Chương 86

"Này thôi. . . . . ." Lâm Khả Tâm nở nụ cười , sau đó túm anh đặt xuống ghế: " Một lát nữa anh sẽ biết."

Nói xong , Lâm Khả Tâm chậm chạp rời khỏi phòng bếp , đến khi cô quay lại
trên tay có một cái hợp được gói rất tỉ mỉ: "Sinh nhật vui vẻ".

Lâm Khả Tâm lớn tiếng chúc mừng Tư Đồ Viêm .

"Sinh nhật. . . . . .?" Được cô nhắc tới , anh mới nhớ đến sinh nhật mình.

"Em thế nào biết ngày sinh của anh?" Anh nhớ rõ anh không có nói cho cô biết.

Lâm Khả Tâm đem hộp quà đặt lên bàn , bất đắc dĩ nói: " Là em chủ động hỏi
Đại Vĩ ! Làm ơn , em biết Tổng Tài Đại Nhân anh rất bận nhưng làm sao
ngay cả sinh nhật của mình anh cũng quên vậy?" Cô nói xong , trừng mắt
liếc anh một cái.

"Cũng không phải là quên , nhưng từ nhỏ anh đã
không có người tổ chức sinh nhật với mình nên riết cũng thành thói
quen." Lúc nói câu này , biểu hiện của Tư Đồ Viêm cực kì bình thản nhưng điều đólàm cho Lâm Khả Tâm có chút đau lòng.

Từ lúc còn rất nhỏ? Chẳng lẽ thời thơ ấu của anh cũng như cô? Không hạnh phúc? Khó trách vì sao lần đó cô nhắc đến ba mẹ anh , anh lại không vui như vậy , chắc là
trong lòng có bóng ma đè đi?

Bất quá sinh nhật không nên nghĩ đến chuyện không vui , vì vậy Lâm Khả Tâm liền đổi đề tài: " Không nói
chuyện không vui nữa , mau mau anh mở quà ra đi xem có thích không?"

Lâm Khả Tâm vừa nói vừa chờ mong đem hộp quà đến trước mặt anh , Tư Đồ

Viêm mở hộp ra là một cái đồng hồ cao quý trước mặt .

"Thích không? Khi em xem cái này đầu tiên em liền nghĩ đến anh , hơn nữa bình
thường công việc anh nhiều như vậy , em nghĩ mua cho anh cái này sẽ thực dụng

.. Mau , anh mang vào xem."

Lâm Khả Tâm lấy đồng hồ
mang vào cổ tay cho Tư Đồ Viêm , quả thực mặc kệ thế nào nhưng cỡ size
giống như là đặc theo kích thước của anh mà làm ..

Nhưng nhìn
đồng hồ này , chẳng những Tư Đồ Viêm không lộ ra vẻ vui sướng , ngược
lại còn cau mày " Cái này cũng không rẻ , em lấy đâu ra nhiều tiền vậy?" Anh nhớ rõ tiền anh đưa cho cô , cô không có nhận , như vậy nói cách
khác. . . . . .

Lâm Khả Tâm cười cười , nhún nhún vai: " Là em làm việc mà có . . . . . .cũng chính là . . . . . .giữ chó."

Vì sợ anh sẽ trách cô không nghe theo lời anh , nên cô liền bổ sung: "
Thật ra em cũng không có lừa anh , em thật sự có cố dạy cho Tiểu Bối
đứng lên phất tay chúc mừng , nhưng Tiểu Bối không có học. . . . . ."

Còn tưởng rằng Lâm Khả Tâm khen mình , Tiểu Bối một bên " Gâu" , mà cô cũng nhìn về phía Tư Đồ Viêm , nhưng anh cũng không nói gì ...

"Nếu không phải chính mình kiếm tiền ra sẽ không có ý nghĩa" ——Cuối cùng Tư Đồ Viêm cũng hiểu tại sao cô cố chấp tự kiếm tiền.

Nghĩ đến vì quà sinh nhật cho mình, thậm chí không tiếc chính mình bị áp lực trừng phạt mà còn đi giữ mấy con chó lớn bản chất cô đã sợ , nhưng anh
hiểu lầm cô , thậm chí còn làm nhục cô , Tư Đồ Viêm không khỏi ân hận ,
anh không biết làm thế nào để biểu đạt sự cảm động trong lòng , cũng
trầm trọng áy náy .

Anh vươn tay vén vén mái tóc đen mềm của Lâm Khả Tâm , nhẹ nhàng xoa xoa mặt cô

"Tại sao. . . . . .Em lại đối xử tốt với anh như vậy?" Anh không xứng đáng , không phải sao?

Câu hỏi của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm ngây người , đúng vậy , lúc
trước cô chỉ lo chuẩn bị sinh nhật cho anh , hoàn toàn không có nghĩ gì
nhiều , bây giờ anh hỏi , cô cũng mới bắt đầu hỏi bản thân mình nguyên
nhân vì sao .

Lâm Khả Tâm nhìn Tiểu Bối: " Bởi vì anh giúp em
thực hiện giấc mơ mà em cứ tưởng không bao giờ em có thể , đem Tiểu Bối
tặng cho em , nên em muốn cảm ơn và báo đáp anh chút gì đó , em biết
được sinh nhật anh sắp đến nên em trộm giữ chó dùm người khác , em muốn
cho anh bất ngờ." Dừng một chút , Lâm Khả Tâm quay đầu tức giận nhìn
anh:. "Nhưng mà. . . . . .Người ta cư nhiên không nhìn được lòng tốt của em , tức giận thiếu chút nữa bầm nát em ra rồi"

Tuy ngoài miệng
nói vậy , nhưng dù sao đã là chuyện trong quá khứ , cô sớm đã quên hết , chỉ là muốn đùa với anh một chút , nhưng nghe cô nói vậy , Tư Đồ Viêm
càng thêm áy náy cùng tự trách .

"Thực xin lỗi." Tư Đồ Viêm nói ra lời xin lỗi , Lâm Khả Tâm còn tưởng mình

đang nghe lầm. "Anh nói gì?"

"Thực Xin Lỗi." Tư Đồ Viêm gằn từng chữ.

Rốt cục , Lâm Khả Tâm cũng khẳng định mình không có nghe sai , nhưng vẫn
không thể tin được , người cao ngạo không coi ai ra gì như Tư Đồ Viêm mà để anh nói xin lỗi người khác là chuyện không có khả năng , huống gì
còn lập lại 2 lần?

Lâm Khả Tâm nhất thời có cảm giác vừa mừng vừa lo , mà lúc cô lấy lại tin thần thì Tư Đồ Viêm đã cầm đũa , gấp một
khối thịt bò to .

"Từ từ , đồ ăn đã một đêm rồi , để em đi hâm
nóng lại." Nói xong , Lâm Khả Tâm định đứng dậy nhưng bị Tư Đồ Viêm kéo
lại , anh bỏ thịt vào trong miệng , rồi gấp rau , vừa ăn vừa nói: "
Không cần , ăn ngon lắm."

Vì chứng minh lời nói mình là thật , Tư Đồ Viêm múc một muỗng cơm to bỏ vào miệng , Lâm Khả Tâm biết thật ra
anh đau lòng vì cả đêm cô không ngủ , không muốn cô thêm phiền nên mới
nói vậy , nhưng cô cũng không miễn cưỡng anh , ngồi lại vào ghế , nhìn
bộ dáng ăn ngốn ăn nghiến của anh , hưởng thụ sự quan tâm nho nhỏ ...

Thật ra , cũng có lúc anh ôn nhu . . . . .

Tư Đồ Viêm ăn nhưng cũng không có quên: " Khả Tâm , em đừng chỉ nằm đó
nhìn nữa, tối hôm qua em không ăn gì rồi , bây giờ ăn nhiều một chút
đi."

Anh gấp một khối thịt to , định sẽ bỏ vào chén cho Lâm Khả
Tâm nhưng điều ngoài ý muốn là cô đã nằm sấp và tiến vào giấc mộng đẹp , nụ cười thoả mãn còn vươn lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn , làm cho Tư Đồ
Viêm không quấy rầy cô nữa

..

Quên đi , tối hôm qua cô đã không ngủ , nhất định sẽ rất mệt bây giờ để cho cô ngủ ngon một chút ..

Tư Đồ Viêm đứng dậy ôm lấy Lâm Khả Tâm , đem cô quay về phòng ngủ , cẩn
thận đặt cô lên giường , đắp chăn cho cô , sau đó mới trở lại bàn ăn ,
có lẽ mang theo cảm động , nên tuy rằng đồ ăn đã lạnh nhưng anh vẫn ăn
ngon lành , anh bỗng có một ý định trong đầu , nếu vậy như vậy mãi mãi
sẽ tốt biết mấy . .

