Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!

Editor: Trà sữa trà xanh

Lạc Thiểu Trạch bị kiềm hãm, ngấc đầu lên nhìn trần nhà.

"Tại sao? !" Bùi Nhã Phi giống như điên hung hăng bắt được quần áo của Lạc Thiểu Trạch, túm lại, cặp kia lóe ra từng tia sáng trong suốt lại tức giận, tròng mắt hồng hồng giống như trong nháy mắt có thể nóng chảy tất cả sinh vật. Nhưng mặc cho nàng xé rách thế nào, Lạc Thiểu Trạch chính là không chịu quay đầu lại nhìn cô.

"Buông tay!" Lạc Thiểu Trạch mắt nhìn phía trước, nâng cánh tay lên dùng sức thoáng một cái liền buông lỏng thoát khỏi dây dưa của Bùi Nhã Phi, "Cô điên rồi. Từ trước đến nay cô cũng sẽ không lấy hạnh phúc của chính mình làm giao dịch, tại sao hôm nay cô lại biến thành như vậy?"

Bị lung lay một phen, Bùi Nhã Phi ngồi ở chỗ ngồi, cúi đầu nhìn sàn nhà từ từ cười khúc khích .

"Anh đi đi."

Không ngờ, Lạc Thiểu Trạch không nghĩ tới Bùi Nhã Phi lại nói một câu này, anh vốn cho là chân chính dây dưa cùng chiến tranh giờ mới bắt đầu, đột nhiên nghe một câu bình thản như thế, khiến Lạc Thiểu Trạch không khỏi lấy làm kinh hãi.

Người đàn bà này đến tột cùng gặp qua cái gì?

Dù sao cô đã từng là người mình yêu sâu đậm, hôm nay rơi vào nông nỗi này, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy trái tim băng giá.

Tâm tình Bùi Nhã Phi biến hóa lớn như vậy, chẳng lẽ tâm lý xảy ra vấn đề gì? Ngộ nhỡ nếu làm ra chuyện gì coi thường mạng sống của mình, anh Lạc Thiểu Trạch sợ rằng sẽ áy náy cả đời. . . . . .

Bước chân dần dần thu hồi lại, Lạc Thiểu Trạch bắt đầu do dự.

Nếu như cứ như vậy đi, chuyện này có thể trở nên không cách nào kết thúc hay không? Đến tột cùng nên làm như thế nào mới phải đúng đấy. . . . . .

Từ từ xoay người ngồi xổm xuống, Lạc Thiểu Trạch nhẹ nhàng vỗ vai Bùi Nhã Phi, "Nhã Phi, cô không cần như vậy, nếu như là sự nghiệp hoặc là tiền tài gặp phải khó khăn, chỉ cần cô lên tiếng tôi nhất định sẽ giúp cô. Nhưng, xin cô không nên làm chuyện gì hại người hại mình, được chứ? Dù sao con đường tương lai của cô vẫn còn rất dài, hạnh phúc của cô cũng không là tôi. . . . . ."

"Nhã Phi" ? Anh cư nhiên gọi cô là "Nhã Phi", chẳng lẽ mình không còn là "Ái phi" của anh rồi hả?

Trong lòng đau đến khó nhịn, nhưng Bùi Nhã Phi ngẩng đầu nhìn đến cặp mắt ân cần của Lạc Thiểu Trạch thì giống như rốt cuộc đã tìm được dịu dàng trông mong lâu nay, không nhịn được nhìn thẳng lên.

"Thiểu Trạch, ý của anh là về sau em có thể tìm anh đúng không? Anh không phải vứt bỏ em, là thật sao?" Bùi Nhã Phi giống như tìm được cây cỏ cứu mạng, vươn tay thật chặt bắt được Lạc Thiểu Trạch.

Cái loại ánh mắt khát vọng đó mang theo kích động cùng bi thương hòa hợp trong suốt nước mắt che mặt xuống, khiến Lạc Thiểu Trạch ở đối diện không nhịn được vẫn có chút đau lòng.

"Cô có khó khăn hãy tới tìm tôi. Tôi biết rõ, bản chất của cô không có đổi, cô chính là Bùi Nhã Phi thiện lương xinh đẹp đó."

Từ lần trước rời đi phòng cà phê, lòng của Lạc Thiểu Trạch không thể bình tĩnh lại. Mặc dù anh không biết đến tột cùng năm đó xảy ra chuyện gì, thế nhưng khi anh rời khỏi Trung Quốc đã sáu tuổi rồi, cho nên tin đồn bên ngoài vẫn là ký ức còn rất mới mẻ.

Chỉ là cho tới nay, Lạc Thiểu Trạch cũng không có dũng khí cùng ba chứng thực một ít chuyện. Sâu trong nội tâm của anh, đây tuyệt đối là một bãi mìn không thể đụng vào.

Giữa trưa ánh mặt trời lẳng lặng vẩy vào bàn chủ tịch bằng gỗ lim, phản xạ ra ngoài ánh sáng trong suốt đánh vào trên người đang bận rộn làm việc, phóng ra từng tia ấm áp.

Lạc Thiểu Trạch nhanh nhẹn phê duyệt hết một phần công văn, hơi có một tia thả lỏng, đại não không nghe mình khống chế suy nghĩ chuyện kia, đến cuối cùng anh chỉ có thể lựa chọn không ngừng làm việc, không cho mình một chút xíu rảnh rỗi.

Vào giờ phút này chuông điện thoại di động vang lên.

Rốt cuộc Lạc Thiểu Trạch có thể lấy hơi rồi, đưa tay cầm điện thoại di động lên đặt ở bên tai, một cái tay khác thuận tiện cầm một điếu xì gà lên đặt ở ngoài miệng, "Mẹ, mẹ tìm con."

"Trạch nhi à, con trở về nhanh lên đi, trong nhà đã xảy ra chuyện lớn! . . . . . ." Điện thoại bên kia là Khương Ngọc Trân đang lo lắng.

Lạc Thiểu Trạch đưa tay cầm xì gà, chân mày chau thành một đoàn, "Mẹ, mẹ nói chậm một chút, rốt cuộc thế nào? Trong nhà đã xảy ra chuyện gì?"

"Ba con đang nổi giận, sống chết cũng bắt mẹ gọi điện thoại kêu con cùng Mật Mật trở về, nói gì lần này cần phải dạy dỗ tốt các con, nhưng không nói đã xảy ra chuyện gì. Chỉ là, mới vừa rồi mẹ nghe được hình như là bên trường học của Mật Mật gọi điện thoại tới. . . . . ."

"Trường học? Cái gì trường học? !" Trái tim nhảy lên đột nhiên gia tốc, Lạc Thiểu Trạch trợn to hai mắt.

Giọng nói của Khương Ngọc Trân bên kia điện thoại ngược lại nhỏ đi, "Đương nhiên là trường học của Mật Mật nha. Con trở về nhanh lên, ba con thấy mẹ rồi, mẹ phải cúp."

Lạc Thiểu Trạch nhanh chóng lấy áo khoác, không kịp thông báo cho thư ký hủy bỏ công việc đã an bài liền vội vã vọt ra khỏi công ty.

Mặc dù Lạc gia luôn luôn hòa hòa thuận thuận, nhưng Lạc Văn Huy ở trong mắt anh em Lạc gia, chính là một con mãnh hổ hung ác, chỉ cần chọc tới ông, hai đứa bé này khẳng định là không có quả ngon để ăn, Khương Ngọc Trân cũng bó tay hết cách. Tính của ông bướng bỉnh nổi lên ai cũng không nghe, cần phải chế phục người khác mới có thể từ bỏ ý đồ.

Đây cũng chính là tại sao lúc ban đầu Lạc Mật Mật ở Mĩ đồng ý thật tốt, sau khi đi tới Trung Quốc mới chuyển trường. Bởi vì cô rất rõ ràng, mình với ba bướng bỉnh, chỉ có thể mất hết tất cả.

Lạc Thiểu Trạch cũng thế. Nghe được ba nổi giận, vốn anh nên núp xa xa, thế nhưng khi anh nghe đến Lạc Mật Mật có liên quan thì là ngựa không ngừng vó chạy trở về.

Vừa vào cửa chính biệt thự liền nghe tiếng la hét lớn bên trong, không cần cẩn thận nghe cũng biết nhất định là Lạc Văn Huy đang nổi giận. Vọt vào cửa, chỉ thấy Lạc Mật Mật đứng ở bên sofa không nói tiếng nào chu cái miệng nhỏ nhắn, Khương Ngọc Trân ngồi ở bên trên ghế sa lon nhanh chóng không chịu được, mà Lạc Văn Huy đang ngồi trên ghế sa lon nổi giận thao thao bất tuyệt đấy.

"Cha, mẹ, thế nào? Đã xảy ra chuyện gì, sao lại phát lửa lớn như vậy?" Lạc Thiểu Trạch vọt vào phòng khách đứng bên cạnh Lạc Mật Mật, lo lắng vạn phần.

Lạc Văn Huy chỉ Lạc Mật Mật, lại chỉ Lạc Thiểu Trạch, tức giận phẫn nộ, "Hai anh em các con thật giỏi nha, sau lưng ba lại chuyển trường, nếu không phải là hôm nay trường học gọi điện thoại tới gọi cha mẹ, chuyện lớn như vậy ba đều không biết. Ban đầu lúc ở Mĩ, chúng ta không phải nói tốt rồi sao, học ở học viện Hoàng Đế, sau lưng ba các con lại chuyển trường. Kia là cái trường học gì? !" 13639221

Lạc Thiểu Trạch hơi cúi đầu, dùng khuỷu tay chọc Lạc Mật Mật, nhẹ giọng nói, "Có phải em lại gây chuyện ở trường hay không?"

Lạc Mật Mật bỉu môi, nháy nháy mắt bày tỏ xác định.

"Chúng ta không phải nói mấy ngày nay đừng gây động tĩnh gì ở trường mà, chờ tìm cơ hội cùng ba mẹ nói về sau muốn làm gì liền làm cái đó, tại sao chính em không nhịn được đây?"

Nghe xong lời này, Lạc Mật Mật không nhẫn nại được, không vui đung đưa thân thể qua lại, kết quả là quên mình đang chịu phạt, gào thét âm thanh thật cao, "Em nào có? Ấy là do Lão sư nha, lão đó gây sự với em, chỉ là đi học lấy nhầm sách thôi, lại trước mặt mọi người chỉ trích em, em liền cho lão một chút dạy dỗ, hắc, lại khiến trường học gọi phụ huynh, em thấy lão già đó ăn gan báo rồi, xem về sau em dọn dẹp thế nào. . . . . ."

"Em nghĩ dọn dẹp thế nào? Anh thấy em mới là ăn gan báo rồi hả ? !" Nghe xong lời này, Lạc Văn Huy đằng một tiếng liền đứng lên, thở phì phò quay lưng qua, trợn mắt nhìn chăm chú vào đứa con gái nghịch ngợm gây sự trước mắt không biết nói cái gì cho phải, "Con lại đi chỉnh cả Lão sư, con cho rằng ba không biết sao, nhất định là con gây sự. Cái đứa bé này sao lại chưa trưởng thành! Con thấy mình có giống đại gia khuê tú không, có điểm nào giống đại tiểu thư danh môn, ở bên ngoài lại gây chuyện. Ngày mai sẽ chuyển trường, trở về học viện Hoàng Đế đi!"

Nghe được chuyện chuyển trường, Lạc Mật Mật gấp đến độ dậm chân, "Ba, con không đi, con muốn ở học viện England. Con mới không đi cái kia Đế Hoàng đâu, ba biết không, học sinh nơi đó nhưng hư, hoàn cảnh không khí lại kém, nghẹn chết con cũng! . . . . . ."

"Học trò nơi đó có con hư đó? Con đừng ở chỗ này lừa gạt ba, con là con gái của ba, con có bao nhiêu lợi hại ba còn không biết. Ngày mai sẽ chuyển trường, lập tức!"

Lạc Mật Mật biết nói thế nào cũng vô dụng rồi, nhanh chóng vội vàng túm vạt áo của Lạc Thiểu Trạch, làm bộ đáng thương nhìn anh.

Lạc Thiểu Trạch đứng ở một bên nổi danh là Đại Hiếu Tử, rất ít đối nghịch với cha mẹ, nhưng lần này thấy Lạc Mật Mật sắp khóc, hung hăng quyết tâm quyết định cùng ba nói một chút chuyện.

"Cha, thật ra thì chuyển trường là chủ ý của con." Lời vừa ra khỏi miệng, Lạc Văn Huy trừng mắt liếc anh một cái. Lạc Thiểu Trạch nhận được tín hiệu nuốt ngụm nước miếng, dừng một chút, thoáng bình phục trái tim nhỏ cuồng động, hít sâu tiếp tục nói, "Mật Mật nhà chúng ta cũng không còn nhỏ, rất nhiều chuyện cũng có thể tự mình làm chủ rồi. Về sau nếu như nghĩ tới trường học cùng chuyên môn không thích hợp, oán giận cũng không chịu được, hơn nữa chuyện này liên quan đến con đường sau này đi như thế nào, chúng ta hãy để cho chính em ấy quyết định thôi."

Khương Ngọc Trân ngồi ở bên cạnh lập tức đứng lên khuyên, "Đúng vậy đúng vậy nha, cha của các con, trường học cũng đã đổi, quay trở lại nữa không phải là lãng phí thời gian sao. . . . . ." Sinh thập hoa phục.

"Sợ gì lãng phí thời gian, không phải là chỉ thêm hai năm học sao, ba không sợ lãng phí thời gian, sẽ để cho con học." Lạc Văn Huy đột nhiên trợn mắt chỉ Lạc Thiểu Trạch, "Còn nữa, nói cái gì tự mình quyết định, trước kia chính là để cho con quyết định, mới có thể để cho con có cơ hội đi nước Pháp làm xằng làm bậy, đừng cho là cái gì ba cũng không biết. Chuyện này, không có thương lượng."

Cánh tay Lạc Văn Huy vung lên, khí thế hung hăng.

Không khí trong nháy mắt ngưng trệ, thấy Lạc Văn Huy thở phì phò, Khương Ngọc Trân cùng hai đứa bé thở cũng không dám thở mạnh, trong phòng khách nhất thời yên tĩnh vô cùng.

Không biết có phải hay không là nổi giận phát tới cực điểm, nhìn hai đứa bé cúi đầu không lên tiếng, Lạc Văn Huy đột nhiên có cảm giác thắng lợi tràn đầy trái tim, để cho ông không nhịn được buồn cười.

Thấy Lạc Văn huy hơi có biến chuyển, Lạc Mật Mật vội vàng nắm lấy cơ hội thêm vào một câu nói.

"Cha, con còn trẻ tuổi, loại chuyện như vậy cha để cho tự con lựa chọn đi, con sẽ không hối hận." Lạc Mật Mật còn chưa cam lòng.

Đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, Lạc Văn Huy đôi tay ôm ngực, trừng mắt một cái, "Trẻ tuổi coi là cái gì, người nào không có trải qua trẻ tuổi? Con già quá sao? Thiệt là! Có gì đặc biệt hơn người!"

Nghe mấy câu nói đó, Lạc Thiểu Trạch cùng Lạc Mật Mật nhìn nhau cười một tiếng. Cha lại đùa giỡn với mình, vậy đã nói rõ chuyện này có chuyển biến tốt. Chỉ cần Lạc Mật Mật chịu dùng cá mềm, nhận sai, chuyện như vậy đoán chừng có hy vọng. Lạc Thiểu Trạch nháy mắt với Lạc Mật Mật, cánh tay đẩy Lạc Mật Mật ra ngoài.

Chapter
1 Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2 Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3 Chương 3: Nick name sóng gió
4 Chương 4: Anh là của em
5 Chương 5: Có người thất thân!
6 Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7 Chương 7: Not at all
8 Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9 Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10 Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11 Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12 Chương 12: Giám định ADN
13 Chương 13: Quán bar 55
14 Chương 14: Nam nữ hoan ái
15 Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16 Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17 Chương 17: An bài đường lui
18 Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19 Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20 Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21 Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22 Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23 Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24 Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25 Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26 Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27 Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28 Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29 Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30 Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31 Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32 Chương 32: Em ra một quyết định
33 Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34 Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35 Chương 35: Không nhận được chén canh
36 Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37 Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38 Chương 38: Tình yêu khổ sở
39 Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40 Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41 Chương 41: Cô gái đó
42 Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43 Chương 43: Bữa tối quái lạ
44 Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45 Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46 Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47 Chương 47: Trò cười kết hôn
48 Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49 Chương 49: Trở thành chị dâu
50 Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51 Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52 Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53 Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54 Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55 Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56 Chương 56: Lại một mình
57 Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58 Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59 Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60 Chương 60: Gọi vào sao?
61 Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62 Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63 Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64 Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65 Chương 65: Tôi không đồng ý
66 Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67 Chương 67: Sau cơn mưa
68 Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69 Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70 Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71 Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72 Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73 Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74 Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75 Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76 Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77 Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78 Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79 Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80 Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81 Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82 Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83 Chương 83: Các người thật quá đáng!
84 Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85 Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86 Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87 Chương 87: Làm sao bây giờ?
88 Chương 88: Đồng thời trả thù
89 Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90 Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91 Chương 91: Tôi là lưu manh
92 Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93 Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94 Chương 94: Đi học trễ
95 Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96 Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97 Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98 Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99 Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100 Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101 Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102 Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103 Chương 103: Ngã đau
104 Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105 Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106 Chương 106: Đầu của tôi
107 Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108 Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109 Chương 109: Về biệt thự trước
110 Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111 Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112 Chương 112: Người và vật đã không còn
113 Chương 113: Ngu à?
114 Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115 Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116 Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117 Chương 117: Ngủ trần truồng
118 Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119 Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120 Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121 Chương 121: Cha mẹ tới
122 Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123 Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124 Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125 Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126 Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127 Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128 Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129 Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130 Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131 Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132 Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133 Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134 Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135 Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136 Chương 136: Cô muốn cái gì?
137 Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138 Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139 Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140 Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141 Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142 Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143 Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144 Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145 Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146 Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147 Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148 Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149 Chương 149: Cậu là phản đồ
150 Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151 Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152 Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153 Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154 Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155 Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156 Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157 Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158 Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159 Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160 Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161 Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162 Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163 Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164 Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165 Chương 135:
166 Chương 138: Có phải cô ta muốn được
Chapter

Updated 166 Episodes

1
Chương 1: Ngủ chính là ngủ
2
Chương 2: Hôm nay bị cô đùa giỡn?
3
Chương 3: Nick name sóng gió
4
Chương 4: Anh là của em
5
Chương 5: Có người thất thân!
6
Chương 6: Anh muốn cưỡng bức em sao?
7
Chương 7: Not at all
8
Chương 8: Tôi rất đơn thuần
9
Chương 9: Biệt thự Lạc gia có người chết
10
Chương 10: Tôi là tiểu Mật điên khùng
11
Chương 11: Chuyện anh không biết còn rất nhiều
12
Chương 12: Giám định ADN
13
Chương 13: Quán bar 55
14
Chương 14: Nam nữ hoan ái
15
Chương 15: Dám cùng tôi giành phụ nữ
16
Chương 16: Đừng cùng bần tăng giành sư thái
17
Chương 17: An bài đường lui
18
Chương 18: Bí quyết ngừa thai
19
Chương 19: Làm chuyện đó trong phòng học
20
Chương 20: Trong sân trường bàn luận về ảnh nóng
21
Chương 21: Ảnh nóng uy hiếp ảnh nóng
22
Chương 22: Lúc này cũng có thể phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn?
23
Chương 23: Nói lời xin lỗi khó khăn đến vậy sao?
24
Chương 24: Bức ảnh không còn nữa
25
Chương 25: Rừng vốn lớn nên loại chim nào cũng có
26
Chương 26: Cùng chị gái chơi đùa
27
Chương 27: Người bạn nhỏ, chụp không tệ!
28
Chương 28: Hy vọng tốt đẹp, thực tế rất gian nan
29
Chương 29: Tin tức người yêu cũ
30
Chương 30: Anh nghe lời một lần sẽ chết à?
31
Chương 31: Tình yêu bỏ lỡ chính là cả đời
32
Chương 32: Em ra một quyết định
33
Chương 33: Năm điều lệ phải làm
34
Chương 34: Ăn buffet cũng có tinh thần
35
Chương 35: Không nhận được chén canh
36
Chương 36: Một chén canh đưa tới mập mờ
37
Chương 37: Từ chối miễn cưỡng
38
Chương 38: Tình yêu khổ sở
39
Chương 39: Hỗn chiến trong quán bar
40
Chương 40: Sự quyến rũ của cô gái tóc dài
41
Chương 41: Cô gái đó
42
Chương 42: Lời của anh ngay cả dấu chấm câu tôi đều không tin
43
Chương 43: Bữa tối quái lạ
44
Chương 44: Không phải là không yêu, là không thể yêu
45
Chương 45: Anh chính là đồ ngốc!
46
Chương 46: Chúng tôi muốn kết hôn
47
Chương 47: Trò cười kết hôn
48
Chương 48: Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc
49
Chương 49: Trở thành chị dâu
50
Chương 50: Giúp tôi hẹn văn y
51
Chương 51: Bùi nhã phi khiêu khích
52
Chương 52: Tôi muốn dạy dỗ túi xách này
53
Chương 53: Gặp Bùi Nhã Phi
54
Chương 54: Anh thật sự đã trở lại
55
Chương 55: Tìm bùi nhã phi cũng là chuyện khó quên à?
56
Chương 56: Lại một mình
57
Chương 57: Tin tức lộ ra ngoài
58
Chương 58: Tại sao cô ấy lại là đối tượng của scandal
59
Chương 59: Chuyện lo lắng nhất đã xảy ra
60
Chương 60: Gọi vào sao?
61
Chương 61: Anh yêu, anh có nghĩ tới em không?
62
Chương 62: Khóc lóc cũng vô dụng
63
Chương 63: Cô đã làm xong rồi sao?
64
Chương 64: Thiểu Trạch, xin lỗi anh
65
Chương 65: Tôi không đồng ý
66
Chương 66: Anh nghe em giải thích được không?
67
Chương 67: Sau cơn mưa
68
Chương 68: Vết máu trong phòng tắm
69
Chương 69: Nhân chí tiện tắc vô địch
70
Chương 70: Coi như các ngươi hung ác!
71
Chương 71: Thế nào, cô rất vội sao?
72
Chương 72: Về sau không cần gặp mặt
73
Chương 73: Nguyên nhân bất đắc dĩ là gì?
74
Chương 74: Ly rượu cao trên bàn trà
75
Chương 75: Chính cô hỏi lạc thiểu trạch đi
76
Chương 76: Còn cần phải hỏi sao?
77
Chương 77: Nắm tay nhau cùng chết
78
Chương 78: Cậu thật là bát quái!
79
Chương 79: Thật đúng là cây gậy
80
Chương 80: Thiểu Trạch, anh có mệt hay không?
81
Chương 81: Tỉ mỉ trang trí phòng
82
Chương 82: Chủ nhân của điện thoại di động đi đâu vậy?
83
Chương 83: Các người thật quá đáng!
84
Chương 84: Mình ưu sầu cậu không hiểu
85
Chương 85: Cậu có thể trong sáng một chút không?
86
Chương 86: Lão đại, anh lại chọc Lạc Mật Mật giận rồi à?
87
Chương 87: Làm sao bây giờ?
88
Chương 88: Đồng thời trả thù
89
Chương 89: Hiểu cái hòn bi
90
Chương 90: Tôi tùy tiện đứng lên là người không tốt
91
Chương 91: Tôi là lưu manh
92
Chương 92: Lão đại, ở chỗ này!
93
Chương 93: Không cần đuổi theo cô ấy, để cho cô ấy đi đi!
94
Chương 94: Đi học trễ
95
Chương 95: Nghèo nàn chỉ có tiền
96
Chương 96: Cảm giác làm Độc Cô Cầu Bại không dễ chịu
97
Chương 97: Diện mạo Laury, khí thế Ngự Tả
98
Chương 98: Trẻ trung không lên mặt, lão đại đồ bi thương
99
Chương 99: Có chuyện cứ nhắm vào tôi!
100
Chương 100: Tề Nguyên Kiệt, là anh coi trọng tôi
101
Chương 101: Tôi sẽ liều mạng với bão táp!
102
Chương 102: Ông trời, đối đãi với tôi không tệ nha!
103
Chương 103: Ngã đau
104
Chương 104: Tâm của Lão Ô Quy còn chưa chết
105
Chương 105: Hối hận đã cho tự lập
106
Chương 106: Đầu của tôi
107
Chương 107: Im miệng quạ của cậu lại
108
Chương 108: Tiền có thể giải quyết chuyện mà không phải là chuyện này
109
Chương 109: Về biệt thự trước
110
Chương 110: Người có tình sẽ thành người thân
111
Chương 111: Kế hoạch không đủ chu đáo?
112
Chương 112: Người và vật đã không còn
113
Chương 113: Ngu à?
114
Chương 114: Chẳng lẽ đây là giấc mộng?
115
Chương 115: Không cho phép anh ở trong thế giới của em đi tới đi lui
116
Chương 116: Chúng ta sẽ chết thật lâu
117
Chương 117: Ngủ trần truồng
118
Chương 118: Lật người ngủ tiếp
119
Chương 119: Làm rồi sẽ quen?
120
Chương 120: Làm việc nhà chớ có biếng nhác
121
Chương 121: Cha mẹ tới
122
Chương 122: Khảo nghiệm chân chính xuất hiện
123
Chương 123: Văn Y vẫn còn độc thân
124
Chương 124: Toilet nữ phải xếp hàng, quá chật
125
Chương 125: Cái bánh bao dài, cũng đừng oán chó đi theo
126
Chương 126: Hai ta rất quen sao?
127
Chương 127: Chuyên môn của anh con là?
128
Chương 128: Hâm mộ cái người này sao lúc trẻ liền quen biết em
129
Chương 129: Làm không tốt con sẽ phải hối hận
130
Chương 130: Không ai quan tâm cảm giác rất khó chịu
131
Chương 131: Bùi Nhã Phi biết rõ
132
Chương 132: Hai người gây gổ sao?
133
Chương 133: Ánh mặt trời trong cơn giông tố
134
Chương 134: Ba ngàn đồng còn phải viết chi phiếu
135
Chương 135: "Nhật kí của Oái Nương"
136
Chương 136: Cô muốn cái gì?
137
Chương 137: Cô vẫn là người mà tôi biết sao?
138
Chương 138: Có phải cô ta muốn được "Khát hôn chứng"
139
Chương 139: Con già lắm sao? Thiệt là!
140
Chương 140: Anh em, anh cản trở tín hiệu điện thoại di động của tôi rồi !
141
Chương 141: Khổng Tử không giải quyết được, lão tử em giúp anh giải quyết!
142
Chương 142: Không cần phải gấp gáp như vậy
143
Chương 143: Cuộc sống chính là được sinh ra, sống tiếp
144
Chương 144: Tất cả đều vì tôi phải không?
145
Chương 145: Cô không sợ tôi trước làm thịt cô sao?
146
Chương 146: Bắt cóc ban ngày phải không?
147
Chương 147: Em gái anh mới bá đạo
148
Chương 148: Có lời cứ nói, có rắm mau thả
149
Chương 149: Cậu là phản đồ
150
Chương 150: Cướp tiền lại cướp sắc
151
Chương 151: Cuộc sống chính là bảy đốt lửa, tám khói bay
152
Chương 152: Đau lòng sợi len quả bóng nhỏ nha
153
Chương 153: Kết hôn, lập tức kết hôn
154
Chương 154: Ôi mẹ nó, cô cư nhiên dùng miệng!
155
Chương 155: Chúng ta tới chơi ngoạn trên xe được chứ?
156
Chương 156: Tại sao anh cứ cảm thấy ăn em không đủ như vậy?
157
Chương 157: Cơ hội sẽ tới rất nhanh
158
Chương 158: Không thể nhìn vẻ ngoài của người khác
159
Chương 159: Để em phục vụ anh thật tốt
160
Chương 160: Tin tức ngoài ý muốn có kết quả ngoài ý muốn
161
Chương 161: Cô ăn cái gì lớn lên vậy?
162
Chương 162: Cho mẹ cơ hội
163
Chương 163: Công công? Còn thái giám đâu
164
Chương 164: Tới gần hạnh phúc xa xôi hơn một chút
165
Chương 135:
166
Chương 138: Có phải cô ta muốn được