Chương 42: Là rắn thật đó

Mỹ. 6h pm

Nó nằm trên giường uể oải, chăn một nơi người một nơi, đã lâu rồi nó chưa được thoải mãi như vậy, từ khi mất nhà tới nhà. Nó ngồi dậy hai mắt nhắm, đầu tóc rối không khác nào cái tổ quạ, bước lê thê vào nhà tắm làm vscn, không may va đúng cái tường ( tội vừa đi vừa nhắm mắt mì)

Ui cha, đau quá, cái tường chết tiệt mà, mai tao sẽ sai người đập bỏ hết -- Nó tức đá đá vào cái tường tội nghiệp

Sau 15', xuống dưới nhà, nhà thì không khác gì nhà hoang trả có ai,

Phòng của Khải

Căn phòng gọn gàng, sách vở được sắp xếp theo trình tự. Bằng ngồi trên chiếc ghế xoay hai tay khoanh trước ngực, nhìn Khải

Chậc chậc, con trai gì mà ngủ ghê thế, cho đi thi ngủ lâu nhất toàn quốc được đấy, ngày quan trọng mà ngủ quên béng luôn, sao gọi được bây giờ -- Băng lẩm bẩm

Dậy đi, dậy biết hôm nay là ngày gì không hờ, -- Băng kéo chăn Khải, kéo tay, kéo chân đủ các loại, hét to đến nỗi hàng xóm cũng nghe thấy, nó ở dưới nhà đang uống ly nước thì phụt luôn ra ngoài vì tiếng kinh dị của Băng

Mẹ nó hét gì mà to thế -- nó rủa

Mẹ ơi anh họ ơi dậy đi cho em -- Băng làm đủ mọi cách anh cũng không thèm dậy, thậm trí còn bị Khải ném cho mấy cái gối vào mặt.

Im cho anh ngủ thêm 5 phút nữa, 5 phút thôi,-- Khải ngái ngủ tay dựt lấy chăn trùm đầu ngủ tiếp

1,2,3... anh nói 5 phút 9 lần gần 10 rồi đấy -- Băng lẩm bẩm đếm ngón tay

Thôi cho anh ngủ để xem anh ngủ được mãi không -- Băng cười đểu mặt gian, bước ra khỏi phòng sau vài phút thì quay lại trên tay cầm một con rắn giả bằng cao su, tiến lại gần giường

Anh Khải ơi rắn kìa, rắn -- Băng hét toáng lên

Hả, hả cái gì rắn rắn ôi mẹ ơi rắn -- Khải lật tung chăn lên, nhảy cẫng, rồi chạy xuống nhà

Tuyết Nhi cứu anh có rắn kìa, nó đáng sợ quá, huhu -- anh chạy núp sau lưng nó, lại lần nữa đang uống giở nước thì phun hết nước ra mà người bị dính lại là Băng chứ

Ôi thật linh quỷ thần ơi con bị ướt --, Băng đang chạy trên tay cầm con rắn giả bị như vậy cô dừng lại luôn

Mày lịch sự hơi quá đáng rồi đó, cây hoa ngoài kia của mày thì trả thèm dưới lại đi tưới cái mặt của tao mày thích chết hở -- Băng

Hề, xin lỗi tao không cố ý -- nó cười xuề

Thôi khỏi đi -- Băng quay lưng bước đi ném luôn con rắn vào chỗ nó

Á rắn mẹ ơi cứu con -- Khải nhắm mắt kêu lên

Lớn rồi mà còn sợ mấy con này -- Nó chêu, dơ luôn con rắn ấy trước mặt mình, con rắn thẻ lưỡi ra đôi mắt đen nhìn nó, nó cười nhìn thấy con rắn dập tắt luôn

O_M_G (OMG) -- nó đơ người

Rắn thật á mẹ ơi -- nó lém luôn con rắn vào người Khải chạy vụt lên tầng

Rắn , rắn anh sợ rắn,Tuyết Nhi đợi anh -- Khải lém luôn ra chỗ khác rồi chạy luôn lên tầng

Haha haha mấy người buồn cười quá đi, haha bị troll rồi, đâu phải rân thật đâu nó bằng robot, Khánh mới phát minh ra mà haha -- Băng ở trong phòng cười như một con

Lời tg: xin lỗi các độc giả nhiều dạo này bận học quá nên chưa ra được chap mới, với lại cũng sắp thi rồi nên hơi bận ạ, các độc giả nào mà muốn yêu cầu gì thì kb nick Facebook của mình nha để có thể biết nhiều hơn đồng thời có thể đưa ra yêu cầu gì đó,

Nick là Huyền K-Shin nha. hình ảnh Khải ca đi new york đó

Xie xie

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết