Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha – Diệp Thần

"Đừng mà...!Từ Kha, tha cho ta, ta không chịu nổi nữa..."
"Ngoan nào, một lần này nữa thôi." Từ Kha hôn hôn lên khoé mắt ướt đẫm, bên dưới vẫn liên tục luận động, đến lúc Diệp Thần không bắn ra được gì nữa gã mới thúc mạnh, dịch thể nóng ấm bắn thẳng vào tận cùng.
Diệp Thần bị kích thích đến mức chân tay bủn rủn, mắt hoa lên, sau đó mất đi ý thức.
Một đêm tràn đầy hương diễm trôi qua, Diệp Thần không chịu nổi, vùi mình trong tấm lông thú ngủ say, Từ Kha sau khi dọn dẹp tẩy rửa cho hắn xong mới ôm người vào lòng, thoả mãn thiếp đi.
Chỉ tiếc là trời chưa sáng Từ Kha đã bị âm thanh bên ngoài quấy phá, gã thấy người trong lòng không hề có dấu hiệu thức giấc, bèn vơ y phục mặc vào cho Diệp Thần, sau đó gã mới cầm Sát Lục kiếm đang để trên bàn rồi ra ngoài.
Không phải gã đa nghi, mà thực sự bên ngoài đang vang lên tiếng kêu la thảm thiết.
Từ Kha mở cửa ra, đập vào mắt là cảnh tượng náo loạn, dân làng đang hò hét, mỗi người cầm một thanh vũ khí, còn phía đằng xa là con yêu thú cao tầm mười thước, đôi mắt dữ dằn đỏ ngầu hung hăng nhìn về phía này.
Từ Kha túm lấy Hạnh Hạnh đang sợ hãi trốn sau một gốc cây, hỏi nàng:
"Hạnh Hạnh, chuyện gì xảy ra?"
"Hú hồn, Từ Kha sư huynh đột nhiên xuất hiện làm ta sợ muốn chết." Hạnh Hạnh vỗ vỗ ngực sau đó giải thích.

"Đây là thú triều, cứ một trăm năm lại xuất hiện một lần, yêu thú ở đâu đó kéo đến nhiều lắm, chủ yếu là loài Sát Yêu Lang này, đặc điểm của nó là rất mạnh, cũng may mỗi lần chỉ xuất hiện vài con."
Từ Kha thắc mắc: "Sát Yêu Lang? Nó từ đâu tới muội có biết không?"
"Thật ra ta cũng không nhìn thấy tận mắt, chỉ nghe trưởng làng nói cứ trăm năm trên đỉnh núi Đào Hoa sẽ có vết nứt, yêu thú từ đó có thể chui vào, khoảng mười ngày sau vết nứt lại được tu bổ." Hạnh Hạnh cười khổ.

"Người dân làng Đào Hoa không có linh lực, yếu ớt không chịu nổi, cho nên mỗi lần thú triều lại cực kỳ vất vả, người chết cũng rất nhiều."
Từ Kha nhíu mày, linh quang trong đầu chợt loé, nhưng chưa bắt được thứ gì cả.

Gã thử niệm chú một thuật pháp đơn giản, cảm giác trì trệ lại ập tới, thế nhưng đáng ngạc nhiên là cơ thể vẫn có thể vận chuyển một chút xíu linh lực.
Từ Kha vui vẻ, chỉ cần một chút linh lực, gã có thể mở nhẫn trữ vật, lúc đó có thể lấy linh thạch bù đắp linh khí.
Hạnh Hạnh trợn mắt khi nhìn thấy Từ Kha lấy linh thạch từ trong nhẫn ra, nàng chưa kịp cản thì viên linh thạch đã tan biến rồi bay vào không khí, Từ Kha khó hiểu, thắc mắc:
"Vì sao lại thế?"
"Muội không biết, nơi này là thế, bất cứ thứ gì có linh khí đều bị hoà tan, chúng ta trước kia đều là tu sĩ, nhưng sống ở đây lâu quá rồi cũng không vọng tưởng có thể tiếp tục tu luyện." Hạnh Hạnh giải thích xong, ngó qua ngó lại.

"Từ Kha sư huynh, Diệp Thần sư huynh đâu rồi?"
"Đệ ấy mệt nên đang ngủ." Từ Kha hơi thất vọng nên tuỳ tiện nói, nhìn chằm chằm vào con yêu thú Sát Yêu Lang, lúc này nó đã kiệt sức, bảy tám thanh niên đang cầm giáo quây nó lại.
Có thể nói hai bên đối chọi với nhau hoàn toàn là công kích vật lý, như vậy chứng minh ngay cả con yêu thú này cũng không thể vận dụng được linh lực khi ở làng Đào Hoa.
Như vậy thì cũng còn đỡ...
Mắt thấy một con Sát Yêu Lang từ xa chạy lại, Từ Kha chủ động cầm Sát Lục kiếm nhảy ra, cản trước mặt con yêu thú.
Từ Kha tuy không có linh lực phụ trợ nhưng mà nhờ vào thời gian rèn luyện nghiêm túc từ nhỏ đến lớn cũng làm cho thể chất hắn tăng cường rất nhiều, một mình gã đấu với con yêu thú mà không hề dưới cơ, trái lại còn nhiều lần làm nó bị thương.
Hạnh Hạnh cũng đứng ở đằng xa, thỉnh thoảng dùng cung tên bắn phụ trợ gã.
Sát Lục kiếm hiện tại chỉ có thể dùng để công kích vật lý, Từ Kha nâng nó tương đối nặng, nhưng mà càng dùng càng quen tay, máu trên người yêu thú chảy xuống bị thanh kiếm hút không còn chút nào, chỉ tiếc Từ Kha đang mải đánh nhau nên không để ý.
Đang đánh hăng thì một con Sát Yêu Lang phía bên kia đã chết, vài thanh niên chạy tới bên này phụ giúp, chẳng mấy chốc mà con yêu thú đã kiệt sức, cuối cùng lúc nó ngã xuống, dân làng vui vẻ vỗ tay.
Thịt Sát Yêu Lang ăn rất ngon, mỗi lần thú triều như thế này dân làng thường gom góp chúng lại rồi chôn dưới lớp tuyết dày trên đỉnh núi Hoa Đào, dùng làm lương thực dự trữ về sau.
Từ Kha không phụ giúp dân làng xử lý xác yêu thú, gã lo lắng cho Diệp Thần nên vội vàng vác Sát Lục lên vai rồi quay trở về, Hạnh Hạnh nhìn thấy vậy chân cũng vô thức đi theo.
Lúc Từ Kha vừa bước đến cổng, cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Diệp Thần đi chân trần mặt ngơ ngác nhìn ra ngoài, mái tóc dài chưa buộc tuỳ tiện trượt xuống vai, áo choàng trên người lỏng lẻo như muốn rơi ra, đôi mắt chưa hết sưng đỏ, một vài dấu vết lộ ra trên cổ.
"Đệ dậy sớm thế? Không ngủ tiếp à?" Từ Kha vội bước tới bế người vào nhà, dịu dàng hỏi.

"Còn mệt không?"
"Hết mệt rồi, huynh đi đâu vậy?" Diệp Thần đang nói thì nhìn thấy Hạnh Hạnh đứng đằng xa, vội vàng giấu mặt vào lòng Từ Kha.
"Vào nhà rồi nói, có chuyện khá nghiêm trọng xảy ra."
Hạnh Hạnh nhìn thấy một màn trước mắt thì đỏ mặt, rất tự giác lùi về phía sau, không quấy rầy bọn họ nữa.
Từ Kha đặt Diệp Thần lên giường, sau đó mặt nghiêm trọng kể lại chuyện ngày hôm nay, Diệp Thần càng nghe càng thấy kỳ lạ.
"Huynh nói là có vết nứt trên đỉnh Đào Hoa á?"
Đỉnh Đào Hoa Diệp Thần cũng đã từng lên, trên đó không hiểu sao quanh năm đều bị băng tuyết bao phủ, nhiệt độ cũng thấp, chẳng có mấy động thực vật sống sót nổi.
"Ừ, theo Hạnh Hạnh nói thì chính là vậy..."
"Có lẽ nào nơi đó nối thông với Vĩnh Sinh đại lục không?" Diệp Thần nhìn Từ Kha với ánh mắt chờ mong, nếu không có đường về, bọn họ cam chịu ở đây cũng được, nhưng nếu có...!cho dù dân làng Đào Hoa vô cùng tốt, vô cùng nhiệt tình, thế nhưng Diệp Thần cũng rất nhớ sư tôn, nhớ Thanh Vân sư đệ, nhớ cả lão cha đang ở Thanh Phong môn...
"Ta cũng không biết, thế nhưng mà nơi đây chưa có một tiền lệ nào rời đi được, đệ đừng hi vọng quá, lỡ may không được lại hụt hẫng."
"Ta muốn đi tìm hiểu..." Diệp Thần suy nghĩ một lúc rồi thốt lên, ánh mắt kiên định.

"Dù sao chúng ta cũng phải thử chứ!"
"Được.

Ta nghe theo đệ." Từ Kha gật đầu, lúc này mới nhớ đến điều gì đó, tủm tỉm cười.
"Thần Thần, phía sau đệ còn đau không? Để ta xem nào."
"Không đau." Diệp Thần dứt khoát từ chối, kéo chăn đắp đến tận cổ rồi lườm Từ Kha.

"Huynh thử động vào ta xem, ngày mai đừng hòng lên giường."
"Được được, ta không động."
Hai người đang nô đùa bỗng nhiên Sát Lục kiếm Từ Kha đặt ở góc phòng bắt đầu kêu ong ong, Từ Kha phản ứng đầu tiên, vội vàng xông tới chỗ nó.
Phốc!
Một tiếng kêu nhỏ vang lên, a Tuyệt lắc lư bay ra, gương mắt nhìn Từ Kha rồi làu bàu.
"Từ Kha ngươi thật khốn kiếp, đã bao nhiêu lâu rồi không cho lão tử ăn???"
"A Tuyệt!" Diệp Thần kêu lên.
A Tuyệt cũng nhìn thấy Diệp Thần, nó yếu ớt lao tới, Từ Kha trước đó cũng kể cho hắn nghe về Sát Lục, thế nên biết được a Tuyệt chính là khí linh của thanh kiếm.
Một người một thú lâu lắm mới được gặp nhau, Diệp Thần là người a Tuyệt thích thứ hai sau Sở Thanh Vân, nó vui mừng dụi đầu vào ngực hắn.
Từ Kha đơn giản kể cho a Tuyệt tình huống mắc phải.
"Làng Đào Hoa? Có vào mà không có ra? Thời gian trôi chậm hơn trên Vĩnh Sinh đại lục?" A Tuyệt đã sống rất lâu rồi, giật mình hô lên.

"Thì ra là nơi này, ta đã từng nghe về nó."
Từ Kha và Diệp Thần nhìn nhau rồi dùng ánh mắt trông mong nhìn a Tuyệt.
"Ngươi nói thử xem?"
A Tuyệt kể sơ sơ về những điều mình biết cho hai người nghe.

Hoá ra nơi này cũng khá nổi tiếng, những người bị lạc vào đây đến từ khắp mọi nơi, nhưng mà từ trước đến nay người có thể đi ra ngoài chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà vừa hay a Tuyệt biết một trong số đó.
"Cũng có người đã thành công ra ngoài?" Tim Từ Kha đập thình thịch, nếu như vậy bọn họ phải chăng cũng có cơ hội?
"Đúng vậy!" Giọng nói non nớt của a Tuyệt vang lên.

"Người này đã ngã xuống rồi, nhưng mà lão còn sống cũng khá nổi tiếng, người ta gọi lão là lão điên.

Một trăm năm trước lão ba hoa mình đã đến một nơi tên là đảo Đào Hoa và sống mấy trăm năm ở đó, nơi này không có linh khí, không thể tu luyện, lão phải dùng mấy trăm năm mới có thể thoát ra ngoài.

Người đời nghe thấy bèn cười nhạo, coi gã là kẻ điên, bởi vì lão chỉ biến mất trong vòng 1 năm trời thì ba trăm năm ở đâu ra?"
"Rồi sao nữa?" Diệp Thần tò mò.
"Lúc đó chỉ có chủ nhân cũ của ta tin lời lão, cho lão tài nguyên tu luyện, lão cũng kể hết về làng Đào Hoa cho chủ nhân của ta nghe, và lão còn kể cả cách trở về nữa..."
"Cách gì? Ngươi có biết không?" Diệp Thần kích động hỏi, tay vô thức túm chặt áo Từ Kha.
A Tuyệt gật gù cái đầu đầy lông.
"Biết chứ, cứ một trăm năm một lần kết giới nơi này sẽ trở nên yếu ớt, lúc đó nếu có sức mạnh phá hỏng một mắt xích của trận pháp thì sẽ có cơ may ra ngoài."
"Đơn giản thế thôi?" Từ Kha ngạc nhiên.
"Đúng, đơn giản thế thôi, nhưng mà lão điên nói chỉ có mười ngày thời gian, trong thời gian đó không phá được mắt xích thì lại phải đợi một trăm năm nữa."
"Cơ may của chúng ta đến rồi, lúc này là vừa hay một trăm năm trôi qua, nhưng mà chúng ta lại không biết mắt xích của trận pháp ở đâu? Hơn nữa việc phá hỏng nó chắc cũng chẳng phải dễ dàng."
Từ Kha hiểu rõ, vì trận pháp nới lỏng nên gã mới có thể vận dụng được một chút linh lực, a Tuyệt có lẽ cũng vì thế mà tỉnh lại.
"Cái này đơn giản, ta có thể giúp các ngươi." A Tuyệt tự đắc.

"Trời sinh khí linh đã mẫn cảm với trận pháp, nhưng mà ta không thể ở ngoài quá lâu, các ngươi cần phải chuẩn bị thêm một chút máu."
"A.

Máu gì?" Diệp Thần không hiểu, lập tức hỏi lại.
"Thì thứ máu mà lúc nãy ta được ăn, Từ Kha ngươi biết mà."
"Máu của Sát Yêu Lang?" Từ Kha kêu lên.

"Hoá ra ngươi là nhờ thứ đó mới có thể tỉnh lại."
Nếu a Tuyệt đã nói vậy thì việc trở về sẽ chắc chắn được tầm bảy phần.

Cuối cùng hai người một thú bàn tính kỹ càng rồi chốt lại ngày hành động, trước đó Từ Kha sẽ gom đủ máu của Sát Yêu Lang cho a Tuyệt dùng.
Diệp Thần thì không quản thân thể mệt mỏi, vội vàng chỉnh trang y phục rồi kéo Từ Kha chạy đến nhà trưởng làng, hắn muốn hỏi ý kiến trưởng làng về việc này, hỏi xem có ai muốn đi cùng bọn họ không?
Trưởng làng nghe xong biết được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng triệu tập toàn bộ dân làng rồi hỏi ý kiến, mọi người bàn luận xôn xao, thế nhưng ngạc nhiên là không một ai có ý định rời đi.
Kể cả cái tên tu sĩ Nguyên Anh cùng rớt xuống đây với bọn họ.
Có lẽ với Diệp Thần và Từ Kha, còn có anh em bằng hữu ràng buộc trên Vĩnh Sinh đại lục, bọn họ cần phải trở về.

