Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha – Diệp Thần

Diệp Thần chạy đi rồi mới thấy mình ngu, tại sao phải chạy chứ? Tại sao phải trốn tránh? Chẳng phải Từ Kha đã đi tìm mình rồi đấy thôi.
Ba năm trôi qua, ngày nào Diệp Thần cũng trông ngóng ngày này xuất hiện, đến bây giờ người đã xuất hiện rồi, hắn còn muốn trốn tránh đến bao giờ?
Diệp Thần nghĩ lại nghĩ, trong lòng quyết tâm, hắn rẽ vào rừng đào sau đó đứng chờ Từ Kha.
Thấy Diệp Thần dừng lại, Từ Kha chạy ở đằng sau vội vàng lao tới, gã ổn định hơi thở, lấy tay quệt đi mớ mồ hôi nhễ nhại trêи trán sau đó hỏi.
“Ngươi chạy gì mà chạy? Lẽ nào có vài ngày không gặp ngươi quên mất ta rồi?”
Diệp Thần đang định mở miệng thì sững sờ trước lời gã nói.
“Ngươi nói gì? Cái gì mà vài ngày?” Diệp Thần uất ức, một giọt lệ từ khoé mi ứa ra, nặng nề chất vấn.

“Ngươi đi đâu sao không đến tìm ta? Ta ở đây đợi ngươi, ba năm qua ta còn tưởng ngươi quên mất ta rồi…”
“Ba năm cái gì mà ba năm? Rõ ràng chỉ mới vài ngày chúng ta chưa gặp nhau mà?” Từ Kha thấy Diệp Thần vô lý vậy thì vạch áo cho hắn xem vết thương trêи ngực.

“Ngươi xem này, vết thương của ta còn chưa đóng vảy nữa.”
Diệp Thần sững sờ nhìn vết rách loang lổ máu của Từ Kha, trong lòng dâng lên đau xót,
nước mắt càng rơi lã chã, Từ Kha thấy thế thì hốt hoảng, nhanh chóng ôm người vào lòng rồi dỗ.
“Thôi thôi, tiểu tổ tông của ta ơi, ngươi đừng khóc nữa, là ta sai, ta sai được chưa…”
Diệp Thần khóc càng to hơn, bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu tủi hờn nhớ nhung trút cho bằng sạch, bàn tay siết mạnh lưng áo nam nhân, ngửi mùi hương quen thuộc trêи đó, hắn thút thít.
“Từ Kha, ta nhớ ngươi lắm.”
Từ Kha nghe thấy câu đó, trong lòng mềm nhũn, bất đắc dĩ để mặc cho Diệp Thần khóc chán chê, bàn tay không nhanh không chậm vỗ về lưng hắn, đến lúc cảm xúc ổn định lại, Diệp Thần mới ngượng ngùng buông gã ra, thì thào.
“Ngươi không có phản ứng gì à?”
“Phản ứng gì?” Từ Kha nghi hoặc hỏi lại, “Diệp Thần, ngươi khó chịu ở đâu à?”
Diệp Thần cảm giác tức ngực khó thở, muốn đấm cho đồ đầu gỗ này một quyền, tự nhủ nếu đợi gã thổ lộ thì chắc phải đợi đến già mất, nhưng mà bảo hắn chủ động làm sao được?
Đời này của Diệp Thần hắn chắc phải thua trong tay tên đầu gỗ này rồi.
“Ta… ta nói là ta nhớ ngươi đó.” Diệp Thần cắn răng, chủ động nói.

“Ngươi không có phản ứng gì à?”
Từ Kha sững sờ, nhìn vệt đỏ trêи má Diệp Thần bắt đầu lan đến tai, gã còn tưởng mình nghe nhầm.
Một Diệp Thần lúc nào cũng tự kiêu tự đại, không ngờ lúc bẽn lẽn lại dễ thương đến vậy, đôi mắt vừa khóc xong hồng hồng, đôi môi đỏ mấp máy, Từ Kha nhìn mà nóng hết người, lắp bắp không thành tiếng.
“Ta… ta…”
“Ta cái đầu ngươi!” Diệp Thần hết chịu nổi dáng vẻ ngu ngốc này của Từ Kha, tung ra một đấm vào bụng của gã sau đó quay ngoắt người chạy đi, ai dè vấp phải cục đá ngã dúi dụi.
“Diệp Thần, ngươi sao vậy?” Từ Kha không để ý đến cơn đau vội chạy tới, thấy Diệp Thần ôm chân nhăn nhó, hắn vội tiến đỡ hắn lên, sau đó cởi giày cỏ trêи chân.

