 Chương 85: 85: Dàn Dựng
81 Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82 Chương 87: 87: Tin Dữ
83 Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84 Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85 Chương 90: 90: Trả Thù
86 Chương 91: 91: Ám Sát
87 Chương 92: 92: Phản Bội
88 Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89 Chương 94: 94: Cái Bẫy
90 Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91 Chương 97: 97: Nội Loạn
92 Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93 Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94 Chương 103: 103: Từ Biệt
95 Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96 Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97 Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98 Chương 107: 107: Giả Chết
99 Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100 Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101 Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2
Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3
Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4
Chương 4: 4: Trọng Sinh
5
Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6
Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7
Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8
Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9
Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10
Chương 10: 10: Nói Dối
11
Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12
Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13
Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14
Chương 14: 14: Lợi Dụng
15
Chương 15: 15: Trèo Tường
16
Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17
Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18
Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19
Chương 19: 19: Mùi Máu
20
Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21
Chương 21: 21: Biển Tình
22
Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23
Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24
Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25
Chương 25: 25: Ngăn Cản
26
Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27
Chương 27: 27: Huyết Yến
28
Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29
Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30
Chương 30: 30: Lý Do
31
Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32
Chương 32: 32: Quá Khứ
33
Chương 33: 33: Có Biến
34
Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35
Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36
Chương 36: 36: Suy Đoán
37
Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38
Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39
Chương 39: 39: Lật Mặt
40
Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41
Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42
Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43
Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44
Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45
Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46
Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47
Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48
Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49
Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50
Chương 50: 50: Ghen
51
Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52
Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53
Chương 53: 53: Xin Lỗi
54
Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55
Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56
Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57
Chương 57: 57: Rắn
58
Chương 58: 58: Nguy Kịch
59
Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60
Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61
Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62
Chương 64: 64: Thừa Nhận
63
Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64
Chương 66: 66: Đợi Anh
65
Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66
Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67
Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68
Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69
Chương 73: 73: Kiều Thanh
70
Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71
Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72
Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73
Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74
Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75
Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76
Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77
Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78
Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79
Chương 84: 84: Lật Mặt
80
Chương 85: 85: Dàn Dựng
81
Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82
Chương 87: 87: Tin Dữ
83
Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84
Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85
Chương 90: 90: Trả Thù
86
Chương 91: 91: Ám Sát
87
Chương 92: 92: Phản Bội
88
Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89
Chương 94: 94: Cái Bẫy
90
Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91
Chương 97: 97: Nội Loạn
92
Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93
Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94
Chương 103: 103: Từ Biệt
95
Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96
Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97
Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98
Chương 107: 107: Giả Chết
99
Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100
Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101
Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất