Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi

“Hổ quân của tiên hoàng đang nằm trong tay Thất ca, diệt trừ Sở Hạo, đuổi quân Hung Nô ra khỏi biên cảnh Đại Hàn, chúng ta nên có bảy phần nắm chắc.” Sở Dục mở miệng, mày kiếm cau chặt. Hiện giờ, đây là thời khắc sống còn.

Ánh mắt Sở Diễm sâu rộng, “Không, trẫm muốn đệ dẫn dắt Hổ quân đối kháng với Hung Nô. Người Hung Nô trời sinh tính tàn nhẫn, mỗi khi đánh hạ một thành, nhất định sẽ tàn sát hàng loạt con dân trong thành ba ngày, đốt lửa giết người cướp của, việc không ác không làm. Dân chúng nơi biên cảnh đều là con dân của trẫm, trẫm không thể bỏ mặc sinh tử của bọn họ không lo.”

“Nhưng mà, không có Hổ quân, Thất ca lấy gì đối kháng với binh mã Tư Đồ gia?” Sở Dục lo âu nói. Hắn thừa nhận Sở Diễm nói có đạo lý, nhưng mà, điều Hổ quân đi, nếu đế đô bị Sở Hạo công hãm, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. “Nếu như tiên hoàng trên trời, người nhất định không đồng ý Thất ca làm như vậy.”

Dù sao, bảo trụ đế đô, mới là trận chiến cần phải nắm chắc.

Sở Diễm cười, trong veo mà lạnh lùng cao ngạo, “Nước mất sơn hà còn!” Không có quốc sao có gia, làm sao nói đến hoàng quyền.

Không thể nghi ngờ, nếu như phụ hoàng còn tại thế, nhất định sẽ bảo hộ hoàng thành, để cho ngôi vị hoàng đế không thể bị dao động, đây cũng là cách làm lý trí nhất. Nhưng hắn không phải Văn đế, vị trí cao cao tại thượng kia đã chồng chất xương trắng như tuyết, hắn không muốn tiếp tục để nó nhiễm huyết tinh. Đây là khảo nghiệm sau cùng, hắn muốn chứng minh, hắn có thể làm tốt hơn so với phụ hoàng.

Hắn rút ra một túi gấm trong ống tay áo, trong túi là biên cảnh bố phòng đồ của Hung Nô, cùng với đối sách nghênh chiến. Sở Diễm tinh thông binh pháp mưu lược, 15 tuổi bắt đầu ra trận giết địch, cũng chưa từng biết mùi vị thất bại.

‘Ngày mai đệ thống lĩnh đại quân đi đến biên cảnh, sau khi rời hoàng thành, mở túi gấm ra, phải làm như thế nào, bên trên đã viết rất rõ ràng.” Sở Diễm duỗi cánh tay đặt lên đầu vai Sở Dục, nghiêm trang hiếm thấy. “Sở Dục, trẫm chỉ tin tưởng đệ.”

Sắc mặt Sở Dục nặng nề, thâm sâu gật đầu. Một câu tín nhiệm đủ để hắn xông pha khói lửa.

“Nhớ kỹ, tốc chiến tốc thắng, trong vòng mười ngày, nhất định phải chạy về đế đô.” Mặc dù Sở Diễm dùng binh như thần, nhưng đó cũng là thời gian tối đa mà hai vạn Ngự Lâm quân trong đế đô có thể cầm cự.

“Vâng.” Sở Dục quỳ một gối, khom người cúi đầu.

Sở Diễm duỗi cánh tay nâng hắn lên, lại nói. “Sớm trở về đi, ngày mai phải theo đại quân xuất chinh rồi.”

Sau khi Sở Dục rời khỏi, Sở Diễm vẫn một người đứng sừng sững tại chỗ, gió đêm làm tóc rơi tán loạn trên trán, con ngươi đen nhánh càng thêm thâm thuý. Hơn tháng nay, cả ngày đều phải vắt óc nghĩ cách ứng phó với mỹ nhân Hung Nô kia, nữ nhân kia không phải dạng tốt mã dẻ cùi, cực kỳ thông minh lanh lợi, cũng khó đối phó. Sở Diễm cùng nàng ta quần nhau cũng hao hết sức lực.

Chỉ có, lúc bóng đêm thâm trầm, an tĩnh, tưởng niệm về Thiên Dao sẽ điên cuồng xuất hiện, nhưng không thể không mạnh mẽ ép chính mình nhịn xuống. Thấy, chỉ sợ liền không nỡ rời đi. Mỗi ngày đều có cung nhân báo lại sinh hoạt thường ngày của nàng, chi tiết rõ ràng, thưởng thức trà chơi cờ, an tĩnh sống qua ngày, trái lại giống tính tình của nàng. Chỉ là, không biết vì sao, trong lòng luôn bất an khó hiểu.

Sở Diễm lắc đầu bật cười, có lẽ, hắn nghĩ nhiều rồi, quan tâm sẽ bị loạn.

Hôm sau, đại quân Sở Dục xuất chinh. Sở Diễm sai người đem mỹ nhân Hung Nô ra chém trước mặt đại quân. Trong khoảng thời gian ngắn, sĩ khí của các tướng sĩ dâng cao, tiếng hò hét rung động trời đất. Sở Diễm là đế vương xuất sắc nhất, nhưng cũng là nam nhân vô tình nhất. Đêm qua vẫn còn hoan sủng triền miên, hôm nay lại đẩy ngã dưới đao. Trước khi chết, trong mắt mỹ nhân Hung Nô đều là không thể tin được.

Ngày thứ ba sau khi đại quân xuất chinh, Sở Hạo liền dẫn 20 vạn binh mã Tư Đồ gia vây khốn hoàng thành. Sở Diễm khéo léo vận dụng hoả công, xa chiến, trận pháp để ngăn cản từng đợt công thành, mà trong nháy mắt, đã gần 10 ngày, đại quân Sở Dục vẫn chưa trở về đế đô.

Dùng bồ câu đưa tin, binh mã Sở Dục ở sườn núi cách kinh thành khoảng mười dặm thì bất ngờ bị lũ chặn đường. Sở Diễm cười khổ, đem bức thư đốt trên ngọn lửa cháy, chung quy, người tính không bằng trời tính.

Lúc này, Vị Ương cung, trong viện giống như chết lặng, giống như nơi này đã sớm ngăn cách với thế giới. Trong phòng truyền ra tiếng ho khan đặc biệt rõ ràng chói tai.

Thiên Dao suy yếu nửa dựa vào thành giường, khăn lụa màu trắng đặt trên khoé môi, ho khan, một tiếng so với một tiếng lại không chút sức lực, giống như bất kỳ lúc nào đều có thể ngừng thở. Không dễ dàng gì mới ngừng ho khan, khăn lụa tuyết trắng đã nhiễm một màu đỏ tươi chói mắt.

“Nương nương, người lại ho ra máu.” Liên Tinh ngồi chồm hổm bên người nàng, tay tiếp nhận khăn lụa đang run lên.

Thiên Dao cười, sinh tử bệnh tật nàng sớm xem nhẹ. “Đem khăn lụa chôn đi.” Nàng nhẹ giọng phân phó, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt như trước.

Khoé mắt Liên Tinh đã ướt át, đôi môi run rẩy, chung quy không có phát ra âm thanh, đem khăn lụa giấu trong ống tay áo, xoay người đi ra ngoài.

Thiên Dao vô lực khép mắt, sắc mặt dù trắng xanh như tuyết, lại không thể che hết dung mạo khuynh thành. Trái lại đúng như câu nói kia. ‘Má hồng chưa nhạt ân tình đã dứt, vô tình nhất là nhà đế vương.’

Không biết qua bao lâu, Liên Tinh lại quay lại, trong tay có thêm một chén thuốc đen kịt. Nàng nửa quỳ trước người Thiên Dao, cầm chén thuốc đặt trước mặt Thiên Dao, thuốc ấm nóng tản ra mùi khiến người buồn nôn.

“Uhm.” Thiên Dao nhàn nhạt đáp lại, bưng lấy chén thuốc chầm chậm mở mắt ra.

“Nương nương….” Liên Tinh lên tiếng nhắc nhở, mang theo ý tứ thúc giục.

“Được rồi, ngươi đi xuống trước đi, ta muốn một người yên lặng một chút.” Môi nàng bất giác mỉm cười, giọng nói phát ra còn mềm yếu gấp ba lần so với người.

Liên Tinh khẽ khom người, cung kính lui xuống.

Trong phòng lại khôi phục sự yên lặng như chết, Thiên Dao im lặng bưng chén thuốc trong tay lên, đứng dậy đi tới phía trước cửa sổ, giống như những lần trước, đem thuốc đổ vào trong chậu hoa, không sót một giọt. Tuyết Châu lan sớm héo rũ, chỉ còn cành khô trơ trọi. Môi nàng nở nụ cười lúm đồng tiền mang theo vài phần trào phúng. Hoa nở hoa tàn, ngắn ngủi biết bao. Thật giống như tình yêu của nàng, lướt qua trong giây lát, thậm chí không kịp bắt lấy.

Bên cạnh, chẳng biết lúc nào có thêm một bóng dáng long bào, cẩm giày màu đen thêu ngũ kim long lượn vòng. Ánh sáng yếu ớt tạo nên một bóng mờ sau lưng hắn.

Hơn tháng này, đây là lần đầu tiên Sở Diễm bước vào Vị Ương cung, lại lựa chọn vào thời khắc này, đại quân vây khốn hoàng thành, mọi người trong cung vẫn luôn thấp thỏm lo âu.

“Ngươi đã đến rồi.” Ngữ điệu mềm mại mát rượi, đạm mạc như nước, mà lại không chút gợn sóng.

“Ừ.” Mắt phượng khẽ tối, Sở Diễm tuỳ ý đáp lại. Vẻ mặt lạnh nhạt lại mang theo khí tràng không giận mà uy. Ánh mắt sắc bén rơi trên chậu tuyết lan khô héo trước cửa sổ, trong mắt nổi lên vài tia gợn sóng. “Cây Châu Tuyết lan này, đáng tiếc thật.”

Nàng nhẹ cười, ánh mắt tản mác từ từ ngưng tụ lại, hiếm khi lại rơi vào trên người hắn. “Hoa nở ắt có lúc tàn, chẳng qua là số mệnh mà thôi.”

Sở Diễm không kiềm được cười, coi như nghe thấy truyện buồn cười nhất trên đời. Mà ý cười lại không đạt tới đáy mắt, con ngươi đen như mực lạnh lẽo như hàn đàm.

“Hoàng, hoàng thượng!”

“Ngô Hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Hai cung nữ Yêu Nguyệt Liên Tinh nghiêng ngả lảo đảo từ cửa điện đi tới, lảo đảo quỳ rạp xuống đất. Sau lưng đều đã đổ mồ hôi lạnh, người nào lại nghĩ tới nửa đêm khuya khoắt, hoàng thượng lại đột nhiên quá bộ đến Vị Ương cung.

Mắt phượng nheo lại, hắn từ trên cao nhìn xuống cung nữ quỳ dưới chân, đạm mạc hỏi một câu, “Là người nào phụ trách đưa thuốc cho nương nương?”

“Hồi hoàng thượng, là nô tỳ.” Liên Tinh run rẩy nói, một khuôn mặt nhỏ nhắn sớm sợ tới mức trắng bệch. Trong cung không ai không biết, tâm tư hoàng đế là khó dò nhất.

“Ừ.” Hắn nhàn nhạt đáp lại, chỉ vài ba câu đã quyết định sinh tử của một người, “Lưu Trung, sai người kéo nàng ra ngoài, đánh chết.”

Liên Tinh sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, bò đi tới dưới chân hắn. “Nô tỳ đáng chết, hoàng thượng tha mạng, hoàng thượng tha mạng….” Vừa dứt lời, đã bị hắn một cước đá ra ngoài, ngã vào một bên chân bàn, kêu đau một tiếng, suýt nữa không thở nổi. Máu tươi theo khoé miệng trào ra.

“Nương nương, nương nương người cứu, cứu nô tỳ.” Đế vương vô tình, nàng ngược lại quỳ bên người Thiên Dao, khóc lóc cầu xin.

“Hoàng thượng muốn đánh chết tỳ nữ của Thiên Dao, cũng nên có lý do mới phải.” Mi tâm nàng nhíu lại, ngửa đầu đón nhận ánh mắt lạnh lùng của hắn.

Mắt phượng Sở Diễm khẽ nhíu lại, “Quân muốn thần tử, thần không thể không tử, huống chi chỉ là một nô tỳ.”

Nàng nhẹ cười, “Hoàng thượng nói dường như vô cùng có đạo lý, lại không phải việc mà minh quân nên làm.”

“Trẫm chưa bao giờ tự xưng mình là minh quân.” Ngắn gọn một câu nhưng lại là lời nói có khí phách. Ánh mắt hắn lạnh vài phần, đi hai ba bước tới trước người nàng, dùng ống tay áo phất qua chậu cây trước cửa sổ. Chậu sứ thanh hoa rơi vỡ đầy đất, bùn đất rơi ra mang theo nồng đậm mùi thuốc Đông y. “Lý do? Nàng còn dám cùng trẫm nói lý do!” Hắn nhìn nàng, quanh thân tản ra lửa giận băng lãnh.

Đem thuốc tưới hoa lan, kết cục chỉ có một — hoa người đều chết.

Liên Tinh run rẩy quỳ trên đất, nhìn mảnh sứ vỡ vụn đầy đất trợn mắt há hốc mồm, nàng cuối cùng chết cũng nhắm mắt rồi.

Thiên Dao khẽ ho vài tiếng, vẻ mặt vẫn bình thản như cũ, giọng nói êm ái. “Việc này không quan hệ gì tới nàng.”

“Nàng là thị nữ chăm lo thuốc thang cho nàng, chủ tử không uống thuốc, là tội của nàng ta. Tỳ nữ này chết không đáng tiếc.” Ánh mắt Sở Diễm thâm trầm băng lãnh, lời nói ra lại càng không có nhiệt độ. “Thất thần làm gì, vẫn còn không kéo ra ngoài, chẳng lẽ muốn trẫm động thủ.”

Chapter
1 Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2 Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3 Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4 Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5 Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6 Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7 Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8 Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9 Chương 9: Thâm tình không thọ
10 Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11 Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12 Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13 Chương 13: Hồng nhan thán
14 Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15 Chương 15: Âm tình bất định
16 Chương 16: U minh chưởng
17 Chương 33: Mục tiêu công kích
18 Chương 34: Ảo ảnh
19 Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20 Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21 Chương 37: Không hiểu phong tình
22 Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23 Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24 Chương 40: Chờ một người
25 Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26 Chương 42: Ham muốn
27 Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28 Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29 Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30 Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31 Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32 Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33 Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34 Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35 Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36 Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37 Chương 69: Thiếu
38 Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39 Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40 Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41 Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42 Chương 74: Nhìn lén
43 Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44 Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45 Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46 Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47 Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48 Chương 80: Bá đạo
49 Chương 97: Công chúa tháp na
50 Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51 Chương 99: Duyên tần tấn*
52 Chương 100: Chịu tội thay
53 Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54 Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55 Chương 103: Không thể chết sớm
56 Chương 104: Lựa chọn (1)
57 Chương 105: Lựa chọn (2)
58 Chương 106: Tuyệt cảnh
59 Chương 107: Người thương nhất
60 Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61 Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62 Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63 Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64 Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65 Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66 Chương 130: Cảnh khang đế
67 Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68 Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69 Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70 Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71 Chương 135: Huỷ Diệt
72 Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73 Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74 Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75 Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76 Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77 Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78 Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79 Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80 Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81 Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82 Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83 Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84 Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85 Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86 Chương 166: Do dự (1)
87 Chương 167: Do dự (2)
88 Chương 168: Do dự (3)
89 Chương 169: Do dự (4)
90 Chương 170: Do dự (5)
91 Chương 171: Do dự (6)
92 Chương 172: Do dự (7)
93 Chương 173: Canh gác (1)
94 Chương 174: Canh gác (2)
95 Chương 175: Canh gác (3)
96 Chương 176: Canh Gác (4)
97 Chương 193: Ly Thương (12)
98 Chương 194: Ly Thương (13)
99 Chương 195: Ly Thương (14)
100 Chương 196: Ly Thương (15)
101 Chương 197: Năm Năm (1)
102 Chương 198: Năm Năm (2)
103 Chương 199: Năm Năm (3)
104 Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105 Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106 Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107 Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108 Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109 Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110 Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111 Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112 Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113 Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114 Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115 Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116 Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117 Chương 229: Nàng hiểu được
118 Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119 Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120 Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121 Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122 Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123 Chương 235: Cỏ vong tình
124 Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125 Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126 Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127 Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128 Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129 Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130 Chương 258: Nghịch chuyển
131 Chương 259: Bạc tình
132 Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133 Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134 Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135 Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136 Chương 264: Chinh phục (1)
137 Chương 265: Chinh phục (2)
138 Chương 266: Chinh phục (3)
139 Chương 267: Chinh phục (4)
140 Chương 268: Yêu và có được (1)
141 Chương 269: Yêu và có được (2)
142 Chương 270: Kiệt tác
143 Chương 271: Trả lại
144 Chương 272: Tính kế (1)
145 Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2
Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3
Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4
Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5
Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6
Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7
Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8
Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9
Chương 9: Thâm tình không thọ
10
Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11
Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12
Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13
Chương 13: Hồng nhan thán
14
Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15
Chương 15: Âm tình bất định
16
Chương 16: U minh chưởng
17
Chương 33: Mục tiêu công kích
18
Chương 34: Ảo ảnh
19
Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20
Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21
Chương 37: Không hiểu phong tình
22
Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23
Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24
Chương 40: Chờ một người
25
Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26
Chương 42: Ham muốn
27
Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28
Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29
Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30
Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31
Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32
Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33
Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34
Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35
Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36
Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37
Chương 69: Thiếu
38
Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39
Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40
Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41
Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42
Chương 74: Nhìn lén
43
Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44
Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45
Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46
Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47
Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48
Chương 80: Bá đạo
49
Chương 97: Công chúa tháp na
50
Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51
Chương 99: Duyên tần tấn*
52
Chương 100: Chịu tội thay
53
Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54
Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55
Chương 103: Không thể chết sớm
56
Chương 104: Lựa chọn (1)
57
Chương 105: Lựa chọn (2)
58
Chương 106: Tuyệt cảnh
59
Chương 107: Người thương nhất
60
Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61
Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62
Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63
Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64
Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65
Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66
Chương 130: Cảnh khang đế
67
Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68
Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69
Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70
Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71
Chương 135: Huỷ Diệt
72
Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73
Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74
Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75
Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76
Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77
Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78
Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79
Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80
Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81
Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82
Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83
Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84
Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85
Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86
Chương 166: Do dự (1)
87
Chương 167: Do dự (2)
88
Chương 168: Do dự (3)
89
Chương 169: Do dự (4)
90
Chương 170: Do dự (5)
91
Chương 171: Do dự (6)
92
Chương 172: Do dự (7)
93
Chương 173: Canh gác (1)
94
Chương 174: Canh gác (2)
95
Chương 175: Canh gác (3)
96
Chương 176: Canh Gác (4)
97
Chương 193: Ly Thương (12)
98
Chương 194: Ly Thương (13)
99
Chương 195: Ly Thương (14)
100
Chương 196: Ly Thương (15)
101
Chương 197: Năm Năm (1)
102
Chương 198: Năm Năm (2)
103
Chương 199: Năm Năm (3)
104
Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105
Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106
Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107
Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108
Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109
Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110
Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111
Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112
Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113
Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114
Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115
Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116
Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117
Chương 229: Nàng hiểu được
118
Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119
Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120
Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121
Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122
Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123
Chương 235: Cỏ vong tình
124
Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125
Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126
Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127
Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128
Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129
Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130
Chương 258: Nghịch chuyển
131
Chương 259: Bạc tình
132
Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133
Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134
Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135
Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136
Chương 264: Chinh phục (1)
137
Chương 265: Chinh phục (2)
138
Chương 266: Chinh phục (3)
139
Chương 267: Chinh phục (4)
140
Chương 268: Yêu và có được (1)
141
Chương 269: Yêu và có được (2)
142
Chương 270: Kiệt tác
143
Chương 271: Trả lại
144
Chương 272: Tính kế (1)
145
Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)