Chương 99: Duyên tần tấn*

“Được.” A Lang chắp tay cúi đầu.

Sở Diễm cùng Thiên Dao rời đi, Sở Dục cười hì hì kéo bả vai A Lang, hắn không hề biết tiếng Mông Cổ, may mà A Lang nói tiếng Trung Nguyên lưu loát, “Thất ca ta hiện tại là thê tử quản chặt, đừng để ý đến huynh ấy, chúng ta đi uống rượu.”

Vẻ mặt A Lang mờ mịt, thê tử quản chặt, bốn chữ kia thực khiến cho hắn không hiểu. Có điều Sở Diễm bảo hộ thê tử, hắn nhìn ra được, “A Lang đã chuẩn bị rượu tốt thượng đẳng, hôm nay nhất định sẽ cùng Vương gia không say không về.”

—————

Ngày kế, đại quân Sở Diễm tiến vào địa giới Mông Cổ, người Mông Cổ nhiệt tình hiếu khách vừa múa vừa hát nghênh đón. Thiên Dao đi theo phía sau đám người Sở Diễm, Sở Dục, Mông Cổ Vương cùng Vương tử A Lang, nghênh đón đại quân. Mà khiến cho nàng kinh ngạc, người cầm đầu là Vân Kiếm.

“Vân Kiếm tham kiến Thái tử điện hạ, gặp qua Mông Cổ Vương.” Vân Kiếm chắp tay thi lễ.

Mông Cổ Vương cười, “Vân đại nhân không cần đa lễ, đại nhân đường xa mà đến, là vinh hạnh của Mông Cổ ta.”

“Mông Cổ Vương khách khí.” Vân Kiếm lễ phép đáp lời.

“Biểu ca vất vả rồi.” Sở Diễm nhẹ cười mở miệng.

Vân Kiếm lại cúi đầu, nói. “May mắn không nhục sứ mệnh, chỉ là…” Hắn dừng nói, giọng nói có chút do dự, sau đó, chỉ thấy phía sau hắn một người vóc dáng nhỏ xinh đi tới, toàn thân ăn mặc như thị vệ, bộ dáng lại đặc biệt tuấn tú.

“Điện hạ!” Nàng khẽ cúi đầu, nũng nịu gọi một tiếng. Hoá ra là — Doãn Hàm Tuyết.

Ánh mắt Sở Diễm âm trầm, Sở Dục cùng Thiên Dao lại càng chấn kinh. Nàng vốn nên ở trong cung mới đúng, sao lại xuất hiện ở chỗ này?

“Ừm.” Sở Diễm lạnh nhạt đáp lời, mặt không đổi sắc, thậm chí lại không liếc nhìn nàng một cái. “Theo bổn vương đi tới lều lớn.” Hắn xoay người mà đi, Sở Dục, Vân Kiếm cùng Thiên Dao theo sát phía sau. Hàm Tuyết cúi đầu tới cực thấp, cũng theo sau mọi người đi vào.

Mông Cổ Vương cùng A Lang đều là người thức thời, thấy không khí không ổn, trong lòng biết là chuyện nhà của người Trung Nguyên, không dám đi theo.

Trong lều lớn, chỉ có mấy người Sở Diễm, Sở Dục, Vân Kiếm cùng Thiên Dao, Hàm Tuyết. Ám vệ đều đã âm thầm canh giữ ở ngoài lều.

Sở Diễm ngồi ở vị trí chủ vị, một chưởng đập trên bàn. Doãn Hàm Tuyết sợ không nhẹ, quỳ gối xuống đất, ánh mắt rưng rưng, một bộ dáng chỉnh tề đáng thương. Bởi vì đi đường dài, y phục vải thô trên người nhuộm đầy bụi, đích xác có vài phần chật vật. “Điện hạ, Hàm Tuyết biết sai rồi.”

“À…? Vậy nàng nói cho bổn vương nghe, sai ở đâu?” Sở Diễm cũng không giận, ngược lại tà mị nhếch môi.

Doãn Hàm Tuyết cắn chặt làn môi, nước mắt tức tốc chảy xuống, lại không nói một câu.

Sở Diễm trầm ổn ngồi tại chỗ, thảnh thơi bưng chén trà xanh ở một bên lên, uống một ngụm. Nàng không mở miệng, hắn cũng không mở miệng, tựa hồ liền tính toán dây dưa như vậy với nàng, so sánh định lực. Trong lều giống như chết lặng, đối với Doãn Hàm Tuyết mà nói không thể nghi ngờ gì tương đương lăng trì xử tử vậy.

Sau cùng, Sở Dục thật sự không đành lòng, mở miệng phá vỡ yên lặng, chắp tay hướng Sở Diễm nói. “Mong Thất ca khoan thứ, Doãn trắc phi tuy có sai, nguyên nhân cũng vì quá mức thương nhớ Thất ca, về tình có thể tha thứ. Thần đệ lập tức sai người hộ tống nàng về đế đô.” Cung phi một mình xuất cung, chính là tội lớn không thể tha, Hàm Tuyết liều chết, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn nàng oan uổng mất tính mạng.

Trên mặt Sở Diễm rốt cục có biến hoá, khoé môi lạnh lùng nhíu lại, mở miệng nói. “Lỗi duy nhất của nàng đó là quá mức tự cho là đúng.”

Người nàng ở đây thì có thể thế nào, nếu như trong lòng hắn không có nàng, liều chết đến đây thì có thể thay đổi được gì.

“Biểu ca, không có gì muốn giải thích với bổn vương sao?” Mày kiếm Sở Diễm nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người Vân Kiếm.

Vân Kiếm cúi người chắp tay, trầm giọng nói. “Điện hạ thứ tội, vi thần cũng là đến dưới chân núi Tang Điền mới phát giác ra nương nương trà trộn trong đại quân. Nơi đây cách kinh thành ngàn dặm xa xôi, vi thần không dám mạo muội quyết định đưa nương nương về, đành phải dẫn nàng tới, thỉnh điện hạ xử trí.”

Sở Diễm lạnh lùng cười. “Từ đế đô đến biên giới Mông Cổ, hành quân hơn một tháng, biểu ca cũng không từng phát hiện có nữ tử lẫn vào trong quân, nếu như nàng không phải là vương phi của bổn vương mà là gian tế thì sao? Hậu quả chỉ sợ không thể tưởng tượng nổi rồi.”

Thân thể Vân Kiếm chấn động, ngay sau đó quỳ một gối xuống đất. “Là vi thần nhất thời sơ sót, thỉnh điện hạ giáng tội.”

“Phạt bổng lộc ba năm coi như răn đe. Đứng lên đi…” Sở Diễm lạnh lùng phun ra một câu, hoàn toàn giải quyết việc công, không vì tình riêng mà khoan dung. Vân Kiếm đứng dậy, đứng sang bên cạnh, không dám tiếp tục nhiều lời. Mà Doãn Hàm Tuyết vẫn quỳ trên đất như cũ, chờ đợi nam nhân cao cao tại thượng kia phán quyết.

“Thất ca…” Sở Dục do dự mà kiên trì gọi.

Sở Diễm khẽ hừ một tiếng, hắn tự nhiên hiểu rõ Sở Dục muốn nói cái gì. “Đệ không cần nhiều lời, khoảng cách từ Mông Cổ tới đế đô ngàn dặm xa xôi, mạo muội đưa nàng trở về, nếu trên đường bị người nào đó cướp mất, lại còn tạo thêm thị phi. Đệ yên tâm, đầu óc Doãn trắc phi thật sự rất tốt, nàng tuỳ tiện cũng đuổi được đến đây, trong cung tự nhiên đã an bài hết sức cẩn thận rồi.”

Nghe được lời ấy, Doãn Hàm Tuyết hiểu rõ, hắn đã tính toán lưu nàng lại, trong lòng xem như thở dài nhẹ nhõm một hơi. “Không dám lừa gạt điện hạ, Hàm Tuyết mua chuộc ngự y, đối với bên ngoài tuyên bố thiếp bị nhiễm bệnh đậu mùa, sẽ lây bệnh. Hiện giờ hoàng thượng đã hạ chỉ phong toả Hạm Tâm các, người ngoài không thể nào đến gần nửa bước.”

Người ngoài không cần nhiều lời, thầm nghĩ Doãn trắc phi thật là có vài phần can đảm cùng mưu lược. Cũng là một nữ tử đáng cho người ta yêu thương.

“Nàng đi xuống đi, bổn vương sẽ sai người an bài một lều trại riêng cho nàng. Nhớ kỹ, trước khi hồi cung, thân phận của nàng là người hầu của Vân đại nhân.” Sở Diễm nhàn nhạt nói.

“Vâng, Hàm Tuyết hiểu.” Có lẽ do quỳ lâu quá, khi Hàm Tuyết đứng lên có chút khó khăn, lảo đảo vài cái mới đứng vững. Sở Diễm lạnh lùng ngồi tại chỗ, giống như người ngoài cuộc, không có nửa phần giúp đỡ, mà hắn bất động, những người khác lại càng không dám.

Doãn Hàm Tuyết đi rồi, Sở Diễm tiện tay lấy biên cảnh bố phòng đồ của Mông Cổ mở ra, cùng Sở Dục và Vân Kiếm thương thảo quân sự. Thiên Dao thấy thế, đứng dậy hơi cúi đầu với ba người, xoay người liền rời khỏi, chưa từng nghĩ tới lại bị Sở Diễm gọi về.

“Đi đâu?”

“Về lều.” Nàng đạm mạc trả lời.

Sở Diễm khẽ nhếch khoé môi, vươn tay về phía nàng. “Lại đây.”

Đơn giản hai chữ nhưng lại là giọng điệu mệnh lệnh, Thiên Dao trầm mặc trong chốc lát, nhưng vẫn nhận mệnh đi tới trước mặt hắn. “Điện hạ còn có gì phân phó?” Nàng vừa dứt lời, ngay sau đó liền bị Sở Diễm kéo vào trong lòng. Chóp mũi đụng vào bờ ngực rắn chắc của hắn, hơi đau. Thiên Dao tức giận, trợn to mắt trừng hắn.

Cánh tay Sở Diễm đặt trên eo nàng, để cho nàng ngồi trên chân mình, một cánh tay kia lại chỉ vào trong bố phòng đồ, sắc mặt thật sự nghiêm túc. Coi như trong lòng có thêm nữ nhân, đối với hắn cũng không có nửa phần ảnh hưởng. Mà hắn thản nhiên, sắc mặt ba người khác lại khác nhau.

Ở trước mặt người ngoài bị hắn ôm ở trong ngực, Thiên Dao vừa thẹn vừa cáu, nhưng không cách nào thoát được, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng. Sắc mặt Vân Kiếm có chút trắng, tròng mắt giống như rơi xuống bố phòng đồ vậy, không dám dò xét chỗ bên cạnh. Mà Sở Dục thỉnh thoảng ho nhẹ vài tiếng, đầu cúi tới cực thấp, thế cho nên người ngoài không thể nhìn thấy biểu tình trên mặt hắn.

Hành động lần này của Sở Diễm đích xác vờ vịt gạt người, tâm tư Vân Kiếm cùng Sở Dục, có lẽ giấu diếm được người khác nhưng không qua được mắt hắn. Hắn không làm khó dễ, nhưng không có nghĩa là hắn tuỳ ý bọn họ làm bậy.

“Bổn vương cùng A Lặc Xích Chân giao chiến vài lần, người này đích thực là dũng mãnh thiện chiến, nếu dùng sức mạnh, chỉ sợ thương vong không nhỏ.” Sở Diễm trầm ổn mở miệng.

“Vậy ý Thất ca như thế nào?”

Sở Diễm cười, đầu ngón tay tuỳ ý chỉ một ví trí trên bố phòng đồ. “Bổn vương muốn bắt ba ba trong rọ.”

Hai người Sở Dục Vân Kiếm vừa thấy chỗ hắn ngụ ý lại chính là đại doanh Mông Cổ. “Ý Thất ca là… Nếu A Lặc Xích Chân là người thông minh lanh lợi, muốn dẫn hắn sập bẫy chỉ sợ không dễ.”

“A Lặc Xích Chân này có tính đa nghi, muốn dẫn dụ hắn đích xác không dễ, xem ra bổn vương cùng A Lang phải diễn một vở Song Hoàng* rồi.” Sở Diễm lãnh mị mà cười, ánh mắt thâm sâu hiện lên hàn quang rét lạnh.

Hai người Sở Dục cùng Vân Kiếm đi rồi, Thiên Dao mới có thể tránh khỏi cái ôm của Sở Diễm. Nàng đứng ở bên cạnh hắn, trên người toả ra chút hàn khí. “Điện hạ trình diễn xong rồi sao? Bây giờ Thiên Dao có thể về lều nghỉ ngơi rồi chứ?” Vẻ mặt nàng vẫn lạnh nhạt như cũ, coi như vô luận hắn làm gì, lại không cách nào tác động đến cảm xúc của nàng.

Sở Diễm cười, tao nhã đứng dậy, đầu ngón tay ngả ngớn nâng cằm nàng lên. “Nếu như bổn vương nói chưa xong, thì sao?” Hắn dứt lời, thình lình cúi đầu bắt lấy cánh môi đỏ hồng của nàng, ngậm ở trong miệng, tuỳ ý hấp duẫn.

Thân thể Thiên Dao cứng ngắc, hai tròng mắt trừng lớn nhìn tuấn nhan gần trong gang tấc. Nàng vẫn chưa dự liệu tới hắn đột nhiên hôn nàng, phản ứng rõ ràng chậm nửa nhịp, chờ nàng phản ứng kịp khi đó Sở Diễm đã rời khỏi môi nàng. Cúi người vùi vào trong mái tóc nàng, làn môi hơi lạnh dán tại bên tai nàng, hơi thở ấm áp ái muội phun ra nuốt vào, “Chúng ta về lều tiếp tục được không?”

“Người, người đã nói không ép buộc ta.” Thiên Dao lảo đảo lui về phía sau hai bước, tay khẩn trương nắm chặt vạt áo trước cổ, sợ hắn lại lần nữa xâm phạm.

Chú thích

*Duyên Tần Tấn (Tần Tấn chi hảo) là một thành ngữ tiếng Hán, đọc là qín jìn zhī hǎo ý nghĩa là quan hệ thông gia hai nhà.

*Song Hoàng: hai bè (hát đôi, một người biểu diễn động tác, người kia ở bên trong sân khấu hát hoặc nói)

Chapter
1 Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2 Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3 Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4 Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5 Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6 Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7 Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8 Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9 Chương 9: Thâm tình không thọ
10 Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11 Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12 Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13 Chương 13: Hồng nhan thán
14 Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15 Chương 15: Âm tình bất định
16 Chương 16: U minh chưởng
17 Chương 33: Mục tiêu công kích
18 Chương 34: Ảo ảnh
19 Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20 Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21 Chương 37: Không hiểu phong tình
22 Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23 Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24 Chương 40: Chờ một người
25 Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26 Chương 42: Ham muốn
27 Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28 Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29 Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30 Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31 Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32 Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33 Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34 Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35 Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36 Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37 Chương 69: Thiếu
38 Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39 Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40 Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41 Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42 Chương 74: Nhìn lén
43 Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44 Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45 Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46 Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47 Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48 Chương 80: Bá đạo
49 Chương 97: Công chúa tháp na
50 Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51 Chương 99: Duyên tần tấn*
52 Chương 100: Chịu tội thay
53 Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54 Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55 Chương 103: Không thể chết sớm
56 Chương 104: Lựa chọn (1)
57 Chương 105: Lựa chọn (2)
58 Chương 106: Tuyệt cảnh
59 Chương 107: Người thương nhất
60 Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61 Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62 Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63 Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64 Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65 Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66 Chương 130: Cảnh khang đế
67 Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68 Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69 Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70 Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71 Chương 135: Huỷ Diệt
72 Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73 Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74 Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75 Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76 Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77 Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78 Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79 Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80 Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81 Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82 Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83 Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84 Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85 Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86 Chương 166: Do dự (1)
87 Chương 167: Do dự (2)
88 Chương 168: Do dự (3)
89 Chương 169: Do dự (4)
90 Chương 170: Do dự (5)
91 Chương 171: Do dự (6)
92 Chương 172: Do dự (7)
93 Chương 173: Canh gác (1)
94 Chương 174: Canh gác (2)
95 Chương 175: Canh gác (3)
96 Chương 176: Canh Gác (4)
97 Chương 193: Ly Thương (12)
98 Chương 194: Ly Thương (13)
99 Chương 195: Ly Thương (14)
100 Chương 196: Ly Thương (15)
101 Chương 197: Năm Năm (1)
102 Chương 198: Năm Năm (2)
103 Chương 199: Năm Năm (3)
104 Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105 Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106 Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107 Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108 Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109 Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110 Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111 Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112 Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113 Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114 Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115 Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116 Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117 Chương 229: Nàng hiểu được
118 Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119 Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120 Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121 Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122 Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123 Chương 235: Cỏ vong tình
124 Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125 Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126 Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127 Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128 Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129 Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130 Chương 258: Nghịch chuyển
131 Chương 259: Bạc tình
132 Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133 Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134 Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135 Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136 Chương 264: Chinh phục (1)
137 Chương 265: Chinh phục (2)
138 Chương 266: Chinh phục (3)
139 Chương 267: Chinh phục (4)
140 Chương 268: Yêu và có được (1)
141 Chương 269: Yêu và có được (2)
142 Chương 270: Kiệt tác
143 Chương 271: Trả lại
144 Chương 272: Tính kế (1)
145 Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Tử tù trong thiên lao (1)
2
Chương 2: Tử tù trong thiên lao (2)
3
Chương 3: Tử tù trong thiên lao (3)
4
Chương 4: Tử tù trong thiên lao (4)
5
Chương 5: Tử tù trong thiên lao (5)
6
Chương 6: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (1)
7
Chương 7: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (2)
8
Chương 8: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ (3)
9
Chương 9: Thâm tình không thọ
10
Chương 10: Thật sự không hối hận sao?
11
Chương 11: Hồng nhan bạc mệnh
12
Chương 12: Nhan sắc mất, tình cũng nhạt phai(1)
13
Chương 13: Hồng nhan thán
14
Chương 14: Thập toàn thập mỹ
15
Chương 15: Âm tình bất định
16
Chương 16: U minh chưởng
17
Chương 33: Mục tiêu công kích
18
Chương 34: Ảo ảnh
19
Chương 35: Thuỷ quân là ai?
20
Chương 36: Thiên thượng nhân gian
21
Chương 37: Không hiểu phong tình
22
Chương 38: Máu chảy thành sông (1)
23
Chương 39: Máu chảy thành sông (2)
24
Chương 40: Chờ một người
25
Chương 41: Chỉ có thể nói: Khuynh quốc khuynh thành
26
Chương 42: Ham muốn
27
Chương 43: Thay bọn họ tiếp tục sống
28
Chương 44: Giang sơn mỹ nhân
29
Chương 45: Lãnh cung vu hằng điện
30
Chương 46: Nhưng mà, ta muốn (1)
31
Chương 47: Nhưng mà, ta muốn (2)
32
Chương 48: Có thể không yêu ngươi nữa
33
Chương 65: Điểm yếu trí mạng (2)
34
Chương 66: Đánh cuộc sinh mạng
35
Chương 67: Tàn nhẫn yêu (1)
36
Chương 68: Tàn nhẫn yêu (2)
37
Chương 69: Thiếu
38
Chương 70: Tàn nhẫn yêu (4)
39
Chương 71: Nhớ kỹ, nàng là của ta (1)
40
Chương 72: Nhớ kỹ, nàng là của ta (2)
41
Chương 73: Mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
42
Chương 74: Nhìn lén
43
Chương 75: Bổn vương không cần nàng phối hợp (1)
44
Chương 76: Bổn vương không cần nàng phối hợp (2)
45
Chương 77: Chàng càng cần ngươi
46
Chương 78: Chàng hiểu được (1)
47
Chương 79: Chàng hiểu được (2)
48
Chương 80: Bá đạo
49
Chương 97: Công chúa tháp na
50
Chương 98: Hàm tuyết đã đến
51
Chương 99: Duyên tần tấn*
52
Chương 100: Chịu tội thay
53
Chương 101: Thân bất do kỷ (1)
54
Chương 102: Thân bất do kỷ (2)
55
Chương 103: Không thể chết sớm
56
Chương 104: Lựa chọn (1)
57
Chương 105: Lựa chọn (2)
58
Chương 106: Tuyệt cảnh
59
Chương 107: Người thương nhất
60
Chương 108: Cái gọi là chân tướng
61
Chương 109: Rõ ràng là vô lại (1)
62
Chương 110: Rõ ràng là vô lại (2)
63
Chương 111: Kim ốc tàng kiều
64
Chương 112: Vĩnh biệt người thương
65
Chương 129: Khiến cho nàng yêu một lần nữa
66
Chương 130: Cảnh khang đế
67
Chương 131: Trường Dạ Vị Ương*
68
Chương 132: Không thấy bẩn sao?
69
Chương 133: Lòng Người Khó Dò (1)
70
Chương 134: Lòng Người Khó Dò (2)
71
Chương 135: Huỷ Diệt
72
Chương 136: Đừng sợ, ta ở đây
73
Chương 137: Ngóng nhìn nhau (1)
74
Chương 138: Ngóng nhìn nhau (2)
75
Chương 139: Ngóng nhìn nhau (3)
76
Chương 140: Cảm giác yêu chính là đau (1)
77
Chương 141: Cảm giác yêu chính là đau (2)
78
Chương 142: Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi*
79
Chương 143: Người tính không bằng trời tính
80
Chương 144: Tháng Sáu Tuyết Rơi
81
Chương 161: Muôn vàn sủng ái (3)
82
Chương 162: Muôn vàn sủng ái (4)
83
Chương 163: Muôn vàn sủng ái (5)
84
Chương 164: Muôn vàn sủng ái (6)
85
Chương 165: Muôn vàn sủng ái (7)
86
Chương 166: Do dự (1)
87
Chương 167: Do dự (2)
88
Chương 168: Do dự (3)
89
Chương 169: Do dự (4)
90
Chương 170: Do dự (5)
91
Chương 171: Do dự (6)
92
Chương 172: Do dự (7)
93
Chương 173: Canh gác (1)
94
Chương 174: Canh gác (2)
95
Chương 175: Canh gác (3)
96
Chương 176: Canh Gác (4)
97
Chương 193: Ly Thương (12)
98
Chương 194: Ly Thương (13)
99
Chương 195: Ly Thương (14)
100
Chương 196: Ly Thương (15)
101
Chương 197: Năm Năm (1)
102
Chương 198: Năm Năm (2)
103
Chương 199: Năm Năm (3)
104
Chương 200: Mưa Dầm Giang Nam (1)
105
Chương 201: Mưa Dầm Giang Nam (2)
106
Chương 202: Mưa Dầm Giang Nam (3)
107
Chương 203: Mưa Dầm Giang Nam (4)
108
Chương 204: Mưa Dầm Giang Nam (5)
109
Chương 205: Mưa Dầm Giang Nam (6)
110
Chương 206: Mưa Dầm Giang Nam (7)
111
Chương 207: Mưa Dầm Giang Nam (8)
112
Chương 208: Yêu Là Do Thiên Ý (1)
113
Chương 225: Nếu đây là kết cục ngươi muốn (2)
114
Chương 226: Muốn thời gian quay ngược lại (1)
115
Chương 227: Muốn thời gian quay ngược lại (2)
116
Chương 228: Muốn thời gian quay ngược lại (3)
117
Chương 229: Nàng hiểu được
118
Chương 230: Yêu, trường dạ vị ương (1)
119
Chương 231: Yêu, trường dạ vị ương (2)
120
Chương 232: Ban ngày ban mặt, hai người…
121
Chương 233: Công chúa khiết nhi (1)
122
Chương 234: Công chúa khiết nhi (2)
123
Chương 235: Cỏ vong tình
124
Chương 236: Trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ
125
Chương 237: Ngươi là ai? ta là ai?
126
Chương 238: Tâm bệnh cần phải có tâm dược chữa trị
127
Chương 239: Hoa rơi thành mưa
128
Chương 240: Đợi chàng bên bờ luân hồi
129
Chương 257: Sở diễm, chàng thật đáng sợ
130
Chương 258: Nghịch chuyển
131
Chương 259: Bạc tình
132
Chương 260: Tuyệt không giẫm lên vết xe đổ
133
Chương 261: Lấy lùi làm tiến
134
Chương 262: Bình yên trước cơn bão táp
135
Chương 263: Vì sao không phải là hoàng hậu?
136
Chương 264: Chinh phục (1)
137
Chương 265: Chinh phục (2)
138
Chương 266: Chinh phục (3)
139
Chương 267: Chinh phục (4)
140
Chương 268: Yêu và có được (1)
141
Chương 269: Yêu và có được (2)
142
Chương 270: Kiệt tác
143
Chương 271: Trả lại
144
Chương 272: Tính kế (1)
145
Chương 289: Ta vẫn luôn ở đây (1)