Chương 24: Xích mích ở khu mua bán

"Vậy sao? Kiếm của ta tên Diễm Sinh, cũng là sư tôn đặt luôn."

Hai thiếu niên không đánh không quen, cứ như vậy đạt thành tình hữu nghị vững vàng. Diệp Thần hàng ngày đến động phủ rủ Sở Thanh Vân ra sau núi luyện kiếm, thỉnh thoảng lại giao chiến với nhau. Về sau còn có Từ Kha cũng tới luyện cùng. Sở Thanh Vân nhờ thực chiến nhiều mà sức chiến đấu được nâng cao liên tục.

Hơn nữa y cũng tìm ra cách để tu luyện Hỏa diễm thiên phần quyết đúng đắn. Thì ra y không biết cách khống chế linh lực cho nên hoả diễm mới tràn ra khỏi người. Diệp Thần và Từ Kha nghe y nói thì cười mất mấy ngày. Những thứ như cân bằng và khống chế linh lực này đều là thứ vừa nhập môn đã phải học mà.

Bọn họ tuy buồn cười vì độ thiếu hiểu biết của Sở Thanh Vân nhưng cũng sợ hãi trước tiến bộ của y. Tám chiêu trong Hỗn độn vô ảnh quyết khó luyện đến mức nào chứ, thiên tài như sư tôn bọn họ còn mất vài năm để làm quen, thế mà Sở Thanh Vân chỉ mất đúng một năm đã có thể chạm đến phần da lông rồi.

Hợn nữa Sở Thanh Vân rất đặc biệt. Y thực sự yêu kiếm, cứ cầm kiếm lên là biến thành một con người khác. Đó là sự chấp nhất mà bọn họ không thể có được.

Thời gian này Lục Thanh Sương cũng đã khỏi bệnh, nhưng hắn không thiên về kiếm pháp mà chuyên tu tập pháp thuật, hơn nữa cũng muốn thể hiện ở đại hội cho nên rất cố gắng tu luyện. Việc của Sở Thanh Vân bị hắn bỏ qua một bên.

Cứ thế mà đã nửa năm trôi qua. Hôm nay Sở Thanh Vân, Diệp Thần cùng Từ Kha đang giao đấu thì bỗng nghe tiếng chuông báo ngân dài. Cả ba bừng tỉnh nhận ra đại hội tông môn đã cận kề rồi.

Từ Kha nhanh nhẹn né tránh đường kiếm của Diệp Thần, quay sang cười nói với hai người.

"Tu luyện thế thôi, bữa này chúng ta đi đến khu đệ tử ngoại môn mua một sắm một ít pháp bảo phòng ngự đi. Đại hội tông môn năm nay chẳng biết có nhiều nhân tài không nữa, cứ phải chuẩn bị cho tốt."

Sở Thanh Vân vui vẻ đồng ý. Suốt một năm trời chỉ có tu luyện và tu luyện, y cũng buồn bực tay chân lắm rồi.

Đưa tay lên môi khẽ huýt sáo một tiếng. Hồ ly nhỏ nhanh nhẹn phóng từ trêи cây xuống bờ vai y rồi nằm ườn trêи đó.

A Tuyệt cả nửa năm mà chẳng thấy lớn lên tí nào, kể cả đuôi cũng chưa mọc thêm. Thành tựu lớn nhất của nó là làm quen được với tất cả các nữ đệ tử khắp ba phong, đến cả đệ tử ngoại môn cũng không tha. Mỗi lần gọi nó về là người toàn mùi hương liệu thơm nức.

Sở Thanh Vân cũng chẳng có thời gian chăm bẫm cho nó , toàn là để cho mấy vị sư muội sư tỉ trông hộ. Càng nghĩ đến càng xấu hổ, y vuốt tai nó rồi dỗ dành.

"A Tuyệt đi cùng nhé, tranh thủ mua một ít thức ăn cho mày."

Hồ ly nhỏ dụi dụi đầu vào tay y như đồng ý. Vật nhỏ này dù rất mải chơi nhưng cứ đến tối đều mò về nằm trêи cửa sổ cạnh giường Sở Thanh Vân, đêm nào cũng như đêm nào, dường như rất quyến luyến chủ nhân.

Diệp Thần trong nửa năm nay đã trở nên thân thiết với Sở Thanh Vân hơn. Hắn vốn nổi tiếng là cuồng tu luyện, mỗi ngày ngoài luyện kiếm vẫn còn chia một nửa thời gian ra để tu tập pháp thuật. Sở Thanh Vân tự thẹn không bằng. Mỗi ngày y phải dành thời gian ba canh giờ để ngủ.

