Chương 56: Nỗi sợ hãi – Sự trả thù

Tại chỗ của cô gái bí ẩn đóCô cởi mũ ra, thả mình trên chiếc giường, bỗng cô nghĩ lại lúc deput lúc Khải cởi áo của mình khoác cho Diễm Kiều tim cô nhói lên từng đợ, lúc này cô chỉ có thể miêu tả được hai từ “rất đau” khi yêu thì ai cũng phải trải qua nó, nhưng đâu phải ai cũng hiểu được khái niệm được từ này giọt nước mắt nóng hổi chảy dòng trên má làm ướt nhèm khuôn mặt của cô

Cạch -- tiếng cửa mở ra

Cô vội lau nước mắt ngồi dậy

-Anh dám vài mà không xin phép tôi ư? -- cô nói

-Em có cần đối sử với anh như vậy không? Em nhìn thấy rồi đó anh đấy không hề xứng với em đâu.. nên em hãy quên thằng đó đi, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh..

-Anh im đi, anh biết gì mà nói, anh ấy không phải là người như vậy, anh ấy yêu tôi...

Yêu em ư, em chứng minh được điều đó không, trả có khái niệm nào là tình yêu vĩnh cữa như em nói cả, chính mắt em đã thấy... -- An An nói đến đâu rồi lặng câm

-Cô nhìn anh như lưỡi dao nhọn

-Không có gì nữa thì biến ra ngoài dùm tôi. Xin anh hãy buông tôi ra để tôi trở về với cuộc sống của tôi

-Tôi sẽ không bao giờ buông tha em đâu, em hãy yên phận và ngồi đó đi, những gì em muốn tôi đáp ứng cho rồi, em mà bỏ chốn á thì cuộc sống của thằng Khải sẽ không còn nguyên vẹn, sống bình thản như bây giờ đâu, tôi sẽ bắt nó sống không bằng chết, nên nhớ tính mạng của mó là em nắm giữ. Tôi đã làm theo yêu cầu của em là nhìn nó từ phía xa rồi em ăn chút gì đi mấy ngày nay em không ăn gì rồi -- nói xong An An ra ngoài

-Á....asaaaaaaaaaa -- nó hét lên ném tất gối đi, nó bắt đầu khóc nó nín nhịn đủ rồi, nó muốn khóc để vơi đi nỗi khổ bấy lâu của mình. Cô vò đầu làm tóc rối tung lên ngồi một góc cúi mặt xuống đầu gối và khóc thật to

Quá khứ

Khi bị Diễm Kiều đẩy xuống vực sâu, nó rơi xuống may sao có một đống rơm nên nó không sao chỉ người sây xước nhẹ, toàn thân bị thương, đầu cũng va đập nhiều, nó ngất đi rồi nằm đó. Lúc sao có một bà lão đi qua nhìn thấy nó, bà lão thấy nó vẫn còn thở yếu ớt nên đã đưa về nhà của mình. Bà hái thuốc rồi giã ra bôi vết thương trên người của nó, suốt 1 tháng bất tỉnh, bà vẫn làm vscn cho nó thường ngày hi vọng một điều nhỏ nhoi mong sao nó có thể tỉnh lại. Rồi khi nó tỉnh dậy đầu nó choáng váng trên đầu có băng vết thương, bà lão đến bên ân cần hỏi

-Cô gái cháu đã tỉnh lại rồi hả,ơn trời cháu không sao --bà lão nói bằng tiếng Trung nở nụ cười chìu mến

-Cháu chưa chết sao? Cháu đang ở đâu đây? Và bà là ai?

-Cháu chưa chết, ta đi lên rừng thì gặp cháu đang nằm bất tỉnh ở vách đá đống rơm, nhìn cháu mình đầu thương tích nên ta đưa cháu về

-Vậy sao cháu cảm ơn bà, nhưng cháu muốn về nhà bà ơi

-Cháu vẫn còn yếu lắm, thân đầy vết thương nặng thế kia cháu chưa thể đi được, để ta gọi cho cháu ta đưa cháu về nhé

-Cháu cảm ơn bà

-Bà biết cháu sẽ tỉnh lại nên làm ít cháu thịt cho cháu,ăn đi cho mau khỏe

-Vâng

Bà lão mỉm cười nhìn nó, bà nghĩ “ cô gái này chắc gặp phải sóng gió rồi, cô gái xinh đẹp như vậy tưởng vui nhưng lại gặp nhiều khó khăn trong tình yêu, có lẽ là thoát được kiếp nạn này ắc hẳn lần sau sẽ gặp phải nhiều sóng gió hơn”

Vài giờ trôi qua, cuối cùng người cháu mà bà nói đã đến, khi mới bước vào trong căn nhà gỗ chàng trai bất ngờ khi biết đó là người mình đang tìm kiếm không ai khác chính là An An

Nó nhìn ra ngoài cửa nụ cười bỗng dập tắt đi chỉ vì gặp An An, nó vui mừng muốn đứng lên nhưng dường như những vết thương của nó không cho phép

-Tuyết Nhi là cậu sao, là cậu thật rồi

Thiên An vui quá được gặp cậu ở đây. Mà sao cậu...

-À là do bà của tôi, bà làm việc cho nhà tôi khi bố tôi còn nhỏ, và nuôi tôi mỗi khi ba mẹ bận công tác, bà nghỉ năm nào tôi cũng thăm bà hết,còn cậu cậu không sao chứ bị thương gì không

-Tôi không sao, tôi muốn nhờ cậu một chuyện

-Chuyện gì?

-Tôi muốn gặp anh Hai tôi, Hyun, Băng và cả Khả nữa, tôi muốn gặp họ

-Um.. tôi sẽ giúp cậu khi cậu bình phục giờ đi theo tôi về biệt thự đã

-Không tôi muốn gặp họ luôn

-Không được cậu còn yêu đi lại nhiều không tốt, bao giờ cậu khỏe tôi sẽ đưa cậu đi

Vậy cũng được

An An nói vậy nhưng tính đểu chá của cậu ta lại bốc lên, cậu không giữ lời hứa của mình lúc nào cũng nói vậy để giữ nó bên cạnh mình lâu hơn, ngày ngày qua ngày khác cậu không bao giờ cho nó ra ngoài chỉ có thể ở bên biệt thự của cậu thôi, rồi cho tới khi

-Thiên An à tôi muốn gặp mọi người, muốn gặp Khải để giải thích mọi chuyện tôi đã biết hết sự thật rồi cậu đưa tôi đi gặp anh ấy đi xin cậu

-Em im đi, lúc nào em cũng nói mấy lời đó, cậu thử xem thằng Khải đó có yêu em không? Có bao giờ em đặt câu hỏi đó cho mình chưa? Nếu yêu thì phải tin tưởng nhau chứ đâu thể vì chút sự việc đó mà làm tổn thương tuyệt tình với em, nếu em còn nói câu này trước mặt tôi, nếu em mà chốn tìm cách rời khỏi đây thì tôi thề có chúa thằng đó sẽ không sống nổi qua ngày deput 7 năm của cậu ta đâu -- cậu ta nhìn với ánh mắt dao đâm làm nó khiếp sợ, nó phải yên phận ngồi yên trả chịu ăn uống gì chỉ biết xem những video mới của Khải, của Thiên, của Nguyên mà thôi, ngày nào nó cũng khóc muốn gặp họ nhưng trả dám nói ra thì đơn giản nó sợ An An hại Khải người con trai nó yêu

Hiện tại

Và cứ thế nỗi ám ảnh của nó dâng lên đến tột cùng, hận Diễm Kiều vì cô ta và tình yêu của nó và Khải tan vỡ, mối hận thù trong nó dâng lên gấp bội. rồi một ngày không xa nó sẽ trả thù cho những mất mát mà nó phải gánh chịu, cả hai người

Chapter
1 Chương 1: Tạm biệt
2 Chương 2: Về nhà
3 Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4 Chương 4: Khải khao
5 Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6 Chương 6: Đi sang nhật
7 Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8 Chương 8: Đi sang trùng khánh
9 Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10 Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11 Chương 11: Hiểu lầm
12 Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13 Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14 Chương 14: Ngày cuối cùng
15 Chương 15: Câu nói không nói được
16 Chương 16: Về mĩ
17 Chương 17: Lấy chồng ư?
18 Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19 Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20 Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21 Chương 21: Nhập học trường Kas
22 Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23 Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24 Chương 24: Lại Khải
25 Chương 25: Trò chơi hại não
26 Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27 Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28 Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29 Chương 29: Hello New York 1
30 Chương 30: Hello New York 2
31 Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32 Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33 Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34 Chương 34: Bi kịch - đau thương
35 Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36 Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37 Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38 Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39 Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40 Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41 Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42 Chương 42: Là rắn thật đó
43 Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44 Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45 Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46 Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47 Chương 47: Nguy hiểm
48 Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49 Chương 49: Lũ quỷ
50 Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51 Chương 51: Nhớ em
52 Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53 Chương 53: Bài hát về em
54 Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55 Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56 Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57 Chương 57: Ngủ chung
58 Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59 Chương 59
60 Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61 Chương 61: Sự trở lại
62 Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63 Chương 63: Bí mật
64 Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65 Chương 65: Bại lộ
66 Chương 66: Cảm xúc sung đột
67 Chương 67: Khải mất tích
68 Chương 68: Đi tìm
69 Chương 69: Cái chết
70 Chương 70: Tỉnh dậy
71 Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72 Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73 Chương 73: Phần kết
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Tạm biệt
2
Chương 2: Về nhà
3
Chương 3: Omg! nhà của tôi !
4
Chương 4: Khải khao
5
Chương 5: Ghép đôi khải và tuyết nhi+ ốm
6
Chương 6: Đi sang nhật
7
Chương 7: Đã có anh ở đây rồi
8
Chương 8: Đi sang trùng khánh
9
Chương 9: Em là chị của anh bao gìơ vậy?
10
Chương 10: Lưu tuấn hạo tránh xa tuyết nhi ra
11
Chương 11: Hiểu lầm
12
Chương 12: Hiểu lầm hóa giải
13
Chương 13: Anh xin lỗi ! anh phải làm gì để em tha lỗi cho anh đây
14
Chương 14: Ngày cuối cùng
15
Chương 15: Câu nói không nói được
16
Chương 16: Về mĩ
17
Chương 17: Lấy chồng ư?
18
Chương 18: Sinh nhật đầu tiên 1
19
Chương 19: Sinh nhật đầu tiên 2
20
Chương 20: Sinh nhật đầu tiên 3
21
Chương 21: Nhập học trường Kas
22
Chương 22: Nhóm Yos xuất hiện
23
Chương 23: Em út Park Bo Gum, em họ Jun Ki
24
Chương 24: Lại Khải
25
Chương 25: Trò chơi hại não
26
Chương 26: Trò đùa của Tuyết Nhi
27
Chương 27: Sự nổi giận của Khải
28
Chương 28: Thiên an trở lại -- kì thi
29
Chương 29: Hello New York 1
30
Chương 30: Hello New York 2
31
Chương 31: Karry là khải,khải là karry thật không thể tin nổi...!
32
Chương 32: Ngày nghỉ cuối cùng
33
Chương 33: Làm quen nhé ! Tuyết Nhi
34
Chương 34: Bi kịch - đau thương
35
Chương 35: Sự ra đi của Hoàng Anh
36
Chương 36: Kí ức về người anh đã mất
37
Chương 37: Tuyết Nhi bỏ nhà đi !
38
Chương 38: Anh tên Bản Hyun -- Kí ức ùa về
39
Chương 39: Tìm thấy Tuyết Nhi -- Bài học cho mày
40
Chương 40: Hỗn loạn - Em gái Hoàng Anh
41
Chương 41: Chuyện của Hoàng Anh
42
Chương 42: Là rắn thật đó
43
Chương 43: Lời tỏ tình của Khải 1
44
Chương 44: Lời tỏ tình của Khải 2
45
Chương 45: Trứng ngót - Khải gặp nguy hiểm
46
Chương 46: Hoãn chuyến đi - Bị đổ oan
47
Chương 47: Nguy hiểm
48
Chương 48: Sự ra đi của Tuyết Nhi - Đau khổ
49
Chương 49: Lũ quỷ
50
Chương 50: Cô đang làm cái quái gì nhà tôi vậy?
51
Chương 51: Nhớ em
52
Chương 52: Fanmeeting tròn 7 năm của TFBoys
53
Chương 53: Bài hát về em
54
Chương 54: Bạn gái - Hành động của Tiểu Khải
55
Chương 55: Nỗi khổ tâm của Tiểu Khải
56
Chương 56: Nỗi sợ hãi - Sự trả thù
57
Chương 57: Ngủ chung
58
Chương 58: Đại chiến bi tất của Khánh Anh và Ranny
59
Chương 59
60
Chương 60: Món ăn kinh dị của Khánh Anh-- Bất ngờ
61
Chương 61: Sự trở lại
62
Chương 62: Chứng cứ và sự thật
63
Chương 63: Bí mật
64
Chương 64: Cuộc gặp gỡ không ấn tượng
65
Chương 65: Bại lộ
66
Chương 66: Cảm xúc sung đột
67
Chương 67: Khải mất tích
68
Chương 68: Đi tìm
69
Chương 69: Cái chết
70
Chương 70: Tỉnh dậy
71
Chương 71: Trộm táo giờ đền sao đây?
72
Chương 72: Giữa cái chết và sự sống
73
Chương 73: Phần kết