Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh

Lâm Liên Kiều đang mơ màng, hình như cô đang chìm dần vào giấc ngủ thì đột nhiên cảm giác phía sau lưng có người siết lấy mình hiện lên rất rõ ràng.

Cô mở to mắt bừng tỉnh, phản xạ nhanh chóng ngồi dậy, vô cùng cảnh giác.

"Ai?"
Lâm Liên Kiều quay người lại nhìn, hình dáng Sở Quân Huân hiện ra trước mắt cô, rõ nét đến từng chi tiết, cô còn thấy ở giữa hai hàng chân mày của anh đang nhíu lại, anh khoanh tay, giọng có vẻ dỗi.

"Ngoài anh ra thì còn là ai? Không lẽ em đang mong đợi là người khác?"
Chính anh cũng bị cô làm cho giật mình, anh không nghĩ cô lại bất ngờ đến vậy.

Chắc là tâm trạng của cô đang thả lơ lửng trên cành mây, bất chợt bị anh kéo xuống đất nên mới có phản ứng như thế.

Lâm Liên Kiều biết đó là anh thì tâm trạng cũng nhẹ bẫng hơn hẳn, liền điều chỉnh lại trạng thái cho phù hợp.

"Anh không thể nào quang minh chính đại hơn à, thân là thống soái mà lại đi trèo tường như thế, cứ như bọn trộm cắp vậy."
Sở Quân Huân đưa tay chống gối, đôi mắt nhìn cô chuyển hoá ma mị.

"Vậy trời tối rồi, em mở to cửa ban công như thế là đang mời gọi bọn trộm cắp đến sao? Hay là… đang đợi anh?"
Lâm Liên Kiều sững người mất vài giây, vì lời nói của anh làm cô vô thức nhận ra, từ lần đầu tiên anh trèo tường lên phòng cô, thì sau đó, có đôi lúc cô bất giác nhìn ra phía cửa ban công mà chẳng hiểu lý do.

Không lẽ cô thực sự đợi anh đến sao? Cô không dám khẳng định điều này, cô rõ ràng với anh chẳng có tình cảm.

Cô vờ ho khan, phản bác những những gì mình nghĩ, phản bác câu phỏng đoán của anh.

"Không có, là em vẫn chưa kịp đóng thôi, anh đừng có tưởng bở."
Sở Quân Huân nhìn hai tai của cô mà cười thầm, nó đỏ lên hết cả rồi, đây là biểu hiện của sự không thành thật.

Anh trêu chọc khẽ búng tay lên chóp mũi của cô, điệu bộ vô cùng cưng nựng.

"Chỉ giỏi giảo hoạt."
Lâm Liên Kiều đột nhiên chuyển đổi chủ đề, cô chủ động nhích người tới nằm gọn vào lòng anh, bầu không khí lúc này bỗng dưng trở nên nghiêm túc.

"Nghe nói hôm nay người của anh đã tra khảo bọn người muốn bắt cóc cha của em.

Ngoài Cao Mộng Hà ra, bọn chúng còn khai ra ai khác không?"
Sở Quân Huân cũng vừa được nghe xong báo cáo, xử lý đám người kia xong anh đã vội đến đây gặp cô để nói về chuyện này, không ngờ anh chưa kịp nói cô đã nhắc đến trước.

Trước khi đến anh còn lo cô lo lắng cho cha đến khóc thút thít, vậy mà xem ra, cô gái của anh mạnh mẽ hơn anh nghĩ.

Anh vòng tay qua người cô ôm trọn, sau đó liền đáp.

"Không, bọn chúng không khai gì khác.

Em đang nghi ngờ còn ai bắt tay với bà ta à?"
Lâm Liên Kiều rơi vào trầm ngâm.

Ở kiếp trước, Tiêu An cũng là đồng phạm trong vụ bắt cóc cha cô, cô không rõ kiếp này có phải hay không vì Tiêu An đã bị phế một phần trên cơ thể, anh ta vẫn đang trong quá trình điều trị nên không thể ra mặt.

Cha của Tiêu An còn là cấp dưới của Sở Quân Huân, anh đã ra mặt chỉ điểm trừng trị con trai của ông ta nên Tiêu gia càng không có khả năng dám đắc tội với anh.

Không biết vì sao cô đột nhiên lại có linh tính kẻ đứng đằng sau không chỉ có mẹ con Cao Mộng Hà, nhưng loại trừ hết khả năng thì lại chẳng có ai.

Cô như người mất hồn, mãi đăm chiêu mà chẳng trả lời gì, đến khi anh hỏi lại lần nữa cô mới giật mình thoát ra khỏi suy nghĩ.

"Sao, em nghi ngờ ai nữa à?"
"À, không có, em chỉ hỏi cho chắc thế thôi."
Cô trả lời qua loa, rồi lại ngay lập tức chuyển đổi câu hỏi.

"Vậy anh đã làm gì bọn bắt cóc đó rồi? Cứ bắt giam thế sao?"
Sở Quân Huân lập tức trả lời mà chẳng cần suy nghĩ, lời nói của anh thốt ra nhẹ như bay, lại rất điềm nhiên như một người máu lạnh, lãnh cảm với cái chết.

"Anh phơi xác bọn chúng ở cổng thành rồi, nhân tiện cũng răn đe những kẻ có ý định xấu."
Lâm Liên Kiều khẽ cúi đầu thấp xuống để anh không nhìn thấy được khuôn mặt đang cứng đờ của mình.

Dù có thù với bọn bắt cóc đó, cô cũng không ngăn được sự sợ hãi trong tâm trí khi nghe đến chuyện bọn chúng giờ chỉ còn là những cái xác, Sở Quân Huân ra tay quá nhanh rồi.

Cô cố giữ bình tĩnh, lại hỏi.

"Bọn chúng… có bao nhiêu người?"
"Sáu hay tám tên gì đấy, anh không nhớ rõ."
Tay của Lâm Liên Kiều chợt lạnh nhắt, tím tái, người đàn ông cô dính đến rốt cuộc đáng sợ đến mức nào chứ? Nếu có một ngày, anh biết cô chỉ đang lợi dụng anh, anh liệu có…
Đầu óc Lâm Liên Kiều bị cơn lo lắng bao phủ mà quên mất mình đang nằm trong lòng anh, từng nhịp tim đập mạnh của cô anh đều có thể cảm nhận được.

Đột nhiên anh nắm lấy bàn tay đang lạnh toát của cô làm cô giật mình rút tay lại.

"Em sợ anh à?"
Lâm Liên Kiều lắc đầu, như sợ anh không biết câu trả lời của cô mà cô lắc đầu liên tục rất nhiều lần.

Sở Quân Huân chợt áp tay lên hai bên má của cô, anh nâng mặt cô ngẩng lên, giờ mới nhìn rõ được đôi mắt ấy có phần hỗn loạn.

"Em nghĩ mình qua mặt được anh sao?"
Lâm Liên Kiều nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, anh đang muốn nói gì đây, anh đang muốn vạch trần cô?
Lâm Liên Kiều bị anh dọa đến căng cứng toàn cơ, cô thở mạnh cũng không dám.

"Sở…"
Cô vừa chỉ hé miệng thì đột nhiên phải nín thinh vì hành động bất ngờ của anh ngay sau đó.

Anh hôn lên trán cô, vẫn là cử chỉ ôn nhu thường thấy.

"Kiều Kiều, em có thể yên tâm rằng anh sẽ không bao giờ làm hại em, anh thề bằng cả tính mạng của mình.

Anh từng nói sẽ bảo vệ em cả đời, em quên rồi sao?"
Những lúc cô sợ hãi muốn tránh anh thật xa thì anh lại níu cô lại bằng những lời lẽ đường mật như thế này, tim cô đập loạn cả rồi, rung động thật rồi, cả khuôn mặt giờ đây cũng ngơ ngác ra.

Đột nhiên, nét mặt của Sở Quân Huân hoá gian manh, nhân lúc cô mất tập trung, anh đột ngột đè cô nằm ra giường, y hệt như lúc ở dinh thự của anh.

"A!"
Lâm Liên Kiều giật bắn người, tròng mắt cô giãn ra mở lớn như vừa bị anh làm cho thức tỉnh.

"Hôm nay anh đã làm được một việc tốt, em có nên làm gì đó để báo đáp anh không?"
Anh rõ là đang hỏi, nhưng ánh mắt lại hiện ra mong muốn rất rõ ràng.

Mà mong muốn đó là gì, cô nhìn một cái là biết được ngay, chính vì thế mà đôi gò má ửng hồng đào mới lộ càng lúc càng rõ rệt trên gương mặt của người thiếu nữ.

Đôi mắt cô dần trở nên long lanh, bàn tay đưa lên chạm vào phần xương hàm đẹp sắc sảo của người đàn ông phía trên mình, cô rướn người hôn lên môi anh một cái, giọng nhỏ nhẹ đến mức đi sâu vào lòng người.

"Cảm ơn anh đã bảo vệ an toàn cho cha của em."
Lâm Liên Kiều trong bộ dạng hiện tại quyến rũ đến mê người.

Không chỉ đôi gò má của cô ửng đỏ mà gương mặt của Sở Quân Huân cũng thế.

Cô làm anh muốn phát điên, muốn cúi xuống gặm nhấm đôi môi căn mọng đó.

Nhưng anh lo làm cô sợ mà bỏ chạy mất nên đang rất kiềm chế con thú trong người.

"Em không kháng cự, có nghĩa là muốn anh tiến tới có phải không?"
Sở Quân Huân mong đợi từng giây, chỉ cần cô gật đầu, anh lập tức không cần nhẫn nhịn nữa.

Và đúng như nguyện vọng của anh, Lâm Liên Kiều hơi hướng quay mặt đi, nhưng vẫn ngại ngùng gật đầu nhẹ.

Sở Quân Huân nhếch môi cười vui sướng, anh nhanh chóng bộc lộ bản chất nguyên thủy nhất của người đàn ông.

"Vậy em đừng có hối hận, anh không cho em đường lui đâu.".

Chapter
1 Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2 Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3 Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4 Chương 4: 4: Trọng Sinh
5 Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6 Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7 Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8 Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9 Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10 Chương 10: 10: Nói Dối
11 Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12 Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13 Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14 Chương 14: 14: Lợi Dụng
15 Chương 15: 15: Trèo Tường
16 Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17 Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18 Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19 Chương 19: 19: Mùi Máu
20 Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21 Chương 21: 21: Biển Tình
22 Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23 Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24 Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25 Chương 25: 25: Ngăn Cản
26 Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27 Chương 27: 27: Huyết Yến
28 Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29 Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30 Chương 30: 30: Lý Do
31 Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32 Chương 32: 32: Quá Khứ
33 Chương 33: 33: Có Biến
34 Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35 Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36 Chương 36: 36: Suy Đoán
37 Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38 Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39 Chương 39: 39: Lật Mặt
40 Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41 Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42 Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43 Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44 Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45 Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46 Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47 Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48 Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49 Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50 Chương 50: 50: Ghen
51 Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52 Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53 Chương 53: 53: Xin Lỗi
54 Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55 Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56 Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57 Chương 57: 57: Rắn
58 Chương 58: 58: Nguy Kịch
59 Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60 Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61 Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62 Chương 64: 64: Thừa Nhận
63 Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64 Chương 66: 66: Đợi Anh
65 Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66 Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67 Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68 Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69 Chương 73: 73: Kiều Thanh
70 Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71 Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72 Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73 Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74 Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75 Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76 Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77 Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78 Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79 Chương 84: 84: Lật Mặt
80 Chương 85: 85: Dàn Dựng
81 Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82 Chương 87: 87: Tin Dữ
83 Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84 Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85 Chương 90: 90: Trả Thù
86 Chương 91: 91: Ám Sát
87 Chương 92: 92: Phản Bội
88 Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89 Chương 94: 94: Cái Bẫy
90 Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91 Chương 97: 97: Nội Loạn
92 Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93 Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94 Chương 103: 103: Từ Biệt
95 Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96 Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97 Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98 Chương 107: 107: Giả Chết
99 Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100 Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101 Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2
Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3
Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4
Chương 4: 4: Trọng Sinh
5
Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6
Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7
Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8
Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9
Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10
Chương 10: 10: Nói Dối
11
Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12
Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13
Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14
Chương 14: 14: Lợi Dụng
15
Chương 15: 15: Trèo Tường
16
Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17
Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18
Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19
Chương 19: 19: Mùi Máu
20
Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21
Chương 21: 21: Biển Tình
22
Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23
Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24
Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25
Chương 25: 25: Ngăn Cản
26
Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27
Chương 27: 27: Huyết Yến
28
Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29
Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30
Chương 30: 30: Lý Do
31
Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32
Chương 32: 32: Quá Khứ
33
Chương 33: 33: Có Biến
34
Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35
Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36
Chương 36: 36: Suy Đoán
37
Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38
Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39
Chương 39: 39: Lật Mặt
40
Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41
Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42
Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43
Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44
Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45
Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46
Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47
Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48
Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49
Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50
Chương 50: 50: Ghen
51
Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52
Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53
Chương 53: 53: Xin Lỗi
54
Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55
Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56
Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57
Chương 57: 57: Rắn
58
Chương 58: 58: Nguy Kịch
59
Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60
Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61
Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62
Chương 64: 64: Thừa Nhận
63
Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64
Chương 66: 66: Đợi Anh
65
Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66
Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67
Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68
Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69
Chương 73: 73: Kiều Thanh
70
Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71
Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72
Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73
Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74
Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75
Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76
Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77
Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78
Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79
Chương 84: 84: Lật Mặt
80
Chương 85: 85: Dàn Dựng
81
Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82
Chương 87: 87: Tin Dữ
83
Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84
Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85
Chương 90: 90: Trả Thù
86
Chương 91: 91: Ám Sát
87
Chương 92: 92: Phản Bội
88
Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89
Chương 94: 94: Cái Bẫy
90
Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91
Chương 97: 97: Nội Loạn
92
Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93
Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94
Chương 103: 103: Từ Biệt
95
Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96
Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97
Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98
Chương 107: 107: Giả Chết
99
Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100
Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101
Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất