Chương 16

Chu Hạc Lam dựng nghiệp từ lúc cơ hàn, tuy về sau được tôn làm quốc sư, nhưng cũng từng vì huyết thống xuất thân chịu đủ lên án, vì thân mẫu của gã chính là người Tây Khương.

Mà thời cuộc bây giờ, ba nước Đại Nghiệp, Vũ Trạch, Tây Khương thế chân vạc, nhưng hơn trăm năm trước, kỳ thực ba nước này thuộc một mạch, phân tách từ Ngụy Quốc suy vong.

Sau khi Ngụy Quốc mất nước, tám vị Trụ quốc Đại tướng quân Ngụy Quốc ủng binh tự lập, hỗn chiến kéo dài một đoạn thời gian, về sau Trụ quốc Đại tướng quân đứng đầu Tiêu Yến Hồng được năm vị Trụ quốc còn lại ủng hộ làm vua, định đô Nghiệp Kinh, đăng cơ xưng đế, đó là Thái tổ hoàng đế Đại Nghiệp.

Mà hai vị Trụ quốc Đại tướng quân khác Tiết Thường và Hoài Thuật An vì không chịu tôn Thái Tổ làm đế, phán ra Đại Nghiệp, tự lập làm vua. Tiết Thường liên hợp với người du mục Tây Khương, xưng vương ở Tái Quắc, thành lập chính quyền Tây Khương; Hoài Thuật An thì xưng vương ở thuộc địa Phù Lương, thành lập Vũ Trạch.

Đến tận hơn trăm năm sau, Ngụy Quốc không tồn tại, ba nước Đại Nghiệp, Vũ Trạch, Tây Khương chia tách.

Mà mẫu thân Chu Hạc Lam là người Tây Khương. Sau khi Tiết Thường xưng vương ở Tái Quắc, xé bỏ minh ước với Tây Khương, bắt đầu bốn phía chèn ép người Tây Khương, tuy rằng tên nước vẫn gọi Tây Khương, nhưng thực tế địa vị của người Tây Khương cực kỳ thấp hèn, bị coi là tiện dân tầng thấp nhất, mà có khi như súc vật bị mua bán.

Mà Chu Hạc Lam được người Tây Khương sinh, lại là đứa bé không rõ cha, càng là tiện dân tầng chót nhất, mỗi người có thể khinh nhục.

Đời trước An Trường Khanh chỉ biết gã vì xuất thân mà bị lên án, là Vũ Trạch Vương ra sức dẹp nghị luận trọng dụng gã. Mà gã cũng biết ơn báo đáp, lấy danh quân sư bày mưu tính kế cho Vũ Trạch Vương, vào thời cơ thích hợp chỉ huy quân ra bắc, tính giết hai vị Đại Trụ quốc, gắng sức bình loạn lưu dân, tóm được Nghiệp Kinh, trợ Vũ Trạch Vương xưng đế.

Nhưng không biết lúc này, Chu Hạc Lam lại Nghiệp Kinh. Hơn nữa còn khéo như vậy, để mình cứu người trở về. Y nhớ đến đời trước Chu Hạc Lam cố ý đến bãi tha ma tế bái, nói Tiêu Chỉ Qua từng có ân với hắn, nghĩ đó là chuyện phát sinh hôm nay.

Chắc đời trước Tiêu Chỉ Qua cũng giống hôm nay, dọa nông phu chạy, để lại nước cùng thuốc trị thương cho gã. Chẳng qua một đời này nhiều biến số, ngoài ý muốn cứu người về.

Ánh mắt An Trường Khanh tỏa sáng nhìn gã, nghĩ thầm có lẽ đây là cơ hội thay đổi hết thảy.

Đời trước nói rõ Chu Hạc Lam là người biết ơn báo đáp, hơn nữa gã có tài kinh thiên vĩ địa, sau này Vũ Trạch có thể thâu tóm Đại Nghiệp, một nửa là Đại Nghiệp nội loạn, nửa còn lại, là vì Chu Hạc Lam.

Một người như vậy, quyết không thể để gã đến Vũ Trạch, thành địch nhân của Tiêu Chỉ Qua lần nữa.

An Trường Khanh tâm niệm tật chuyển, rất nhanh liền có chủ ý, y nâng người dậy hỏi: "Ngươi không phải nhân sĩ Nghiệp Kinh đúng không? Lúc đó trên đường đã xảy ra chuyện gì?"

Chu Hạc Lam nghe y chọc đến thân phận của mình, sắc mặt trắng bệch, nhấp môi nói: "Ta...... Ta cùng mẫu thân tới Nghiệp Kinh tìm phụ thân, nhưng trên đường mẫu thân bị bệnh, ta không có bạc mua thuốc, mới đi trộm, trộm lương thực của người ta......"

Tựa hồ là xấu hổ, lúc nói đến trộm đồ mặt Chu Hạc Lam đã đỏ lên, tựa hồ sợ An Trường Khanh hiểu lầm, lại vội vàng giải thích: "Nhưng nhất định ta sẽ trả lại, chờ mẫu thân hết bệnh rồi, ta sẽ đến tửu lầu làm việc, ta sẽ còn......"

Gã nói vế sau thanh âm càng ngày càng nhỏ, rũ mặt xuống như cây héo. Nếu không phải ngũ quan của hắn quá tươi sáng, tên cũng đúng, có lẽ An Trường Khanh không thể tin được, đứa bé nhỏ hơn mình trước mặt này ngày sau sẽ là quốc sư Vũ Trạch sát phạt quyết đoán.

Tâm tư lôi kéo phai nhạt một ít, trái lại sinh ra vài phần thật lòng thương tiếc.

An Trường Khanh nói: "Ngươi như vậy...... Sợ là không dễ tìm được việc làm?"

Chu Hạc Lam ngẩng đầu liếc y một cái, ngữ khí kiên định nói: "Ta sẽ tiếp tục tìm, cái gì ta cũng có thể làm, cũng có thể chịu khổ......"

An Trường Khanh thở dài, cười nói: "Không bằng ngươi đi theo ta?"

"Ta có mở mấy cửa hàng, vừa lúc thiếu người làm. Tiền công như những người khác, ăn ở trong phủ, thế nào?"

Chu Hạc Lam đột nhiên ngẩng đầu nhìn y, trầm mặc thật lâu, mới cắn răng nói: "Công tử nguyện ý thu nhận ta, ta vô cùng cảm kích. Nhưng...... nhưng ta, kỳ thật ta là người Tây Khương."

Người Tây Khương đại biểu cho cái gì, không chỉ là Tây Khương, ngay cả người Đại Nghiệp giáp Tây Khương cũng đều biết.

Cho nên gã một đường cùng mẫu thân tìm đến Nghiệp Kinh, nhận hết xem thường không nói, ngay cả mẫu thân bệnh nặng, gã muốn tìm việc kiếm tiền thuốc, cũng không ai chịu nhận gã. Tựa như tiếp xúc nhiều với người Tây Khương, sẽ dính hơi thở đê tiện.

Nhưng mà An Trường Khanh lại không lộ ra biểu tình chán ghét như gã tưởng, y nói: "Tây Khương là Tây Khương, nơi này là Đại Nghiệp, không giống Tây Khương."

Chu Hạc Lam mở to hai mắt nhìn y, môi mấp máy vài cái, bỗng nhiên quỳ xuống hướng y dập đầu một cái: "Ta nguyện đi theo công tử, sau này mặc cho công tử sai phái."

An Trường Khanh bị gã dọa sợ, vội vàng nâng người dậy, nói: "Ngươi dưỡng bệnh trước đi, chờ khỏe lên dốc sức cho ta cũng không muộn."

Nói xong lại nhớ tới gã nói mẫu thân bị bệnh, quan tâm nói: "Mẫu thân ngươi ở đâu? Đã khám đại phu chưa?"

Thần sắc Chu Hạc Lam vốn hưng phấn liền đê mê: "Đã khám đại phu, nhưng đại phu nói trị không được, chỉ có thể dựa vào thuốc treo mệnh."

Khó trách...... Đời trước An Trường Khanh chỉ nghe nói gã xuất thân bất kham, lại rất ít nghe người ta nói mẫu thân gã như thế nào, lúc ấy, hẳn là mẫu thân gã đã không còn ở nhân thế?

