Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng

Sáng hôm sau

Hôm nay trời ấm hơn thường ngày, những giọt xương sớm đọng trên chiếc lá non, những chú chim chạy nhảy trên những cành cây tạo thành âm thanh nhật nhẹ nhàng êm dịu

Kiều hôm nay dậy sớm để đi ra ngoài mua đồ cùng mẹ Khải, vì là đường tới siêu thị không xa nên hai người đi bộ coi như tập thể dục sáng sớm luôn. Hai người vừa đi vừa nói chuyện hết sức thân mật như hai mẹ con vậy

Nó cũng dậy rất sớm tưởng sao thời tiết hôm hay khác hẳn với thường ngày như này chắc không ổn cho lắm, nó mà nói là hôm nay dậy sớm chắc chẳng một mống nào tin đâu, một người ngủ đến khét giường sắp cháy thành tro cũng không thèm dậy như nó thì ai mà tin nổi

Siêu Thị

Cô ta đi hết quầy này tới quầy khác mua rất ư là nhiều đồ mua chủ yếu là món Khải thích là chính, cô ta còn học nấy ăn để về sau sẽ không để anh xuống bếp ăn mì gói nữa ( ảo tưởng)

Nó cũng mua nhiều mà toàn đồ ăn vặt kiểu gì về cũng bị Hoàng nói cho coi, Khánh và Ranny, Yến Nhi thì đồng tình hết sức vì cũng có sở thích giống nhau

Về

Kiều cháu ở đây đợi ta chút ta vào mua thêm ít đồ nữa

-Dạ vâng -- cô ta nói nhẹ nhàng như kiểu một đứa con dâu hiếu thảo

Cô đang nhìn xung quanh thì thấy nó bước ra với đống đồ cô tiến lại gần đặt đống đồ xuống. Nó thì không rây tới nên đã đi nhưng bị cô ta ngáng đường lại

-Cô muốn kiếm chuyện sao? Vậy tìm người khác đi tôi nghĩ cô tìm nhầm người rồi

Việc gì mà khó chịu vậy tôi chỉ muốn hỏi thăm cô thôi mà, bị cái tát của Khải chắc cô đau lấm nhỉ

-Cô không cần bận tâm, nếu đã biết quan tâm trân thành như vậy thì giờ cô đâu trở thành con người vô gia cư như thế này phải đi ở nhờ ăn bám người khác

-Cô..-- cô ta nghẹn lại tức giận nhưng vẫn lấy lại được bình tĩnh

-Cô thật đáng thương hại đấy -- cô ta nhếch mép cười

-Chát -- một cái tát từ cô ta

Nó định tát lại thế nhưng đây là bên ngoài không thể hành động và cư sử như vậy được

Cô ta bóp chặt hai bờ vai trắng nõn của nó thật chặt tới nỗi mà hai bờ vai đã chuyển sang màu đỏ rực

-Cô bỏ cuộc đi, Khải sẽ không bao giờ quay lại với cô đâu, tránh xa nơi này, ra khỏi cuộc sống của tôi và anh ấy và không bao giờ Quay Trở Lại -- cô ta nhấn mạnh từ cuối điều đó càng làm cho bờ vai của nó thêm đau hơn nhưng nó vẫn nhường nhịn là do cô ta có thai nếu không phả điều đó thì hôm nay sẽ là ngày tàn của cô ta rồi

-Nếu không thì sao -- nó bình tĩnh trả lời

Thì mày phả chết thôi -- cô ta định lấy con dao nhọn bé từ trong túi áo ra nhưng khi nhìn thấy mẹ Khải cô ngừng lại

-Buông tay của cô ra thật bẩn thỉu -- nó đấy một lực đẩy rất mạnh cô ta giả vờ ngã xuống, khuỷu tay bị xước do xạt đất

-Á... aaa -- cô ta kêu cố diễn thật sâu mắt rơm rớm nước mắt nó nhìn vậy muốn đỡ lên nhưng mẹ Khải đã kịp chạy tới đỡ

-Kiều cháu không sao chứ

-Dạ cháu không sao chỉ là tại cháu thôi -- cô ta khóc vờ

Chát -- lần tát thứ hai trong ngày của nó kiểu như cái cách chào hỏi buổi sáng

Đau và rát lắm má nó đã ửng đỏ vết tát in trên má hiện rõ lên khuôn mặt

-Cô đang làm gì với con dâu tôi vậy hả?

Nó bất ngờ khi nghe câu nói đó, con dâu? vậy cô là mẹ của Khải

-Cháu.. cháu không có cố ý đâu,..-- nó cố giải thích nhưng dường như là không thể

Cô ta đứng dậy diễn

-Cô quá đáng vậy dù gì cô cũng là người yêu cũ của Khải mà tại sao cô lại làm hại tôi tôi đâu có thù oán gì với cô chứ, xin cô buông tha cho anh ấy

-Cô -- nó tức giận không thể làm gì hơn muốn tát cô ta lắm nhưng vì có mẹ anh ở đây nó càng không thể hành sử mình là người không có giáo dục được

-Người yêu cũ ư? người mà Tiểu Khải yêu đây ư? --cô Hồng hỏi

-Dạ vâng chính cô ta là người đã làm cho Khải lu mờ trong tình yêu

-Thì ra là cô, chính cô đã hại con trai tôi ra nông nỗi này cô hãy ra khỏi cuộc sống của nó ngay, nó là người đã có vợ và con rồi nên hãy ra khỏi cuộc sống của nó

Nó như bị chết đứng thật đâu mà mấy ai hiểu được cảm giác đó, nó sớm muộn sẽ vạch trần bộ mặt thật của cô ta ra sẽ làm cho mọi việc được được bày ra ánh sáng, khi đó nó đi cũng không muộn

-Xin lỗi bác vì đã làm phiền tới con trai bác và bác nhưng cô ta không tốt như bác nghĩ đâu xun bác tin cháu một lần thôi

-Cô nghĩ nói vậy tôi sẽ tin à, tôi không muốn nhìn thấy mặt cô -- mẹ anh hét lên

-Cháu...

-Đi

Cô ta nhếch mép cười thỏa mãn đó là những gì cô ta muốn, nó đi qua nhìn mó với ánh mắt không gì căm thù hơn nữa

-Thảm hại mãi mãi vẫn thảm hại và là kẻ thua cuộc mà thôi -- cô ta nghĩ

Chap này ngắn mọi người cứ cho Băng nhận xét nhé, ^^ sau khi hoàn thành xong truyện này Băng sẽ viết một truyện khác cũng do Khảo làm nhân vật chính mong mọi người có thể ủng hộ truyện mới đó Băng đã dùng hết tâm huyết để xây dựng chỉ mong mọi người theo dõi và ủng hộ. Xie xie ni

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết