Chương 43: 43: Tiêu Ánh

Lâm Liên Kiều nhìn bộ dạng này của Sở Quân Huân, cô đoán chắc anh lại ghen với Tống Uyển Trân rồi.

Hết ghen với hoạn quan rồi đến người ta là phụ nữ anh cũng không tha, cô thật không biết có thứ gì trên đời mới khiến anh an tâm về cô được.

Nhưng để đối phó với những lúc như thế này, Lâm Liên Kiều cũng đã có nhiều kinh nghiệm để biết mình phải làm gì rồi.

Tuy nhiên, ở đây đang là chốn đông người, cô không thể thân mật với anh quá mức, nên chỉ khoác tay anh nói nhỏ.

"Em chỉ thích anh thôi, được chưa?"
Sở Quân Huân tạm hài lòng, khoé môi khẽ cong nhẹ.

"Nói vậy còn nghe được.

Đi, anh đưa em đi gặp gia chủ."
Phía bên này, Tống Uyển Trân vẫn đưa mắt nhìn theo Lâm Liên Kiều và Sở Quân Huân, cha của cô ta thấy thế mới nói thầm vào tai cô ta, hai con ngươi chao đảo có ý gian.

"Trân Trân à, con nhất định phải nắm bắt được Sở Quân Huân thì cha mới không bắt con đi xem mắt.

Tuy cậu ta lớn hơn con nhiều tuổi nhưng về ngoại hình, thế lực hay tiền tài đều không ai sánh bằng.

Có người như thế này làm con rể, cha mới không phải cúi đầu với ai nữa.

Con đừng thấy Lâm Liên Kiều kia quấn quýt với Sở Quân Huân như thế mà nản lòng.

So với cô ta thì con có xuất thân cao hơn nên không cần phải sợ.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, con cứ cật lực tiến tới là được."
Tống Uyển Trân nghe những lời răn dạy từ cha mà cô ta chỉ im lặng, không tỏ ý đồng tình, cũng không lên tiếng phản đối, cứ thế mà lẳng lặng giấu đi suy nghĩ thật sự.

Đúng lúc này, tiếng pháo hoa ồn ã nối tiếp nhau vang lên, tiếng nhạc kèn cùng lúc nổi lên tưng bừng báo hiệu đã đến giờ lành làm lễ.

Các quan khách được mời đến liền trở về vị trí ngồi của mình.

Sở Quân Huân và Sở Quân Bội Nhi được chuẩn bị một vị đặc biệt, nhưng hiện tại chỉ có một mình Sở Quân Bội Nhi ngồi, nơi vị trí của Sở Quân Huân bị bỏ trống khiến Tiêu Duật Hành sượng mặt.

"Sở Quân tiểu thư, ngài Sở Quân…"
"Đến rồi."
Sở Quân Bội Nhi trả lời có chút hậm hực, cô ta vừa nói xong thì Sở Quân Huân cũng kịp đến, nét mặt của cô ta liền thay đổi nhanh đến chóng mặt.

"Anh, anh mau ngồi đi."
"Ngài…"
Tiêu Duật Hành rạng rỡ quay lại nhìn, khuôn mặt ngay tức khắc biến chuyển xám xịt khi nhìn thấy người đi bên cạnh anh là Lâm Liên Kiều, người mà ông ta đã cố tình không mời ngay từ đầu.

Lâm Liên Kiều biết ông ta không muốn mời cô, nhưng cô là được Lâm Diễm Tinh mời tới, không có lý gì mà cô phải tỏ ra sượng sùng.

Cô bước lên, để tấm thiệp mời của mình nổi bật ở chính giữa bàn, kiêu ngạo nói.

"Tiêu phó quan, tôi là người mà cô dâu ngày hôm nay mời tới nên ông không cần kinh ngạc như vậy."
Tiêu Duật Hành không kinh ngạc mà chính là đang lo sợ cô sẽ giở trò gì đó, ông ta quả thật có linh cảm xấu khi vừa nhìn thấy cô.

Tâm tình nén cơn bực dọc, miệng của ông ta cố nở nụ cười niềm nở.

"Tôi có kinh ngạc đâu chứ, Lâm tiểu thư đến càng quý hoá nữa là đằng khác, nào ngài Sở Quân, Lâm tiểu thư mau ngồi xuống đi."
Tiêu Duật Hành lén đưa tay lau mồ hôi, trong lòng thầm trách cứ Lâm Diễm Tinh đã tự ý mời cô mà không cho ông ta biết.

Vốn dĩ hôn lễ hôm nay là ngày để vui vẻ, mà giờ ông ta phải nơm nớp lo sợ để đề phòng cô như đề phòng dưới chân giẫm phải mìn vậy.

Đến việc tiếp cận Sở Quân Huân để nói giúp cho Tiêu An bây giờ cũng vì sự có mặt của cô mà làm cho tan tành cả rồi.

Lâm Liên Kiều ngồi xuống mà thầm cười, chắc ông ta đang tức tối lắm đây, mà khiến cho bọn họ càng bồn chồn, thì cô càng thích thú muốn đẩy trò chơi chơi đi xa hơn nữa.

Sở Quân Huân cũng kéo ghế ngồi xuống, nhưng anh lại không giữ khoảng cách mà đẩy ghế ngồi thật sát cô, như sợ cô bị ai cướp mất.

Sở Quân Bội Nhi thấy vậy cũng cười cười nói trêu.

"Anh à, anh không cần giữ của kỹ vậy đâu.

Ai mà cướp được của anh chứ?"
Sở Quân Huân liếc nhẹ Lâm Liên Kiều, đột nhiên lại ám chỉ.

"Anh không sợ cướp, chỉ sợ của tự có chân chạy mất."
Có lẽ, ý của anh là nếu anh để cô tự do, thì cô lại đi để ý đến người khác rồi ngó lơ anh đây mà.

Dù biết ý của anh là thế nhưng đối với cơn ghen vô đối này của anh, cô cũng chỉ đành ngậm ngùi mà không làm được gì.

Sở Quân Bội Nhi nghe anh nói xong, cô ta cũng chỉ đáp lại bằng cách gắng gượng cười một cách cứng đờ.

Trở lại với hôn lễ, Tiêu Duật Hành đưa ra chủ ý mặc kệ Lâm Liên Kiều, ông ta không muốn có bất kỳ sự cố nào xảy ra nên càng không động đến cô thì mọi việc càng yên bình, chỉ mong cô không hứng lên mà nói ra vụ con trai của ông ta bị…
Nhưng những gì ông ta đang cố gắng làm lại bị Lâm Diễm Tinh phá nát tất cả.

Lúc tiến vào bên trong làm lễ cùng với Tiêu An, cô ta nắm chặt tay của anh ta, cố ý khoe ra cho Lâm Liên Kiều thấy, người cô từng thích điên cuồng giờ đã trở thành chồng của cô ta rồi, trong lòng đắc ý dâng cao.

"Lâm Liên Kiều, ghen tức lắm phải không, Tiêu An mà cô yêu đang cử hành hôn lễ với tôi đây này."
Lâm Diễm Tinh nhìn cô cười khích bác, cô ta muốn khiến cô tức đến phát điên, sau đó càng làm ra những hành động mất kiểm soát càng tốt, người xấu mặt sau cùng chính là cô, cô ta chỉ cần như thế là đủ hả dạ.

Vậy mà Lâm Liên Kiều vẫn bình thân như vại, một chút nhíu mày cũng không có, làm nụ cười tự mãn trên đôi môi dày đỏ chót của Lâm Diễm Tinh không giữ được lâu.

Sau màn bái đường, một tràng vỗ tay lớn vang lên lốp bốp như tiếng pháo, không khí càng lúc càng náo nhiệt.

"Mời Ngài Sở Quân, Lâm tiểu thư, Sở Quân tiểu thư cạn rượu mừng."
Một cô gái bước tới rót rượu, Lâm Liên Kiều nhìn lên liền nhận ra ngay đó là Tiêu Ánh, độ này cô ta mới mười lăm tuổi, vẫn còn chưa phát bệnh đến mức đôi mắt bị mù.

Cô chưa từng tiếp xúc với cô ta, chỉ gặp sơ qua được vài lần nên mới nhớ mặt.

Cô cũng không mấy quan tâm vì cô ta ở kiếp trước cũng chưa từng làm hại cô.

Nhưng lúc cô quay mặt đi, thì vô tình bỏ lỡ khoảnh khắc cô ta cố ý chạm nhẹ vào tay Sở Quân Huân.

Đôi mắt anh âm u của anh liếc nhìn lên, cô ta giật mình liền rụt tay lại, đôi chân lúng túng chạy sang bàn khác rót rượu.

Hai má của cô ta ửng đỏ e thẹn, giống hệt tâm tình của một cô gái mới lớn, không dám đối mặt với người mình thích.

Nhưng việc mà Tiêu Ánh làm đã bị Sở Quân Bội Nhi nhìn thấy, không phải là Sở Quân Huân mà là ánh mắt lườm quýt của Sở Quân Bội Nhi mới thật sự đáng sợ.

Cô ta hừ nhẹ trong cổ họng.

"Đúng là đi đâu cũng gặp yêu tinh, một đám phiền phức."
...!
Sau màng nâng ly rượu mừng, giờ Lâm Diễm Tinh đã chính thức trở thành vợ của Tiêu An rồi, nhưng Lâm Liên Kiều có thể nhìn ra, vẻ mặt của Tiêu An lúc này thật sự nói lên rằng anh ta không có hứng thú.

Anh ta luôn tránh né nhìn về phía cô và Sở Quân Huân ngay từ khi bước vào.

Biểu hiện có chút gượng gạo, làm gì cũng vội vã như muốn làm nhanh cho xong.

"Đi thôi, chúng ta qua bên kia chúc rượu họ hàng.".

Chapter
1 Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2 Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3 Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4 Chương 4: 4: Trọng Sinh
5 Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6 Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7 Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8 Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9 Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10 Chương 10: 10: Nói Dối
11 Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12 Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13 Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14 Chương 14: 14: Lợi Dụng
15 Chương 15: 15: Trèo Tường
16 Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17 Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18 Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19 Chương 19: 19: Mùi Máu
20 Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21 Chương 21: 21: Biển Tình
22 Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23 Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24 Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25 Chương 25: 25: Ngăn Cản
26 Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27 Chương 27: 27: Huyết Yến
28 Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29 Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30 Chương 30: 30: Lý Do
31 Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32 Chương 32: 32: Quá Khứ
33 Chương 33: 33: Có Biến
34 Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35 Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36 Chương 36: 36: Suy Đoán
37 Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38 Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39 Chương 39: 39: Lật Mặt
40 Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41 Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42 Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43 Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44 Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45 Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46 Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47 Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48 Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49 Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50 Chương 50: 50: Ghen
51 Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52 Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53 Chương 53: 53: Xin Lỗi
54 Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55 Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56 Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57 Chương 57: 57: Rắn
58 Chương 58: 58: Nguy Kịch
59 Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60 Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61 Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62 Chương 64: 64: Thừa Nhận
63 Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64 Chương 66: 66: Đợi Anh
65 Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66 Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67 Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68 Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69 Chương 73: 73: Kiều Thanh
70 Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71 Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72 Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73 Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74 Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75 Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76 Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77 Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78 Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79 Chương 84: 84: Lật Mặt
80 Chương 85: 85: Dàn Dựng
81 Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82 Chương 87: 87: Tin Dữ
83 Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84 Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85 Chương 90: 90: Trả Thù
86 Chương 91: 91: Ám Sát
87 Chương 92: 92: Phản Bội
88 Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89 Chương 94: 94: Cái Bẫy
90 Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91 Chương 97: 97: Nội Loạn
92 Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93 Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94 Chương 103: 103: Từ Biệt
95 Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96 Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97 Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98 Chương 107: 107: Giả Chết
99 Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100 Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101 Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: 1: Tình Cảnh Thê Thảm
2
Chương 2: 2: Sự Thật Tàn Nhẫn
3
Chương 3: 3: Âm Dương Cách Biệt
4
Chương 4: 4: Trọng Sinh
5
Chương 5: 5: Lạnh Nhạt Với Tiêu An
6
Chương 6: 6: Giáp Mặt Với Lâm Diễm Tinh
7
Chương 7: 7: Lại Bị Miệt Thị Ngoại Hình
8
Chương 8: 8: Sự Cố Không Mong Muốn
9
Chương 9: 9: Chọc Tức Mẹ Con Cao Mộng Hà
10
Chương 10: 10: Nói Dối
11
Chương 11: 11: Không Ngờ Đến
12
Chương 12: 12: Lộ Ra Bản Chất Thô Thiển
13
Chương 13: 13: Lời Nói Dối Biến Thành Sự Thật
14
Chương 14: 14: Lợi Dụng
15
Chương 15: 15: Trèo Tường
1span>
Chương 16: 16: Thay Đổi Ngoạn Mục
17
Chương 17: 17: Âm Mưu Đen Tối
18
Chương 18: 18: Lâm Liên Kiều Gặp Nguy
19
Chương 19: 19: Mùi Máu
20
Chương 20: 20: Ba Phát Súng
21
Chương 21: 21: Biển Tình
22
Chương 22: 22: Sở Quân Bội Nhi
23
Chương 23: 23: Ly Gián Không Thành
24
Chương 24: 24: Tiếng Hét Trong Ngục
25
Chương 25: 25: Ngăn Cản
26
Chương 26: 26: Lợi Dụng Vết Thương
27
Chương 27: 27: Huyết Yến
28
Chương 28: 28: Nữ Hoàng Mùi Rắm
29
Chương 29: 29: Đuổi Khỏi Nhà
30
Chương 30: 30: Lý Do
31
Chương 31: 31: Người Đàn Ông Máu Lạnh
32
Chương 32: 32: Quá Khứ
33
Chương 33: 33: Có Biến
34
Chương 34: 34: Khiếp Đảm
35
Chương 35: 35: Thẩm Vấn
36
Chương 36: 36: Suy Đoán
37
Chương 37: 37: Trong Thư Phòng
38
Chương 38: 38: Anh Cũng Không Phải Người Tốt
39
Chương 39: 39: Lật Mặt
40
Chương 40: 40: Xin Cưới Tiêu An
41
Chương 41: 41: Cơn Ác Mộng
42
Chương 42: 42: Tống Uyển Trân
43
Chương 43: 43: Tiêu Ánh
44
Chương 44: 44: Bị Phản Đòn
45
Chương 45: 45: Phong Thư Trắng
46
Chương 46: 46: Tiếng Hét Lúc Nửa Đêm
47
Chương 47: 47: Chuyển Đến Ký Túc Xá
48
Chương 48: 48: Ngã Ngựa
49
Chương 49: 49: Điềm Á Hiên
50
Chương 50: 50: Ghen
51
Chương 51: 51: Khoá Tập Huấn
52
Chương 52: 52: Anh Thua Rồi Anh Không Thắng Nổi Em
53
Chương 53: 53: Xin Lỗi
54
Chương 54: 54: Sự Thật Ẩn Giấu
55
Chương 55: 55: Hung Thủ Thật Sự
56
Chương 56: 56: Suýt Thổ Lộ
57
Chương 57: 57: Rắn
58
Chương 58: 58: Nguy Kịch
59
Chương 59: 59: Tính Toán Tỉ Mỉ
60
Chương 61: 61: Bướng Bỉnh
61
Chương 63: 63: Không Phải Chỉ Mình Cô Biết Giết Người
62
Chương 64: 64: Thừa Nhận
63
Chương 65: 65: Ánh Mắt Thầm Lặng
64
Chương 66: 66: Đợi Anh
65
Chương 67: 67: Chiếc Lồng Vô Hình
66
Chương 69: 69: Để Mất Dấu
67
Chương 71: 71: Quyết Định Táo Bạo
68
Chương 72: 72: Ngất Xỉu
69
Chương 73: 73: Kiều Thanh
70
Chương 74: 74: Nhìn Thấy Sở Quân Huân
71
Chương 75: 75: Thân Thế Mới
72
Chương 76: 76: Giấc Mộng Kỳ Lạ
73
Chương 77: 77: Lặp Lại Cơn Nhói Tim
74
Chương 79: 79: Vạch Trần Trong Nháy Mắt
75
Chương 80: 80: Hy Vọng Trở Lại
76
Chương 81: 81: Tiệc Đính Hôn
77
Chương 82: 82: Lâm Gia Có Biến
78
Chương 83: 83: Anh Đi Đi
79
Chương 84: 84: Lật Mặt
80
Chương 85: 85: Dàn Dựng
81
Chương 86: 86: Vô Tình Thổ Lộ
82
Chương 87: 87: Tin Dữ
83
Chương 88: 88: Không Một Giọt Nước Mắt
84
Chương 89: 89: Sẽ Sống Một Cuộc Đời Mới
85
Chương 90: 90: Trả Thù
86
Chương 91: 91: Ám Sát
87
Chương 92: 92: Phản Bội
88
Chương 93: 93: Rời Đi Vĩnh Viễn
89
Chương 94: 94: Cái Bẫy
90
Chương 95: 95: Ho Ra Máu
91
Chương 97: 97: Nội Loạn
92
Chương 99: 99: Đồng Ý Gả
93
Chương 101: 101: Nhân Vật Bất Ngờ
94
Chương 103: 103: Từ Biệt
95
Chương 104: 104: Khơi Gợi Ký Ức
96
Chương 105: 105: Bất Ngờ Trước Hôn Lễ
97
Chương 106: 106: Đáng Lẽ Tôi Không Nên Cho Em Tự Do
98
Chương 107: 107: Giả Chết
99
Chương 108: 108: Kết Hôn Vội Vã
100
Chương 109: 109: Mối Quan Hệ Mới
101
Chương 110: 110: Trong Lòng Anh Em Vẫn Luôn Là Nhất