Chương 505: Chương 505

Mặc Thiên không nhận ra mẹ mình đang chẳng hiểu gì.

Cô đã vào trong nhà.

Tô Như Lan cúi xuống nhìn Tiểu Kim Tử trong lòng, “Kim Bảo ngoan, ba mẹ con đâu? Có thấy mẹ không?”

Tiểu Kim Tử rũ đầu cụp mắt, hai bàn tay nhỏ nhào nặn con mộc ngư ôm trong lòng,

Chu môi thổi bong bóng, mãi mới nói được: “Mami… bị yêu quái bắt đi rồi!”

Tô Như Lan: “???”

Bà ngơ ngác nhìn Tiểu Kim Tử: “Yêu quái nào cơ?”

“Phù phù~ yêu quái!” Tiểu Kim Tử cầm mộc ngư giả vờ như cây quạt, lắc lư mô phỏng.

Tô Như Lan hoàn toàn không hiểu nổi.

Nghĩ ngợi một chút, bà vội bế Tiểu Kim Tử quay lại nhà.

So với Tiểu Kim Tử, nghe em gái nói có khi còn dễ hiểu hơn chút…

Tô Như Lan vừa vào nhà, đã thấy Mặc Thiên bị người nhà vây lấy.

“Mặc Thiên, tụi em tìm thấy Tứ tẩu ở đâu vậy?” – Cố Bạch Dã nắm lấy cô nhóc hỏi.

“Ở đồn cảnh sát, chị ấy đi cứu Ngọc Trúc.”

“???”

Cả nhà nhìn Mặc Thiên đầy bối rối.

Không ai ngờ Mặc Mặc lại đi cứu Ngọc Trúc.

Cố Bạch Dã nhanh chóng hỏi điều cả nhà đều thắc mắc: “Tứ tẩu cứu Ngọc Trúc làm gì?”

“Không biết.”

“Giờ chị ấy đâu rồi?”

“Nhà ông nội Kiều.”

“???”

Một câu của Mặc Thiên khiến cả nhà đang ngồi đều giật mình bật dậy.

Cố Nam Cảnh tròn mắt nhìn cô: “Nhà Kiều Kỳ Duệ?”

Mặc Thiên gật đầu: “Ừm.”

Lúc này, im lặng còn hơn vạn lời.

Không khí trong phòng như muốn gào lên: Má nó chứ!

Tô Như Lan hấp tấp chạy đến, hồi hộp hỏi dồn: “Tứ tẩu con đến nhà ông Kiều làm gì? Con bé quen ông ấy hả? Về từ khi nào? Mấy năm qua con bé đi đâu?”

Một loạt câu hỏi như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh.

Đáng tiếc, bà hỏi nhầm người.

Mặc Thiên mù tịt như ai.

Cô nhún vai: “Không rõ.”

Nghe vậy, cả nhà Cố thở dài đồng thanh.

Tô Như Lan thấy bất an hơn, bèn kéo Mặc Thiên, cẩn thận hỏi: “Vậy còn Tứ ca con đâu? Sao không về cùng?”

“Anh ấy sợ Mặc Mặc đi mất, nên ở đó canh.”

“Vậy con nói… ‘xem thế giới hai người’ là sao?”

“Tức là… Mặc Mặc có bạn trai mới rồi.”

“Á???!!!”

Cả nhà đồng thanh hét lên.

Cái tin này như sét đánh ngang tai, không thể tiêu hóa nổi.

Mà Tiểu Kim Tử nghe cô nói thế thì giận lắm,

Cậu bé giơ nắm đ.ấ.m nhỏ, hét lên từ lòng bà nội: “Là yêu quái! Yêu quái!”

Tô Như Lan giờ thì tin thật rồi.

Đến cháu trai cũng nói vậy, chắc chắn có “gã đàn ông” nào đó tồn tại…

Cả nhà đều đơ người.

Không ngờ mong mãi mong mãi, rốt cuộc cũng tìm lại được Mặc Mặc, thì lại nghe tin cô đã có người mới…

Thế thì Bắc Thừa biết làm sao đây?

Không khí trong nhà họ Cố như bị phủ mây đen.

Ai nấy đều im lặng, chẳng biết nên nói gì.

Mặc Thiên vốn định lên lầu thay đồ, nhưng mới bước vài bậc cầu thang lại như sực nhớ gì đó, quay xuống.

“Kiều Hạc hôm nay không tới tìm con sao?”

“Hả?” – Tô Như Lan ngẩn ra.

Bà liếc sang Cố Hưng Quốc đầy căng thẳng.

Cố Hưng Quốc lén lút lắc đầu.

Tô Như Lan liền theo đó lắc đầu trả lời: “Không có.”

“Không có?”

Mặc Thiên thoáng nghi hoặc.

Tự lẩm bẩm: “Lạ nhỉ, sáng nay gieo quẻ thấy hôm nay có bạn tốt tới… sao giờ này vẫn chưa thấy ai? Ừm, chắc phải tự đi tìm rồi.”

“Ê ê ê, Mặc Thiên——” Cố Bạch Dã vội ngăn lại, “Anh đây cũng là bạn tốt của em mà, chẳng phải anh đang ‘tới nhà’ đây sao? Đừng giới hạn từ ‘bạn tốt’ quá chặt vậy chứ!”

Cố Bạch Dã lo lắng cô nhóc lại chạy ra ngoài tìm Kiều Hạc.

Con bé này đúng là trí nhớ ngắn hơn cá vàng.

Bị Kiều Hạc chọc tức đến ngất mà vẫn còn nhớ thương cái con cáo già ấy.

 

Đến khi bị người ta lột da róc xương, chắc còn đưa tiền cảm ơn.

Nhưng Cố Bạch Dã không dám nói trắng ra.

Sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô nhóc.

Mặc Thiên nhíu mày, nhìn Lục ca: “Em với anh cũng chẳng thân đến mức gọi là bạn đâu ha.”

Cố Bạch Dã: “?!”

Mắt anh tròn xoe như sắp bị sét đánh.

Mặc Thiên nói xong liền đi tiếp.

Nhưng đoạn đường từ sảnh ra đến cửa, cô đi mà như leo đèo.

Mẹ lao ra: “Mặc Thiên, muộn rồi, đừng quấy rầy người ta nghỉ ngơi, về phòng tắm rửa trước đã.”

Ba thì chặn ngay trước mặt: “Mặc Thiên, ba mới mua con rùa, con giúp nó khai quang đi?”

Tam ca gọi với: “Mặc Thiên, vào xem livestream mua vàng, em chọn gì anh mua đó!”

Lần này Mặc Thiên đứng lại.

Ngẩng đầu, không khách khí đáp: “Rùa mà cần khai quang á? Nó khai quang cho người còn được!”

Nói xong, cuối cùng cô cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Quay đầu lại, ánh mắt lướt qua từng người trong nhà:

Vịt Bay Lạc Bầy

“Kiều Hạc có tới đúng không? Mọi người chặn anh ấy lại?”

“……”

Không ai đáp.

Mặc Thiên hiểu rồi.

Nhưng cô không tức giận, chỉ bình thản vẫy tay:

“Ồ, vậy em đi tìm anh ấy.”

Nói rồi cô rời khỏi nhà.

Lần này, không ai ngăn lại.

Cả nhà chỉ biết nhìn bóng cô rời đi, đầy lo lắng.

“Giờ phải làm sao đây, con bé này tính tình cứng đầu, lỡ Kiều Hạc lừa nó, nó dâng cả bản thân mất thôi?”

“Con cáo già đó, nếu muốn bắt cá hai tay, tôi sẽ vặn cổ nó!”

“Không được để Mặc Thiên bước lên thuyền của hắn! Hắn họ Kiều, ai biết thật lòng với ai?”

Người lớn đang tranh luận.

Bỗng giọng non nớt vang lên:

“Yêu quái, đánh chết!”

Tiểu Kim Tử không chịu thua kém, gõ mộc ngư đưa ra chính kiến.

Bà, ông, tam thúc, lục thúc nghe vậy liền gật đầu đồng thanh:

“Đúng! Hồ ly tinh, đánh chết!”

Mặc Thiên đến nhà họ Kiều.

Lúc này đã hơn mười giờ tối.

Kiều Hạc vẫn chưa ngủ, đang ngồi giữa phòng khách, thưởng thức món đồ cổ mới thu thập.

Sở Sở ngồi đối diện chéo góc, chống cằm nhìn anh chằm chằm.

Diệp Phi đứng giữa hai người, cố gắng làm bức tường không tồn tại.

Mặc Thiên bước vào, cả ba lập tức nhìn về phía cô.

Sở Sở mặt liền sầm lại, “Cô tới làm gì? Bẩn như vậy mà còn dám vào nhà người khác, không thấy xấu hổ à?!”

Mặc Thiên cúi đầu nhìn lại quần áo mình,

“Rất bẩn sao? Tôi lau qua rồi.”

Kiều Hạc nghe vậy bật cười, đứng dậy bước đến bên cô.

Đưa tay lau vết bùn trên mặt cô, rồi đẩy lưng đầy bùn khô của cô xuống ghế sofa, “Tôi cũng bẩn lắm, cứ yên tâm ngồi, mai bảo người dọn.”

Mặc Thiên nghe thế thì càng không khách khí.

Cô ngồi sát lại gần anh hơn, nghiêng người tựa thẳng vào anh, “Anh chưa đủ bẩn, tôi cho thêm.”

Kiều Hạc mặc kệ để cô “tạt bùn” lên người mình.

Hai người như trẻ con, anh cọ tôi, tôi cọ anh.

Sở Sở bên cạnh tức đến nỗi sắp bốc khói.

“Bốp!” – cô đập bàn đứng dậy,

Chen vào ngồi cạnh Kiều Hạc, rồi cố tình gạt mấy vết bùn trên người anh lên mình.

“Hừ, có gì hay mà chơi vậy chứ!”

Kiều Hạc: “……”

Diệp Phi: “……”

Hai người nhìn Sở Sở không nói nổi lời nào.

Thật sự nghi ngờ tinh thần tiểu thư này có vấn đề.

Còn Mặc Thiên thì khác.

Cô sững vài giây, rồi rời khỏi bên Kiều Hạc, chen sang cạnh Sở Sở, đầu cúi thấp, cả người lấy bùn trên mình cọ vào người Sở Sở.

“Anh ấy ít bùn nên không vui, tôi nhiều nè, cho cô thêm!”

Sở Sở: “!!!”

Cô bị dính đầy bùn lên người, tức đến phát khóc:

“Đồ con nhãi thối, ai thèm dính với cô chứ!”

Chapter
1 Chương 501: Chương 501
2 Chương 502: Chương 502
3 Chương 503: Chương 503
4 Chương 504: Chương 504
5 Chương 505: Chương 505
6 Chương 506: Chương 506
7 Chương 507: Chương 507
8 Chương 508: Chương 508
9 Chương 509: Chương 509
10 Chương 510: Chương 510
11 Chương 511: Chương 511
12 Chương 512: Chương 512
13 Chương 513: Chương 513
14 Chương 514: Chương 514
15 Chương 515: Chương 515
16 Chương 516: Chương 516
17 Chương 517: Chương 517
18 Chương 518: Chương 518
19 Chương 519: Chương 519
20 Chương 520: Chương 520
21 Chương 521: Chương 521
22 Chương 522: Chương 522
23 Chương 523: Chương 523
24 Chương 524: Chương 524
25 Chương 525: Chương 525
26 Chương 526: Chương 526
27 Chương 527: Chương 527
28 Chương 528: Chương 528
29 Chương 529: Chương 529
30 Chương 530: Chương 530
31 Chương 531: Chương 531
32 Chương 532: Chương 532
33 Chương 533: Chương 533
34 Chương 534: Chương 534
35 Chương 535: Chương 535
36 Chương 536: Chương 536
37 Chương 537: Chương 537
38 Chương 538: Chương 538
39 Chương 539: Chương 539
40 Chương 540: Chương 540
41 Chương 541: Chương 541
42 Chương 542: Chương 542
43 Chương 543: Chương 543
44 Chương 544: Chương 544
45 Chương 545: Chương 545
46 Chương 546: Chương 546
47 Chương 547: Chương 547
48 Chương 548: Chương 548
49 Chương 549: Chương 549
50 Chương 550: Chương 550
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 501: Chương 501
2
Chương 502: Chương 502
3
Chương 503: Chương 503
4
Chương 504: Chương 504
5
Chương 505: Chương 505
6
Chương 506: Chương 506
7
Chương 507: Chương 507
8
Chương 508: Chương 508
9
Chương 509: Chương 509
10
Chương 510: Chương 510
11
Chương 511: Chương 511
12
Chương 512: Chương 512
13
Chương 513: Chương 513
14
Chương 514: Chương 514
15
Chương 515: Chương 515
16
Chương 516: Chương 516
17
Chương 517: Chương 517
18
Chương 518: Chương 518
19
Chương 519: Chương 519
20
Chương 520: Chương 520
21
Chương 521: Chương 521
22
Chương 522: Chương 522
23
Chương 523: Chương 523
24
Chương 524: Chương 524
25
Chương 525: Chương 525
26
Chương 526: Chương 526
27
Chương 527: Chương 527
28
Chương 528: Chương 528
29
Chương 529: Chương 529
30
Chương 530: Chương 530
31
Chương 531: Chương 531
32
Chương 532: Chương 532
33
Chương 533: Chương 533
34
Chương 534: Chương 534
35
Chương 535: Chương 535
36
Chương 536: Chương 536
37
Chương 537: Chương 537
38
Chương 538: Chương 538
39
Chương 539: Chương 539
40
Chương 540: Chương 540
41
Chương 541: Chương 541
42
Chương 542: Chương 542
43
Chương 543: Chương 543
44
Chương 544: Chương 544
45
Chương 545: Chương 545
46
Chương 546: Chương 546
47
Chương 547: Chương 547
48
Chương 548: Chương 548
49
Chương 549: Chương 549
50
Chương 550: Chương 550