Chương 137

Tư Đồ Viêm tiếp tục nói: " Cô bởi vì không biết gì mà cùng tôi kí vào khế ước , nguyên lai cũng vì lí do đồng dạng , nên tôi nghĩ cô là người lựa chọn thích hợp nhất."

Tuy rằng lời nói của anh như ca ngợi , nhưng Lâm Khả Tâm một lần nữa thấy chữ 「 thích hợp 」 là một loại bi ai.

Bỗng nhiên , anh thay đổi: " Nhưng mà Lâm Khả Tâm , cô có biết đó không phải là nguyên nhân căn bản tôi chọn cô để kết hôn."

Lâm Khả Tâm nghi hoặc ngẩng đầu , chỉ thấy anh nhếch miệng , khuôn mặt mang theo biểu tình kỳ lạ.

"Muốn biết nguyên nhân là gì không?" Tư Đồ Viêm nở nụ cười làm cho Lâm Khả Tâm sợ hãi , một luồng lạnh cũng khuếch tán sau lưng cô , mà cô chậm rãi lắc đầu.

Tư Đồ Viêm thấy vậy , cười càng đắc ý hơn: " Tôi nghĩ cô cũng biết rõ đi , nếu cố Thiếu Kiệt biết cô thiếu tôi 600vạn , anh ta nhất định sẽ trả nợ cho cô , nói không chừng anh ta sẽ vì thương hại thành tình yêu? Nên tôi lại thế nào dễ dàng để điều đó xảy ra? Nên tôi quyết định chọn cô kết hôn."

"Chỉ cần cô kết hôn với tôi rồi , thì mối quan hệ của chúng ta sẽ được pháp luật bảo vệ , nếu Cố Thiếu Kiệt phản bội Sa Sa , cùng cô xảy ra chuyện gì tôi sẽ lấy tội

danh 「ngoại tình 」 để tố cáo hai người , cho đến lúc này , Cố Thiếu Kiệt cùng cô không chỉ là 600 vạn , mà chỉ cần tôi muốn anh tán gia bại sản , thì đó là sự trừng phạt của việc phản bội Sa Sa."

Tư Đồ Viêm bỗng nhiên nhắc tới :" Đúng rồi , nếu có đứa nhỏ thì rất tốt , cô là mẹ đẻ nhưng không có cách nào ôm chính con ruột của mình , khẳng định sẽ vì ảo não đau lòng , còn về phần Cố Thiếu Kiệt , tôi nghĩ không có người đàn ông nào chấp nhận người phụ nữ của mình sinh con của kẻ khác , cho dù lúc đầu có thể vờ như không để ý nhưng về sau chắc canh sẽ nảy sinh vấn đề , rồi một ngày nào đó sẽ biểu hiện ra ngoài thôi."

"Hơn nữa , hết thảy mầm móng đều là anh ta giúp cô , nên lúc đó nén giận sẽ để cho cô trả giá tất cả , rồi hai người sẽ chia tay , cuối cùng oán hận cô độc chấm dứt cả đời , kết cục như vậy có phải rất phấn khích không? Đây là kết cục cho kẻ tiểu tam."

Đương Tư Đồ Viêm nói câu cuối cùng , Lâm Khả Tâm cảm thấy tâm mình chấn

động mạnh , kia cô không thể nói thành lời . "Anh. . . . . ." Cô nghẹn ngào không thể nói gì

Lâm Khả Tâm chỉ nghĩ anh muốn có người giải quyết sinh lý , nào ngờ anh đã lập ra một âm mưu vẹn toàn như vậy , từng bước từng bước rất cẩn thận.

Cô không khỏi may mắn khi không cùng Cố Thiếu Kiệt ở một chỗ , rồi nhịn không được hối hận khi trêu chọc đến ác ma Tư Đồ Viêm này .

Cô thật không ngờ , đáp án mình truy tìm bấy lâu lại đáng sợ tàn nhẫn như vậy , mỗi một chữ , một câu như con dao khứa khứa vào da thịt của cô.

Nhìn Tư Đồ Viêm đứng trước mặt , trong lòng bàn tay Lâm Khả Tâm không khỏi đổ mồ hôi , lạnh lẻo lạnh lẻo , như là máu cô đang đóng lại , cô bỗng cảm thấy ước gì chưa từng biết anh , màn nhận thức này làm cô hối hận vô cùng.

Lúc trước , Lâm Khả Tâm tìm đáp án vì cô nghĩ chính mình không có gì ràng buộc với anh , nào ngờ , từ lúc nào cô đã giao toàn tâm tư cho anh , mà hiện tại nếu có cơ hội chọn lại cô tình nguyện bị lừa cả đời cũng không muốn đối diện với sự thật này.

Về phần Tư Đồ Viêm anh còn đắm chìm với lời giải thích của mình: " Huống chi , cô cũng nói, ai biết chừng nào cô mang đứa nhỏ?Mà mục đích của tôi bất quá là cho cô ở bên cạnh đến lúc Sa Sa và Cố Thiếu Kiệt lập gia đình , là cô có xéo đi , dù sao lúc đó tôi cũng không muốn cô ở cạnh tôi dù là một giây."

"Vậy hiện tại tôi có thể có thể xéo đi không?"

Không chút suy nghĩ , Lâm Khả Tâm đột nhiên hỏi một câu , cô thật sự muốn rời khỏi nơi thương tâm này càng nhanh càng tốt .

Chính là Tư Đồ Viêm cự tuyệt: " Mơ tưởng."

"Tại sao? Cố Ca Ca và Sa SA đã đính hôn rồi , tôi cam đoan sẽ không can thiệp vào quan hệ của họ , rốt cuộc làm thế nào anh mới để tôi rời đi? Dù sao anh cũng chán ghét khi nhìn thấy tôi mà , không phải sao?"

"Quả thật , từ đầu tôi đã rất chán ghét sự tồn tại của cô , nhưng bây giờ. . . . . ." Tư Đồ Viêm dừng một chút " Trò chơi này tôi còn chưa chơi đủ , nên trước khi tôi chán , cô đừng nghĩ đến việc rời đi."

" Tư Đồ Viêm , tôi không hề làm gì đắc tội với anh? Kia anh vì sao lại nhẫm tâm với tôi vậy?" Lâm Khả Tâm ninh mày , nước mắt cũng đã từ từ chảy ra .

Tư Đồ Viêm đi đến trước mặt Lâm Khả Tâm , anh ngồi xổm , nghiền ngẫm nhìn cô , nở nụ cười tà mị " Cô nói xem?"

Về phần Lâm Khả Tâm , khoảng cách gần vậy làm cho cô có chút khiếp đảm , cô dời thân một chút , động tác nho nhỏ này thế nhưng lại làm Tư Đồ Viêm không vui , anh trụ bả vai cô , đem cô kéo đến chính mình: " Lâm Khả Tâm , em không được rời xa tôi."

Bị Tư Đồ Viêm kéo mạnh như vậy , Lâm Khả Tâm cảm thấy choáng váng: " Đừng, tôi khó chịu. . . . . ." Cảm giác buồn nôn từ trong cơ thể truyền ra , cô che miệng , muốn ói nhưng lại ói không được .

Lúc này , có một ý niệm chợt loé trong đầu Lâm Khả Tâm , cô cảm thấy vô cùng sợ hãi chính là cô đã có đứa nhỏ mà ba của nó là Tư Đồ Viêm .

Tuy rằng cô rất thích tiểu hài tử nhưng dù cô đã ký hạ hiệp ước với anh , huống chi sau khi biết sự việc ,cô lại làm sao dám giao cục cưng của mình cho anh , cái ma quỷ? Nên chuyện có con là chuyện cô không muốn xảy ra nhất.

Thật cẩn thận , Lâm Khả Tâm ngẩng đầu nhìn về phía Tư Đồ Viêm , chỉ thấy anh đang gắt gao nhìn cô chằm chằm , phản ứng con ngươi lạnh nhạt mang theo một chút kinh ngạc , cô biết anh cũng nghhĩ đến chuyện đó

"Em mang thai?!"

Đối với câu hỏi của Tư Đồ Viêm , Lâm Khả Tâm liền phủ định nói: " Không , tôi chỉ là buồn nôn thôi , dạ dày không được tốt , anh đừng nghĩ nhiều."

"Tôi nghĩ nhiều cái gì? Là trong lòng em có quỷ đi."

Ánh mắt của anh nhìn cô như chim ưng , dường như tất cả không thể chối cãi. Lâm Khả Tâm cúi đầu nói: " Lòng tôi thì có thể có cái quỷ gì. . . . . ."

Lâm Khả Tâm , em còn muốn giả vờ đến bao giờ?" Tư Đồ Viêm không kiên nhẫn " Nhận thức em lâu vậy , chưa bao giờ tôi nghe em bị đau bao tử , huống chi

「bạn tốt 」 của em cũng không tới , chẳng lẽ đây không phải là dấu hiệu mang thai sao?"

"Cũng có thể nhưng không nhất định là mang thai. . . . . .Tuy tôi không bị đau bao tử nhưng không chừng hôm qua ngủ dưới đất bị cảm thì sao? Hơn nữa 「bạn tốt

」 cũng không đúng hạn lắm , có trễ một chút cũng là bình thường , ai biết là xảy ra chuyện gì đâu?"

Vì muốn thuyết phục anh tin chính mình , nên Lâm Khả Tâm nhanh nhẹn nói nhưng điều đó cũng không có tác dụng

"Nếu vậy ,chúng ta đi tìm đáp án chính xác"

"Anh định làm gì?" Lâm Khả Tâm cảnh giác nhìn Tư Đồ Viêm

Nói xong , anh túm trụm cánh tay của cô , đem cô từ mặt đaất đứng dậy kéo ra xe rồi đến bệnh viện gần đó

Bởi vì bệnh viện gần đó là trong khu nhà giàu , phục vụ kẻ có tiền , giá cả cao ngất

, người thường sẽ không vào nên trong bệnh viện cũng không quá đông

Tư Đồ Viêm vào đăng ký , anh nắm chặt cổ tay Lâm Khả Tâm , để tránh cô chạy

đi

"Tiên sinh , xin hỏi có thể giúp ngài gì không?" Nhìn thấy Tư Đồ Viêm , người y tá cười tươi như hoa hỏi

"Siêu Âm"

"Như vậy a. . . . . ."

Nghe Tư Đồ Viêm nói vậy , y tá có chút mất mác , cô ta đảo nhìn Lâm Khả Tâm , thân thiết hỏi han " Xin hỏi vị tiểu thư này sẽ làm siêu âm sao?"

"Chẳng lẽ là tôi làm?" Ngữ khí của Tư Đồ Viêm lạnh như băng , làm cho đoá hoa héo tàn.

"Không , không phải. . . . . ." Người y tá bị anh doạ sợ không thôi , vội vàng giải thích nói: " Chính là vị tiểu thư này thoạt nhìn không giống mang thai đã lâu , nên làm siêu âm cũng có thể sớm , Y học nói , bình thường. . . . . ."

"Vậy cô có thể chỉ làm sao cho tôi biết cô ấy có mang thai hay không?" Tư Đồ Viêm không kiên nhẫn đánh gảy lời của nữ y tá .

Nữ y tá lui lui về sau: " Cái kia. . . . . .thật ra mua que là có thể. . . . . ."

Bởi vì sợ hãi nói chuyện với anh , nên trước khi anh mở miệng , nữ y tá liền bổ sung: " Ở ngoài kia có bán".

Nghe nói vậy , Tư Đồ Viêm túm Lâm Khả Tâm đi mua que thử sau đó nhét vào tay cô: " Em biết dung cái này sao?"

"Biết." Lâm Khả Tâm yếu ớt nói: " Vào trong nhà vệ sinh sau đó…"

"Tôi không có hứng thú với điều đó , bây giờ em vào trong nhà vệ sinh đi , điều tôi cần là kết quả." Tư Đồ Viêm dừng một chút sau đó bổ sung nói :" Tôi chờ em ở cửa , tốt nhất em đừng giở trò gì."

"Được , đã biết"

Cầm lấy que thử , Lâm Khả Tâm bước vào nhà vệ sinh , thật ra cô cũng muốn biết là cô có thai hay không , nói không chừng chỉ là cảm lạnh thì sao?

Dù sao cô đã không hay ho rồi , ông trời sẽ không nhẫn tâm dồn cô vào bước đường cùng đi? Nhưng sau khi nhìn thấy vạch hiện lên trên que thử , trong lòng cô bỗng nhớ đến 1 câu nói 「Phúc vô song chí , Hoạ vô đơn chí 」 ( Phúc đến thì ít mà hoạ đến thì nhiều)

Cắn chặt môi dưới , Lâm Khả Tâm nhìn nhìn cửa nhà vệ sinh , sau đó cô lớn mật hạ quyết định ——cô muốn chạy trốn.

Thật ra lúc trên xe cô một mực nghĩ đến chuyện trốn đi , lúc trước không có đứa nhỏ , Tư Đồ Viêm đã không dễ dàng buông tha cho cô rồi , hiện tại có đứa nhỏ rồi cô muốn rời anh đi càng khhó hơn , huống chi anh chặt chẽ bắt lấy cô không cho cô một chút cơ hội , bây giờ cơ hội đã đến , cô còn không trốn thì khi nào sẽ trốn đi?

Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm lén lút chui ra cửa sổ , chậm rãi trở mình ra ngoài

Chapter
1 Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2 Chương 2: Thương giới ác ma
3 Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4 Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5 Chương 5: Bốn trọng đã kích
6 Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7 Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8 Chương 8: Ác có ác báo
9 Chương 9: Nóng quá
10 Chương 10: Không biết xấu hổ
11 Chương 11: Kế hoạch tà ác
12 Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13 Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14 Chương 14: 600 vạn ?!
15 Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16 Chương 16: Mắc câu
17 Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18 Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19 Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20 Chương 20: Hay là anh không được?
21 Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22 Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23 Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24 Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25 Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26 Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27 Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28 Chương 28: Này còn chưa đủ
29 Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30 Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31 Chương 31: Cô biến mất?!?
32 Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33 Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34 Chương 34: Người vợ của Ác ma
35 Chương 35: Cô mặc kệ
36 Chương 36: Cố ca ca
37 Chương 37: Cô nhận thua
38 Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39 Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40 Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41 Chương 41: Khổ trung mua vui
42 Chương 42: Anh đã trở lại
43 Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44 Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45 Chương 45: Vậy ý em là gì?
46 Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47 Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48 Chương 48: Tiểu cánh
49 Chương 49: Không thể
50 Chương 50: Bí hiểm
51 Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52 Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53 Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54 Chương 54: Cởi. . . . .
55 Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56 Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57 Chương 57: Kinh hỉ
58 Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59 Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60 Chương 60: Không thể
61 Chương 61: Không cần ở trong này
62 Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63 Chương 63: Khách không mời mà đến
64 Chương 64: Không biết xấu hổ
65 Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66 Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67 Chương 67: Bồi thường
68 Chương 68: Câm miệng !
69 Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70 Chương 70: Anh muốn em
71 Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72 Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73 Chương 73: Là ai làm?!
74 Chương 74: Còn đau phải không?
75 Chương 75: Ai sợ ai?!
76 Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77 Chương 77: Đứa nhỏ?
78 Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79 Chương 79: Chính là người quen?
80 Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81 Chương 81: Thì ra là thế
82 Chương 82: Chống đối
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107: Anh chính là ác ma
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162 Chương 161: Chương 161 (hoàn)
Chapter

Updated 162 Episodes

1
Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2
Chương 2: Thương giới ác ma
3
Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4
Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5
Chương 5: Bốn trọng đã kích
6
Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7
Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8
Chương 8: Ác có ác báo
9
Chương 9: Nóng quá
10
Chương 10: Không biết xấu hổ
11
Chương 11: Kế hoạch tà ác
12
Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13
Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14
Chương 14: 600 vạn ?!
15
Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16
Chương 16: Mắc câu
17
Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18
Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19
Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20
Chương 20: Hay là anh không được?
21
Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22
Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23
Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24
Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25
Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26
Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27
Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28
Chương 28: Này còn chưa đủ
29
Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30
Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31
Chương 31: Cô biến mất?!?
32
Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33
Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34
Chương 34: Người vợ của Ác ma
35
Chương 35: Cô mặc kệ
36
Chương 36: Cố ca ca
37
Chương 37: Cô nhận thua
38
Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39
Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40
Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41
Chương 41: Khổ trung mua vui
42
Chương 42: Anh đã trở lại
43
Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44
Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45
Chương 45: Vậy ý em là gì?
46
Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47
Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48
Chương 48: Tiểu cánh
49
Chương 49: Không thể
50
Chương 50: Bí hiểm
51
Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52
Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53
Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54
Chương 54: Cởi. . . . .
55
Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56
Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57
Chương 57: Kinh hỉ
58
Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59
Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60
Chương 60: Không thể
61
Chương 61: Không cần ở trong này
62
Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63
Chương 63: Khách không mời mà đến
64
Chương 64: Không biết xấu hổ
65
Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66
Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67
Chương 67: Bồi thường
68
Chương 68: Câm miệng !
69
Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70
Chương 70: Anh muốn em
71
Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72
Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73
Chương 73: Là ai làm?!
74
Chương 74: Còn đau phải không?
75
Chương 75: Ai sợ ai?!
76
Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77
Chương 77: Đứa nhỏ?
78
Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79
Chương 79: Chính là người quen?
80
Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81
Chương 81: Thì ra là thế
82
Chương 82: Chống đối
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107: Anh chính là ác ma
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162
Chương 161: Chương 161 (hoàn)