Chapter
1 Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2 Chương 2: Thương giới ác ma
3 Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4 Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5 Chương 5: Bốn trọng đã kích
6 Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7 Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8 Chương 8: Ác có ác báo
9 Chương 9: Nóng quá
10 Chương 10: Không biết xấu hổ
11 Chương 11: Kế hoạch tà ác
12 Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13 Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14 Chương 14: 600 vạn ?!
15 Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16 Chương 16: Mắc câu
17 Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18 Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19 Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20 Chương 20: Hay là anh không được?
21 Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22 Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23 Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24 Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25 Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26 Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27 Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28 Chương 28: Này còn chưa đủ
29 Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30 Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31 Chương 31: Cô biến mất?!?
32 Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33 Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34 Chương 34: Người vợ của Ác ma
35 Chương 35: Cô mặc kệ
36 Chương 36: Cố ca ca
37 Chương 37: Cô nhận thua
38 Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39 Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40 Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41 Chương 41: Khổ trung mua vui
42 Chương 42: Anh đã trở lại
43 Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44 Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45 Chương 45: Vậy ý em là gì?
46 Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47 Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48 Chương 48: Tiểu cánh
49 Chương 49: Không thể
50 Chương 50: Bí hiểm
51 Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52 Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53 Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54 Chương 54: Cởi. . . . .
55 Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56 Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57 Chương 57: Kinh hỉ
58 Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59 Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60 Chương 60: Không thể
61 Chương 61: Không cần ở trong này
62 Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63 Chương 63: Khách không mời mà đến
64 Chương 64: Không biết xấu hổ
65 Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66 Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67 Chương 67: Bồi thường
68 Chương 68: Câm miệng !
69 Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70 Chương 70: Anh muốn em
71 Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72 Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73 Chương 73: Là ai làm?!
74 Chương 74: Còn đau phải không?
75 Chương 75: Ai sợ ai?!
76 Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77 Chương 77: Đứa nhỏ?
78 Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79 Chương 79: Chính là người quen?
80 Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81 Chương 81: Thì ra là thế
82 Chương 82: Chống đối
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107: Anh chính là ác ma
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162 Chương 161: Chương 161 (hoàn)
Chapter

Updated 162 Episodes

1
Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2
Chương 2: Thương giới ác ma
3
Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4
Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5
Chương 5: Bốn trọng đã kích
6
Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7
Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8
Chương 8: Ác có ác báo
9
Chương 9: Nóng quá
10
Chương 10: Không biết xấu hổ
11
Chương 11: Kế hoạch tà ác
12
Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13
Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14
Chương 14: 600 vạn ?!
15
Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16
Chương 16: Mắc câu
17
Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18
Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19
Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20
Chương 20: Hay là anh không được?
21
Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22
Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23
Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24
Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25
Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26
Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27
Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28
Chương 28: Này còn chưa đủ
29
Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30
Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31
Chương 31: Cô biến mất?!?
32
Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33
Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34
Chương 34: Người vợ của Ác ma
35
Chương 35: Cô mặc kệ
36
Chương 36: Cố ca ca
37
Chương 37: Cô nhận thua
38
Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39
Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40
Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41
Chương 41: Khổ trung mua vui
42
Chương 42: Anh đã trở lại
43
Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44
Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45
Chương 45: Vậy ý em là gì?
46
Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47
Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48
Chương 48: Tiểu cánh
49
Chương 49: Không thể
50
Chương 50: Bí hiểm
51
Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52
Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53
Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54
Chương 54: Cởi. . . . .
55
Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56
Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57
Chương 57: Kinh hỉ
58
Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59
Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60
Chương 60: Không thể
61
Chương 61: Không cần ở trong này
62
Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63
Chương 63: Khách không mời mà đến
64
Chương 64: Không biết xấu hổ
65
Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66
Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67
Chương 67: Bồi thường
68
Chương 68: Câm miệng !
69
Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70
Chương 70: Anh muốn em
71
Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72
Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73
Chương 73: Là ai làm?!
74
Chương 74: Còn đau phải không?
75
Chương 75: Ai sợ ai?!
76
Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77
Chương 77: Đứa nhỏ?
78
Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79
Chương 79: Chính là người quen?
80
Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81
Chương 81: Thì ra là thế
82
Chương 82: Chống đối
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107: Anh chính là ác ma
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162
Chương 161: Chương 161 (hoàn)