Chương 90

Mộc Cuồng Dương cứ thế cõng thi thể lạnh cứng của Phó Thuần Phong chạy một mạch đến Họa Thành. Nhưng Thủy Không Tú vốn luôn nhanh hơn nàng, sử dụng khả năng hành tẩu âm dương mà lại không tập kích nàng, chỉ chờ sẵn ở lối vào thánh vực Thiên Ma.

Mộc Cuồng Dương chậm rãi đứng vững lại, Thủy Không Tú âm u nói: “Trộm cắp bảo khí của sư môn, nương nhờ Ma tộc, đây là chính là chí hướng của ngươi khi gia nhập Tiên tông Cửu Uyên hơn một ngàn năm trước ư?”

Tất nhiên không phải, khi đó đứa bé gái không được ai xem trọng ấy chỉ một lòng muốn trở nên mạnh mẽ, muốn đạt được tu vi vô thượng, muốn cả Huyền môn cúi đầu với mình, muốn được người trong thiên hạ hâm mộ và tôn sùng.

Về sau nàng đều đạt được những thứ này, hơn nữa còn nhiều hơn so với tưởng tượng.

Nhưng tới hôm nay, tất cả đều bị hủy trong một khoảnh khắc.

Thủy Không Tú vươn tay, “Giao hồn mãnh ra, theo ta trở về Cửu Uyên chịu tội.”

Mộc Cuồng Dương cười khẽ, “Bằng không thì sao?”

Ánh mắt Thủy Không Tú dần lạnh giá, “Quy định là quy định, không có ‘bằng không’.”

Pháp bảo bổn mạng của Mộc Cuồng Dương đã bị Húc Họa chém gãy trong trận tấn công Họa Thành lần trước, tới nay vẫn chưa kịp đúc lại. Vừa khéo, pháp bảo bổn mạng của Thủy Không Tú cũng bị chân thân của Húc Họa chém thành hai khúc. Mộc Cuồng Dương bật cười, “Giờ đối chiến ngoài dự khiến tính ra lại công bằng.”

Thủy Không Tú nói: “Giữa ngươi và ta chưa đủ nói tới hai chữ ‘đối chiến’.”

Mộc Cuồng Dương rút bảo đao của Phó Thuần Phong ra, “Dẫu là thiên đạo đích thân tới, Mộc Cuồng Dương ta cũng xứng cùng nó đối chiến!” Nàng vừa dứt lời, đao khí liền rít mạnh, xé gió lao tới.

Thủy Không Tú là tạp tu, còn là tông chủ, cho dù pháp bảo bổn mạng bị hỏng thì vẫn còn không ít pháp bảo khác. Tay y lóe lên hào quang, phất trần Đạo tu đã cầm trong tay. Tay phải bắt ấn thật nhanh, một phù chú màu vàng nhanh chóng xuất hiện giữa không trung.

Mộc Cuồng Dương khẽ quát một tiếng, đao trong tay nàng chớp mắt đã xé nát phù chú kia, nhưng lúc tới gần Thủy Không Tú lại bị ngọc khấu bên hông y chặn lại.

Pháp trận hộ thân của Trận tu!

Tạp tu đỉnh cao quả nhiên ghê tởm cực độ!

Đao tu thắng ở tốc chiến tốc thắng, sợ nhất là gặp tạp tu thích chơi chiêu cù nhây buồn nôn tới cùng.

Hơn nữa bây giờ đối thủ của Mộc Cuồng Dương không phải là Thiên Cù Tử chỉ có hơn một ngàn năm tu vi, mà tông chủ Tiên tông Cửu Uyên đã sống gần bốn ngàn năm. Mặc dù tu vi của Thủy Không Tú đã bị Nhược Thủy bào mòn rất nhiều, nhưng sở học của tạp tu vốn quá đa dạng, chỉ dựa vào kinh nghiệm và kỹ xảo cũng để y đánh một trận ra trò.

Qua vài trăm chiêu, Mộc Cuồng Dương từ từ cảm thấy cạn sức. Thủy Không Tú đương nhiên không dễ dàng cho phép nàng kéo dài thời gian, song tạp tu có khuyết điểm là khó tốc thắng.

Hai người giao đấu hồi lâu, thế rồi sau lưng bỗng nhiên vang lên tiếng nói: “Tông chủ quả nhiên là tông chủ, Mộc chưởng viện tuy dũng mãnh nhưng vẫn không cách nào chống lại được.” Từ trong thánh vực Thiên Ma có bóng người chậm rãi đi ra, kim quan giữ tóc, trường bào đen toàn thân, bảo kiếm đeo nghiêng trên lưng, chính là Ma tôn Doanh Trì.

Sau lưng hắn, Húc Họa vận trường bào đỏ đen giao thoa, tay cầm quạt xếp, thong thả bước tới, “Cũng chỉ nhờ sống lâu hơn mấy năm mà thôi.” Tu vi của Thủy Không Tú trong mắt nàng chẳng là gì, “Nếu tuổi tác tương đương, Mộc chưởng viện chưa hẳn đã thua.”

Doanh Trì cười hỏi: “Khôi thủ nói rất đúng. Nhưng bây giờ chúng ta nên làm sao đối phó với lão thất phu này đây?”

Húc Họa mỉm cười, “Chưởng viện Y tông Quân Thiên Tử của Tiên tông Cửu Uyên luyện được vài loại đan dược rất thú vị, yrong đó có một loại tên là Chân Ngôn. Nghe nói người nuốt đan này vào sẽ chỉ có thể nói sự thật.”

Mắt Doanh Trì lóe sáng, “Có đan dược huyền diệu thế sao?”

Húc Họa phe phẩy quạt xếp, “Chẳng hay Thủy tông chủ có hứng thú thưởng thức một vài viên không?”

Doanh Trì tiếp lời: “Khó mà nói, người thời gian lựa chọn thường dễ do dự chùn chân. E rằng chúng ta phải bắt lão nhét thuốc thì may ra.”

Bất tri bất giác hai người đã bày ra thế trận ba vây một, bao quanh Thủy Không Tú. Thủy Không Tú nhìn Mộc Cuồng Dương chằm chằm, “Ngươi thế mà lại bắt tay với Ma tộc phục kích ta?”

Mộc Cuồng Dương nhìn thoáng qua Húc Họa, đột nhiên tỉnh ngộ. Lúc trước Húc Họa nhắc nhở nàng rằng mình có thể đúc thân thể mới cho Phó Thuần Phong, nhưng cũng nói thần hồn một khi ly thể sẽ không thể tồn tại lâu.

Húc Họa đã sớm đoán được Mộc Cuồng Dương sẽ dùng biện pháp gì giải quyết vấn đều này.

Thậm chí có thể nói, chính nàng tự tay thúc đẩy mọi chuyện thành như hôm nay.

Tiên tông Cửu Uyên chỉ có một món pháp bảo có thể trữ hồn là hồn mãnh. Mà Mộc Cuồng Dương là chưởng viện Đao tông mà lại phản bội sư môn, Thủy Không Tú luôn luôn tự phụ, há có thể dung thứ cho Mộc Cuồng Dương làm càn?

Và y sẽ chọn chắn đường Mộc Cuồng Dương ở đâu?!

Mộc Cuồng Dương xoay người nhìn Húc Họa: “Cô nhất định phải động thủ với ngài ấy vào lúc này ư?” Tình huống của Tiên tông Cửu Uyên hiện nay là thế nào, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Thiên Cù Tử chỉ là một hóa thân, đại trưởng lão Đao tông đã chết, chưởng viện phản bội chạy trốn. Hai người có hy vọng thừa kế vị trí tông chủ nhất đã không còn.

Nếu như giờ Thủy Không Tú rơi vào tay Ma tộc, hậu quả thực sự không tưởng nổi.

Húc Họa nói: “Lão muốn truy sát cô đấy, sao hả, cô không muốn bắt giữ lão?”

Mộc Cuồng Dương lắc đầu, “Ta muốn bắt chứ, nhưng không được. Bây giờ Tiên tông Cửu Uyên không thể thiếu ngài ấy tọa trấn.”

Húc Họa khép quạt xếp lại, “Bất hòa thì bất hòa, phức tạp hóa mọi chuyện như vậy làm gì?”

Mộc Cuồng Dương nói: “Húc mỹ nhân, ta lấy tình nghĩa kim lan hỏi cô, nếu như bây giờ ta giao hồn mãnh của sư tôn cho cô, cô có tận lực giúp y đúc lại thân thể không? Ta biết cô có thể dùng thần mộc Bất Hủ nuôi dưỡng thân thể, sau đó thu làm tay chân sử dụng. Nhưng ta chỉ cần y sống, những chuyện khác không quan trọng.”

Lời này nói nghe hợp ý nha, Húc Họa phải tốn công đúc lại thân thể cho Phó Thuần Phong, đương nhiên sẽ chẳng làm không công. Quan hệ cá nhân xưa nay chưa từng ảnh hưởng tới lập trường của nàng. Nàng nói: “Được.”

Mộc Cuồng Dương cởi dây thắt lưng buộc Phó Thuần Phong vào người mình ra, nhìn thoáng qua thi thể đang dần phân hủy của y một lần cuối, sau đó mím môi thật chặt, thật nhanh nhét hồn mãnh vào ngực áo y, rồi nhấc bổng y lên ném thật mạnh.

Thi thể Phó Thuần Phong chạm vào Cửu Sát Thiên Võng, chỗ tiếp xúc lóe lên một tia sáng. Nhưng bởi vì vật xâm nhập không có sự sống, pháp trận cũng không ra đòn tấn công. Thủy Không Tú phi thân lao tới muốn đoạt thi thể, song lại bị Mộc Cuồng Dương vung đao đánh lui.

Chờ thi thể Phó Thuần Phogn rơi xuống đất, Mộc Cuồng Dương mới xoay người nói: “Mặc dù ta mưu phản Cửu Uyên, nhưng ơn dạy dỗ của sư môn vẫn còn đó, bất luận thế nào hôm nay ta cũng không thể để mặc cô vây giết tông chủ. Húc mỹ nhân, xin chỉ giáo.”

Doanh Trì hậm hực, “Hình như bổn tôn bị xem như không thấy thì phải.”

Húc Họa cười xòa, “Đâu nào đâu nào, nếu Mộc chưởng viện đã khiêu chiến bổn tọa, Thủy tông chủ đành giao cho Ma tôn vậy.”

Dứt lời nàng duỗi tay ngọc rút thánh kiếm sau lưng. Chân thân thánh kiếm là pháp bảo trấn giữ Nhược Thủy, bảo đao bổn mạng của Phó Thuần Phong làm sao đó thể đối kháng được?

Mộc Cuồng Duong xông lên, vận hết khí lức chém xuống. Húc Họa giơ kiếm đỡ, một tiếng *uỳnh* thật lớn vang lên, mây gió cuộn lại thành cột chống trời, mặt đất chấn động, cát bay đá chạy.

Thân thể bị đao khí đâm chọt, Húc Họa hộc ra một búng máu. Nhưng đáng tiếc, nếu nàng sử dụng kỹ thuật của Trận tu, Mộc Cuồng Dương còn có thể đánh một phen ra trò. Nhưng thánh kiếm đã xuất trận, chỉ non ba chiêu, bảo kiếm trong tay Mộc Cuồng Dương rốt cuộc gãy đôi.

Ngược lại Ma tôn Doanh Trì đối đầu với Thủy Không Tú không được nhàn nhã như vậy. Dường như trận giao chiến với Thiên Cù Tử trước đây lại tái diễn. Trên trán Doanh Trì nổi gân xanh chằng chịt, hắn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng quát to: “Nếu Khôi thủ đã xử lý Mộc chưởng viện xong, có thể sang đây tương trợ bổn tôn không?”

Húc Họa dùng tay bắt giữ Mộc Cuồng Dương, thuận miệng nói: “Ma tôn và Thủy thông chủ đối chiến là trận ngàn năm có một nha, sao bổn tọa có thể nửa đường quấy rối chứ?”

Doanh Trì cũng biết cô nàng này chưa bao giờ là minh hữu đáng tin cậy cả, lập tức thở dài, “Mặc dù bôn tôn và Thủy tông chủ giao chiến là trận khó gặp, song nếu đánh một trận mà dài nửa năm tới một năm thì e là vừa chán vừa dở. Bổn tôn chịu được không thành vấn đề, nhưng không biết Khôi thủ có chờ nổi không?”

Húc Họa cười phá lên, thế rồi cùng lúc này, Mộc Cuồng Dương vốn đang bị nàng khống chế bỗng hóa thân thành kiếm, vọt mạnh về phía hai người kia, đao khí lạnh thấu xương trong nháy mắt xuyên thủng ngực Doanh Trì.

Doanh Trì chỉ kịp cảm thấy ngực mát lạnh, sau đó mới phản ứng được. Hắn chậm rãi cúi đầu nhìn, lưỡi đao đâm quá nhanh, lúc này vết thương thậm chí không hề đổ máu.

Húc Họa cũng kinh hãi, chiêu này của Mộc Cuồng Dương không có tác dụng gì lớn với nàng, dẫu sao thân thể này của nàng muốn hủy cứ hủy, đúc cái khác là được. Thậm chí cho dù chân thân có chút sứt mẻ, nàng cũng chưa chắc gặp phiền toái gì.

Nhưng Doanh Trì lại khác, hắn trợn mắt nhìn, ôm lấy ngực, không nói một lời lập tức phi thân trở về thánh điện Thiên Ma. Húc Họa cũng không ngăn cản hắn… bây giờ Ma tôn rất nghe lời, nếu chết thật thì tiếc lắm.

Mà trong nháy mắt biến cố xảy ra, Thủy Không Tú cũng phi thân lui lại, thẳng tiến trở về núi Dung Thiên. Húc Họa chậm rãi đi đến bên cạnh Mộc Cuồng Dương, người này hóa thần hồn thành đao, hồn đao dựa vào ý chí nên không thể bị hủy, nhưng ý tận là hồn tuyệt, không cách nào vãn hồi.

Húc Họa nhặt lấy hồn mãnh từ trên thi thể của Phó Thuần Phong, bên trong chỉ vẻn vẹn có một hạt hồn chủng. Nơi này không phải Họa Thành, thần thức của Mộc Cuồng Dương chẳng thể tồn tại lâu.

Nàng nhìn chằm chằm thi thể của Mộc Cuồng Dương, sau lưng đột nhiên có người đưa tới một vật. Húc Họa xoay người lại, trông thấy Hướng Tiêu Qua đang đứng đằng sau mình. Nàng cúi đầu nhìn, vật Hướng Tiêu Qua đưa ra làm bằng sắt đen, hình dáng tương tự nghiên mực, bên trong có mười hộc.

Chính là cái hồn mãnh khác thuộc về Hướng gia bảo!

Húc Họa đưa tay tiếp nhận, thật nhanh trích máu từ ấn đường của Mộc Cuồng Dương nhỏ vào hồn mãnh. Nhưng lấy máu sau khi chết, tinh hồn không đủ, máu chỉ có thể lấp đầu năm hộc.

Hướng Tiêu Qua nhìn thoáng qua, nhẹ giọng than thở: “Ý trời, đúng là ý trời.”

Húc Họa không để ý tới ông, cất hai cái hồn mãnh vào trong khư đỉnh, sau đó dùng hai tay kéo thi thể của Phó Thuần Phong và Mộc Cuồng Dương, đạp gió cưỡi mây trở về Họa Thành.

Kỳ lạ, nàng rõ ràng cực hiếm khi để bụng sống chết của người khác. Nhưng lúc này, nàng lại dụng tâm đặt hai cái hồn mãnh cùng hai thi thể xuống trước gốc thần mộc Bất Hủ. Nàng là thần linh nơi này, đương nhiên sở hữu khả năng tái sinh vạn vật trong thành.

Nhưng hồn phách không trọn vẹn, hồi sinh kiểu gì bây giờ?

Nàng chôn hai thi thể xuống dưới gốc cây, nhẹ giọng hỏi: “Hai người các ngươi, ai chết ai sống đây?”

Máu ấn đường từ hai cái hồn mãnh đồng thời nhỏ xuống, thần thức của Phó Thuần Phong dường như cảm giác được, chậm rãi lượn lờ quanh hồn chủng của Mộc Cuồng Dương. Giống như sợ làm đau nàng, tia thần thức kia dịu dàng bao dung, cho đến khi bị nàng thôn tính, cuối cùng hòa thành một thể.

Phải chăng còn nhớ, đứa bé gái ngơ ngác bất an, liên tục nhìn hai bên vào ngày đầu tiên bái nhập sư môn? Phải chăng vẫn nhớ, lần đầu bé gái cầm đao, tay còn run rẩy, được một bàn tay khác che chở giúp đỡ?

Đời này quả thật nhiều tiếc nuối, nhiều do dự… khi bắt đầu chưa kịp nắm chắc thời cơ, lúc kết lại quá vội vàng.

Một hồi phong nguyệt, kết thúc trong dở dang.

- -----oOo------

Chapter
1 Chương 1: Nhất kiến khuynh tâm
2 Chương 2: Hương hỏa tông môn
3 Chương 3: Lầu Thận Khởi
4 Chương 4: Không có quyền buồn vui
5 Chương 5: Thước Thất Hiền
6 Chương 6: Nửa đời thanh tịnh
7 Chương 7: Âm thầm theo dõi
8 Chương 8: Tranh thêu mẫu đơn
9 Chương 9: Kéo tơ lột kén
10 Chương 10: Chảy máu mũi
11 Chương 11: Kiểm tra linh căn
12 Chương 12: Thực lực của Hề chưởng viện
13 Chương 13: Lòng dạ sắt đá
14 Chương 14: Đạm mạc vô dục
15 Chương 15: Làm thầy dạy học
16 Chương 16: Nỗi nhục trọn đời
17 Chương 17: Trương Lương nhặt giày
18 Chương 18: Trong rừng sâu
19 Chương 19-1: Tự mình đa tình (phần 1)
20 Chương 19-2: Tự mình đa tình (phần 2)
21 Chương 20: Con nít khó ưa
22 Chương 21: Nhược Thủy Thiên Hà
23 Chương 22: Hề chưởng viện ghen
24 Chương 23: Cao thủ quyết đấu
25 Chương 24: Sấm đánh chớp giật
26 Chương 25: Hoa hồng và lang nha bảng
27 Chương 26: Hồ Ly nghìn năm
28 Chương 27: Con trai từ trên trời rơi xuống
29 Chương 28: Tự biên tự diễn thêm
30 Chương 29: Rửa nhục
31 Chương 30: Ước nguyện tàn lụi
32 Chương 31: Quỷ Vụ Thạch Lâm
33 Chương 32: Giấm tinh nghìn năm
34 Chương 33: Cảm động vạn phần
35 Chương 34: Lễ vật mừng Trung Thu
36 Chương 35: Động lòng
37 Chương 36: Hèn hạ vô sỉ
38 Chương 37: Vô sỉ cấp độ mới
39 Chương 38: Thuần phong bại hoại
40 Chương 39: Lòng hiếu thảo có độc
41 Chương 40: Quần chúng ăn dưa hóng chuyện
42 Chương 41: Nghi thức tạm biệt
43 Chương 42: Cùng lúc làm nhiều việc
44 Chương 43: Từ bạn hóa địch
45 Chương 44: Hợp tác
46 Chương 45: Tù binh đặc biệt
47 Chương 46: Thay mặt chống đỡ
48 Chương 47: Sợ hãi
49 Chương 48: Cảnh ngộ thê thảm
50 Chương 49: Nghiêm hình bức cung
51 Chương 50
52 Chương 51
53 Chương 52
54 Chương 53
55 Chương 54
56 Chương 55
57 Chương 56
58 Chương 57
59 Chương 58
60 Chương 59
61 Chương 60
62 Chương 61
63 Chương 62
64 Chương 63
65 Chương 64
66 Chương 65
67 Chương 66
68 Chương 67
69 Chương 68
70 Chương 69
71 Chương 70
72 Chương 71
73 Chương 72
74 Chương 73
75 Chương 74
76 Chương 75
77 Chương 76
78 Chương 77
79 Chương 78
80 Chương 79
81 Chương 80
82 Chương 81
83 Chương 82
84 Chương 83
85 Chương 84
86 Chương 85
87 Chương 86
88 Chương 87
89 Chương 88
90 Chương 89
91 Chương 90
92 Chương 91
93 Chương 92
94 Chương 93
95 Chương 94
96 Chương 95
97 Chương 96
98 Chương 97
99 Chương 98
100 Chương 99
101 Chương 100
102 Chương 101
103 Chương 102: Ngoại truyện 1
104 Chương 103: Ngoại truyện 2
105 Chương 104: Ngoại truyện 3
106 104: Ngoại Truyện 3
107 103: Ngoại Truyện 2
108 102: Ngoại Truyện 1
Chapter

Updated 108 Episodes

1
Chương 1: Nhất kiến khuynh tâm
2
Chương 2: Hương hỏa tông môn
3
Chương 3: Lầu Thận Khởi
4
Chương 4: Không có quyền buồn vui
5
Chương 5: Thước Thất Hiền
6
Chương 6: Nửa đời thanh tịnh
7
Chương 7: Âm thầm theo dõi
8
Chương 8: Tranh thêu mẫu đơn
9
Chương 9: Kéo tơ lột kén
10
Chương 10: Chảy máu mũi
11
Chương 11: Kiểm tra linh căn
12
Chương 12: Thực lực của Hề chưởng viện
13
Chương 13: Lòng dạ sắt đá
14
Chương 14: Đạm mạc vô dục
15
Chương 15: Làm thầy dạy học
16
Chương 16: Nỗi nhục trọn đời
17
Chương 17: Trương Lương nhặt giày
18
Chương 18: Trong rừng sâu
19
Chương 19-1: Tự mình đa tình (phần 1)
20
Chương 19-2: Tự mình đa tình (phần 2)
21
Chương 20: Con nít khó ưa
22
Chương 21: Nhược Thủy Thiên Hà
23
Chương 22: Hề chưởng viện ghen
24
Chương 23: Cao thủ quyết đấu
25
Chương 24: Sấm đánh chớp giật
26
Chương 25: Hoa hồng và lang nha bảng
27
Chương 26: Hồ Ly nghìn năm
28
Chương 27: Con trai từ trên trời rơi xuống
29
Chương 28: Tự biên tự diễn thêm
30
Chương 29: Rửa nhục
31
Chương 30: Ước nguyện tàn lụi
32
Chương 31: Quỷ Vụ Thạch Lâm
33
Chương 32: Giấm tinh nghìn năm
34
Chương 33: Cảm động vạn phần
35
Chương 34: Lễ vật mừng Trung Thu
36
Chương 35: Động lòng
37
Chương 36: Hèn hạ vô sỉ
38
Chương 37: Vô sỉ cấp độ mới
39
Chương 38: Thuần phong bại hoại
40
Chương 39: Lòng hiếu thảo có độc
41
Chương 40: Quần chúng ăn dưa hóng chuyện
42
Chương 41: Nghi thức tạm biệt
43
Chương 42: Cùng lúc làm nhiều việc
44
Chương 43: Từ bạn hóa địch
45
Chương 44: Hợp tác
46
Chương 45: Tù binh đặc biệt
47
Chương 46: Thay mặt chống đỡ
48
Chương 47: Sợ hãi
49
Chương 48: Cảnh ngộ thê thảm
50
Chương 49: Nghiêm hình bức cung
51
Chương 50
52
Chương 51
53
Chương 52
54
Chương 53
55
Chương 54
56
Chương 55
57
Chương 56
58
Chương 57
59
Chương 58
60
Chương 59
61
Chương 60
62
Chương 61
63
Chương 62
64
Chương 63
65
Chương 64
66
Chương 65
67
Chương 66
68
Chương 67
69
Chương 68
70
Chương 69
71
Chương 70
72
Chương 71
73
Chương 72
74
Chương 73
75
Chương 74
76
Chương 75
77
Chương 76
78
Chương 77
79
Chương 78
80
Chương 79
81
Chương 80
82
Chương 81
83
Chương 82
84
Chương 83
85
Chương 84
86
Chương 85
87
Chương 86
88
Chương 87
89
Chương 88
90
Chương 89
91
Chương 90
92
Chương 91
93
Chương 92
94
Chương 93
95
Chương 94
96
Chương 95
97
Chương 96
98
Chương 97
99
Chương 98
100
Chương 99
101
Chương 100
102
Chương 101
103
Chương 102: Ngoại truyện 1
104
Chương 103: Ngoại truyện 2
105
Chương 104: Ngoại truyện 3
106
104: Ngoại Truyện 3
107
103: Ngoại Truyện 2
108
102: Ngoại Truyện 1