Chương 162: Cho mẹ cơ hội

“Mật Mật, cho tôi cơ hội, chúng ta nói chuyện một chút được chứ?” Thuộc Oái Nương nhìn Lạc Mật Mật trước mặt, nhiều lần cố gắng nắm tay của cô, lại bị Lạc Mật Mật hung hăng đánh xuống.

Mặc dù không biết đến tột cùng giữa Thuộc Oái Nương cùng Lạc Mật Mật có chuyện gì, nhưng Giang Khải có thể xác định, cử chỉ lúc này của Thuộc Oái Nương không có ác ý, bà ta tuyệt đối sẽ không tổn thương Lạc Mật Mật. Lúc trước nhìn thấy bà ta có thể bất chấp tất cả xông về phía trước cứu Lạc Mật Mật, có thể nhìn ra, người phụ nữ này so với Giang Khải còn muốn coi trọng Lạc Mật Mật hơn.

“À, Mật Mật, tôi đi ra ngoài trước, cho hai người nói chuyện. . . . . .” Giang Khải cười khanh khách đứng lên, vẫy vẫy tay phải chào hỏi, nhưng lúc này hai người đứng ở bên cạnh không có người nào rảnh rỗi để ý tới anh.

“Vậy tôi. . . . . . Tôi đi ra ngoài trước.” Giang Khải lúng túng chạy ra ngoài, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hai người, nhưng vẫn không thấy hai người chú ý đến anh, vì vậy liền đứng ở cửa chắp tay lại như muốn xin lỗi nói, “Thật ra thì, tôi cảm thấy được, hai người không thể ngồi xuống tán gẫu nha, bây giờ thân thể Mật Mật còn rất yếu, không chịu nổi giày vò như vậy. . . . .”

Câu này tựa hồ có tác dụng. Lạc Mật Mật cùng Thuộc Oái Nương rối rít xoay đầu lại nhìn anh, bộ dạng như ở trong mộng mới tỉnh lại. Vì vậy, Giang Khải vui mừng đi ra khỏi phòng bệnh.

Nhưng, Lạc Mật Mật ở trong phòng bệnh bình thường, nơi này còn có rất nhiều bệnh nhân, nhìn thấy hai người có cử chỉ không quá bình thường, hứng thú đại phát, từng cái một rối rít dò đầu bám lấy lỗ tai cẩn thận nghe.

Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh, thậm chí ngay cả tiếng hít thở còn nghe được.

Thuộc Oái Nương kéo một cái ghế qua muốn ngồi xuống, vốn tưởng rằng sẽ Lạc Mật Mật cũng sẽ thuận theo ngồi xuống nhưng ngược lại Lạc Mật Mật vẫn chống đỡ thân thể đứng yên ở đó, điều này làm cho Thuộc Oái Nương đã ngồi xuống lại đứng dậy một lần nữa cố gắng kéo cô ngồi xuống.

Nhưng, Lạc Mật Mật vẫn quật cường như cũ, mắt mở to tức giận nhìn về phía trần nhà.

“Mật Mật, có thể ngồi xuống hay không, chúng ta nói chuyện một chút.” Thuộc Oái Nương giống như là đang cầu xin Lạc Mật Mật, giọng nói ấy đầy đau thương.

Nhưng, Lạc Mật Mật vẫn không có để ý tới, đứng ở nơi đó như cũ .

“Thật ra thì, tôi biết cô hận tôi, hận tôi trước kia đối xử như vậy với cô. Nhưng, cô hãy hiểu, tôi mềm mỏng giam cô, cũng không phải là chủ ý của tôi, tôi cũng là nhận ủy thác của người, có chút bất đắc dĩ. . . . . .”

Những lời này đưa tới sự chú ý của Lạc Mật Mật, cô từ từ cúi đầu chăm chú nhìn Thuộc Oái Nương, “Nhận ủy thác của người? Chịu người nào nhờ?”

Lời nói của Lạc Mật Mật khiến Thuộc Oái Nương không có cách nào trả lời, chuyện như vậy để cho Lạc Mật Mật biết, hậu quả khôn cùng, huống chi hôm nay chuyện bà muốn nói với Lạc Mật Mật cũng không phải là những chuyện này. Bà còn có chuyện trọng yếu hơn.

“Tôi không thể nói.” Thuộc Oái Nương từ từ cúi đầu, cúi đầu thật sâu.

Lạc Mật Mật cười nhạt, không cảm thấy lạ gì vịn đầu giường từ từ ngồi xuống, “Bà không nói tôi cũng không miễn cưỡng, tôi chỉ là muốn hỏi bà lần này lại muốn đối xử với tôi thế nào, là giam cầm mềm mỏng sao?”

Thuộc Oái Nương nghe lời này nhất thời rất là khẩn trương, “Không có, không có, tôi sẽ không đối đãi với cô như vậy nữa, thật ra thì kể từ khi tôi biết rõ quan hệ giữa chúng ta, tôi liền tự nhủ, về sau sẽ chăm sóc cô thật tốt, hết sức bồi thường cho cô, sẽ không bao giờ để cho cô bị tổn thương nữa. . . . . .”

“Buồn cười, bà nói cái gì đó?” Lạc Mật Mật khinh thường liếc mắt một cái.

“Tôi nói, thật ra thì chúng ta là. . . . . .”

“Đừng nói nữa!” Lạc Mật Mật đột nhiên đứng lên, dùng phần hơi sức còn lại chống đỡ thân thể cố gắng đi lên phía trước.

Ở trong lòng của cô, cô không muốn biết cái gì nữa, bao gồm chuyện quan trọng Thuộc Oái Nương muốn nói đó. Cô không muốn mình gánh những chuyện không hiểu được như vậy nữa, như vậy sẽ mệt chết, huống chi cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.

“Mật Mật, cô muốn đi đâu?” Thuộc Oái Nương tiến lên kéo Lạc Mật Mật yếu đuối, không cần phí sức là có thể bắt được cô, “Cô muốn trở về Lạc gia sao? Không được, bây giờ cô trở về chỉ nhận thêm tổn thương thôi, như đứa bé của cô còn chưa có hình dạng cũng đã. . . . . .”

Nghe lời này, Lạc Mật Mật không tự chủ đứng ở tại chỗ, biểu tình kinh ngạc nói rõ tất cả, “Bà muốn nói gì? Thuộc tổng, bà nói đứa bé của tôi là bị người hại chết hay sao? . . . . . .”

Thuộc Oái Nương khẩn trương khoát tay liên tiếp, “Không có, không có, tôi không có ý này, tôi muốn nói là cô không thể trở về biệt thự.”

“Người phụ nữ này, cũng quá nhiều chuyện đi.” Lạc Mật Mật cười lạnh, trên khuôn mặt trắng bệch không có chút huyết sắc, “Tôi nói này, bà quản tốt bà đi, chuyện của tôi không cần bà quan tâm tới.”

Lạc Mật Mật tiếp tục đi về phía trước, bất chấp tất cả đi về phía trước, nhưng Thuộc Oái Nương đứng ở phía sau rất khẩn trương.

“Tôi không phải nhiều chuyện, trên cái thế giới này tôi là người có tư cách nhất quản con, tôi là của mẹ của cô!”

Giọng nói vang vọng khắp phòng bệnh, các bệnh nhân cũng thổn thức không dứt. Nhưng, Lạc Mật Mật đi về phía trước cũng không có dừng bước chân của mình, tiếp tục đi về phía trước giống như là không nghe thấy gì.

Lần này ngược lại làm Thuộc Oái Nương khẩn trương cực kỳ, bà bước nhanh lên trước kéo Lạc Mật Mật, ánh mắt lo lắng giống như là một ngọn lửa mạnh đang thiêu đốt, “Mật Mật, con đi đâu? Con không thể đi ra ngoài, con còn chưa khỏe!”

“Chuyện của tôi không cần bà quan tâm!” Lạc Mật Mật giống như bị điên đẩy Thuộc Oái Nương ra, ánh mắt ửng đỏ tràn đầy sóng nước, “Bà không cần giả mù sa mưa, nếu là mẹ ruột của tôi, vậy tại sao ban đầu bỏ rơi tôi, nếu nói đến tư cách trông nom tôi, trong hai mươi năm này bà trông nom tôi cái gì? ! Bây giờ bà muốn can thiệp cuộc sống của tôi, bà cảm thấy tôi còn là đứa bé sao, cần bà quản thúc sao? Thật xin lỗi, không cần, bà không cần tốn hơi sức.”

Từng lời từng chữ của Lạc Mật Mật như kim châm đâm vào tim của Thuộc Oái Nương, nước mắt như suối trào chảy xuống khuôn mặt bà, tiếng nghẹn ngào tràn đầy cả lồng ngực, Thuộc Oái Nương không còn hơi sức đi cãi lại.

Đợi một lát, thấy Thuộc Oái Nương vẫn không nói chuyện, Lạc Mật Mật hung hăng liếc một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Thuộc Oái Nương vẫn không buông tha, tiếp tục tiến lên bắt lấy quần áo của Lạc Mật Mật, tiếp theo lại bị Lạc Mật Mật hung hăng đẩy ra. Cứ như vậy, người kéo người đẩy, người đẩy ra, người kéo lại, người đẩy ra. . . . . . Cho đến khi Lạc Mật Mật hoàn toàn bị làm phiền, xoay người lại hung hăng nhìn chằm chằm bà.

Mặt mũi Thuộc Oái Nương đã tràn đầy nước mắt lúc này chỉ có thể như con nít không thả vạt áo của Lạc Mật Mật ra. Lạc Mật Mật lãnh khốc vô tình làm cho những bệnh nhân khác ở đây rất là bất mãn, rối rít bắt đầu quở trách Lạc Mật Mật.

“Cô gái, đó là mẹ của cô, tại sao cô có thể đối đãi với mẹ của mình như vậy đây?”

“Đúng vậy, coi như mẹ của cô không tốt, cô cũng nên tha thứ một chút chứ.”

“Cô xem mẹ của cô cũng khóc thành ra cái dạng gì rồi, cô như vậy thật không hiếu thuận. . . . . .”

“. . . . . .”

Lạc Mật Mật nhìn này đám người ồn ào lộn xộn líu ríu không ngừng, đầu cũng muốn nổ tung, vì vậy rất bất đắc dĩ quay người lại nhìn Thuộc Oái Nương như bị ủy khuất rất lớn.

“Tôi nói này, bà già, đến tột cùng bà muốn làm cái gì nha? Hiện tại người nên khóc là tôi mới phải, đứa bé của tôi không còn, bây giờ tôi còn bị bà hành hạ, còn phải bị những người này trách cứ, bà có suy nghĩ qua cảm thụ của tôi hay không đây? Van cầu bà, thả tôi đi đi, tôi muốn đi tìm Thiểu Trạch, tôi muốn đi tìm Thiểu Trạch! . . . . . .”

Thuộc Oái Nương vẫn không buông tay, lau đi nước mắt trên mặt, nặng nề hít một hơi, “Mật Mật, con không thể đi gặp hắn, về ngươi con cũng không thể đi gặp người Lạc gia nữa.”

“Tại sao?” Lạc Mật Mật hung hăng trừng mắt liếc, “Bà biết chính bà đang nói cái gì không? Phải biết tôi mới vừa mất đứa bé, cha của nó chính là Lạc Thiểu Trạch. Bà không muốn tôi đi gặp anh ấy, nhưng anh ấy là người yêu của tôi. Bà không cho tôi gặp người Lạc gia, bà cũng đã biết, tôi là do Lạc gia nuôi lớn. Mà bà, tại sao ở chỗ này quơ tay múa chân với tôi?”

“Mẹ là mẹ ruột của con, con cũng không có biểu hiện kinh ngạc như thế, mẹ không cho con gặp người Lạc gia, con lại phản ứng lớn như vậy.” Thuộc Oái Nương lau khô nước mắt, dùng sức đáp lễ, “Phải biết, máu chảy trong người con chính là dòng máu Lam gia, con không phải họ Lạc, con là họ Lam, Lam Mật Mật!”

Lạc Mật Mật không thể tin tưởng mình lỗ tai, không nhịn được lắc đầu một cái, “ Rốt cuộc bà đang nói cái gì? Đến tột cùng bà muốn làm gì nha?”

“Mẹ không có làm gì, mẹ chỉ nói cho con biết sự thật.” Thuộc Oái Nương d;;d;[l[qd lấy trong túi xách ra một phần văn kiện đặt ở trong tay Lạc Mật Mật, “Đây là báo cáo DNA, mẹ thừa dịp lần trước gặp con làm cái báo cáo này, con là con gái ruột của mẹ, đây là không thể nghi ngờ. Ba của con họ Lam, tên là Lam Minh Hào. . . . . .”

“Được rồi, bà chỉ muốn thôi sao?” Lạc Mật Mật cầm văn kiện từ từ lật xem, tròng mắt theo hô hấp của cô từ từ trở nên to lớn, “Thì ra là đây là thật, đây đều là thật. . . . . .”

Lạc Mật Mật chợt nhớ tới đêm đó nghe được Bùi Nhã Phi gọi điện thoại, từ khi đó đến khi Thuộc Oái Nương đi vào phòng bệnh muốn cùng mình nói chuyện, Lạc Mật Mật cảm thấy mình vẫn còn trong mộng. Mơ hồ làm cô không thể tin được phán đoán của mình, nhưng cả người luôn tồn tại cái phán đoán này, làm cô không cách nào quên đi, không ngừng lựa chọn chạy trốn. . . . . .

Nhưng là, bây giờ tựa hồ tất cả đều “Như mong muốn” thành hiện thực, thật sự rất khôi hài, đối với Lạc Mật Mật mà nói thật sự rất khôi hài.

Lạc Mật Mật cầm báo cáo văn kiện, không ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mắt này, nói cô hận bà, cảm giác đó tồn tại lúc bà giam cầm cô, lúc này cảm giác nhiều hơn không phải là hận, dĩ nhiên cũng không phải là kích động.

Lạc Mật Mật muốn chạy trốn.

Nhưng mà, lúc này thân thể không có tiền đồ chút nào, vô luận cô muốn nhấc chân chạy trốn ra sao, đôi chân cũng sẽ xụi lơ vô lực.

“Mật Mật, cùng mẹ về nhà được chứ? Chúng ta không cần có quan hệ gì với Lạc gia nữa, coi như phải gắng liền cùng một chỗ, cũng sẽ không phải về phương diện tình cảm. Chúng ta còn có rất nhiều nợ nần muốn cùng bọn chúng tính toán rõ ràng đấy. . . . . .”

Thuộc Oái Nương vươn tay đặt trên bả vai Lạc Mật Mật dùng sức đè lại, nói như đinh chém sắt, “Con xem, con vào bệnh viện, Lạc Thiểu Trạch cũng không có tới xem con. Người như vậy, con cảm thấy đáng phải sao? . . . . . .”

Lạc Mật Mật nâng ánh mắt mông lung lên, nhìn người tự xưng người thân trước mắt này, trong nháy mắt không biết nói cái gì cho phải. Cho tới nay Lạc Thiểu Trạch không tới gặp mình là chuyện kiêng kỵ nhất của cô, bởi vì cô gặp chuyện không may mà bạn trai không có ở bên cạnh chính là một chuyện không bình thường, huống chi mình gặp phải là đại phiền toái, Lạc Thiểu Trạch lại không ở bên người.

Chapter
1 Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2 Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3 Chương 3: Nick name sóng gió
4 Chương 4: Anh là của em
5 Chương 5: Có người thất thân!
6 Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7 Chương 7: Not at all
8 Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9 Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10 Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11 Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12 Chương 12: Giám định ADN
13 Chương 13: Quán bar 55
14 Chương 14: Nam nữ hoan ái
15 Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16 Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17 Chương 17: An bài đường lui
18 Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19 Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20 Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21 Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22 Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23 Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24 Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25 Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26 Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27 Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28 Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29 Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30 Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31 Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32 Chương 32: Em ra một quyết định
33 Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34 Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35 Chương 35: Không nhận được chén canh
36 Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37 Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38 Chương 38: Tình yêu khổ sở
39 Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40 Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41 Chương 41: Cô gái đó
42 Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43 Chương 43: Bữa tối quái lạ
44 Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45 Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46 Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47 Chương 47: Trò cười kết hôn
48 Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49 Chương 49: Trở thành chị dâu
50 Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51 Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52 Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53 Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54 Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55 Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56 Chương 56: Lại một mình
57 Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58 Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59 Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60 Chương 60: Gọi vào sao?
61 Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62 Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63 Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64 Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65 Chương 65: Tôi không đồng ý
66 Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67 Chương 67: Sau cơn mưa
68 Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69 Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70 Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71 Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72 Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73 Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74 Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75 Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76 Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77 Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78 Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79 Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80 Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81 Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82 Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83 Chương 83: Các người thật quá đáng!
84 Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85 Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86 Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87 Chương 87: Làm sao bây giờ?
88 Chương 88: Đồng thời trả thù
89 Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90 Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91 Chương 91: Tôi là lưu manh
92 Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93 Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94 Chương 94: Đi học trễ
95 Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96 Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97 Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98 Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99 Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100 Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101 Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102 Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103 Chương 103: Ngã đau
104 Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105 Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106 Chương 106: Đầu của tôi
107 Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108 Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109 Chương 109: Về biệt thự trước
110 Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111 Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112 Chương 112: Người và vật đã không còn
113 Chương 113: Ngu à?
114 Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115 Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116 Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117 Chương 117: Ngủ trần truồng
118 Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119 Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120 Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121 Chương 121: Cha mẹ tới
122 Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123 Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124 Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125 Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126 Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127 Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128 Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129 Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130 Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131 Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132 Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133 Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134 Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135 Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136 Chương 136: Cô muốn cái gì?
137 Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138 Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139 Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140 Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141 Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142 Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143 Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144 Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145 Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146 Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147 Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148 Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149 Chương 149: Cậu là phản đồ
150 Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151 Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152 Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153 Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154 Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155 Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156 Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157 Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158 Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159 Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160 Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161 Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162 Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163 Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164 Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165 Chương 135:
166 Chương 138: Có phải cô ta muốn được
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2
Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3
Chương 3: Nick name sóng gió
4
Chương 4: Anh là của em
5
Chương 5: Có người thất thân!
6
Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7
Chương 7: Not at all
8
Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9
Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10
Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11
Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12
Chương 12: Giám định ADN
13
Chương 13: Quán bar 55
14
Chương 14: Nam nữ hoan ái
15
Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16
Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17
Chương 17: An bài đường lui
18
Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19
Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20
Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21
Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22
Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23
Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24
Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25
Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26
Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27
Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28
Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29
Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30
Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31
Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32
Chương 32: Em ra một quyết định
33
Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34
Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35
Chương 35: Không nhận được chén canh
36
Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37
Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38
Chương 38: Tình yêu khổ sở
39
Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40
Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41
Chương 41: Cô gái đó
42
Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43
Chương 43: Bữa tối quái lạ
44
Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45
Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46
Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47
Chương 47: Trò cười kết hôn
48
Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49
Chương 49: Trở thành chị dâu
50
Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51
Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52
Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53
Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54
Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55
Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56
Chương 56: Lại một mình
57
Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58
Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59
Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60
Chương 60: Gọi vào sao?
61
Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62
Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63
Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64
Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65
Chương 65: Tôi không đồng ý
66
Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67
Chương 67: Sau cơn mưa
68
Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69
Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70
Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71
Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72
Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73
Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74
Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75
Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76
Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77
Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78
Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79
Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80
Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81
Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82
Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83
Chương 83: Các người thật quá đáng!
84
Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85
Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86
Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87
Chương 87: Làm sao bây giờ?
88
Chương 88: Đồng thời trả thù
89
Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90
Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91
Chương 91: Tôi là lưu manh
92
Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93
Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94
Chương 94: Đi học trễ
95
Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96
Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97
Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98
Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99
Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100
Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101
Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102
Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103
Chương 103: Ngã đau
104
Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105
Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106
Chương 106: Đầu của tôi
107
Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108
Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109
Chương 109: Về biệt thự trước
110
Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111
Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112
Chương 112: Người và vật đã không còn
113
Chương 113: Ngu à?
114
Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115
Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116
Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117
Chương 117: Ngủ trần truồng
118
Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119
Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120
Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121
Chương 121: Cha mẹ tới
122
Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123
Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124
Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125
Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126
Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127
Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128
Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129
Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130
Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131
Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132
Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133
Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134
Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135
Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136
Chương 136: Cô muốn cái gì?
137
Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138
Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139
Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140
Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141
Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142
Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143
Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144
Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145
Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146
Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147
Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148
Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149
Chương 149: Cậu là phản đồ
150
Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151
Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152
Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153
Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154
Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155
Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156
Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157
Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158
Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159
Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160
Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161
Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162
Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163
Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164
Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165
Chương 135:
166
Chương 138: Có phải cô ta muốn được