Chương 148

Đối với đề nghị này , Tư Đồ Viêm không khỏi trầm mặc , phải biết rằng năm đó vì thành lập Tư Đồ Xí Nghiệp mà Tư Đồ Viêm đã đổ toàn bộ tâm huyết , mà người khác khó có thể tưởng tượng cực khổ anh phải chịu mới có thể làm cho một tiểu công ty trở thành danh tiếng như bây giờ , đối với anh , Tư Đồ xí Nghiệp giống như con ruột , chịu tải hoàn toàn sự kiêu ngạo của anh , hiện giờ kêu anh đem Tư Đồ Xí Nghiệp giao cho người ta , anh khó mà quyết định được .

Thấy Tư Đồ Viêm chừng chờ , Tần Hữu Minh cũng không thúc giục mà chậm

chạp bổ sung nói :" Không quan hệ , tôi biết chuyện để giao tất cả cổ phần của Tư Đồ Xí Nghiệp cho tôi là chuyện không dễ dàng , tôi cũng không vội có đáp án của anh , bất quá muốn tốt thì trước 6g chiều nay , phải mang hiệp nghị chuyển cổ phần đến văn phòng cho tôi , anh cũng biết tôi không phải người thích đứa nhỏ , nên Tư Đồ Tổng Tài tốt nhất nên ra quyết định nha , cúi chào~"

"Chờ một. . . . . ." Tư Đồ Viêm còn chưa nói xong thì điện thoại bên kia truyền

đến tiếng " Tút tút. . . . . ." âm thanh.

"Tần Hữu Minh nói gì?" Tuy rằng Cố Thiếu Kiệt nghe không rõ nhưng nghe ngữ khí của Tư Đồ Viêm và Tần Hữu Minh thì cũng biết không phải là chuyện gì tốt

"Tần Hữu Minh đã bắt cóc Khả Tâm cùng đứa nhỏ." Tư Đồ Viêm ngữ khí vô lực hồi đáp , này đây là lần đầu tiên mà Cố Thiếu Kiệt thấy bộ dáng chán nản của Tư Đồ Viêm

Nghe được Khả Tâm bị bắt cóc , Cố Thiếu Kiệt cũng trở nên khẩn trương , mà lúc khẩn trương ai cũng sẽ nói sai , Cố Thiếu Kiệt cũng không ngoại lệ: " Anh nói Hữu Minh bắt cóc Khả Tâm cùng đứa nhỏ? Không có khả năng , anh ấy thế nào làm vậy? Rõ ràng Khả Tâm và đứa nhỏ là anh ấy giúp tôi cứu ra. . . . . ."

"Tốt , Cố Thiếu Kiệt , tôi biết chỉ có anh là làm chuyện tốt đó."

Tuy rằng Tư Đồ Viêm không phát tiết nhưng mà lổ hỗng của Cố Thiếu Kiệt vừa lúc cho anh cơ hội , trong lúc đó Tư Đồ Viêm nắm tay hung hăng đánh lên mặt

của Cố Thiếu Kiệt , Cố Thiếu Kiệt liền lui về sau té xuống đất , thoạt nhìn rất chật vật .

"Nếu không nghĩ cứu Khả Tâm và đứa nhỏ quan trọng hơn , tôi liền đánh chết anh , tôi nói cho anh biết Cố Thiếu Kiệt , nếu như Đứa nhỏ và Khả Tâm xảy ra chuyện gì , tôi sẽ để anh đền mạng."

Nói xong những lời này , Tư Đồ Viêm không quay đầu chạy ra khỏi đó , mà Cố Thiếu Kiệtngồi trên mặt đất xoa xoa cái miệng dính máu , anh không trách Tư Đồ Viêm ra tay rất mạnh , nếu có thể anh cũng muốn tự hung hăng cho mình một quyền.

Anh thế nào lại dễ bị lừa đến vậy? Lúc trước , Tần Hữu Minh chủ động đến tìm anh nói phải giúp vội , anh đáng ra nên nghi Tần Hữu Minh có mục đích mới đúng , hiện tại ngẫm lại đều do anh nhận thức không rõ , cái này không thể giúp Khả Tâm mà còn lại hại thảm cô. . . . . .

Không được anh phải mau chân đến xem có thể giúp Tư Đồ Viêm cứu Lâm Khả Tâm ra hay không ...

Nghĩ đến đây , Cố Thiếu Kiệt đứng lên xoay người chuẩn bị xuống lầu lại thấy Hách Sa Sa đứng ở cầu thang dùng biểu tình khó tin nhìn anh .

"Các người nói chuyện em đã nghe được hết , thì ra là anh đem Khả Tâm Tỷ đi . .

. . . .Thiếu Kiệt Ca Ca , vì cái gì anh gạt em? Vì vái gì. . . . . .?"

"Sa Sa , hiện tại anh có việc gấp không thể giải thích với em , chờ anh trở về nói sau." Cố Thiếu Kiệt nói xong định sẽ chạy đi nhưng bị Hách Sa Sa ngăn cản lại " Việc gấp? Cái việc gấp mà anh nói là muốn đi tìm Khả tâm Tỷ đúng không?"

"Phải". Cố Thiếu Kiệt không tính toán sẽ lừa Hách Sa Sa nữa. Cái này làm cho Hách Sa Sa không vui: " Em không cho anh đi."

"Sa Sa đừng nháo nữa , đều là liên quan đến mạng người như thế nào em còn thể hiện tính con nít?" Cố Thiếu Kiệt không bình tĩnh nhíu mày.

Nghe Anh phê phán mình , Hách Sa Sa hốc mắt liền đỏ.

"Thiếu Kiệt Ca Ca , anh đã thay đổi rồi , anh đã quên trước kia anh từng nói anh thích nhất khi em trẻ con vậy sao? Anh đã nói anh sẽ nuông chiều em , không để em phát giận , anh sẽ không để bụng gì cả."

Cố Thiếu Kiệt nghe vậy bất đắc dĩ xoa xoa huyệ thái dương , anh cảm giác đầu thật đau: " Sa Sa , là anh không tốt , anh không để em phát giận , nhưng Khả Tâm bị bắt cóc rồi , chuyện lớn vậy anh có thể nào mà không quan tâm? Ngoan , em về nhà trước đi , chờ anh về anh sẽ tìm em."

"Không cần." Hách Sa Sa quyệt miệng , đứng tại chỗ nói: " Chuyện tình của Khả Tâm Tỷ không phải có Tư Đồ Ca giải quyết rồi sao? Anh là hôn phu của em không phải của chị ấy , anh để tâm chuyện này làm gì?"

Cố Thiếu Kiệt thật không ngờ Hách Sa Sa cư nhiên không biết nói đạo lý đến trình độ này .

"Khả Tâm từ nhỏ cùng chúng ta lớn lên , là người thân của chúng ta , anh có thể nào mà không quan tâm."

"Chị ta không phải người thân của em , em chưa từng xem chị ta là Tỷ Tỷ , mà anh cùng chị ta càng không có quan hệ huyết thống gì."

Lời nói của Hách Sa Sa đầu tiên là làm cho Cố Thiếu Kiệt sửng sốt , sau đó anh khôg thể tin nhìn Hách Sa Sa , như là đang nhìn một người xa lạ: " Sa Sa , em sao có thể nói vậy? Nếu đây là lời thật lòng của em , vậy em thật làm cho anh rất thất vọng."

"Đúng , là em không hiểu chuyện , là em làm anh thất vọng , nếu như anh lo lắng cho chị ấy vậy thì anh và chị ấy kết hôn đi." Hách Sa Sa nói xong , nước mắt cũng lan tràn xuống , cô hung hăng nhìn Cố Thiếu Kiệt một cái rồi chạy xuống lầu.

Nhìn theo bóng dáng khổ sở của Hách Sa Sa , Cố Thiếu Kiệt muốn đuổi theo , nhưng anh vẫn không làm vậy mà chỉ thở dài.

Bất quá sau một lát , anh tựa như nhớ ra ba chuyện , Cố Thiếu Kiệt Cố Thiếu Kiệt à , ngươi thật sự là quá thất bại. . . . . .

*******

Văn phòng Tần Hữu Minh

Anh cúp điện thoại nở nụ cười cực kỳ đắc ý , trước kia mỗi lần đối mặt với Tư Đồ Viêm , Tần Hữu Minh lúc nào cũng cảm thấy anh thấp bé hơn , nhưng lần này đây —— lần đầu tiên anh có thể nhìn Tư Đồ Viêm từ trên cao nhìn xuống , thậm chí chuyện anh bắt được hiệp ước đem Tư Đồ Viêm dẫm nát dưới chân

Nhưng lúc sao , một bên Lâm Khả Tâm không lưu tình đánh gảy giấc mộng đẹp của Tần Hữu Minh .

"Đừng cười quá sớm , Tư Đồ Viêm anh ấy sẽ không ngu xuẩn đem công ty giao loại người đê tiện tiểu nhân đâu."

Tần Hữu Minh đem ghế quay nửa vòng , chuyển hướng nhìn đến Lâm Khả Tâm , hai tay hai chân cô bị trói chặt , ngồi sát tường , mà đứa nhỏ đang được thư ký ôm bên cạnh

"Vì cái gì không ti Tư Đồ Viêm sẽ hy sinh công ty tới cứu cô? Xem ra cô đối với chính mị lực của mình không có tự tin. . . . . ."

Lời nói của Tần Hữu Minh làm cho Lâm Khả Tâm đau đớn , cô cười khổ " Không phải tôi không tự tin , nhưng căn bản Tư Đồ Viêm một chút cũng không thích tôi

, không chỉ thế , anh ấy còn rất chán ghét tôi , hận không thể làm tôi thống khổ đến chết , nên anh ấy sẽ không vì tôi mà bỏ công ty của mình đâu , bắt cóc tôi để ép anh ấy là lựa chọn sai lầm nhất của anh rồi."

Lâm Khả Tâm càng nói càng chua xót , từ đầu đến cuối cô cúi đầu , ngẩng người nhìn một bên sàn nhà

Tần Hữu Minh bước đến trước mặt Lâm Khả Tâm , ngồi xổm xuống , anh dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên , cô muốn phản kháng nhưng giây kế tiếp anh liền nói ra: " Tôi không biết vì sao cô có kết luận này nhưng lấy sự hiểu biết của tôi về Tư Đồ Viêm , khi tôi nhìn thấy anh ta vì cô mà lộ ra sự ghen tuông trước mặt người khác thì tôi biết cô rất quan trọng với anh ta , mà với tôi cô khẳng định con cờ tốt nhất."

Lâm Khả Tâm lẳng lặng nhìn về phía trước , không thể tin những gì mình nghe được. . . . . .Làm sao thế này? . . . . . .Sao cô có thể quan trọng cực kỳ với Tư Đồ Viêm?

Chính là nếu vậy , thì sao anh lấy niềm tổn thương cô để mua vui cho bản thân? Nếu anh có một tia thích cô thì cũng sẽ không mong cô khổ sở vậy a. . . . . .

Huống chi anh đã từng nói cô chỉ là công cụ anh lợi dụng mà thôi. Hay nói một cách khác chính là anh không thích cô ..

Nhìn bộ dạng bán tin của Lâm Khả Tâm , Tần Hữu Minh buông cằm cô ra , ngồi lại trên ghế , bắt chéo chân , nhàn nhã nói: " Nếu cô không tin cũng không sao , dù gì chỉ cần đợi Tư Đồ Viêm đến đây thì kết quả liền được công bố."

"Kia nếu Tư Đồ Viêm không tới thì sao?" Lâm Khả Tâm không khỏi quên hỏi

Tần Hữu Minh không hề nghĩ ngợi hồi đáp: " Anh ta sẽ không thể không đến"

Tuy rằng không biết có nên tin tưởng Tần Hữu Minh hay không nhưng Lâm Khả Tâm vẫn hỏi lại một lần: "Nhưng cho dù anh ấy có đến đây cũng chỉ vì đứa nhỏ , lại càng không nhất định đem toàn bộ cổ phần giao cho anh. . . . . .Nếu lúc đó trao đổi không có thành công , anh có thể hay không buông tha cho tôi và đứa nhỏ?"

"Này thôi. . . . . .Cô cảm thấy được không?" Tần Hữu Minh nheo mắt , khẽ nở nụ cười , nụ cười kia tao nhã , nho nhã nhưng làm cho sống lưng của Lâm Khả Tâm lạnh một trận.

Trực giác nói cho cô biết nếu Tư Đồ Viêm không đến thì kết cục của cô và cục cưng nhất định sẽ rất thảm ... chết tiệt , Lâm Khả Tâm nhất thời mâu thuẫn

Cùng lúc , lời nói của Tần Hữu Minh làm cho cô không khỏi chờ mong , cô hy vọng Tư Đồ Viêm sẽ tới cứu cô , mà dù tới không cứu cô thì cứu đứa nhỏ là tốt rồi , nhưng về phương diện khác , sự ngoan độc của Tần Hữu Minh làm cho cô sợ , khiến cho cô nghĩ anh không tới thì kết cục sẽ không biết như thế nào ..

Cứ như vậy , Lâm Khả Tâm lo lắng , rồi thong thả , đột nhiên điện thoại trên bàn Tần Hữu Minh vang lên , anh nhếch miệng , nhấn nghe.

"Tần Tổng , Tổng Tài Tư Đồ Xí Nghiệp tìm ngài , có muốn hay không dẫn ngài ấy

lên?"

"Để cho anh ta lên"

Cúp điện thoại , Tần Hữu Minh đắc ý nhìn Lâm Khả Tâm một cái , làm như khoé anh đã đoán đúng kết quả .

Tần Hữu Minh quay sang nói với người thư kí bên cạnh: " Hiện tại tôi đi gặp Tư Đồ Viêm , cậu dán miệng cô ấy lại hơn nữa đừng để cô ấy làm ra động tĩnh gì , có nghe hay không?"

"Được , Tổng Tài."

Thư kí nói xong lấy băng keo dán miệng Lâm Khả Tâm lại .. Tần Hữu Minh bước ra phòng , cẩn thận vặn chốt để sau ghế , bảo đảm tuyệt đối kín kẽ , như vậy bên ngoài văn phòng Tổng Tài , còn có một gian phòng khác.

Một lát sau , Tư Đồ Viêm đi vào , đem một lô giấy nện lên bàn Tần Hữu Minh :" Giao khế ước , người đâu?"

"Tốt , tốt . . . . . .Tư Đồ Tổng Tài quả nhiên đủ sáng suốt" Tần Hữu Minh vỗ vỗ tay

, vẫn ngồi ở chổ cũ không động: " Nhưng trước tôi phải xem qua khế ước đã , nếu không làm sao biết được 「một ác ma luôn có thủ đoạn trên thương trường 」 có phải hay không đùa giỡn tôi?"

Nói xong , Tần Hữu Minh lật vài tờ giấy , sau đó cảm thấy gì không đúng , anh trở

mình , nhíu mày.

Chapter
1 Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2 Chương 2: Thương giới ác ma
3 Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4 Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5 Chương 5: Bốn trọng đã kích
6 Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7 Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8 Chương 8: Ác có ác báo
9 Chương 9: Nóng quá
10 Chương 10: Không biết xấu hổ
11 Chương 11: Kế hoạch tà ác
12 Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13 Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14 Chương 14: 600 vạn ?!
15 Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16 Chương 16: Mắc câu
17 Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18 Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19 Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20 Chương 20: Hay là anh không được?
21 Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22 Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23 Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24 Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25 Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26 Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27 Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28 Chương 28: Này còn chưa đủ
29 Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30 Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31 Chương 31: Cô biến mất?!?
32 Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33 Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34 Chương 34: Người vợ của Ác ma
35 Chương 35: Cô mặc kệ
36 Chương 36: Cố ca ca
37 Chương 37: Cô nhận thua
38 Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39 Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40 Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41 Chương 41: Khổ trung mua vui
42 Chương 42: Anh đã trở lại
43 Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44 Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45 Chương 45: Vậy ý em là gì?
46 Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47 Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48 Chương 48: Tiểu cánh
49 Chương 49: Không thể
50 Chương 50: Bí hiểm
51 Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52 Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53 Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54 Chương 54: Cởi. . . . .
55 Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56 Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57 Chương 57: Kinh hỉ
58 Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59 Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60 Chương 60: Không thể
61 Chương 61: Không cần ở trong này
62 Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63 Chương 63: Khách không mời mà đến
64 Chương 64: Không biết xấu hổ
65 Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66 Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67 Chương 67: Bồi thường
68 Chương 68: Câm miệng !
69 Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70 Chương 70: Anh muốn em
71 Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72 Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73 Chương 73: Là ai làm?!
74 Chương 74: Còn đau phải không?
75 Chương 75: Ai sợ ai?!
76 Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77 Chương 77: Đứa nhỏ?
78 Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79 Chương 79: Chính là người quen?
80 Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81 Chương 81: Thì ra là thế
82 Chương 82: Chống đối
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107: Anh chính là ác ma
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162 Chương 161: Chương 161 (hoàn)
Chapter

Updated 162 Episodes

1
Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2
Chương 2: Thương giới ác ma
3
Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4
Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5
Chương 5: Bốn trọng đã kích
6
Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7
Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8
Chương 8: Ác có ác báo
9
Chương 9: Nóng quá
10
Chương 10: Không biết xấu hổ
11
Chương 11: Kế hoạch tà ác
12
Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13
Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14
Chương 14: 600 vạn ?!
15
Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16
Chương 16: Mắc câu
17
Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18
Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19
Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20
Chương 20: Hay là anh không được?
21
Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22
Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23
Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24
Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25
Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26
Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27
Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28
Chương 28: Này còn chưa đủ
29
Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30
Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31
Chương 31: Cô biến mất?!?
32
Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33
Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34
Chương 34: Người vợ của Ác ma
35
Chương 35: Cô mặc kệ
36
Chương 36: Cố ca ca
37
Chương 37: Cô nhận thua
38
Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39
Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40
Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41
Chương 41: Khổ trung mua vui
42
Chương 42: Anh đã trở lại
43
Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44
Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45
Chương 45: Vậy ý em là gì?
46
Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47
Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48
Chương 48: Tiểu cánh
49
Chương 49: Không thể
50
Chương 50: Bí hiểm
51
Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52
Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53
Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54
Chương 54: Cởi. . . . .
55
Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56
Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57
Chương 57: Kinh hỉ
58
Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59
Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60
Chương 60: Không thể
61
Chương 61: Không cần ở trong này
62
Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63
Chương 63: Khách không mời mà đến
64
Chương 64: Không biết xấu hổ
65
Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66
Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67
Chương 67: Bồi thường
68
Chương 68: Câm miệng !
69
Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70
Chương 70: Anh muốn em
71
Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72
Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73
Chương 73: Là ai làm?!
74
Chương 74: Còn đau phải không?
75
Chương 75: Ai sợ ai?!
76
Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77
Chương 77: Đứa nhỏ?
78
Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79
Chương 79: Chính là người quen?
80
Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81
Chương 81: Thì ra là thế
82
Chương 82: Chống đối
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107: Anh chính là ác ma
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162
Chương 161: Chương 161 (hoàn)