Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha – Diệp Thần

Trêи bầu trời xanh lưa thưa vài dải mây trắng muốt, dưới gốc cây đào là một thanh niên đang tỉ mỉ hái hoa, khuôn mặt anh khí cực kỳ chuyên tâm, dường như không hề bị ngoại giới tác động.
“A Thần!” Một thiếu nữ thanh thuần từ xa chạy tới, trêи trán đầy mồ hôi, nàng cúi đầu thở một lúc rồi vui vẻ khoe.

“A Thần, ta tìm huynh mãi, huynh biết không, hôm nay làng chúng ta có thành viên mới.”
“Hạnh Hạnh, muội nói từ từ thôi nào, thành viên mới thì sao đâu chứ?” Diệp Thần không hề bỏ giỏ xuống, bàn tay nhanh thoăn thoắt hái hoa đào, nghĩ đến điều gì đó, bất chợt tỉnh ngộ.

“À, thảo nào mà muội hào hứng vậy? Ta đoán nhé, thành viên mới là một nam nhân đúng không?”
“Đúng rồi, sao huynh đoán hay vậy?” Thiếu nữ cười khanh khách.

“Huynh xem, ba năm nay không có ai tới rồi, ta cũng đến tuổi cập kê, vừa hay thành viên mới lại là một nam nhân cực kỳ anh tuấn, đúng là lão thiên ban xuống cho ta còn gì nữa…”
Nàng nói xong thì tiếc nuối.
“Chỉ tiếc là hắn ngủ mãi còn chưa tỉnh, huynh hái hoa xong chưa, mau mau về với ta…”
Nam nhân anh tuấn? Diệp Thần nhìn Hạnh Hạnh lải nhải mà không đáp lại, hắn cụp mi, người kia có tính là anh tuấn không nhỉ? Nhưng đã ba năm trôi qua rồi, có lẽ gã đã quên mất hắn…
Đúng vậy, Diệp Thần tới nơi này đã ba năm, lúc hắn rơi xuống vực, kỳ tích là trêи người không có bất cứ một vết thương nào, chỉ là lúc tỉnh dậy phát hiện nơi này không có linh khí, không thể vận dụng linh lực, giống như… hắn đã đến một thế giới khác chứ không còn ở Vĩnh Sinh đại lục.
Đây là một ngôi làng nhỏ có tên là Đào Hoa, khắp nơi đều là những gốc đào lớn, lớn đến mức lần đầu Diệp Thần nhìn thấy phải giật mình, người dân nơi này cũng chỉ có tầm khoảng hai trăm người, nhưng đều rất thân thiện, hoà ái.
Diệp Thần vừa tới đã nhìn thấy tên tu sĩ Nguyên Anh bị rơi xuống vực lúc trước, nhưng dường như gã đã chấp nhận số phận, chủ động tiến đến làm hoà với Diệp Thần.
Diệp Thần kinh hoàng khi nghe gã nói đã xuống đây được tám tháng?
Tám tháng?
Rõ ràng là gã chỉ rơi xuống trước Diệp Thần không lâu mà?
Diệp Thần cũng không nghĩ nhiều, có lẽ trong thời gian rơi xuống, y bất tỉnh vài tháng, đến giờ mới có thể tỉnh lại.
Diệp Thần trải qua ba năm buồn chán, hắn dùng mọi cách để tìm đường về nhưng không thể, nơi này giống như đã bị cô lập với thế gian, không biết sau bao nhiêu lần thất bại, hắn đành bỏ cuộc.
Vĩnh Sinh đại lục còn rất nhiều điều ràng buộc, nhưng chắc hắn đã vô duyên với nơi đó.
Hắn nhớ đến sư tôn và Thanh Vân sư đệ, nhớ lời dặn dò còn đang phong ấn trong thức hải của mình, nhớ phụ thân nghiêm khắc nhưng hết lòng chăm lo dạy bảo, cuối cùng là nhớ đến một người…
Diệp Thần không phủ nhận, người hắn bận lòng nhất là Từ Kha.
Diệp Thần đã rõ ràng người mình thích chính là gã, cũng giống như tiểu Âm nói.

