Chương 62: Chứng cứ và sự thật

Về nhà nó nén hết cơn giận vào việc khóc ném hết đồ đi, khóc không ngừng nước mắt chảy thành sông, nó mặn lắm. Tại sao chứ nó đau và rát đến như vậy cũng bởi một chữ “Yêu” lời muốn nói có biết bao điều, tình cảm kia dù ít hay nhiều cũng như dư vốn không thiếu. Tình tay ba giữa khoảng trống đi lòng vòng vẫn mãi là con số 0, như biến vậy đang yên lại vô tình nổi sóng, sau cơn mưa cũng trả thấy cầu vồngCốc cốc cốc

Nó nghe vậy lau nước mắt đi để không ai có thể thấy nó đang khóc đang yếu đuối

-Vào đi cửa không khóa

Ranny bước vào thấy hai mắt nó đỏ xưng lên đến bên cạnh an ủi

-Tuyết Nhi em khóc sao?

-Dạ không có

-Đừng chối có phải vì chuyện lúc sáng không? Thôi đừng khóc nín đi

-Hức.. hức tại sao em không thể quên được anh ta chứ trong khi hết lần này tới lần khác anh ta làm tổn thương em

-Thôi nào mọi chuyện về sau sẽ đâu vào đó thôi em xinh đẹp còn có rất nhiều người tốt hơn mà đúng không?

Nó chỉ gật thôi không nói gì nữa

-Yến Nhi đã tìm được người đàn ông em cần tìm rồi, giờ chỉ tới việc của em thôi

-Tìm được rồi ư, vâng em sẽ đi

Tại tầng hầm bí mật

Ào - tiếng xô nước hắt vào người con trai kia

Người con trai đó từ từ mở mắt tỉnh dậy, người bị trói bởi dây ngồi trên một chiếc ghế, toàn thân bị thương nhẹ mặt tím bầm dập

-Các người muốn gì -- anh ta nói

-Anh biết rõ chúng tôi muốn gì mà -- nó bước ra nhếch mép cười anh ta hốt hoảng khi nhìn thấy nó

-Bất ngờ lắm phải không? Nói cô gái lúc đó là ai?-- nó quát lên

-Cô tưởng cô làm như vậy thì tôi sợ à, cô không biết thật sao là cô không ai khác cả

-Nói láo lúc đó tôi đi gặp ba tôi và ăn cơm cùng ba tôi làm sao biết anh là ai chứ. Có phải có người sai khiến anh phải không

Cô bắt đầu lấy máy ra ghi âm

-Không có, phải! không phải là cô trong bức ảnh đấy là tôi ghép giống quá phải không haha

Bịch

Một cú đấm gián trời của Khánh Anh

-Mày có nói không ai là người sai khiến mày

-Mày là ai?

-Là anh trai của cô gái này, có vẻ như mày cứng đầu nhỉ? Mày không muốn gia đình mày tan nát chứ

-Xì mày tưởng mày nói vậy thì tao tin à

-Không tin được lôi hết vào đây-- anh ra lệnh

Ranny và Yến Nhi lôi một người phụ nữ và một đứa trẻ vào,mặt ai cũng ướt nhèm do hoảng sợ

Yên tâm chúng tôi không hại hai người đâu chúng tôi chỉ ép anh ta noí ra thôi nhất định sẽ thả hai người ra -- Ranny nói nhỏ vào tai người phụ nữ đó, cô chỉ biết gật đầu nghe theo

-Ba à chú con, con sợ lắm ba à

-Tiểu Ly con đừng sợ có ba đây con. các người thật tàn nhẫn tại sao lại bắt đứa trẻ và vợ tôi phải chịu chứ muốn chém giết gì thì làm với tôi đây này

-Đâu dễ dàng vậy được, vậy hãy nói đi-- Hoàng Anh nói trên tay cầm con dao ghì gần sát vào cổ người phụ nữ

Người đàn ông đó cắn răng chịu đựng, và đưa ra quyết định cuối cùng “ được tôi nói”

Quá khứ

-Cô tìm tôi có việc gì?

-Tôi nhờ anh một việc

-@$&%#..-- cô ta nói thầm vào tai

-Không thể được

-20 triệu, tiền chữa bệnh cho vợ anh, tiền đóng phí cho con anh chắc anh không muốn con mình phải bỏ bước mơ đi học của mình nhỉ?

Anh lậm lự một hồi lâu

-Tôi.. sai lầm

-Yên tâm tôi sẽ không khai ra anh đâu, chỉ cần che khuôn mặt đi là được, nếu không thì vợ anh sẽ chết con anh cũng không được đi học vậy thôi

Được tôi đồng ý, nhưng tôi sẽ không lấy 20 triệu đó

Cô ta thỏa mãn cười nhếch mép

Hiện tại

-Chuyện là như vậy, nhưng tôi cũng chỉ vì gia đình tôi thôi tôi không muốn con và vợ tôi sống trong hoàn cảnh khổ cực

-Lại là cô Diễm Kiều

Đoạn ghi âm đã được thu lại, và việc còn lại là tìm nốt chứng cứ cô ta hại chết Hoàng và hạ gục cô ta mà thôi

-À với lại cho tôi hỏi một câu

-Nói đi

-Anh này lần trước vì cứu cô mà suýt mấy mạng đúng không ( chết một lần rồi đấy cha nội)

Ai cũng bất ngờ và nhìn vào anh ta

-Sao.. sao anh biết-- Hoàng nói

-Là cô ta đã sai khiến tôi tông xe vào cô này nhưng tôi không làm vì lương tâm tôi không cho phép điều đó nên chính cô ta đã lái chiếc xe đó. giờ tôi đã khai hết rồi thả vợ con tôi và tôi ra được chưa?

-Được rồi cảm ơn anh đã hợp tác có gì tôi sẽ tìm đến anh - nó nói

Cuộc ghi âm 15p39s

Chắc nhàm mọi người cho Băng nhận xét cái nhé. ^^ để có động lực viết tiếp. Thời gian viết chuyện sẽ ít hơn

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết