Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?

Bên trong biệt thự to như vậy chỉ còn lại một mình Lạc Mật Mật, lẳng lặng nằm trong vũng máu, nhìn trần nhà đơn điệu dần dần mất đi tri giác.

Khi Lạc Mật Mật tỉnh lại, cô đã nằm trong bệnh viện sạch sẽ, một lần nữa mặc quần áo bệnh nhân quen thuộc này.

Không nhớ ra đến tột cùng ở trong phòng vệ sinh đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ rõ cô bị thương như thế nào, vô lực như thế nào, cho đến khi không thể chống đỡ, mới nặng nề nhắm hai mắt lại, ngủ mê đi.

Mà lúc sau có chuyện gì, Lạc Mật Mật không biết gì cả.

Không biết là người nào đã cứu mình, đưa mình đến bệnh viện, nhưng mà không kịp đi tìm ân nhân, nỗi sợ hãi trong lòng khiến cô run sợ, không khỏi cố gắng động đậy thân thể, mới phát hiện nửa người dưới của mình thật đau đớn.

“Đứa bé của cô, chẳng lẽ đã. . . . . .”

Lạc Mật Mật chợt nhớ tới ngày đó máu không ngừng chảy ra ở dưới thân mình, giống như là d[d[l[qd huyết xà màu đỏ chạy ra khỏi nhà tù vui mừng cố gắng bò lên phía trước, ra sức muốn trốn đi. Lạc Mật Mật không thể tin được phán đoán của mình, kéo y tá bên cạnh, nghiêm túc hỏi thăm.

“Y tá y tá, đứa bé của tôi không còn nữa sao? Ngươi nói cho ta biết, có phải hay không?”

Nhìn y tá không nói lời nào gật đầu một cái, đầu Lạc Mật Mật ông một tiếng, cả người vô lực chết lặng. Cái cảm giác tê tâm liệt phế giống như là bị người ta dùng sợi dây gắt gao vây khốn trái tim, sau đó dùng lực đè ép, khó chịu đến nỗi hít thở không thông.

“Còn chưa kịp trải nghiệm tư vị làm mẹ, thậm chí mình còn chuẩn bị tâm lí tiếp nhận sự tồn tại của con, con liền biến mất, lúc có con không có cảm giác đặc biệt gì, vì sao mất đi con lại khổ sở như vậy đây? Đứa bé của cô. . . . . .”

Nước mắt không cầm được chảy ra ngoài, sao chỉ có khổ sở cùng khổ sở như vậy. Lạc Mật Mật nhào lên trên giường, chôn ở trong gối nằm, hết sức gào khóc không âm thanh.

Thế nhưng hành động ngược lại càng đưa tới sự chú ý của những người khác trong phòng bệnh. Tất cả mọi người nghe được y tá xác định đứa bé của cô đã không còn, đáng lẽ sẽ thấy cảnh tượng người mẹ rơi lệ, lại không nghĩ rằng sẽ là cảnh tượng như vậy.

“Người này là không còn đứa bé phải không? Thế nào. . . . . .”

“Đúng vậy, chịu đựng như vậy sẽ hỏng mất . . . . . .”

Mặc dù khuôn mặt của Lạc Mật Mật chôn ở trong gối nằm, nhưng thân thể lộ ở bên ngoài lại nặng nề run rẩy. Cô y tá đứng ở một bên thật sự là không nhìn nổi rồi, vì vậy từ từ đi đến phía trước, cố gắng lấy tay an ủi xuống.

Nhưng tay của y tá đến giữa không trung, liền bị người khác nắm kéo về. Sau đó, một bàn tay có lực đặt trên bả vai Lạc Mật Mật, nặng nề vỗ vỗ.

Lạc Mật Mật càng khóc lớn hơn, nhưng cũng chỉ có mấy giây cô liền nhanh chóng ngẩng đầu lên dụi dụi con mắt.

Trong ánh trăng mờ, Lạc Mật Mật thấy được một người đàn ông mặc tây trang màu đen cao lớn uy vũ, cái bóng mơ hồ này còn chưa thấy rõ, liền bị người kia ôm vào trong lòng.

Lạc Mật Mật có chút băn khoăn, đôi tay dừng ở giữa không trung, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía trước, “Đúng, đúng là Thiểu Trạch sao?”

Lồng ngực ôm chặt vào lúc này từ từ buông ra, tròng mắt Lạc Mật Mật tràn đầy nước mắt cũng chầm chậm sáng lên. Khi hai mắt của mình thấy người đàn ông trước mặt thì một tay Lạc Mật Mật liền đẩy người kia ra.

“Giang Khải, tại sao anh lại ở chỗ này?”

Giang Khải mặt mày không đổi, nhàn nhạt cười một tiếng, “Thì sao, rất kỳ quái sao? Nếu không phải là tôi bây giờ cô đã không còn trên đời này nữa.”

“À, thì ra là anh đã cứu tôi, cảm ơn, Giang Tiểu Khải.” Lạc Mật Mật hời hợt nói, khiến Giang Khải có chút không biết làm sao. Mắt thấy Lạc Mật Mật hung hăng nhổ hết ống tiêm vô nước biển từ trên tay, chuẩn bị đứng dậy, nhất thời Giang Khải có chút tức giận.

“Cô muốn làm gì đây? Cô vẫn còn chưa khỏe!” Giang Khải đưa tay bắt được cánh tay của Lạc Mật Mật, nặng nề nói.

Lạc Mật Mật hung hăng đánh rơi cánh tay của Giang Khải, trừng mắt một cái, “Ai cần anh lo. Chẳng lẽ anh còn muốn gạt tôi, còn muốn. . . . . . Tôi rời đi bây giờ.”

“Tôi lừa gạt cô khi nào, lần kia là do tôi không kìm chế được mà thôi. Chỉ cần cô ở nơi này đợi, dưỡng bệnh thật tốt, tôi bảo đảm, tuyệt đối sẽ không mới có ‘ không kìm hãm được ’ nữa được chứ?”

Thân thể đưa đến giữa không trung từ từ trở lại trên giường, Lạc Mật Mật nhìn sang Giang Khải, “Anh nói cho tôi biết, anh cứu tôi như thế nào?”

“Thật ra thì cũng không có cái gì.” Giang Khải đỡ Lạc Mật Mật, thuận thế ngồi lên ghế bên cạnh, “Vốn là ngày hôm qua tôi muốn đến biệt thự Lạc gia tìm Thiểu Trạch, gọi điện thoại đến công ty không tìm thấy cậu ta, cho nên liền muốn vào trong nhà thử vận khí một chút. Nhưng mà khi tôi vào nhà của cô, trong nhà không có ai cửa cũng là mở rộng, mới vừa đi tới phòng khách, tôi liền có cảm giác chẳng lành, sau đó tôi liền thấy cửa toilet có máu chảy ra. . . . . .”

“Cám ơn anh. . . . . .” Lạc Mật Mật cúi đầu, giọng nói như thở dốc.

Giang Khải cố ý duỗi ngón tay ra móc móc lỗ tai, tiến tới gần phía trước một bước, “Cô nói cái gì? Tôi nghe không rõ . . . . .”

Lạc Mật Mật chợt quay đầu lại điên cuồng hét vào lỗ tai Giang Khải, “Tôi nói cám ơn anh, tôi cám ơn tám đời tổ tông anh!”

Giang Khải nheo mắt, đưa tay xoa xoa lỗ tai bị ù của mình, “Những lời này tại trung quốc hình như là mắng chửi người? Cô không nên cám ơn tôi, người cứu cô không phải là tôi.”

“Không phải anh? Không phải anh phát hiện tôi sao?” Lạc Mật Mật nghi ngờ không hiểu, người trước mắt này đến tột cùng đang làm cái gì.

Giang Khải hoạt động cổ, rất là lao lực xê dịch về sau một chút, “Là tôi, lại không phải là tôi, lúc ấy tôi đang muốn cứu cô, kết quả không đợi tôi ra tay, đã có người vọt lên, một tay cõng cô lên đưa tới bệnh viện. Nói về công lao, người nọ so với tôi còn nhiều hơn.”

Lạc Mật Mật như có điều suy nghĩ cúi đầu, “Là Lạc Thiểu Trạch, tôi biết mà, anh ấy nhất định sẽ tới cứu tôi . . . . . .”

Lúc này Lạc Mật Mật xấu hổ đỏ mặt nhìn sàn nhà, nhưng Giang Khải lại không cho là đúng, “Cô đang nghĩ cái gì đây? Người cứu cô đã tới, chính cô xem đi!”

Lạc d;d;l[qd Mật Mật ngẩng đầu lên, cư nhiên người đứng ở cửa phòng bệnh lại là người cô không muốn gặp nhất.

“Thuộc Oái Nương. . . . . . Làm sao là bà. . . . . .” Lạc Mật Mật thấy người phụ nữ trước mắt không nhịn được một lần nữa lọt vào bi thương.

Thuộc Oái Nương đứng bất động ở cửa, đồ ăn dinh dưỡng ôm trong ngực cũng bởi vì bà dùng sức quá mà có chút biến hình. Lạc Mật Mật nhìn biểu tình của Thuộc Oái Nương, là dáng vẻ phức tạp mà rối rắm, trong ánh mắt trong suốt đó đều là tình yêu. Không khỏi làm cô nhớ đến con của mình, đứa bé đó mới vừa tới thế giới này liền biến mất. . . . . .

Lạc Mật Mật lại không dám đi xem Thuộc Oái Nương. Cô chợt nghĩ đến lúc trời tối mình nghe thấy lời nói của Bùi Nhã Phi khi gọi điện thoại. Bất kể chuyện kia có phải thật hay không, cô đều không muốn biết, bây giờ cô không muốn mình nhớ đến những chuyện không vui, lại càng không nguyện ý cho mình gánh chịu bất kỳ bí mật nào.

Vì vậy, Lạc Mật Mật quyết định rời đi ngay bây giờ, rời khỏi những người đáng ghét, cô muốn đi tìm Lạc Thiểu Trạch, chỉ có Lạc Thiểu Trạch mới có thể chân chính bảo vệ cô.

Khi cô cố gắng đứng dậy lần nữa, Thuộc Oái Nương đứng ở cửa cùng Giang Khải đang ngồi bên cạnh rối rít xông về phía trước giữ cô lại. Lạc Mật Mật giống như nổi điên, dùng sức gạt bỏ trói buộc của hai người, ra sức nhảy ra ngoài lùi vào góc tường.

“Hai người muốn làm gì, muốn tôi làm gì, tôi muốn rời khỏi nơi này ngay bây giờ.”

“Lạc Mật Mật chừng nào cô mới có thể nghe lời một chút, bây giờ thân thể cô rất suy yếu, phải dưỡng bệnh thật tốt, nếu không lưu lại di chứng sẽ là chuyện cả đời nha!”

Giang Khải lên tiếng khiến Lạc Mật Mật ở góc tường bình tĩnh lại, cô có thể nhìn ra được hai người trước mắt là thật tâm quan tâm cô. Nhưng, hai người kia cùng mình có quan hệ gì đây? Là người xa lạ cũng không cần đối tốt với mình như vậy, được sao?

“Chuyện của tôi không cần anh trông nom, hai người tránh ra, tôi muốn trở về Lạc gia, tôi muốn gặp Thiểu Trạch!” Giọng nói điên cuồng của Lạc Mật Mật vang lên lần nữa, hơn nữa phát điên lung tung. Điều này làm cho Giang Khải đứng ở một bên không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là xông lên phía trước ôm cô lại.

“Giang Tiểu Khai, anh và người phụ nữ kia cùng một bọn sao? Tại sao phải giúp bà ta trông nom tôi? !” Lạc Mật Mật nhìn chằm chằm ánh mắt tức giận cùng bất mãn nhìn Giang Khải.

Giang Khải cười khổ, bất đắc dĩ nhìn người phụ nữ điên trước mắt này, “Cái gì là đồng lõa, tôi đây là đang quan tâm cô, cô không cần như vậy được không?”

“Không được, anh biết cái gì, lần trước sau khi mất tích, chính là bị người phụ nữ này. . . . . .”

“Giang Khải tiên sinh, thỉnh cho phép tôi cùng Lạc tiểu thư đơn độc nói vài câu được không? Chỉ mấy câu.” Thuộc Oái Nương đứng ở một bên vẫn không nói gì lúc này đột nhiên mở lời, cung kính lễ độ nhìn Giang Khải.

Giang Khải nhìn Thuộc Oái Nương, sau đó gật đầu một cái, nhưng là vừa định buông tay cô ra lại bị Lạc Mật Mật dùng sức đẩy, cả người nằm ở trên đất, chổng vó.

“Ôi mẹ nó, không nghĩ tới cô bị bệnh mà còn khí lực lớn như vậy, cô ăn cái gì lớn lên vậy? !” Giang Khải ngồi dậy, đưa tay sờ sờ cái mông của mình.

Lạc Mật Mật tay chống nạnh đứng trước mặt Giang Khải, ánh mắt tức giận nhìn về phía Thuộc Oái Nương, “Dù sao cũng không phải là uống sữa mẹ lớn lên!”

Thuộc Oái Nương đứng ở bên giường đột nhiên mắt đầy nước mắt, bước nhanh đi tới bên cạnh Lạc Mật Mật bắt cánh tay cô lại, lại bị Lạc Mật Mật hung hăng hất ra, lúc này cô tràn đầy mất mác cùng khổ sở.

Nhưng, Thuộc Oái Nương không buông tha giương mắt nhìn cô gái trước mắt này, “Con đã biết chuyện này rồi, đúng không?”

Bây giờ trong lòng Lạc Mật Mật khó chịu muốn chết. Cô tình nguyện lần này mất máu chết đi, cũng không muốn khổ sở như vậy, đi tiếp thu những chuyện không muốn tiếp nhận. Thấy người phụ nữ trước mắt này, cô không còn hơi sức thảo luận với bà cái gì “Chuyện này” rồi, đối với cô mà nói, cho cô rời khỏi chỗ này, đi tìm người mình muốn tìm nhất chính là chuyện cô muốn làm nhất.

Bởi vì, lúc này cô đã sắp hít thở không thông!

Lạc Mật Mật cứ như vậy nhìn chăm chú thật lâu, người phụ nữ trước mắt này xa lạ như vậy, cô càng không muốn đến gần. Cuối cùng, cô trừng mắt một cái d[d[l]qd thật sâu, trực tiếp đi khỏi phòng bệnh.

“Mật Mật, cho mẹ cái cơ hội, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Chapter
1 Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2 Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3 Chương 3: Nick name sóng gió
4 Chương 4: Anh là của em
5 Chương 5: Có người thất thân!
6 Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7 Chương 7: Not at all
8 Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9 Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10 Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11 Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12 Chương 12: Giám định ADN
13 Chương 13: Quán bar 55
14 Chương 14: Nam nữ hoan ái
15 Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16 Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17 Chương 17: An bài đường lui
18 Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19 Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20 Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21 Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22 Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23 Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24 Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25 Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26 Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27 Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28 Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29 Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30 Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31 Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32 Chương 32: Em ra một quyết định
33 Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34 Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35 Chương 35: Không nhận được chén canh
36 Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37 Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38 Chương 38: Tình yêu khổ sở
39 Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40 Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41 Chương 41: Cô gái đó
42 Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43 Chương 43: Bữa tối quái lạ
44 Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45 Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46 Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47 Chương 47: Trò cười kết hôn
48 Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49 Chương 49: Trở thành chị dâu
50 Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51 Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52 Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53 Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54 Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55 Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56 Chương 56: Lại một mình
57 Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58 Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59 Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60 Chương 60: Gọi vào sao?
61 Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62 Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63 Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64 Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65 Chương 65: Tôi không đồng ý
66 Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67 Chương 67: Sau cơn mưa
68 Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69 Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70 Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71 Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72 Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73 Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74 Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75 Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76 Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77 Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78 Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79 Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80 Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81 Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82 Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83 Chương 83: Các người thật quá đáng!
84 Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85 Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86 Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87 Chương 87: Làm sao bây giờ?
88 Chương 88: Đồng thời trả thù
89 Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90 Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91 Chương 91: Tôi là lưu manh
92 Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93 Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94 Chương 94: Đi học trễ
95 Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96 Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97 Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98 Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99 Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100 Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101 Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102 Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103 Chương 103: Ngã đau
104 Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105 Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106 Chương 106: Đầu của tôi
107 Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108 Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109 Chương 109: Về biệt thự trước
110 Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111 Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112 Chương 112: Người và vật đã không còn
113 Chương 113: Ngu à?
114 Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115 Chương 115: Không cho ép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116 Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117 Chương 117: Ngủ trần truồng
118 Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119 Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120 Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121 Chương 121: Cha mẹ tới
122 Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123 Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124 Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125 Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126 Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127 Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128 Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129 Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130 Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131 Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132 Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133 Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134 Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135 Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136 Chương 136: Cô muốn cái gì?
137 Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138 Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139 Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140 Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141 Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142 Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143 Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144 Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145 Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146 Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147 Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148 Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149 Chương 149: Cậu là phản đồ
150 Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151 Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152 Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153 Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154 Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155 Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156 Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157 Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158 Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159 Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160 Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161 Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162 Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163 Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164 Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165 Chương 135:
166 Chương 138: Có phải cô ta muốn được
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2
Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3
Chương 3: Nick name sóng gió
4
Chương 4: Anh là của em
5
Chương 5: Có người thất thân!
6
Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7
Chương 7: Not at all
8
Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9
Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10
Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11
Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12
Chương 12: Giám định ADN
13
Chương 13: Quán bar 55
14
Chương 14: Nam nữ hoan ái
15
Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16
Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17
Chương 17: An bài đường lui
18
Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19
Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20
Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21
Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22
Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23
Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24
Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25
Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26
Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27
Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28
Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29
Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30
Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31
Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32
Chương 32: Em ra một quyết định
33
Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34
Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35
Chương 35: Không nhận được chén canh
36
Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37
Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38
Chương 38: Tình yêu khổ sở
39
Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40
Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41
Chương 41: Cô gái đó
42
Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43
Chương 43: Bữa tối quái lạ
44
Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45
Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46
Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47
Chương 47: Trò cười kết hôn
48
Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49
Chương 49: Trở thành chị dâu
50
Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51
Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52
Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53
Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54
Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55
Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56
Chương 56: Lại một mình
57
Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58
Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59
Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60
Chương 60: Gọi vào sao?
61
Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62
Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63
Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64
Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65
Chương 65: Tôi không đồng ý
66
Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67
Chương 67: Sau cơn mưa
68
Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69
Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70
Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71
Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72
Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73
Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74
Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75
Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76
Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77
Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78
Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79
Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80
Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81
Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82
Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83
Chương 83: Các người thật quá đáng!
84
Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85
Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86
Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87
Chương 87: Làm sao bây giờ?
88
Chương 88: Đồng thời trả thù
89
Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90
Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91
Chương 91: Tôi là lưu manh
92
Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93
Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94
Chương 94: Đi học trễ
95
Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96
Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97
Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98
Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99
Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100
Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101
Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102
Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103
Chương 103: Ngã đau
104
Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105
Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106
Chương 106: Đầu của tôi
107
Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108
Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109
Chương 109: Về biệt thự trước
110
Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111
Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112
Chương 112: Người và vật đã không còn
113
Chương 113: Ngu à?
114
Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115
Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116
Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117
Chương 117: Ngủ trần truồng
118
Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119
Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120
Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121
Chương 121: Cha mẹ tới
122
Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123
Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124
Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125
Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126
Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127
Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128
Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129
Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130
Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131
Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132
Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133
Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134
Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135
Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136
Chương 136: Cô muốn cái gì?
137
Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138
Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139
Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140
Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141
Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142
Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143
Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144
Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145
Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146
Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147
Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148
Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149
Chương 149: Cậu là phản đồ
150
Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151
Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152
Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153
Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154
Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155
Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156
Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157
Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158
Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159
Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160
Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161
Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162
Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163
Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164
Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165
Chương 135:
166
Chương 138: Có phải cô ta muốn được