Đối diện thì tim đập thật mạnh, không gặp sẽ nhớ nhung, muốn được thân cận, muốn gã quan tâm, tình cảm bằng hữu biến chất tự bao giờ chẳng rõ, đến lúc lún sâu thì hai người đã ở hai nơi.
Diệp Thần cảm thấy may mắn vì còn chưa bày tỏ lòng mình, nếu không Từ Kha sẽ dằn vặt lắm, dù gã không thích mình nhưng cũng sẽ hối hận, có thể sau này còn ảnh hưởng đến cả đạo tâm…
Vẫn nên để một mình hắn chịu đựng thì tốt hơn.
Trong ba năm, vì không thể tu luyện cho nên Diệp Thần chỉ luyện kiếm suông, sau đó cũng bắt đầu hoà nhập với cuộc sống nơi đây.

Lúc hắn vừa đến dân làng đã giúp đỡ dựng một căn nhà gỗ chắc chắn, bây giờ trước cửa nhà cũng có một vườn rau, bên cạnh được quây lại nuôi vài con gà, hàng ngày trải qua đều là những công việc vụn vặt, thế nhưng an nhiên đến lạ.
Vào mùa xuân, Diệp Thần thấy hoa đào ở đây nở quá nhiều mà không ai biết tận dụng, hắn bắt đầu hái hoa đem về ủ rượu hoa đào.

Rượu hoa đào là ngày xưa Diệp Thần và Lục Thanh Sương cùng nhau học, ngày ấy hắn vì một người mà trải qua rất nhiều chuyện, giờ đây nghĩ lại cũng không dậy nổi một chút cảm xúc nào.
Ấy thế mà đã có lúc hắn tưởng đây là tình yêu…
Dân làng Đào Hoa không ai biết ủ rượu, lúc Diệp Thần ủ được vò đầu tiên mang biếu trưởng làng, lão mở ra, hương hoa quyện vào men rượu, làm thần trí lâng lâng, từ đó rượu hoa đào của Diệp Thần bắt đầu nổi tiếng.
Địa phương này không có linh khí, không thể tu luyện, Diệp Thần tính toán tu vi của mình còn có thể sống được năm trăm năm nữa, gương mặt cũng không hề thay đổi, mới đầu hắn còn lo lắng, thế nhưng hoá ra dân làng ai cũng như vậy.
Người nơi này như bị thiên đạo quên lãng, bọn họ không hề già đi, ngay cả trưởng làng, lão nói mình đã sống một ngàn bảy trăm tuổi mà gương mặt vẫn chỉ như trung niên bốn mươi tuổi, còn Hạnh Hạnh trước mặt hắn đây, đừng nghe nàng nói nàng mới cập kê mà lầm, thật ra nàng đã cập kê từ tám trăm năm trước rồi, vậy nhưng nàng vẫn nguyện gọi Diệp Thần hai tiếng sư huynh.
Diệp Thần vẫn thong thả hái đến đầy giỏ hoa rồi mới cùng Hạnh Hạnh đi bộ về làng, trêи đường đi, chỉ mình Hạnh Hạnh ríu rít liên tục, còn Diệp Thần cứ như đang trêи mây, nàng nói gì cũng không rõ.
Hạnh Hạnh biết rõ trong lòng vị sư huynh này của mình có một người, thế nhưng nàng gặng hỏi mãi cũng chưa bao giờ nhận được một câu của hắn, về sau nàng biết đó là vùng cấm của Diệp Thần, nàng cũng không bao giờ nhắc đến nữa.
Trong lòng có ai quan trọng gì đâu? Nơi đây chỉ có vào không có ra, dù có yêu ai thương ai thì cũng đành phải chấp nhận chia cách.

Hạnh Hạnh đã ở nơi đây tám trăm năm, đã quên hết ký ức trước khi rơi xuống vực rồi…
Người còn chưa tỉnh lại mà thanh niên trong làng đã đi chặt gỗ để dựng nhà cho thành viên mới, lúc Diệp Thần và Hạnh Hạnh về tới nơi, một bãi đất trống ngay bên cạnh nhà hắn đã chất chồng toàn những thanh gỗ rắn chắc.
Diệp Thần nhìn quanh quẩn cũng chưa thấy người đâu, bị Hạnh Hạnh kéo tay, đến giỏ hoa cũng chưa kịp cất, cùng nàng chạy đến nhà trưởng làng.
“Hạnh Hạnh, chạy chậm thôi, chờ ta với.” Nơi đây không có linh lực, làm mọi việc đều tốn sức, Diệp Thần chạy một lát mà mặt đã nóng bừng.
Vừa đến sân nhà trưởng làng, hai người khựng lại, nhìn chằm chằm vào nam nhân cao lớn đang quay lưng về phía cổng, tim Diệp Thần đập thình thịch, giỏ hoa buông ra từ lúc nào, vô vàn cánh hoa đào bị gió thổi bay lả tả.
Diệp Thần không quan tâm, hắn nhìn thấy cái áo quen thuộc kia thậm chí còn chưa thay đổi, bỗng dưng có cảm giác muốn lùi bước.
Ba năm rồi, tại sao bây giờ gã mới đến?
Thanh niên thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại, khi nhìn thấy Diệp Thần phản ứng đầu tiên là vui mừng, đang định cất tiếng thì lại nhìn thấy bàn tay nắm chặt của đôi nam nữ trước mặt, đôi môi mấp máy mà chẳng nói lên lời.
Diệp Thần thấy Từ Kha cứ ngẩn người thì bỗng dưng cáu bẳn, vùng ra khỏi tay Hạnh Hạnh rồi chạy đi, Từ Kha nhìn thấy vậy bấy giờ mới có phản ứng, vội vàng chạy theo.
“Diệp Thần!”
“Diệp Thần, phải ngươi không?”
Hai người một chạy một đuổi, cuối cùng sân nhà trưởng thôn chỉ còn mỗi Hạnh Hạnh đứng đơ ra, nàng hoang mang nhìn theo, sau đó nhún vai, mặc kệ bọn họ, cất bước quay lại đường cũ.
Ài, cập kê đã qua lâu rồi, mà sao chưa có nam nhân nào thuộc về nàng xuất hiện chứ?.

Chapter
1 Chương 1: Giới Thiệu truyện
2 Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3 Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4 Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5 Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6 Chương 7: Câu Ly kiếm
7 Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8 Chương 9: Tâm tình thoải mái
9 Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10 Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11 Chương 12: Tin đồn
12 Chương 13: Giả bộ vô tội
13 Chương 14: Bị phạt
14 Chương 15: Tuyệt Linh động
15 Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16 Chương 17: Tiểu hồ ly
17 Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18 Chương 19: Lục Trà xanh
19 Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20 Chương 21: Hạt châu lạ
21 Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22 Chương 23: Lại bị phạt
23 Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24 Chương 25: Tranh chấp
25 Chương 26: Bị tóm cả lũ
26 Chương 27: Thanh Vân Cư
27 Chương 28: Đại hội bắt đầu
28 Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29 Chương 30: Phá diệt châu
30 Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31 Chương 32: Vô tình
32 Chương 33: Bắc Hàn Minh
33 Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34 Chương 35: Cãi nhau
35 Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36 Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37 Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38 Chương 39: Thiên phạt
39 Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40 Chương 41: Không chừa một ai.
41 Chương 42: Thái độ lạ
42 Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43 Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44 Chương 46: Hoả Liên phần
45 Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46 Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47 Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48 Chương 50: Long diễm quả
49 Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50 Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51 Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52 Chương 54: Kết thúc thí luyện
53 Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54 Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55 Chương 57: Xuống núi
56 Chương 58: Hồng Loan thành.
57 Chương 59: Phân phòng
58 Chương 60: Rung động
59 Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60 Chương 62: Đau đớn trong lòng
61 Chương 63: Trúng xuân dược
62 Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63 Chương 65: Bí mật hé lộ
64 Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65 Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66 Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67 Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68 Chương 70: Tìm kế thoát thân
69 Chương 71: Chật Vật
70 Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71 Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72 Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73 Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74 Chương 76: Vô Đề
75 Chương 77: Giết Người
76 Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77 Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78 Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79 Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80 Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81 Chương 84: Trở Mặt
82 Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83 Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84 Chương 87: Từ Biệt
85 Chương 88: Tắm Chung H-
86 Chương 89: Không Hối Hận H
87 Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88 Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89 Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90 Chương 93: Lạc Nhau
91 Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92 Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93 Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94 Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95 Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96 Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97 Chương 100: Ác Mộng
98 Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99 Chương 102: Chữa Thương
100 Chương 103: Mở Lòng
101 Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102 Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103 Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104 Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105 Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106 Chương 110: Gặp Tập Kích
107 Chương 111: Nghi Ngờ
108 Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109 Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110 Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111 Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112 Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113 Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114 Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115 Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116 Chương 120: Chuyện Xưa
117 Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118 Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119 Chương 123: Bạch Cơ Tử
120 Chương 124: Sự Thật
121 Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122 Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123 Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124 Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125 Chương 129: Đại Kết Cục
126 Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127 Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128 Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129 Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130 Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131 Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132 Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133 Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134 Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135 Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136 Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137 Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138 Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139 Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140 Chương 144: Phiên Ngoại 2-6
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Giới Thiệu truyện
2
Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3
Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4
Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5
Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6
Chương 7: Câu Ly kiếm
7
Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8
Chương 9: Tâm tình thoải mái
9
Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10
Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11
Chương 12: Tin đồn
12
Chương 13: Giả bộ vô tội
13
Chương 14: Bị phạt
14
Chương 15: Tuyệt Linh động
15
Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16
Chương 17: Tiểu hồ ly
17
Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18
Chương 19: Lục Trà xanh
19
Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20
Chương 21: Hạt châu lạ
21
Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22
Chương 23: Lại bị phạt
23
Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24
Chương 25: Tranh chấp
25
Chương 26: Bị tóm cả lũ
26
Chương 27: Thanh Vân Cư
27
Chương 28: Đại hội bắt đầu
28
Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29
Chương 30: Phá diệt châu
30
Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31
Chương 32: Vô tình
32
Chương 33: Bắc Hàn Minh
33
Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34
Chương 35: Cãi nhau
35
Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36
Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37
Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38
Chương 39: Thiên phạt
39
Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40
Chương 41: Không chừa một ai.
41
Chương 42: Thái độ lạ
42
Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43
Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44
Chương 46: Hoả Liên phần
45
Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46
Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47
Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48
Chương 50: Long diễm quả
49
Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50
Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51
Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52
Chương 54: Kết thúc thí luyện
53
Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54
Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55
Chương 57: Xuống núi
56
Chương 58: Hồng Loan thành.
57
Chương 59: Phân phòng
58
Chương 60: Rung động
59
Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60
Chương 62: Đau đớn trong lòng
61
Chương 63: Trúng xuân dược
62
Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63
Chương 65: Bí mật hé lộ
64
Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65
Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66
Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67
Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68
Chương 70: Tìm kế thoát thân
69
Chương 71: Chật Vật
70
Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71
Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72
Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73
Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74
Chương 76: Vô Đề
75
Chương 77: Giết Người
76
Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77
Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78
Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79
Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80
Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81
Chương 84: Trở Mặt
82
Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83
Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84
Chương 87: Từ Biệt
85
Chương 88: Tắm Chung H-
86
Chương 89: Không Hối Hận H
87
Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88
Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89
Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90
Chương 93: Lạc Nhau
91
Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92
Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93
Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94
Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95
Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96
Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97
Chương 100: Ác Mộng
98
Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99
Chương 102: Chữa Thương
100
Chương 103: Mở Lòng
101
Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102
Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103
Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104
Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105
Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106
Chương 110: Gặp Tập Kích
107
Chương 111: Nghi Ngờ
108
Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109
Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110
Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111
Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112
Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113
Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114
Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115
Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116
Chương 120: Chuyện Xưa
117
Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118
Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119
Chương 123: Bạch Cơ Tử
120
Chương 124: Sự Thật
121
Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122
Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123
Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124
Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125
Chương 129: Đại Kết Cục
126
Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127
Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128
Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129
Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130
Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131
Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132
Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133
Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134
Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135
Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136
Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137
Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138
Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139
Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140
Chương 144: Phiên Ngoại 2-6