"Vương phủ có vị Hồ đại phu y thuật cao siêu, nếu ngươi nguyện ý, cũng đưa mẹ ngươi đến đi, để Hồ đại phu khám xem."

Ánh mắt Chu Hạc Lam sáng lên, lập tức nói: "Nguyện ý!"

An Trường Khanh vỗ vỗ vai của gã: "Có thể đi không? Nếu có thể, thì theo ta về vương phủ trước đi."

Chu Hạc Lam liên tục gật đầu, gã lo lắng bệnh của mẫu thân, sợ An Trường Khanh không cho gã đi, vội vàng đứng lên đi hai bước chứng minh: "Chút thương nhỏ này không thành vấn đề."

An Trường Khanh cười rộ lên, mang theo người rời khỏi nhà đại phu.

Sau khi trở về thôn trang trên, An Trường Khanh tìm trang đầu tới, bảo ông chọn mấy cô bé lanh lợi vừa đủ tuổi trong nông hộ gần đây dạy dỗ trước. Chờ ngày sau mẫu thân và muội muội tới thôn trang, cũng có người dùng.

Giao phó xong mấy chuyện linh tinh, vừa lúc Tiêu Chỉ Qua cũng quay lại. An Trường Khanh cười cười với hắn, chỉ vào Chu Hạc Lam nói: "Đây là Chu Hạc Lam, về sau sẽ đi theo ta."

Tiêu Chỉ Qua cau mày, quét Chu Hạc Lam một cái, nhưng không nói gì, chỉ gật gật đầu, nói: "Về nhà."

Bởi vì Chu Hạc Lam bị thương, An Trường Khanh vẫn cho gã ngồi xe ngựa cùng mình. Khi đi về đi qua một mảnh thôn trang, Chu Hạc Lam nói mẹ gã ở trong thôn. An Trường Khanh đi quanh thôn một vòng, được Chu Hạc Lam đưa đến một ngôi miếu hoang phế.

Miếu kia đã sụp nửa bên, nửa còn sót lại cũng lung lay sắp đổ. Bên trong dùng chút cỏ tranh cùng nhánh cây ngăn trở, tốt xấu che ra một chỗ nhỏ có thể chứa người. Mẫu thân Chu Hạc Lam ngủ ở đó, mặt hướng vào trong, không thấy rõ bộ dáng.

Chu Hạc Lam dùng tiếng Tây Khương gọi một tiếng, nữ nhân kia liền chậm rãi xoay người, vui mừng đáp lại một tiếng.

An Trường Khanh ở sau nhìn, phát hiện ngũ quan của mẫu thân Chu Hạc Lam sâu sắc hơn gã nhiều, hốc mắt rất sâu, mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt rõ ràng. Màu da tái nhợt, là bộ dáng điển hình của người Tây Khương.

Chu Hạc Lam cẩn thận gỡ cỏ tranh cùng nhánh cây ra, ôn tồn nói vài câu với nữ nhân. Sau đó liền thấy nữ nhân giãy giụa bò dậy, hành đại lễ với An Trường Khanh, không tự nhiên mà dùng tiếng Đại Nghiệp nói cảm ơn.

An Trường Khanh thấy bà rất suy yếu, vội vàng bảo Chu Hạc Lam đỡ bà lên xe ngựa.

Chu Hạc Lam cảm kích mà cười cười, lại muốn nói cảm ơn, nhưng bị An Trường Khanh cản lại, bất đắc dĩ nói: "Đủ rồi, không cần câu nệ những lễ xã giao này."

Chu Hạc Lam dừng lại, đỡ mẫu thân lên xe ngựa. Ngôi miếu đơn sơ, hai mẹ con cũng không có hành lý để thu dọn gì, Chu Hạc Lam cầm lấy một tay nải cũ nát còn tính sạch sẽ bên chân đeo lên lưng, lại xin An Trường Khanh trả trước tiền công, vào trong thôn trả hết tiền bạc cho những người bị gã trộm lương thực, sau đó đoàn người mới lên đường lần nữa.

Bởi vì nhường xe ngựa cho mẹ con Chu Hạc Lam, An Trường Khanh không thể không cưỡi chung ngựa với Tiêu Chỉ Qua.

Ngựa lớn đỏ thẫm vui sướng vẫy đuôi, dạo tới dạo lui đạp vó ngựa. An Trường Khanh nghĩ sau khi vào thành lại có vô số ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm y, bất ngờ nói: "Hôm khác Vương gia dạy ta cưỡi ngựa được không?"

Tiêu Chỉ Qua nghe vậy rũ mắt, An Trường Khanh đưa lưng về phía hắn cúi đầu, vừa lúc lộ ra một phần cổ trắng bóc, vài sợi tóc đen nghịch ngợm rơi xuống, rất đáng yêu. Nếu học cưỡi ngựa...... Về sau sẽ không nhìn thấy.

Tiêu Chỉ Qua nói: "Ngày gần đây không rảnh."

An Trường Khanh cũng không quá để ý, thuận miệng nói: "Ta bảo Thiết Hổ hoặc Triệu Thạch dạy ta."

Triệu Thạch đi phía sau giật mình một cái, sợ tới mức dựng đứng lông tơ.

Ngay sau đó liền nghe Vương gia của bọn hắn mặt vô biểu tình nói: "Ta dạy cho ngươi."

An Trường Khanh mờ mịt: "Không phải Vương gia nói không có thời gian sao?"

Tiêu Chỉ Qua trầm mặc một lát: "Có thời gian."

"......" An Trường Khanh quay đầu hồ nghi mà nhìn hắn.

Tiêu Chỉ Qua nhìn thẳng y một cái, không dấu vết dời tầm mắt.

Vì sao muốn học cưỡi ngựa, cưỡi với ta không tốt sao?

***

Trở về vương phủ, An Trường Khanh gọi Vương Phú Quý dàn xếp mẹ con Chu Hạc Lam ở khách viện, lại mời Hồ Thị Phi đến giúp chẩn trị, sau đó kêu người môi giới tới, ký khế thư mua bán thôn trang.

Đến bước này, thôn trang ở núi Thanh Vân kia thuộc dưới danh nghĩa của y.

Khi đưa bạc An Trường Khanh có chút ngượng ngùng, rốt cuộc tiền này lấy từ vương phủ. Mặc dù Tiêu Chỉ Qua nói tùy tiện dùng, nhưng dù sao cũng là đặt mua tài sản riêng, y vẫn cảm thấy mình đang chiếm tiện nghi.

Bởi vậy chờ người môi giới đi rồi, y lằng nhằng ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chỉ Qua, nhỏ giọng nói: "Số bạc đó xem như ta mượn, chờ ta kiếm bạc sẽ trả lại."

"...... Không cần trả." Ánh mắt Tiêu Chỉ Qua tối đi.

An Trường Khanh không chú ý tới, cười tủm tỉm nói: "Vương gia cứ tùy ta như vậy, ta sẽ xa hoa dâm dật, tùy ý phung phí."

"Ừ." Tiêu Chỉ Qua liếc y một cái: "Bạc trong phủ, đủ phung phí."

An Trường Khanh lăng lăng, qua một lúc lại cười rộ lên, trong mắt lóe ánh sáng: "Nhưng ta không muốn lại bị người ta đặt điều nói xa hoa dâm dật chỉ biết hưởng lạc......"

"Bọn họ không dám." Tiêu Chỉ Qua bị y cảm nhiễm hơi cong khóe miệng: "Không ai dám đặt điều Bắc Chiến Vương phi."

Tác giả có lời muốn nói:

Chỉ Qua: Có phải Nhạ Nhạ không thích ta? Vì sao không chịu cưỡi ngựa với ta?

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136: Ngoại truyện 1
137 Chương 137: Ngoại truyện 2
138 Chương 138: Ngoại truyện 3
139 Chương 139: Ngoại truyện thương tiết cp (1)
140 Chương 140: Ngoại truyện Thương Tiết CP (2)
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136: Ngoại truyện 1
137
Chương 137: Ngoại truyện 2
138
Chương 138: Ngoại truyện 3
139
Chương 139: Ngoại truyện thương tiết cp (1)
140
Chương 140: Ngoại truyện Thương Tiết CP (2)