Chương 34: Bi kịch – đau thương

8h p.mNó ngồi ở phòng khách xem tivi. Hoàng trên lầu đi xuống, vốn dĩ mấy người kia không có nhà là vì họ phải chuẩn bị cho chuyến đi du lịch vào tháng sau..

Tuyết Nhi em muốn đi đâu chơi không?

Không em muốn ở nhà hơn

Cả hai đều im lặng, thật khiến người khác rùng người, thật đáng sợ

Hoàng suy nghĩ có nên nói ra tình cảm của mình cho nó biết không..

Tuyết Nhi à anh anh... -- Hoàng lắp bắp chưa bao giờ có cảm giác như vậy cả

Có chuyện gì hả?? -- nó nhìn anh

À anh...

Anh đang nói thì tiếng chuông điện thoại của nó reo lên, Hoàng thầm cảm ơn nó nhờ nó mà anh thoát được

Chờ em chút

Alo

À bạn là Tuyết Nhi đúng không -- đầu dây bên kia là một giọng con trai có vẻ lo sợ điều gì đó

Um phải bạn là ..??

Mình là Hạo lớp phó lớp bên cạnh bạn mình có chuyện muốn nói bạn ra ngoài quán cafe bên đường nha

Ok

Nó để điện thoại trên bàn vội lên lầu lấy chiếc áo khoác màu đen mặc

Anh ở nhà nha em ra ngoài có chút việc xíu em về

Um em đi đi

Nó vội vàng chạy ra ngoài mà quên chiếc điện thoại trên bàn. Anh đứng dậy định đi lên tầng thì tiếng chuông điện thoại reo, là của nó. Số lạ

Lại quên điện thoại ở nhà rồi -- anh mắc đầu mỉm cười

Anh mặc chiếc áo trắng vào đi ra ngoài cầm theo chiếc điện thoại

Khi nó chạy được sang bên kia đường thì bất giác nghe được tiếng gọi của ai đó, nó ngoảnh đầu lại

Tuyết Nhi em quên mang theo điện thoại nè-- Hoàng vẫy vẫy trên, lòng bàn tay nắm chắc cái điện thoại cười, có lẽ anh đã thay đổi bản thân học cách mỉm cười và nói nhiều hơn

Nó cười chạy sang bên đường, khoảng cách bên nó và Hoàng hơi xa, nó chạy gần được nửa đường. Hoàng đàn nhìn trang bên tay trái của mình chiếc xe màu đen đang lao tới, trong xe là Diễm Kiều khuân mặt nham hiểm

Hoàng nhìn ra chỗ nó, nó vẫn thản nhiên đi mà không biết có chiếc xe đang lao vào mình, Hoàng muốn nó mãi mỉm cười và hạnh phúc và Khải sẽ là người mang cho nó những thứ đó không phải là anh, Hoàng sẽ không để Diễm Kiều hại nó đâu

Khi chiếc xe chỉ cách nó 2m Hoàng lao tới đẩy nó vào bên đường bên kia

1,2,3s thời gian như chậm lại, tim ai đó vẫn đập nhanh hơn, tiếng đồng hồ chỉ bằng dây đang tích tắc mà trôi đi,..

Á..-- Băng bị con dao trên tay làm cho đứt tay

Băng em bị sao vậy -- Khải bỏ con dao xuống chạy sang Băng hỏi

À em không sao không may thôi -- Bảng trả lời

Vậy lần sau phải cẩn thận nha em mà bị sao anh không biết ăn nous với cô chú đâu

Dạ em biết rồi

Băng mỉm cười thế nhưng trong lòng có cảm giác thật khó tả, như có chuyện gì đang sảy đến, thật khó chịu

Nó vẫn chưa bình tĩnh lại được những con người đang vậy quanh đằng sau nó, nó quay lại máu lan khắp cơ thể một chàng trai mặc chiếc áo trắng.nó chập chững tiến lại gần áo trắng một phần nào đã bị nhuốm máu, Hoàng phải chính là anh,là anh cứu nó thoát khỏi nguy hiểm, tại sao nguy hiểm ngay trước mắt nó mà nó lại không biết

Chiếc xe đen kia cứ thế lao đi,khuân mặt tức giận

Chết tiệt, lại không giết được con nhỏ đó rồi -- giọng nói đầy tức giận

Hoàng Hoàng anh tỉnh lại đi đừng hù em -- Mắt nhìn Hoàng không chớp mắt nước mắt cứ thế chảy xuống, thật khiến cho bao người ở đó phải xót như bị ai đó chát muối vào tim rồi

Nghe anh... nói đừng.. đừng khóc.. anh không muốn.. nhìn thấy ... em..khóc,anh không thể.. mỉm cười mà ra đi.. khi em khóc như vậy.. xấu.. xấu lắm,, mong em có thể.. hạnh phúc..bên Khải.. hãy nên nhớ.. rằng anh từng yêu em.. và sau này cũng vậy.. bây giờ chẳng thể nào mà bảo vệ được em nữa.. em mai là người anh yêu.. maĩ là người em gái của anh... nếu có kiếp sau anh cũng muốn rung động vì em thêm một lần nữa... -- những lời nói bấy lâu nay chôn giấu bây giờ đã nói được hết, Hoàng nhắm mắt lại đôi tay buông lời đi anh thật sự đã đi rồi đi xa mãi nơi này rồi

Hoàng Hoàng tỉnh dậy đi em không muốn nghe những lời đó đâu -- tiếng khóc của nó đã được mọi người chứng kiến, ai cũng đau lòng,

Câu nói đó của Hoàng vừa nói đối với nó bây giờ mà nói không còn ý nghĩa nữa rồi,yêu nó ư tại sao không nói sớm hơn tại sao phải che dấu, tại sao phải chịu đựng như vậy, tại sao tim nó thắt lại, với nó Hoàng như người anh trai vậy mà chưa được bao lâu chỉ vì cứu nó mà trong chớp mắt Hoàng đã đi xa nơi này đi xa thế gian này, rời xa nó thật rồi..

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết