Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?

Editor: Trà sữa trà xanh

Trong phòng bệnh yên tĩnh trừ tiếng thở dốc của bệnh nhân, cái gì khác cũng không nghe được. Giọt giọt tí tách ánh đèn xuyên thấu qua cửa thủy tinh chui vào, loáng thoáng có thể thấy rõ trên giường bệnh là một mỹ nữ tóc dài.

Ngoài cửa, đám vệ sĩ nghiêng người dựa vào nhau mà ngủ, tiếng ngáy vang trời đinh tai nhức óc ở trong hành lang.

Lạc Mật Mật từ từ mở mắt, nheo lại thành khe hở quan sát tình huống chung quanh, sau khi nhận thấy không có ai, cô mới chậm rãi đứng dậy, dùng sức rút ra ống tiêmvô nước biển.

"Ai nha má ơi, thật rất đau nha, nếu không phải vì chạy ra khỏi cái nhà tù chết tiệt kia, mình đây tám đời cũng sẽ không tổn thương tới mình như vậy." Lạc Mật Mật dò cái đầu, nhìn bên trái một chút nhìn phải một chút, nhón chân lên chạy bộ đến cửa, vừa mở cửa thiếu chút nữa bị dọa cho bể mật gần chết.

Đáng chết, sao lại nằm ở đây? ! *** cầu, bên ngoài có ghế các ngươi lại không nằm, từng người một tựa tại trên khung cửa, nghĩ biện pháp thật hay nha.

Lạc Mật Mật giơ chân lên cố gắng bước qua, nhưng căn bản bước chẳng qua. Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Mật Mật không thể làm gì khác hơn là xoay người đưa đến cái ghế, một cước đứng thẳng đi lên, vừa định nhảy lên phía trước, lại đứng lại.

"Ai yêu, giày này nếu rơi xuống đất sẽ phát ra âm thanh rất lớn, làm thế nào đây, nếu không trước hết cởi ra thôi." Lạc Mật Mật đưa tay lấy giày của mình xuống, thuận lợi nhảy qua rơi vào trong hành lang.

"Ai nha, chân của mình rất tê nha!" Nhưng, bây giờ Lạc Mật Mật nào có ý định đi trông nom đôi chân này, vừa nhấc chân xoa bóp, vừa điên cuồng chạy về phía trước .

Ngày hôm sau, trời râm.

"Các ngươi, các ngươi thật là lợi hại nha, tôi tới đây mà các ngươi còn đang ngủ, bây giờ thì tốt rồi, người đâu? Tất cả các ngươi cho tôi biết người đâu?"

Sáng sớm Thuộc Oái Nương đã đến bệnh viện, thấy vệ sĩ của mình từng người một xiêu vẹo còn đang ngủ, liền có cảm giác chẳng lành. Đánh thức bọn họ liền đẩy cửa đi vào, Lạc Mật Mật đã sớm không biết đi đâu.

Thuộc Oái Nương rất là sốt ruột, cũng không phải tức giận bình thường. Bà như vậy cũng không phải vì sợ Lạc Mật Mật chạy thoát Bùi Nhã Phi sẽ trách tội bà, mà là giám định DNA của bà còn chưa có kết quả, bây giờ Lạc Mật Mật lại biến mất, không biết bao giờ mới gặp lại nữa.

"Cô nhóc đó có phải hay không đây?" Thuộc Oái Nương nhìn ra ngoài cửa, thở dài.

~~~~ hoa lệ lệ tuyến phân cách ~~~~~

Quán bar ồn ào náo nhiệt, rất nhiều nam nữ 8x, 9x thậm chí 10x uốn éo trong tiếng nhạc sôi động.

Lạc Mật Mật từ từ đi vào quầy rượu, lảo đảo đi tới ghế sa lon ngồi xuống. Vốn là cô không tính tới nơi này tìm Văn Y, nhưng sau khi bị Thuộc Oái Nương bắt cóc, Lạc Mật Mật cảm giác trên người cô vừa không có tiền vừa không có người quen, lưu lạc khắp nơi ngược lại nguy hiểm nặng nề.

Hiện tại coi như cô tìm công việc làm ra tiền cũng không thể nào, vết thương trên cổ tay mặc dù không sâu, nhưng hoạt động còn đau dữ dội.

Lạc Mật Mật híp mắt nhìn trên sấn khấu, không biết từ lúc nào văn nghệ mới xuất hiện, thật sự cô không còn hơi sức rồi, cho nên thuận thế nằm ở trên bàn ngủ thiếp đi.

"Này, cô tỉnh đi, nơi này không phải chỗ ngủ, buồn ngủ đi thì đi khách sạn, đừng ở chỗ này ảnh hưởng việc làm ăn của chúng tôi." Nam nhân viên phục vụ dùng sức xô đẩy Lạc Mật Mật mấy cái, tức giận đánh thức cô.

Có thể là do dùng sức lực quá lớn, Lạc Mật Mật bỗng nhiên có cảm giác cổ tay đau đớn muốn chết, "A" một tiếng bừng tỉnh.

Thật là hổ lạc bình dương bị khuyển khi nha.

"Ngươi làm gì thế, làm gì đẩy tôi? !" Lạc Mật Mật tức giận trừng mắt liếc.

Nam phục vụ nhìn dáng vẻ chật vật của Lạc Mật Mật, căn bản không có đặt cô ở trong mắt, khinh thường nhìn cô nói, "Ngươi nói xong chưa, ngươi không biết nơi này không thể ngủ sao? Ngươi nằm yên ở đây cũng không làm gì, còn chiếm chỗ ngồi, chẳng phải là phân chiếm hầm cầu không chịu đi sao?"

Nghe lời này, Lạc Mật Mật tức giận xông tới não, "Ngươi nói cái gì, ta cho ngươi nói lại một lần nữa, nói người nào là phân chiếm hầm cầu hả, ngươi tin bây giờ ta cho ngươi ăn hết toàn bộ những thứ chiếm hầm cầu đó hay không!"

Thật là càng nói càng khó nghe, nam phục vụ đứng ở trước chỗ ngồi cũng không cam chịu yếu thế, hai người chỉ còn kém đứng lên đánh nhau.

Lạc Mật Mật không ăn cứng, náo loạn làm mọi người vây quanh bàn tán, Lạc Mật Mật thật muốn đi tìm quản lý kêu đuổi việc hắn ngay. Nhưng thân thể cô suy yếu tới cực điểm, nếu không phải là muốn tranh thắng thua, đoán chừng Lạc Mật Mật nói cũng không muốn nói.

"Con nhóc này là từ đâu tới, lại ở nơi này giương oai, cẩn thận ta báo cảnh sát bắt ngươi bây giờ!" Nam nhân viên phục vụ uy hiếp.

Sao Lạc Mật Mật lại nhìn hắn không vừa mắt như vậy, náo loạn như vậy, cả người cũng tức giận nổ tung. Lạc Mật Mật thuận tay cầm lên một chai bia bên cạnh d/dl[q;d, đập tới ót nam phục vụ.

Miếng thủy tinh màu xanh lá cây mảnh hòa lẫn bọt trắng như tuyết từ trên đầu nam phục vụ chảy xuống, tiếp theo là máu đỏ tươi phun ra.

"Ưmh ——" Trong đám người trăm miệng một lời phát ra âm thanh, không có một chút kinh ngạc, không có chút nào cảm thán, tất cả giống như một chuyện bình thường.

Tựa hồ loại chuyện như vậy ở chỗ này không còn lạ gì.

"Ngươi đi báo cảnh sát nha, ta vừa giúp cho ngươi có lý do rồi đó! Tiểu tử, ngươi không phải ta rất quen thuộc với cục cảnh sát sao, không được ta liền dẫn ngươi vào xem một chút!" Lạc Mật Mật tay cầm chai bia bể tan tành, tức giận phẫn nộ nhìn chằm chằm nam phục vụ.

Ai cũng không biết, lần này tiêu hao toàn bộ nguyên khí của Lạc Mật Mật, lúc này cả người cô đã vô lực, chai rượu cầm trong tay cũng yên lặng run run.

Trong đám người nhộn nhịp chui ra một mỹ nữ tóc dài phất phới. Không cần chất vấn, là Văn Y. Cô mở to mắt hoảng sợ, tìm kiếm xung quanh, cuối cùng rốt cuộc ở nơi này dừng lại trên người nữ chính nhếch nhác, mới nhận ra đây là Lạc Mật Mật.

"Mật Mật, rốt cuộc mình đã tìm được cậu. Mấy ngày nay cậu chạy đi nơi nào? !" Nói xong, Văn Y bước nhanh xông về trước ôm lấy Lạc Mật Mật sắp sửa ngã quỵ.

Mới vừa rồi ở phía sau sân khấu nghe người ta nói lại có người gây chuyện trong quán bar, thế nhưng lần là một cô nhóc. Văn Y vốn là không muốn quan tâm cái náo nhiệt này, nhưng nghe nói cô nhóc này dáng dấp rất đẹp mắt, tính khí cũng rất lớn không chịu được.

Lúc ấy ở trong lòng Văn Y phỏng đoán có phải là Lạc Mật Mật đến tìm mình hay không, cô cũng là ôm hi vọng đi ra đây, không nghĩ tới thật để cho mình cho gặp phải.

"Mật Mật, cậu làm sao vậy?" Văn Y nhìn Lạc Mật Mật tê liệt ngã vào trong ngực mình, không khỏi đau lòng.

Nhưng nam nhân viên phục vụ đứng ở bên cạnh cũng không có tính cho qua như vậy, "Văn Y, đây là của bạn của cô sao? Cô coi cô ta đánh tôi thành ra như vậy rồi, phải làm sao đây?"

"Làm sao là làm sao? Không phải anh kiếm chuyện chọc cô ấy thì sao cô ấy đánh anh? Cô ấy cũng không phải là người tùy tiện gây chuyện. Tôi cho anh biết, anh tốt nhất biết điều một chút, cô ấy là đại tiểu thư Lạc gia nổi danh, anh không chọc nổi đâu."

Một tiếng này thả ra, trong đám người bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

Văn Y đỡ Lạc Mật Mật đi tới phía sau sân khấu, chỉ chốc lát sau liền dẫn cô trở về nhà.

"Văn Y, cậu đừng nói với Thiểu Trạch mình ở nhà cậu, mình không muốn cho anh biết hành tung của mình." Lạc Mật Mật không còn hơi sức tựa vào trên giường, khuôn mặt khó chịu.

Văn Y bưng tới một ly nước đường đỏ đặt ở trên tay Lạc Mật Mật, nhất thời kinh ngạc há to mồm, "Mật Mật, cổ tay của cậu! Đây là cái gì, cậu cắt cổ tay của mình sao! Chẳng lẽ cậu vì Thiểu Trạch nhà cậu mà tự sát? Sao cậu lại ngốc như vậy! Mình còn tưởng rằng cậu đến kinh nguyệt, sao cậu lại tự làm tổn thương mình như vậy!"

Nhìn bộ dáng khẩn trương của Văn Y, Lạc Mật Mật không khỏi mỉm cười, "Xem ra ở nơi này vẫn còn người quan tâm đến mình. Mình cho cậu biết đây không phải là vết thương bình thường, là vết thương cứu mạng của mình."

Mấy câu nói đó làm cho Văn Y rất là không hiểu. Cắt tay cũng có thể cứu người? Kỳ quặc!

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì nha?" Chân mày Văn Y vặn thành một vướng mắc.

"Nói rất dài dòng nha, nhưng cậu phải đồng ý với mình, không được nói cho Lạc Thiểu Trạch mình ở chỗ này. . . . . ."

~~~~~ hoa lệ lệ tuyến phân cách ~~~~

Ánh mặt trời sáng sủa, sáng chói đánh vào rèm cửa sổ, ngoài cửa sổ tiếng chim hót líu lo, biểu thị hôm nay rất tốt đẹp.

Lạc Mật Mật nằm trong chăn ngủ ấm áp thật thơm mát, chìm sâu như vậy, chỉ sợ là khua chiêng gõ trống đều vô pháp đánh thức cô nhóc này.

Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra, một bóng dáng thon dài chậm rãi đi vào. Bước chân ấy thật nhẹ, không có bất kỳ dấu vết quấy rầy, thuận lợi ngồi ở bên cạnh đầu giường Lạc Mật Mật.

"Mật Mật, em vẫn khỏe chứ?" Giọng nói dồi dào từ tính vang vọng ở Lạc Mật Mật bên tai, hồi lâu cũng không thấy cô có phản ứng.

Nhưng, bất chợt, Lạc Mật Mật giống như gặp cơn ác mộng, cả người bắt đầu không ngừng khóc thút thít cùng giãy giụa, lắc đầu lớn tiếng kêu lên, "Bánh nướng áp chảo, anh không cần phải đi, em biết rõ là em không đúng, anh đừng rời khỏi em được chứ?"

Tay nhỏ bé giơ lên bắt lung tung trong không khí bị người nắm chặt, Lạc Mật Mật cũng vì thế tỉnh lại. Cô từ từ quay đầu nhìn người ngồi bên cạnh, không khỏi há to miệng, "Anh, tại sao anh ở chỗ này?"

Lạc Mật Mật bắt đầu tránh khỏi đôi tay của anh, hướng ra cửa kêu to, "Văn Y, Văn Y đâu rồi, không phải mình đã kêu cậu không được nói sao? Tại sao cậu còn gọi anh ấy đến! Mình không muốn thấy người này không muốn thấy anh. . . . . ."

Thấy Lạc Mật Mật khổ sở kêu to, Lạc Thiểu Trạch thật khổ sở, anh đứng lên, ôm Lạc Mật Mật, "Mật Mật, em đừng như vậy nữa? Em như vậy anh sẽ rất đau lòng, em đừng như vậy có được hay không?"

Nghe được giọng nói của Lạc Thiểu Trạch, trong lòng Lạc Mật Mật không khỏi khó chịu.

Tại sao phải để cô gặp được Lạc Thiểu Trạch? ! Cô đã là một người không trong sạch, chẳng lẽ muốn để cho cô như vậy đi đối mặt người cô yêu d;d[l[q[d sao? Không được, này không thể!

Lạc Mật Mật lại một lần lựa chọn bắt đầu tránh thoát lồng ngực của Lạc Thiểu Trạch, lại bị Lạc Thiểu Trạch càng ôm càng chặt, cho đến khi Lạc Mật Mật mệt mỏi buông tha.

"Em đừng trách Văn Y, không phải cô ấy nói cho anh biết, anh nghe nói tối hôm qua em ở trong quán bar gây chuyện, anh liền đoán được em nhất định sẽ ở nhà Văn Y, cho nên anh liền tới."

"Ha ha, anh rất thông minh sao? Bây giờ sao anh không ở nhà bồi vợ yêu của anh đi, anh chạy đến nơi đây làm gì?" Lạc Mật Mật không biết vì sao mình lại bắt đầu tức giận, nhưng vừa nghe đến Lạc Thiểu Trạch nói chuyện, không biết lý do lại nghĩ đến chuyện anh đã kết hôn, đã cùng Bùi Nhã Phi ở cùng một chỗ.

Nghĩ tới Bùi Nhã Phi Lạc Mật Mật liền hận nghiến răng nghiến lợi. Dĩ nhiên không phải bởi vì Bùi Nhã Phi gả cho Lạc Thiểu Trạch, thay thế vị trí của cô, mà là cô có thể nhìn ra được, người phụ nữ này đi tới Lạc gia tuyệt đối không phải bởi vì yêu Lạc Thiểu Trạch.

Nghe được lời nói của Lạc Mật Mật, Lạc Thiểu Trạch lại không nhịn được cười, "Xem ra em chính là quan tâm anh nha, cái cô nhóc này còn biết ghen!"

"Em đang ghen sao? Con mắt nào của anh nhìn thấy nha? Còn nữa, không phải bây giờ anh đã biết mình muốn cái gì rồi sao? Không phải anh đã xác định người anh yêu là Bùi Nhã Phi rồi sao, anh mới cùng cô ta kết hôn sao? Vậy bây giờ anh tới tìm em làm gì đây?" Lạc Mật Mật cáu giận.

Lạc Thiểu Trạch nhìn Lạc Mật Mật trong ngực nhất thời không nói được gì.

Mấy ngày này, không biết Lạc Mật Mật đã trải qua bao nhiêu chuyện, thấy ánh mắt quật cường kia của cô, Lạc Thiểu Trạch nghĩ cũng không dám nghĩ.

Trước kia Lạc Mật Mật không buồn không lo, nhưng bây giờ cô thật giống như toàn thân trang bị võ trang, gai nhọn thật dài đâm ra bảo vệ mình, chỉ sợ người khác động vào cô.

"Mật Mật, nếu như mà anh nói anh cưới Bùi Nhã Phi không phải bởi vì tình yêu, mà là có nỗi khổ tâm em tin tưởng sao?" Đầu Lạc Thiểu Trạch từ từ đặt ở trên bả vai Lạc Mật Mật, mắt mệt mỏi nhìn về phía trước.

Lạc Mật Mật sửng sốt, có chút không hiểu rõ ý tứ của Lạc Thiểu Trạch.

"Anh đang nói cái gì?"

Lạc Thiểu Trạch từ từ ngẩng đầu lên nhẹ nhàng hôn một cái vào tóc Lạc Mật Mật, Lạc Mật Mật cảm giác trong nháy mắt có một dòng điện chạy toàn thân, loại cảm giác đó rất quen thuộc.

"Mật Mật, em còn nhớ rõ không? Anh đã từng nói, em phải kiên trì, chỉ có như vậy chúng ta mới đi tới cuối cùng. Anh biết em không muốn gặp anh, không chỉ là bởi vì anh kết hôn, anh rời khỏi em, mà là vì cái đêm đó đúng không? . . . . . ."

Lời nói thong thả ung dung khiến Lạc Mật Mật nhất thời có chút cảm giác lờ mờ, cô chợt không biết rõ rốt cuộc Lạc Thiểu Trạch muốn nói cái gì rồi, cả người cũng bất động.

"Mật Mật, em xem." Dây chuyền màu bạc treo nhẫn bạc trong nháy mắt đáp xuống trước mặt Lạc Mật Mật, giống như là một đạo ánh sáng sáng ngời đánh vào đáy lòng cô.

"Cái này. . . . . . Tại sao cái này lại ở chỗ của anh?" Lạc Mật Mật từ từ nhận lấy chiếc nhẫn cẩn thận nhìn một chút, tiếp theo liếc nhìn người đàn ông rúc vào bên cạnh mình, "Chẳng lẽ, người đêm đó là anh. . . . . ."

Lạc Thiểu Trạch nâng lên tròng mắt thâm thúy, gắt gao chụp lấy lòng của Lạc Mật Mật, "Đúng, là anh."

"Sao lại là anh? Em tưởng rằng đêm hôm đó em hoàn toàn mất đi anh, em cho là em có lỗi với anh, nhưng, tất cả cũng là. . . . . ."

"Cũng là ông trời cố ý an bài, đúng không?" Khóe miệng Lạc Thiểu Trạch lộ ra một tia nụ cười an ủi, "Mật Mật, em biết không? Anh cho là ngày đó anh phạm vào Thập Ác Bất Xá ( mười tội nặng nhất), người kia sao thuần khiết, tốt đẹp như vậy, anh lại. . . . . . Cho nên, anh vẫn tự trách, khổ sở. . . . . . Nhưng, sau đó, trong mấy ngày nay đi tìm em, anh đã suy nghĩ nghiêm túc về tất cả của chúng ta, đã trải qua nhiều như vậy, anh mới phát hiện trong đáy lòng của anh người anh yêu vẫn là em, cuối cùng vẫn là em. . . . . ."

Lạc Mật Mật yên lặng nhìn ánh mắt của Lạc Thiểu Trạch, vẻ mặt nhàn nhạt, "Em còn có thể tin tưởng anh sao? Trước khi Bùi Nhã Phi xuất hiện, anh đã nói anh yêu em với em, anh phải cùng em ở chung một chỗ, dù ba mẹ có phản đối. . . . . . Nhưng sau đó thì sao? Bùi Nhã Phi xuất hiện, anh lại nhiều lần cùng cô ta dây dưa không rõ, khi đó, anh đang ở đâu?"

Những lời này, Lạc Thiểu Trạch đột nhiên có cảm giác không phản bác được, yên lặng cúi đầu.

"Ha ha, anh biết không, một đêm kia em cho là người khác, em mất đi lần đầu tiên vì anh cất giữ khổ sở như vậy, nhưng bây giờ biết là anh, em lại không có một chút vui vẻ. Thiểu Trạch, anh nói cho em biết đi, rốt cuộc tất cả là vì sao nha?"

"Là do anh, là do anh do dự, là do anh không quả quyết. Cho tới nay, anh đều không biết rõ rốt cuộc là anh yêu ai, nhưng mà anh lại không muốn tổn thương bất cứ người nào, nhưng khi quay đầu lại,giống như anh lại làm thương tổn hết." Lạc Thiểu Trạch cúi đầu, giống như là một đứa bé biết mình phạm sai lầm, áy náy đáng thương như vậy.

Lạc Mật Mật không khóc, cứ như vậy cúi đầu nhìn Lạc Thiểu Trạch. Người đàn ông này là người anh từ nhỏ đến lớn của cô, cho tới nay cũng là bạch mã hoàng tử cô mơ ước, nếu cô yêu hắn như vậy, còn có chuyện gì không thể tha thứ đây?

Lạc Mật Mật mỉm cười từ từ nâng lên gương mặt của Lạc Thiểu Trạch, ánh mắt nghiêm túc, "Bánh nướng áp chảo, em biết rõ, anh luôn giữ trọng trách bảo vệ người thân, nhưng mà em lại không muốn chuyện gì anh cũng tự mình đối phó, để cho em giúp anh, được chứ?"

"Em nói là em chịu cùng anh trở về biệt thự sao?" Lạc Thiểu Trạch kích động cầm tay nhỏ bé của Lạc Mật Mật, lại không cẩn thận dùng quá sức chạm vào vết thương của Lạc Mật Mật.

"Em làm sao vậy, tại sao lại bị thương? Cái người này rốt cuộc đã trải qua cái gì? Anh quá đáng chết rồi, không nên thả em rời khỏi anh, nếu không em cũng sẽ không bị tổn thương như vậy. . . . . ."

Nhìn khuôn mặt kinh hoảng của Lạc Thiểu Trạch, Lạc Mật Mật đưa tay vuốt lên mi tâm vướng mắc của anh, cười híp mắt nói, "Ai nói bị thương liền nhất định là bị thương hại nha, vết thương này nhưng lại là vết thương cứu mạng nha. Chuyện này, về sau em sẽ nói với anh."

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lạc Mật Mật, Lạc Thiểu Trạch không khỏi chậm rãi mà tới gần. Ánh mắt quay tròn như quả nho dưới ánh mắt nóng rực của Lạc Thiểu Trạch lại trở nên mềm mại xấu hổ.

Khi hơi thở của hai người lần nữa lẫn vào nhau, Lạc Thiểu Trạch nhẹ nhàng đẩy ngã Lạc Mật Mật, thuận thế đặt Lạc Mật Mật ở trên giường.

"Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy nhỉ, nếu không chúng ta làm một lần nữa?"

Không đợi Lạc Mật Mật trả lời, Lạc Thiểu Trạch đã cúi đầu, chôn ở trong hươngthơm dịu dàng.

Theo cổ mềm mại, Lạc Thiểu Trạch hôn mỗi một tấc da thịt mịn màng của Lạc Mật Mật, giống như là hút lấy thạch hoa quả trơn mềm, thưởng thức hơi thở phụ nữ đặc biệt.

Khi bàn tay hữu lực lần nữa chạm được áo lót của Lạc Mật Mật thì Lạc Mật Mật cũng có phản ứng, tiết tấu thở dốc cũng đi theo từ từ tăng nhanh.

Lần này, là thoải mái hưởng thụ.

Theo rãnh ngực thật sâu từ từ xuống phía dưới, Lạc Thiểu Trạch nghiêm túc mút thỏa thích, chạm tới rốn, dọc theo quần lót, thuận thế liền đưa tay muốn gạt ra.

Vào lúc này, Lạc Mật Mật giống như bị điện giựt, cả người nhanh chóng thức tỉnh, nhanh chóng bắt được tay xấu xa của Lạc Thiểu Trạch, nhanh chóng ngồi dậy, "Không thể!"

Một tiếng này, khiến Lạc Thiểu Trạch rất giật mình, vì vậy từ từ đứng dậy nhìn Lạc Mật Mật đang hoảng sợ, dịu dàng nói, "Tại sao, Mật Mật?"

"Không thể, em. . . . . ." Lời đến khóe miệng lại nuốt xuống, Lạc Mật Mật cứ như vậy cứng đơ nhìn người đàn ông trước mặt.

Không thể để cho Lạc Thiểu Trạch biết mình mang thai! Nếu không toàn bộ thế giới cũng sẽ điên mất! Chẳng lẽ muốn khiến Lạc Thiểu Trạch cùng Bùi Nhã Phi ngả bài, hoàn toàn phá hủy cái nhà này sao? Làm cha mẹ d'dlq'd tức giận quay lưng đi? Không được, tất cả mọi chuyện, không có xử lý tốt trước, chuyện này không thể nói ra.

"Mật Mật, có phải chỗ nào anh làm không tốt hay không, anh có thể từ từ làm." Lạc Thiểu Trạch dịu dàng nhìn Lạc Mật Mật.

Lạc Mật Mật khẩn trương cúi đầu cài nút khuy áo, "Không có, không phải chuyện của anh, em đang nghĩ tới chúng ta ở chỗ này không quá thích hợp. Em cảm thấy chúng ta nên nên thu thập một chút trở về biệt thự."

À? Em chỉ một mình đến nhà Văn Y, còn có cái gì tốt cần dọn dẹp sao!

Lạc Thiểu Trạch không có nói gì, mỉm cười đỡ Lạc Mật Mật xuống giường, đợi cô hoàn toàn thu thập xong sau đó liền đưa cô đến biệt thự.

Vừa vào cửa, Lạc Mật Mật lại cảm thấy tràn đầy cảm giác quen thuộc, tất cả mọi thứ cũng đặt ở đúng chỗ, trong phòng cũng không có đồ dùng biểu hiện là phòng tân hôn, tất cả trước sau như một, rồi lại thấy không được tự nhiên.

"Bánh nướng áp chảo, anh nói coi là anh kết hôn sao? Tại sao chữ hỷ cũng không có, anh xem phòng của anh tựa hồ cũng không có thay đổi nha! Xem ra, anh là một tên lòng dạ hẹp hòi nha, may nhờ người gả cho anh không phải là em." Lạc Mật Mật quan sát bốn phía một phen, giả bộ dáng vẻ bất mãn bỉu môi, nhưng trong lòng đừng không biết cao hứng biết bao nhiêu rồi.

Anh nói xem, phòng tân hôn như vậy đối với Bùi Nhã Phi mà nói có tính là một loại nhục nhã không?

"Ai, tại sao không có thấy cô dâu nha, thời gian này chẳng lẽ đi ra ngoài mua thức ăn hay sao?" Lạc Mật Mật xem xét phòng ngủ của Lạc Thiểu Trạch, có chút cố ý nói.

Lạc Thiểu Trạch cứ như vậy cười ha hả đi theo sau lưng Lạc Mật Mật, nghe cô nhắc đi nhắc lại, giống như chính là một loại hưởng thụ đẹp nhất. Khi Lạc Mật Mật kỳ quái vì sao anh không nói lời nào, quay đầu lại nhìn anh thì anh mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

"À, anh không ở chung phòng với Bùi Nhã Phi. Cô ấy vẫn ở trong phòng dành cho khách."

"À? Hai người ở riêng sao! Vậy làm sao hai người làm loại chuyện đó?" Trong lòng Lạc Mật Mật thật vui mừng nha, nhưng vẫn không chịu lộ ra dấu vết, cố ý thử dò xét Lạc Thiểu Trạch.

"Không có, anh thật sự không có xảy ra chuyện gì với Bùi Nhã Phi, đêm động phòng đó không phải anh cùng với em sao. . . . . . Ở chung một chỗ đó?" Lạc Thiểu Trạch hơi xấu hổ.

"Bốp . . . . ."

Một âm thanh thanh thúy truyền tới. Lạc Mật Mật cùng Lạc Thiểu Trạch quay đầu lại, thấy Bùi Nhã Phi đang hơi giật mình đứng ở cửa, ví da đã rơi trên mặt đất.

Vẻ mặt lạnh lùng cộng thêm ánh mắt tức giận, Bùi Nhã Phi cảm thấy vô cùng nhục nhã, đôi tay nhất thời siết thật chặt vào nhau.

Mà Lạc Mật Mật đứng ở trước mặt đôi môi khẽ giơ lên, trong ánh mắt tràn đầy khi dễ, một bộ dáng xinh đẹp của người thắng cuộc.

Lần này hoàn toàn chọc giận Bùi Nhã Phi, cô giơ tay lên thẳng tắp chỉ hướng Lạc Mật Mật, cắn răng nghiến lợi theo sát mấy bước xông tới, "Ai kêu cô trở về? ! Thiểu Trạch, anh đã đồng ý cái gì với em?"

Ánh mắt tức giận trừng Lạc Thiểu Trạch, ngón tay Bùi Nhã Phi như cũ chỉ Lạc Mật Mật.

"Xem lại lời nói của cô đi, đây là nhà của tôi, dĩ nhiên tôi có thể quay về. Chẳng lẽ nơi này viết dành riêng cho cô sao?" Lạc Mật Mật cười lạnh một tiếng, "Coi như tôi kết hôn, một gian phòng nơi này cũng có một d[dl[qd phần của tôi, tôi quay về cũng là chuyện bình thường."

"Thiểu Trạch, anh nói coi, như vậy là sao?" Bùi Nhã Phi tức giận thở không ra hơi, không nhìn tới Lạc Mật Mật, ngược lại vẫn nhìn chằm chằm vào Lạc Thiểu Trạch.

Lạc Thiểu Trạch đứng ở bên cạnh cũng không có lập tức phản ứng lại, anh cứ như vậy lẳng lặng nhìn Bùi Nhã Phi, đến khi . . . . .

Chapter
1 Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2 Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3 Chương 3: Nick name sóng gió
4 Chương 4: Anh là của em
5 Chương 5: Có người thất thân!
6 Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7 Chương 7: Not at all
8 Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9 Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10 Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11 Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12 Chương 12: Giám định ADN
13 Chương 13: Quán bar 55
14 Chương 14: Nam nữ hoan ái
15 Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16 Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17 Chương 17: An bài đường lui
18 Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19 Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20 Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21 Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22 Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23 Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24 Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25 Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26 Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27 Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28 Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29 Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30 Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31 Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32 Chương 32: Em ra một quyết định
33 Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34 Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35 Chương 35: Không nhận được chén canh
36 Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37 Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38 Chương 38: Tình yêu khổ sở
39 Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40 Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41 Chương 41: Cô gái đó
42 Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43 Chương 43: Bữa tối quái lạ
44 Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45 Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46 Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47 Chương 47: Trò cười kết hôn
48 Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49 Chương 49: Trở thành chị dâu
50 Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51 Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52 Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53 Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54 Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55 Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56 Chương 56: Lại một mình
57 Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58 Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59 Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60 Chương 60: Gọi vào sao?
61 Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62 Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63 Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64 Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65 Chương 65: Tôi không đồng ý
66 Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67 Chương 67: Sau cơn mưa
68 Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69 Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70 Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71 Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72 Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73 Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74 Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75 Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76 Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77 Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78 Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79 Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80 Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81 Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82 Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83 Chương 83: Các người thật quá đáng!
84 Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85 Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86 Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87 Chương 87: Làm sao bây giờ?
88 Chương 88: Đồng thời trả thù
89 Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90 Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91 Chương 91: Tôi là lưu manh
92 Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93 Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94 Chương 94: Đi học trễ
95 Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96 Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97 Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98 Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99 Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100 Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101 Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102 Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103 Chương 103: Ngã đau
104 Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105 Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106 Chương 106: Đầu của tôi
107 Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108 Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109 Chương 109: Về biệt thự trước
110 Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111 Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112 Chương 112: Người và vật đã không còn
113 Chương 113: Ngu à?
114 Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115 Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116 Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117 Chương 117: Ngủ trần truồng
118 Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119 Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120 Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121 Chương 121: Cha mẹ tới
122 Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123 Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124 Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125 Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126 Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127 Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128 Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129 Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130 Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131 Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132 Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133 Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134 Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135 Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136 Chương 136: Cô muốn cái gì?
137 Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138 Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139 Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140 Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141 Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142 Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143 Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144 Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145 Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146 Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147 Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148 Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149 Chương 149: Cậu là phản đồ
150 Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151 Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152 Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153 Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154 Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155 Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156 Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157 Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158 Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159 Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160 Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161 Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162 Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163 Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164 Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165 Chương 135:
166 Chương 138: Có phải cô ta muốn được
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2
Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3
Chương 3: Nick name sóng gió
4
Chương 4: Anh là của em
5
Chương 5: Có người thất thân!
6
Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7
Chương 7: Not at all
8
Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9
Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10
Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11
Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12
Chương 12: Giám định ADN
13
Chương 13: Quán bar 55
14
Chương 14: Nam nữ hoan ái
15
Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16
Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17
Chương 17: An bài đường lui
18
Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19
Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20
Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21
Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22
Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23
Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24
Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25
Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26
Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27
Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28
Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29
Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30
Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31
Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32
Chương 32: Em ra một quyết định
33
Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34
Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35
Chương 35: Không nhận được chén canh
36
Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37
Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38
Chương 38: Tình yêu khổ sở
39
Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40
Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41
Chương 41: Cô gái đó
42
Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43
Chương 43: Bữa tối quái lạ
44
Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45
Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46
Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47
Chương 47: Trò cười kết hôn
48
Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49
Chương 49: Trở thành chị dâu
50
Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51
Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52
Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53
Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54
Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55
Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56
Chương 56: Lại một mình
57
Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58
Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59
Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60
Chương 60: Gọi vào sao?
61
Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62
Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63
Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64
Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65
Chương 65: Tôi không đồng ý
66
Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67
Chương 67: Sau cơn mưa
68
Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69
Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70
Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71
Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72
Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73
Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74
Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75
Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76
Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77
Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78
Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79
Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80
Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81
Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82
Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83
Chương 83: Các người thật quá đáng!
84
Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85
Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86
Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87
Chương 87: Làm sao bây giờ?
88
Chương 88: Đồng thời trả thù
89
Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90
Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91
Chương 91: Tôi là lưu manh
92
Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93
Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94
Chương 94: Đi học trễ
95
Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96
Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97
Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98
Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99
Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100
Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101
Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102
Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103
Chương 103: Ngã đau
104
Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105
Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106
Chương 106: Đầu của tôi
107
Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108
Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109
Chương 109: Về biệt thự trước
110
Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111
Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112
Chương 112: Người và vật đã không còn
113
Chương 113: Ngu à?
114
Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115
Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116
Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117
Chương 117: Ngủ trần truồng
118
Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119
Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120
Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121
Chương 121: Cha mẹ tới
122
Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123
Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124
Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125
Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126
Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127
Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128
Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129
Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130
Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131
Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132
Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133
Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134
Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135
Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136
Chương 136: Cô muốn cái gì?
137
Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138
Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139
Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140
Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141
Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142
Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143
Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144
Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145
Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146
Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147
Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148
Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149
Chương 149: Cậu là phản đồ
150
Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151
Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152
Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153
Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154
Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155
Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156
Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157
Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158
Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159
Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160
Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161
Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162
Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163
Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164
Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165
Chương 135:
166
Chương 138: Có phải cô ta muốn được