Đến khi thân nhau rồi Sở Thanh Vân mới phát hiện cái tên Diệp Thần này nói rất nhiều, lại còn hay bao đồng nữa.

"Sở Thanh Vân ngươi đừng mua cái này, Kim thạch bên trong bị nhiễm đen rồi, chất lượng không được tốt cho lắm."

"Sở Thanh Vân ngươi không biết nhìn à, Xích hoả giáp này thiếu mất một vẩy trêи ngực, nhất định là hàng phế phẩm."

"Thứ rác rưởi này mà cũng được gọi là lông côn bằng á? Ta đoán chắc nó được làm từ lông chim trĩ."

Nghe những lời này, gương mặt lão nhân bán hàng đứng bên cạnh hết xanh lại trắng. Sở Thanh Vân thấy Diệp Thần lại cầm vào một cái vòng tay thì vội vàng chạy nhanh tới giằng lấy rồi kéo hắn đi. Để hắn mở mồm thêm một câu nữa khéo lại ghi thù với người ta.

Từ Kha tuy hiền lành nhưng lại rất biết đối nhân xử thế, vậy mà lần này còn không chịu được, vừa ra khỏi cửa hàng đã cười rũ rượi.

"Diệp Thần ơi là Diệp Thần, ta sống từng này năm rồi mới thấy có người như ngươi đó! Chẳng biết giữ mồm giữ miệng gì cả, tốt xấu đều nói ra hết như thế dễ gây hoạ vào thân lắm."

Sở Thanh Vân cũng nghĩ như vậy, vạ ở miệng mà ra. May mắn vị sư huynh Diệp Thần này ngày thường lạnh lùng ít giao tiếp với người khác, thân phận cũng cao quý, nếu không đã bị người khác cho no đòn từ lâu.

Tất nhiên Diệp Thần không cho là đúng, hừ lạnh một tiếng.

"Ta nói đúng rồi còn gì. Cái cửa tiệm đó bán toàn hàng đểu, có ngày ta báo lên quản sự dẹp đi hết cho các ngươi coi."

Từ Kha nghe thấy lời ấu trĩ vậy thì thu lại ý cười, nhìn hắn với ánh mắt không thể rèn sắt thành thép.

"Ngươi nghĩ coi người ta buôn bán ở giữa Thanh Phong môn bao nhiêu năm rồi mà vẫn bình yên, đằng sau há lại không có người hay sao? Ngươi còn ngây thơ lắm."

"Ngươi mới ngây thơ, cả nhà ngươi mới ngây thơ ấy! Ta mà báo cho phụ thân thì chỗ này phải đóng cửa ngay tắp lự."

"Ngươi có giỏi thì đi mà báo!!!"

"Thôi thôi, ai cũng đúng, hai huynh đừng tranh cãi nhau nữa, ta mệt quá."

Sở Thanh Vân đi dạo suốt một buổi chiều đã thấm mệt, hơn nữa đi mấy con phố mà vẫn chưa mua được gì, y quyết định dẫn đầu đi vào một tửu lâu ven đường để nghỉ chân.

Diệp Thần với Từ Kha thấy người đi đường đang nhìn bọn họ chằm chằm cũng thôi không cãi nhau nữa, Diệp Thần gạt phắt Từ Kha ra rồi hằm hằm đi trước.

Từ Kha thấy thế thì nhún vai đi theo. Hắn bình sinh ghét nhất mấy người ngang ngược như Diệp Thần. Rõ ràng là một tên công tử bột được dưỡng trong nhà, chưa từng trải đời mà.

Sở Thanh Vân gọi một ấm linh trà và vài món quà vặt. Y mặc kệ hai người kia hục hặc với nhau, mắt nhòm ra cửa sổ đông đúc. Bỗng nhiên y nhìn thấy Lục Thanh Sương đang đứng với một nhóm người xa lạ.

"Các huynh nhìn xem, đằng kia có phải là Thanh Sương sư huynh không?"

Diệp Thần vừa nghe thấy hai từ Thanh Sương thì thay đổi thái độ, khẽ ho nhẹ một tiếng.

"Đâu? Ngươi tránh ra để ta xem nào."

Cả ba thò cổ ra nhìn, chỉ thấy Lục Thanh Sương đứng một mình một bên, phía đối diện là một nhóm người, đi sau cùng là một tên cao kều. Hai bên hình như không phải là hàn huyên mà đang tranh chấp.

Sở Thanh Vân sử dụng thuật Phong nhĩ nghe thử, hoá ra đúng Lục Thanh Sương đang bị gây khó dễ vì một loại linh thảo.

Diệp Thần đương nhiên cũng nghe thấy, hắn hùng hổ đứng lên muốn đi cứu mỹ nhân nhưng bị Sở Thanh Vân chặn lại.

"Huynh bình tĩnh lại đi, trước tiên phải tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra đã chứ."

Từ Kha nheo mắt lại.

"Khoan đã. Ta nhìn thấy đám người kia quen quen, nhất là tên cao kều kia. Ê, ngươi có thấy giống Liễu Chí Dương không?"

Sở Thanh Vân không biết Liễu Chí Dương là ai. Còn Diệp Thần thì chẳng nói gì, chỉ là lông mày càng lúc nhíu càng chặt.

"Ê này." Từ Kha đẩy vai của Diệp Thần. "Ta nói với ngươi đấy, điếc à?"

Diệp Thần quay sang hung hăng lườm gã. "Đồ điên nhà ngươi mới điếc ấy, ta không phải tên là "ê"."

Từ Kha giật giật khoé môi. Cổ nhân nói chỉ có đàn bà và tiểu nhân là khó nuôi cấm có sai. Gã nghĩ bụng mình lớn tuổi nhất ở đây không nên bắt nạt người khác, bất đắc dĩ đành phải xuống nước.

"Thôi được rồi. Diệp Thần huynh đệ, là ta sai được chưa? Huynh nể tình Thanh Vân sư đệ mà bỏ qua cho ta đi."

Diệp Thần lúc này mới xuôi xuôi, nhìn theo tay Từ Kha chỉ.

"Đúng rồi, là Liễu Chí Dương của Vạn Cổ vực. Tên này đã Trúc cơ hậu kỳ rồi cơ à? Thảo nào hống hách gớm."

Sở Thanh Vân nghe thấy tên Vạn Cổ vực, nhớ đến một vị mỹ nhân thuộc hậu cung của Bạch Cẩn Phong trong nguyên tác. Vị mỹ nhân này về sau là môn chủ của Vạn Cổ vực Liễu Tư Minh, liệu có liên quan gì đến Liễu Chí Dương kia không?

"Là người quen, chúng ta xuống xem thế nào đi!"

"Được."

Cả ba người thanh toán số quà bánh chưa kịp ăn. Sở Thanh Vân tranh thủ cầm lấy một xâu mứt quả vừa đi vừa cắn.

Lục Thanh Sương đứng đó, bộ dáng tinh mỹ nhu nhược, nụ cười mềm mại vương trêи môi. Ấy vậy mà mấy người đứng đối diện lại chẳng mảy may động lòng.

Vì giải thích mấy lần rồi nên Lục Thanh Sương đã mất hết kiên nhẫn, hắn lạnh nhạt nói:

"Dạ Lan hoa này ta lỡ dẫm nát rồi. Các ngươi có đòi ta cũng không có mà trả. Giờ ta có Lam Ti Thảo công dụng giống hệt, các ngươi nhận đỡ đi."

Chapter
1 Chương 1: Giới Thiệu truyện
2 Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3 Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4 Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5 Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6 Chương 7: Câu Ly kiếm
7 Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8 Chương 9: Tâm tình thoải mái
9 Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10 Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11 Chương 12: Tin đồn
12 Chương 13: Giả bộ vô tội
13 Chương 14: Bị phạt
14 Chương 15: Tuyệt Linh động
15 Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16 Chương 17: Tiểu hồ ly
17 Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18 Chương 19: Lục Trà xanh
19 Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20 Chương 21: Hạt châu lạ
21 Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22 Chương 23: Lại bị phạt
23 Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24 Chương 25: Tranh chấp
25 Chương 26: Bị tóm cả lũ
26 Chương 27: Thanh Vân Cư
27 Chương 28: Đại hội bắt đầu
28 Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29 Chương 30: Phá diệt châu
30 Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31 Chương 32: Vô tình
32 Chương 33: Bắc Hàn Minh
33 Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34 Chương 35: Cãi nhau
35 Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36 Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37 Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38 Chương 39: Thiên phạt
39 Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40 Chương 41: Không chừa một ai.
41 Chương 42: Thái độ lạ
42 Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43 Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44 Chương 46: Hoả Liên phần
45 Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46 Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47 Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48 Chương 50: Long diễm quả
49 Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50 Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51 Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52 Chương 54: Kết thúc thí luyện
53 Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54 Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55 Chương 57: Xuống núi
56 Chương 58: Hồng Loan thành.
57 Chương 59: Phân phòng
58 Chương 60: Rung động
59 Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60 Chương 62: Đau đớn trong lòng
61 Chương 63: Trúng xuân dược
62 Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63 Chương 65: Bí mật hé lộ
64 Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65 Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66 Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67 Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68 Chương 70: Tìm kế thoát thân
69 Chương 71: Chật Vật
70 Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71 Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72 Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73 Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74 Chương 76: Vô Đề
75 Chương 77: Giết Người
76 Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77 Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78 Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79 Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80 Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81 Chương 84: Trở Mặt
82 Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83 Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84 Chương 87: Từ Biệt
85 Chương 88: Tắm Chung H-
86 Chương 89: Không Hối Hận H
87 Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88 Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89 Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90 Chương 93: Lạc Nhau
91 Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92 Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93 Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94 Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95 Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96 Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97 Chương 100: Ác Mộng
98 Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99 Chương 102: Chữa Thương
100 Chương 103: Mở Lòng
101 Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102 Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103 Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104 Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105 Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106 Chương 110: Gặp Tập Kích
107 Chương 111: Nghi Ngờ
108 Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109 Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110 Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111 Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112 Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113 Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114 Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115 Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116 Chương 120: Chuyện Xưa
117 Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118 Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119 Chương 123: Bạch Cơ Tử
120 Chương 124: Sự Thật
121 Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122 Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123 Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124 Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125 Chương 129: Đại Kết Cục
126 Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127 Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128 Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129 Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130 Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131 Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132 Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133 Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134 Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135 Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136 Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137 Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138 Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139 Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140 Chương 144: Phiên Ngoại 2-6
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Giới Thiệu truyện
2
Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3
Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4
Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5
Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6
Chương 7: Câu Ly kiếm
7
Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8
Chương 9: Tâm tình thoải mái
9
Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10
Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11
Chương 12: Tin đồn
12
Chương 13: Giả bộ vô tội
13
Chương 14: Bị phạt
14
Chương 15: Tuyệt Linh động
15
Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16
Chương 17: Tiểu hồ ly
17
Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18
Chương 19: Lục Trà xanh
19
Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20
Chương 21: Hạt châu lạ
21
Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22
Chương 23: Lại bị phạt
23
Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24
Chương 25: Tranh chấp
25
Chương 26: Bị tóm cả lũ
26
Chương 27: Thanh Vân Cư
27
Chương 28: Đại hội bắt đầu
28
Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29
Chương 30: Phá diệt châu
30
Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31
Chương 32: Vô tình
32
Chương 33: Bắc Hàn Minh
33
Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34
Chương 35: Cãi nhau
35
Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36
Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37
Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38
Chương 39: Thiên phạt
39
Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40
Chương 41: Không chừa một ai.
41
Chương 42: Thái độ lạ
42
Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43
Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44
Chương 46: Hoả Liên phần
45
Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46
Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47
Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48
Chương 50: Long diễm quả
49
Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50
Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51
Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52
Chương 54: Kết thúc thí luyện
53
Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54
Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55
Chương 57: Xuống núi
56
Chương 58: Hồng Loan thành.
57
Chương 59: Phân phòng
58
Chương 60: Rung động
59
Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60
Chương 62: Đau đớn trong lòng
61
Chương 63: Trúng xuân dược
62
Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63
Chương 65: Bí mật hé lộ
64
Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65
Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66
Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67
Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68
Chương 70: Tìm kế thoát thân
69
Chương 71: Chật Vật
70
Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71
Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72
Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73
Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74
Chương 76: Vô Đề
75
Chương 77: Giết Người
76
Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77
Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78
Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79
Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80
Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81
Chương 84: Trở Mặt
82
Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83
Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84
Chương 87: Từ Biệt
85
Chương 88: Tắm Chung H-
86
Chương 89: Không Hối Hận H
87
Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88
Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89
Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90
Chương 93: Lạc Nhau
91
Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92
Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93
Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94
Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95
Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96
Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97
Chương 100: Ác Mộng
98
Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99
Chương 102: Chữa Thương
100
Chương 103: Mở Lòng
101
Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102
Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103
Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104
Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105
Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106
Chương 110: Gặp Tập Kích
107
Chương 111: Nghi Ngờ
108
Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109
Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110
Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111
Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112
Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113
Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114
Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115
Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116
Chương 120: Chuyện Xưa
117
Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118
Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119
Chương 123: Bạch Cơ Tử
120
Chương 124: Sự Thật
121
Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122
Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123
Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124
Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125
Chương 129: Đại Kết Cục
126
Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127
Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128
Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129
Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130
Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131
Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132
Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133
Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134
Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135
Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136
Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137
Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138
Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139
Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140
Chương 144: Phiên Ngoại 2-6