Cổ chân trắng nõn đã đỏ lên một mảng, rõ ràng là bị trẹo chân.

Từ Kha đau lòng xoa xoa, tính truyền chút linh lực vào, ai dè làm cách nào cũng không điều động được.
“Nơi này không có linh khí, không thể tu luyện, chúng ta bây giờ chỉ mạnh hơn người thường một tẹo thôi.”
“Vậy chân ngươi làm sao bây giờ?” Từ Kha lo lắng, giọng nói ôn nhu hơn.
“Ở nhà ta có thuốc, bây giờ chúng ta về đó đã.” Diệp Thần cũng hoà hoãn lại, bây giờ đã gặp lại Từ Kha rồi, chẳng lẽ bằng vào hắn mà lại không bắt được trái tim một người à?
“Được, nghe ngươi, lên đây ta cõng ngươi về.” Từ Kha nói cho có lệ, không đợi Diệp Thần phản ứng đã xốc người lên lưng.
Diệp Thần không phản đối, ngoan ngoãn gục đầu lên vai Từ Kha, cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng dài rộng của gã, hắn lẩm bẩm:
“Từ Kha, chẳng biết ngươi có tin không nhưng ta đã ở đây ba năm rồi… ba năm chẳng thể tu luyện, chẳng được gặp ngươi, ta còn tưởng ngươi sẽ không tới tìm ta nữa.”
“Bậy nào.” Từ Kha bước đi vững chãi, hai tay đặt hai bên hông cố định hắn vào người, “Ta lo cho ngươi còn chẳng hết, sao nỡ không tìm ngươi, ta đoán chẳng qua là do tuyến thời gian nơi đây lộn xộn thôi.”
“Ngươi nói cũng có lý…” Diệp Thần ngẫm lại, cảm giác giả thiết của Từ Kha không phải là vô căn cứ.

“Ngươi còn nhớ Trương Hằng không? Là cái tên tu sĩ Nguyên Anh đánh lén ngươi bị ta đẩy xuống vực ấy, lần đó gặp gã, gã bảo đã ở địa phương này tám tháng, lúc đó ta còn tưởng mình ngủ quá lâu, nhưng mà có lẽ tuyến thời gian nơi đây khác biệt với Vĩnh Sinh đại lục thật.”
“Như vậy cũng đỡ lo, khi nào chúng ta trở lại Vĩnh Sinh đại lục cũng sẽ không thay đổi lắm.” Từ Kha cảm thấy may mắn, nếu ngược lại thì mới đáng lo, nhỡ may bọn họ ở đây một năm, Vĩnh Sinh đại lục lại trải qua trăm năm thì nguy.
“Không trở lại được đâu.” Diệp Thần đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
Từ Kha khựng lại: “Gì cơ?”
“Ta nói là không trở lại được đâu…” Diệp Thần rầu rĩ, “Ta đã thử mọi cách, nơi đây là một thế giới biệt lập, không có đường ra, đằng sau kết giới là không gian vô cùng vô tận, không hề có linh khí.

Nói cách khác chúng ta sẽ phải sinh sống ở đây cho đến chết.”
“Vậy à?” Từ Kha yên lặng một chút rồi mới nói.

“Không sao, có ta ở đây cùng ngươi…”
“Ừm…”
Từ Kha không có linh lực nhưng vẫn rất khoẻ, cõng Diệp Thần một đường về nhà mà vẫn thoải mái nói chuyện.

Diệp Thần kể lể hết thảy cuộc sống tại làng Đào Hoa, về những người dân hiền lành dễ mến, Từ Kha bấy giờ mới thật sự hiểu rõ cuộc sống của Diệp Thần trong ba năm ở đây.
Ba năm liền, bảo bối Từ Kha nâng trong lòng bàn tay không có ai bên cạnh, phải sống tự lập, tự lo từng bữa ăn, từng chiếc áo mặc, nghĩ mà đau lòng.
Đối với Từ Kha chỉ là vài ngày chưa gặp, còn đối với Diệp Thần là quãng thời gian dài thật dài… Từ Kha biết hắn ngoài lạnh trong nóng, rất khao khát tình yêu thương của người thân, điều này làm gã càng thêm tự trách.
Trở về nhà, Diệp Thần nhìn mọi người vẫn đang thay phiên nhau lấy gỗ để dựng nhà, đầu óc xoay chuyển, hắn tụt khỏi người Từ Kha, cà nhắc đi đến chỗ trưởng làng.
“Trưởng làng, các huynh đệ không cần phải làm nhà nữa, đây chính là người thân của ta, hai chúng ta ở chung là được rồi.”
Trưởng làng nhìn thấy Từ Kha đã tỉnh lại thì vui vẻ, “Công tử, hoan nghênh ngươi trở thành một phần của làng Đào Hoa, nếu ngươi đã quen với tiểu tử Diệp Thần thì để hắn ở cùng ngươi cũng được, chúng ta không làm phiền nữa.” Trưởng làng chỉ vào đống gỗ to.

“Còn gỗ này để đây cho tiểu tử kia nấu rượu, sau này cho mỗi hộ một vò là được.”
“Vâng,” Diệp Thần thay Từ Kha cảm ơn trưởng làng.

“Đây là Từ Kha, sau này nhờ mọi người chiếu cố.”.

Chapter
1 Chương 1: Giới Thiệu truyện
2 Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3 Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4 Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5 Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6 Chương 7: Câu Ly kiếm
7 Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8 Chương 9: Tâm tình thoải mái
9 Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10 Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11 Chương 12: Tin đồn
12 Chương 13: Giả bộ vô tội
13 Chương 14: Bị phạt
14 Chương 15: Tuyệt Linh động
15 Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16 Chương 17: Tiểu hồ ly
17 Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18 Chương 19: Lục Trà xanh
19 Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20 Chương 21: Hạt châu lạ
21 Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22 Chương 23: Lại bị phạt
23 Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24 Chương 25: Tranh chấp
25 Chương 26: Bị tóm cả lũ
26 Chương 27: Thanh Vân Cư
27 Chương 28: Đại hội bắt đầu
28 Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29 Chương 30: Phá diệt châu
30 Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31 Chương 32: Vô tình
32 Chương 33: Bắc Hàn Minh
33 Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34 Chương 35: Cãi nhau
35 Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36 Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37 Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38 Chương 39: Thiên phạt
39 Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40 Chương 41: Không chừa một ai.
41 Chương 42: Thái độ lạ
42 Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43 Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44 Chương 46: Hoả Liên phần
45 Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46 Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47 Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48 Chương 50: Long diễm quả
49 Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50 Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51 Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52 Chương 54: Kết thúc thí luyện
53 Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54 Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55 Chương 57: Xuống núi
56 Chương 58: Hồng Loan thành.
57 Chương 59: Phân phòng
58 Chương 60: Rung động
59 Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60 Chương 62: Đau đớn trong lòng
61 Chương 63: Trúng xuân dược
62 Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63 Chương 65: Bí mật hé lộ
64 Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65 Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66 Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67 Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68 Chương 70: Tìm kế thoát thân
69 Chương 71: Chật Vật
70 Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71 Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72 Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73 Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74 Chương 76: Vô Đề
75 Chương 77: Giết Người
76 Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77 Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78 Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79 Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80 Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81 Chương 84: Trở Mặt
82 Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83 Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84 Chương 87: Từ Biệt
85 Chương 88: Tắm Chung H-
86 Chương 89: Không Hối Hận H
87 Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88 Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89 Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90 Chương 93: Lạc Nhau
91 Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92 Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93 Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94 Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95 Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96 Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97 Chương 100: Ác Mộng
98 Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99 Chương 102: Chữa Thương
100 Chương 103: Mở Lòng
101 Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102 Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103 Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104 Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105 Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106 Chương 110: Gặp Tập Kích
107 Chương 111: Nghi Ngờ
108 Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109 Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110 Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111 Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112 Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113 Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114 Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115 Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116 Chương 120: Chuyện Xưa
117 Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118 Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119 Chương 123: Bạch Cơ Tử
120 Chương 124: Sự Thật
121 Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122 Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123 Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124 Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125 Chương 129: Đại Kết Cục
126 Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127 Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128 Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129 Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130 Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131 Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132 Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133 Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134 Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135 Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136 Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137 Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138 Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139 Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140 Chương 144: Phiên Ngoại 2-6
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1: Giới Thiệu truyện
2
Chương 3: Đỉnh Thiên Nhai
3
Chương 4: Bạch Cẩn Phong.
4
Chương 5: Ban ngày ban mặt các ngươi đang làm gì?
5
Chương 6: Giúp ngươi chọn kiếm
6
Chương 7: Câu Ly kiếm
7
Chương 8: Bóng lưng trong giấc mơ.
8
Chương 9: Tâm tình thoải mái
9
Chương 10: Hỗn độn vô ảnh kiếm
10
Chương 11: Đọc sách đến ngất xỉu
11
Chương 12: Tin đồn
12
Chương 13: Giả bộ vô tội
13
Chương 14: Bị phạt
14
Chương 15: Tuyệt Linh động
15
Chương 16: Đôi mắt bên kia vách đá
16
Chương 17: Tiểu hồ ly
17
Chương 18: Thăng cấp Trúc cơ.
18
Chương 19: Lục Trà xanh
19
Chương 20: Bí mật của Sở Thanh Vân
20
Chương 21: Hạt châu lạ
21
Chương 22: Rời khỏi Tuyệt Linh động
22
Chương 23: Lại bị phạt
23
Chương 24: Xích mích ở khu mua bán
24
Chương 25: Tranh chấp
25
Chương 26: Bị tóm cả lũ
26
Chương 27: Thanh Vân Cư
27
Chương 28: Đại hội bắt đầu
28
Chương 29: Vọng nguyệt sơn hà đồ
29
Chương 30: Phá diệt châu
30
Chương 31: Sở Thanh Vân đối đầu Vương Chí Tài
31
Chương 32: Vô tình
32
Chương 33: Bắc Hàn Minh
33
Chương 34: Diệp Thần với Mạc Vô Tà.
34
Chương 35: Cãi nhau
35
Chương 36: Ba thứ hạng đầu
36
Chương 37: Chiến thắng khó khăn.
37
Chương 38: Sở Thanh Vân mất tích
38
Chương 39: Thiên phạt
39
Chương 40: Các ngươi muốn làm gì đệ tử của ta?
40
Chương 41: Không chừa một ai.
41
Chương 42: Thái độ lạ
42
Chương 43: Phát hiện bí mật trên lưng
43
Chương 45: Ăn nhậu cùng bằng hữu
44
Chương 46: Hoả Liên phần
45
Chương 47: Huyết Hoả Linh Hoàn
46
Chương 48: Hài tử thật dễ dỗ
47
Chương 49: Trả đũa nho nhỏ
48
Chương 50: Long diễm quả
49
Chương 51: Gặp lại Từ Kha và Diệp Thần
50
Chương 52: Có vi sư ở đây bảo vệ ngươi.
51
Chương 53: Giấc mộng hoàng lương.
52
Chương 54: Kết thúc thí luyện
53
Chương 55: Giấc mơ lạ lùng
54
Chương 56: Sở Thanh Vân muốn xuống núi
55
Chương 57: Xuống núi
56
Chương 58: Hồng Loan thành.
57
Chương 59: Phân phòng
58
Chương 60: Rung động
59
Chương 61: Bóng lưng Bạch Cẩn Phong.
60
Chương 62: Đau đớn trong lòng
61
Chương 63: Trúng xuân dược
62
Chương 64: Xác nhận quan hệ (H-)
63
Chương 65: Bí mật hé lộ
64
Chương 66: Tình cờ bị cuốn vào một âm mưu
65
Chương 67: Hai vị sư huynh mất tích
66
Chương 68: Đi vào ngõ cụt
67
Chương 69: Dưỡng quỷ trận
68
Chương 70: Tìm kế thoát thân
69
Chương 71: Chật Vật
70
Chương 72: Tìm Đến Tử Vong Mộ Địa
71
Chương 73: Dị Biến Phát Sinh
72
Chương 74: Về Thanh Phong Môn
73
Chương 75: Bị Bắt Gặp Làm Chuyện Xấu
74
Chương 76: Vô Đề
75
Chương 77: Giết Người
76
Chương 78: Phán Quyết Tàn Nhẫn
77
Chương 79: U Linh Hàn Đàm
78
Chương 81: Tìm Được Sinh Cơ
79
Chương 82: Bạch Cẩn Phong Trở Lại
80
Chương 83: Chấp Niệm Của Sở Thanh Vân
81
Chương 84: Trở Mặt
82
Chương 85: Cắt Đứt Quan Hệ Rời Bỏ Môn Phái
83
Chương 86: Minh Lãng Tiên Tôn Tới Nhận Lỗi
84
Chương 87: Từ Biệt
85
Chương 88: Tắm Chung H-
86
Chương 89: Không Hối Hận H
87
Chương 90: Gặp Lại Bắc Hàn Minh
88
Chương 91: Quyết Định Đi Huyễn Linh Bí Cảnh
89
Chương 92: Các Thế Lực Tụ Tập Đông Đủ
90
Chương 93: Lạc Nhau
91
Chương 94: Nam Tử Đeo Mặt Nạ
92
Chương 95: Thung Lũng Hoa Đào
93
Chương 96: Liên Tục Bị Đuổi Giết
94
Chương 97: Sát Lục Kiếm Xuất Hiện
95
Chương 98: Truyền Thuyết Về Thần Khí
96
Chương 99: Kiếp Trước Của Sở Thanh Vân
97
Chương 100: Ác Mộng
98
Chương 101: Bạch Cẩn Phong Đến Rồi
99
Chương 102: Chữa Thương
100
Chương 103: Mở Lòng
101
Chương 104: Bạch Cẩn Phong Thăng Cấp
102
Chương 105: Làm Loạn Trong Bí Cảnh H
103
Chương 106: Nhờ Vả Của Diệp Cô Tuyệt
104
Chương 108: Dưỡng Quỷ Trận Lại Xuất Hiện
105
Chương 109: Tin Tức Của Diệp Cô Tuyệt
106
Chương 110: Gặp Tập Kích
107
Chương 111: Nghi Ngờ
108
Chương 112: Từ Kha Và Diệp Thần Gặp Nguy
109
Chương 113: Bất Ngờ Liên Tiếp Bất Ngờ
110
Chương 114: Kết Cục Của Lục Thanh Sương
111
Chương 115: Phán Đoán Của Bạch Cẩn Phong
112
Chương 116: Dị Biến Đến Từ Tấm Bản Đồ
113
Chương 117: Cùng Nhau Leo Núi Thông Thiên
114
Chương 118: Sự Thật Dần Được Phơi Bày
115
Chương 119: Ký Ức Của Sở Thanh Lan
116
Chương 120: Chuyện Xưa
117
Chương 121: Bắc Hàn Phi Thiên
118
Chương 122: Canh Ba Đã Điểm
119
Chương 123: Bạch Cơ Tử
120
Chương 124: Sự Thật
121
Chương 125: Thiên Ngoại Thiên
122
Chương 126: Thi Hài Dưới Lòng Đất
123
Chương 127: Mọi Thứ Đều Có Lời Giải
124
Chương 128: Công Pháp Thất Truyền
125
Chương 129: Đại Kết Cục
126
Chương 130: Đại Kết Cục Hoàn
127
Chương 131: Phiên Ngoại 1 Từ Kha - Diệp Thần
128
Chương 132: Ngoại Truyện 1-2từ Kha - Diệp Thần
129
Chương 133: Ngoại Truyện 1-3 Từ Kha - Diệp Thần
130
Chương 134: Ngoại Truyện 1-4 Từ Kha - Diệp Thần
131
Chương 135: Ngoại Truyện 1-5 Từ Kha - Diệp Thần
132
Chương 136: Ngoại Truyện 1-6 Từ Kha - Diệp Thần
133
Chương 137: Phiên Ngoại 1-7 Từ Kha - Diệp Thần
134
Chương 138: Phiên Ngoại 2 Sở Thanh Lan - Phùng Tư Triết
135
Chương 139: Phiên Ngoại 2-1
136
Chương 140: Phiên Ngoại 2-2
137
Chương 141: Phiên Ngoại 2-3
138
Chương 142: Phiên Ngoại 2-4
139
Chương 143: Phiên Ngoại 2-5
140
Chương 144: Phiên Ngoại 2-6