Còn dân làng, những người bất đắc dĩ lưu lạc đến đây đều không còn thiết tha cuộc sống ở đó nữa, mỗi người mang một câu chuyện xưa trong lòng.

Có lẽ với họ, đảo Đào Hoa này mới chính là nhà.
Diệp Thần cũng không miễn cưỡng mọi người.
Dân làng biết Từ Kha và Diệp Thần cũng đi thì rất tiếc nuối, nhưng mà bọn họ cũng không cản, trái lại còn giúp đỡ hai người thu thập máu huyết của Sát Yêu Lang.
Hai người cũng dùng đến bảy ngày để giúp đỡ dân làng ngăn chặn thú triều, đến ngày thứ tám, hai người một thú mới leo lên đỉnh Đào Hoa.
Mọi chuyện có a Tuyệt nên diễn ra cực kỳ đơn giản, chỉ mất có một canh giờ, hai người đã thoát ly khỏi lớp kết giới dày đặc, đặt chân lên một mỏm đá.
Khoảnh khắc linh khí ập tới, Từ Kha sung sướng hít thở, từng lỗ chân lông cũng kêu lên sung sướng, gã ôm chầm lấy Diệp Thần.
"Thần Thần, cuối cùng chúng ta cũng trở lại rồi."
"Đúng vậy," Diệp Thần xúc động muốn khóc, nhìn lên bầu trời quen thuộc, khẽ thở dài một hơi.

"Đã trở lại rồi."
Hai người nhìn nhau cười, cuốn lấy Sát Lục kiếm, hoá thành một luồng bạch quang rồi biến mất nơi chân trời..

Chapter
1 Chương 1: Giới Thiệu truyện
2 Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3 Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4 Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5 Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6 Chương 7: Câu Ly kiếm
7 Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8 Chương 9: Tâm tình thoải mái
9 Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10 Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11 Chương 12: Tin đồn
12 Chương 13: Giả bộ vô tội
13 Chương 14: Bị phạt
14 Chương 15: Tuyệt Linh động
15 Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16 Chương 17: Tiểu hồ ly
17 Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18 Chương 19: Lục Trà xanh
19 Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20 Chương 21: Hạt châu lạ
21 Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22 Chương 23: Lại bị phạt
23 Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24 Chương 25: Tranh chấp
25 Chương 26: Bị tóm cả lũ
26 Chương 27: Thanh Vân Cư
27 Chương 28: Đại hội bắt đầu
28 Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29 Chương 30: Phá diệt châu
30 Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31 Chương 32: Vô tình
32 Chương 33: Bắc Hàn Minh
33 Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34 Chương 35: Cãi nhau
35 Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36 Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37 Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38 Chương 39: Thiên phạt
39 Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40 Chương 41: Không chừa một ai.
41 Chương 42: Thái độ lạ
42 Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43 Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44 Chương 46: Hoả Liên phần
45 Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46 Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47 Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48 Chương 50: Long diễm quả
49 Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50 Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51 Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52 Chương 54: Kết thúc thí luyện
53 Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54 Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55 Chương 57: Xuống núi
56 Chương 58: Hồng Loan thành.
57 Chương 59: Phân phòng
58 Chương 60: Rung động
59 Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60 Chương 62: Đau đớn trong lòng
61 Chương 63: Trúng xuân dược
62 Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63 Chương 65: Bí mật hé lộ
64 Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65 Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66 Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67 Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68 Chương 70: Tìm kế thoát thân
69 Chương 71: Chật Vật
70 Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71 Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72 Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73 Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74 Chương 76: Vô Đề
75 Chương 77: Giết Người
76 Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77 Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78 Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79 Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80 Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81 Chương 84: Trở Mặt
82 Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83 Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84 Chương 87: Từ Biệt
85 Chương 88: Tắm Chung H-
86 Chương 89: Không Hối Hận H
87 Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88 Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89 Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90 Chương 93: Lạc Nhau
91 Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92 Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93 Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94 Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95 Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96 Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97 Chương 100: Ác Mộng
98 Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99 Chương 102: Chữa Thương
100 Chương 103: Mở Lòng
101 Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102 Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103 Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104 Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105 Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106 Chương 110: Gặp Tập Kích
107 Chương 111: Nghi Ngờ
108 Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109 Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110 Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111 Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112 Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113 Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114 Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115 Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116 Chương 120: Chuyện Xưa
117 Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118 Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119 Chương 123: Bạch Cơ Tử
120 Chương 124: Sự Thật
121 Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122 Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123 Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124 Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125 Chương 129: Đại Kết Cục
126 Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127 Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128 Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129 Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130 Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131 Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132 Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133 Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134 Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135 Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136 Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137 Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138 Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139 Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140 Chương 144: Phiên Ngoại 2-6
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Giới Thiệu truyện
2
Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3
Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4
Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5
Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6
Chương 7: Câu Ly kiếm
7
Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8
Chương 9: Tâm tình thoải mái
9
Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10
Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11
Chương 12: Tin đồn
12
Chương 13: Giả bộ vô tội
13
Chương 14: Bị phạt
14
Chương 15: Tuyệt Linh động
15
Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16
Chương 17: Tiểu hồ ly
17
Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18
Chương 19: Lục Trà xanh
19
Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20
Chương 21: Hạt châu lạ
21
Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22
Chương 23: Lại bị phạt
23
Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24
Chương 25: Tranh chấp
25
Chương 26: Bị tóm cả lũ
26
Chương 27: Thanh Vân Cư
27
Chương 28: Đại hội bắt đầu
28
Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29
Chương 30: Phá diệt châu
30
Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31
Chương 32: Vô tình
32
Chương 33: Bắc Hàn Minh
33
Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34
Chương 35: Cãi nhau
35
Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36
Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37
Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38
Chương 39: Thiên phạt
39
Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40
Chương 41: Không chừa một ai.
41
Chương 42: Thái độ lạ
42
Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43
Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44
Chương 46: Hoả Liên phần
45
Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46
Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47
Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48
Chương 50: Long diễm quả
49
Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50
Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51
Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52
Chương 54: Kết thúc thí luyện
53
Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54
Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55
Chương 57: Xuống núi
56
Chương 58: Hồng Loan thành.
57
Chương 59: Phân phòng
58
Chương 60: Rung động
59
Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60
Chương 62: Đau đớn trong lòng
61
Chương 63: Trúng xuân dược
62
Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63
Chương 65: Bí mật hé lộ
64
Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65
Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66
Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67
Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68
Chương 70: Tìm kế thoát thân
69
Chương 71: Chật Vật
70
Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71
Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72
Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73
Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74
Chương 76: Vô Đề
75
Chương 77: Giết Người
76
Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77
Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78
Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79
Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80
Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81
Chương 84: Trở Mặt
82
Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83
Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84
Chương 87: Từ Biệt
85
Chương 88: Tắm Chung H-
86
Chương 89: Không Hối Hận H
87
Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88
Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89
Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90
Chương 93: Lạc Nhau
91
Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92
Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93
Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94
Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95
Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96
Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97
Chương 100: Ác Mộng
98
Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99
Chương 102: Chữa Thương
100
Chương 103: Mở Lòng
101
Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102
Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103
Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104
Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105
Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106
Chương 110: Gặp Tập Kích
107
Chương 111: Nghi Ngờ
108
Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109
Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110
Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111
Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112
Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113
Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114
Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115
Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116
Chương 120: Chuyện Xưa
117
Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118
Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119
Chương 123: Bạch Cơ Tử
120
Chương 124: Sự Thật
121
Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122
Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123
Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124
Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125
Chương 129: Đại Kết Cục
126
Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127
Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128
Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129
Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130
Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131
Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132
Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133
Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134
Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135
Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136
Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137
Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138
Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139
Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140
Chương 144: Phiên Ngoại 2-6