Chương 84

"Em nói em vẫn sẽ giữ chó , cho đến khi ước định này kết thúc."

Tuy rằng ngữ khí của Lâm Khả Tâm rất bình thản nhưng trời mới biết thiếu chút nữa tất cả dũng khí của cô trở thành vô dụng , bằng không cô cũng sẽ không dám nhìn Tư Đồ Viêm .

"Lâm Khả Tâm, em cư nhiên dám chống đối tôi?" Tư Đồ Viêm tưởng sự giáo huấn hôm qua sẽ làm cho Lâm Khả Tâm từ bỏ chuyện này nhưng ai ngờ cô ngang bướng đến thế?

Anh nhìn sấp tiền trên bàn , không hề có dấu vết động qua , thấy anh không nói gì

, Lâm Khả Tâm bổ sung them: "Em đã quyết định rồi , cho dù anh có tiếp tục giáo huấn em thế nào em cũng sẽ không thoả hiệp đâu , dù cho ngủ ở sofa một tuần cũng không thành vấn đề."

Thái độ của Lâm Khả Tâm làm cho Tư Đồ Viêm cảm thấy tức giận , cô nghĩ cô là ai? Nói trắng ra không bằng nô lệ trong nhà này , vậy mà dám dựa vào cái gì để dùng kiểu nói chuyện này nói với anh?

Tư Đồ Viêm hừ lạnh một tiếng: " Lâm Khả Tâm , đừng tưởng em dùng biện pháp này áp chế tôi mà tôi sẽ vì thương em mà thoả hiệp , được em thích ngủ ở sofa , vậy ngủ đi ! Hơn nữa , tôi không đưa nệm , đưa chăn cho em , tôi xem lúc đó em còn quật cường hay không!"

Nhưng Lâm Khả Tâm không vì vậy mà sợ hãi , cô quay đầu , bình tĩnh nhìn anh: " Ngủ thì ngủ."

Ai sợ ai a?! Dù sao chuyện cũng đã đến nước này , cô nói gì cũng không thể để

cho bản than mình trở nên hạ tiện tiếp nữa !

Bị Lâm Khả Tâm lần nữa chống đối , Tư Đồ Viêm tức giận không thôi: "Em! Lâm Khả Tâm , em thật giỏi " Anh vừa nói vừa đi đến sofa hung hăng đẩy cô xuống , lực lớn làm cho cô không thể đứng dậy .

Cảm nhận được anh tức giận , Lâm Khả Tâm trong long sợ phát khiếp. Khuôn mặt bình tĩnh , Tư Đồ Viêm từng bước từng bước đi đến , mỗi một bước đều làm cho cônhư đang lên dây cót.

"Anh , anh muốn làm gì?!"

"Như thế nào , em sợ sao? Cái gan dạ làm trái ý tôi lúc nãy chạy đi đâu rồi?" Tư Đồ Viêm lạnh lùng dừng cước bộ , lạnh lùng trào phúng nói .

Bị anh nhắc cho tỉnh , Lâm Khả Tâm ngồi thẳng dậy: " ai sợ anh?"

Được rồi , thật ra cô có nhiều điểm sợ đi? Nhưng là .. "Vô luận thế nào , em vẫn sẽ giữ chó dùm người ta."

Bị nhiều lần cự tuyệt , Tư Đồ Viêm đã không thích , huống chi đối phương lại là Lâm Khả Tâm —— một người luôn chịu đựng nhẫn nhục? Điều này làm cho anh thế nào mà chấp nhận được?

Chết tiệt , Tư Đồ Viêm hoàn toàn phát hoả: " Lâm Khả Tâm , có gan lập lại tôi nghe lần nữa."

"Nói thì nói." Lâm Khả Tâm cố lấy dũng khí , nhìn thẳng vào Tư Đồ Viêm: " Tóm

lại mặc kệ anh có đồng ý hay không , em sẽ tiếp tục giữ chó." "Vô Liêm Sỉ." Nói xong , Tư Đồ Viêm giơ tay lên ...

Nhưng giây tiếp theo , đột nhiên " Đinh đinh đinh. . . . . ." Tiếng di động bên trong túi quần truyền đến , anh sửng sốt , vốn định mặc kệ nhưng tiếng chuông một lúc càng dồn dập nhưng là báo cho anh có chuyện gấp.

Cuối cùng , không còn cách nào khác, Tư Đồ Viêm rút tay lại lấy điện thoại ra , lúc ấn nghe anh không quên liếc nhìn Lâm Khả Tâm một cái .

"Đại Vĩ , có gì gấp sao?" Tư Đồ Viêm ngữ khí bị phá ngang nên không vui.

Đại Vĩ này hy vọng tốt nhất có việc gấp bằng không thì không biết hậu quả sẽ ra sao , Đại Vĩ cũng không dám trì hoản , vội vàng lo lắng nói: " Tổng Tài có chuyện không tốt rồi ! Ở khu C có chút vấn đề , Giáp Phương không biết vì sao lại thay đổi , nguyên bản nói cung cấp cho chúng ta hạng mục nhưng bây giờ thì đổi ý."

Tư Đồ Viêm nghe vậy , nhíu mày , vấn đề Đại Vĩ nói thật khó giải quyết , lúc ấy bởi vì nhìn hạng mục đó có thể mang đến lợi nhuận nên Tư Đồ Viêm nhập số lượng lớn , không tiếc hết thảy , chính là ai ngờ Giáp Phương lại đổi ý? Nếu vấn đề này không xử lý được , công ty của anh lỗ rất nhiều . . . . . . , anh hiểu được , khẳng định có người âm thầm động tay động chân , bằng không Giáp Phương sẽ không tự nhiên mà thay đổi , hơn nữa trong lòng anh cũng biết được là công ty nào.

Xem ra lúc trước chuyện tình cổ phiếu của Xí Nghiệp Tần Thị là quá nóng vội , đối phương cư nhiên dùng biện pháp này để hại anh . . . . . .A , Tần Hữu Minh rốt cuộc vẫn là 「 Chó cùng rứt giậu 」.

"Được , tôi biết rồi , bây giờ lập tức chuẩn bị vé máy bay đi thành phố C cho tôi , tôi sẽ trực tiếp đến sân bay".

"Được , Tổng Tài."

Nói xong , Đại Vĩ cúp điện thoại , đi đặt vé máy bay thượng hạng cho Tư Đồ Viêm

, mà còn lại Tư Đồ Viêm không hề nghĩ ngợi lập tức bước ra ngoài cửa , bởi vì tất cả xảy ra quá đột ngột nên sau khi anh đi một lát rồi Lâm Khả Tâm mới kịp phản

ứng xảy ra chuyện gì .

Trời à , vừa rồi anh tức giận như vậy cô cứ tưởng lần này cô đã chết chắc rồi ! May mắn nhờ có cuộc điện thoại anh mới trực tiếp rời khỏi nhà mà thật sự cứu chính cô ~ Nghĩ đến chính mình đào thoát khỏi ma chưởng của Tư Đồ Viêm , Lâm Khả Tâm nhất thời trầm tĩnh lại , xụi lơ ngã xuống sofa.

Trong quá trình cải nhau với Tư Đồ Viêm lúc nãy , Lâm Khả Tâm vẫn căng thẳng

, khẩn trương cùng sợ hãi cơ hồ dùng hết sức mà nói , bây giờ cô thở phào nhẹ nhõm liền bắt đầu miên man suy nghĩ , vừa rồi biểu tình của anh nghiêm túc như vậy , đi lại gấp xem ra cuộc điện thoại là có chuyện rất gấp rồi? không biết có phải công ty của bọn họ đã xảy ra chuyện gì hay không?

Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm không khỏi lo lắng , nhưng lúc ý thức được cô liền lắc đầu , không đúng không đúng , chính mình tại sao phải lo lắng cho tên bá đạo đáng ghét này? Cái loại thứ người như vậy , chính cô mới không cần quản !

Nhưng vừa nghĩ xong , Lâm Khả Tâm liền thở dài . Aida , sự tình phiền toái như vậy , không biết anh sẽ đi công tác bao lâu nữa . . . . . .

Tuy rằng trong lúc cải nhau với anh , cô thật hy vọng anh tốt nhất nên nhanh mà biến khỏi trước mặt mình và không bao giờ xuất hiện lại nữa nhưng lúc anh đã đi rồi nhìn căn nhà trống không , Lâm Khả Tâm không khỏi có chút luyến tiếc ..

Thật lạ , làm sao vậy? Từ lúc anh rời khỏi nhà đến giờ , cô thế mà cứ ngồi ngây

đơ ngây ngốc ở đây mà lo lắng , đều là nghĩ đến cái tên kia ! Chẳng lẽ là. . . . .

.Không , không thể nào!

Lâm Khả Tâm điên cuồng lắc đầu , Tư Đồ Viêm là tên bá đạo anh còn khi dễ cô , nhất là chuyện đêm qua đến giờ cô vẫn còn cảm thấy bị sỉ nhục , chính cô cũng không phải chịu ngược cuồng , như thế nào có thể thích tên biến thái như anh?! Không , không có khả năng!!

Đúng rồi , chắc chắn bởi vì lúc nào anh cũng là người thích gây sự nên cô không ngừng nghĩ về anh , không được phải thay đổi suy nghĩ , không được nhớ anh nữa !

Quả nhiên , rốt cuộc bóng dáng của anh cũng biến mất trong đầu Lâm Khả Tâm , nhưng có một người khác càng làm cho cô đau đầu hơn, thậm chí vết thương

trên trán và vết thương ở miệng cũng ẩn ẩn đau ...

Đúng vậy , người đó chính là Tần ——Hiểu ——Linh !

Lâm Khả Tâm há to miệng , trời ạh , Tư Đồ Viêm lại không có ở nhà , cô ta sẽ không đến đây gây sự chứ? Thảm , nếu lần này cô ta chạy đến đây khóc lóc om sòm thì Tiểu Bối và cô cũng sẽ không hay ho ..

Ai cha , nếu Tư Đồ Viêm ở nhà thì tốt rồi .. A? từ từ , như thế nào nghĩ một vòng cô lại nghĩ về anh? ...

Lâm Khả Tâm ôm lấy đầu , vò vò tóc . . . . . .

Mấy ngày sau đó Tư Đồ Viêm cũng không có trở về , bất quá Tần Hiểu Linh cũng không có tới gây sự , hơn nữa Lâm Khả Tâm vẫn có thể giữ chó mà không cần Tư Đồ Viêm nổi giận ..

Nhưng có điều làm cho Lâm Khả Tâm ngoài ý muốn là , một tuần lễ rồi mà Tư Đồ Viêm cũng không có trở về , cô nhịn không được điều ra số điện thoại của anh

, nhưng ngay lúc ấn gọi cô lại do dự , cô dừng trong chốc lát cuối cùng nhấn gọi cho Đại Vĩ.

Chapter
1 Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2 Chương 2: Thương giới ác ma
3 Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4 Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5 Chương 5: Bốn trọng đã kích
6 Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7 Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8 Chương 8: Ác có ác báo
9 Chương 9: Nóng quá
10 Chương 10: Không biết xấu hổ
11 Chương 11: Kế hoạch tà ác
12 Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13 Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14 Chương 14: 600 vạn ?!
15 Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16 Chương 16: Mắc câu
17 Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18 Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19 Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20 Chương 20: Hay là anh không được?
21 Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22 Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23 Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24 Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25 Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26 Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27 Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28 Chương 28: Này còn chưa đủ
29 Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30 Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31 Chương 31: Cô biến mất?!?
32 Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33 Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34 Chương 34: Người vợ của Ác ma
35 Chương 35: Cô mặc kệ
36 Chương 36: Cố ca ca
37 Chương 37: Cô nhận thua
38 Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39 Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40 Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41 Chương 41: Khổ trung mua vui
42 Chương 42: Anh đã trở lại
43 Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44 Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45 Chương 45: Vậy ý em là gì?
46 Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47 Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48 Chương 48: Tiểu cánh
49 Chương 49: Không thể
50 Chương 50: Bí hiểm
51 Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52 Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53 Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54 Chương 54: Cởi. . . . .
55 Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56 Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57 Chương 57: Kinh hỉ
58 Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59 Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60 Chương 60: Không thể
61 Chương 61: Không cần ở trong này
62 Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63 Chương 63: Khách không mời mà đến
64 Chương 64: Không biết xấu hổ
65 Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66 Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67 Chương 67: Bồi thường
68 Chương 68: Câm miệng !
69 Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70 Chương 70: Anh muốn em
71 Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72 Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73 Chương 73: Là ai làm?!
74 Chương 74: Còn đau phải không?
75 Chương 75: Ai sợ ai?!
76 Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77 Chương 77: Đứa nhỏ?
78 Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79 Chương 79: Chính là người quen?
80 Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81 Chương 81: Thì ra là thế
82 Chương 82: Chống đối
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107: Anh chính là ác ma
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 class="chapter-item-title chapter-item-title-text">Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162 Chương 161: Chương 161 (hoàn)
Chapter

Updated 162 Episodes

1
Chương 1: Thoát khỏi miệng sói , lại đi vào hang hổ
2
Chương 2: Thương giới ác ma
3
Chương 3: Cô có mục đích gì?!
4
Chương 4: Cô cư nhiên dám kêu tên người khác ?!?
5
Chương 5: Bốn trọng đã kích
6
Chương 6: Người đàn ông đáng khinh
7
Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân?
8
Chương 8: Ác có ác báo
9
Chương 9: Nóng quá
10
Chương 10: Không biết xấu hổ
11
Chương 11: Kế hoạch tà ác
12
Chương 12: Cho tôi xem tôi cũng không hứng thú
13
Chương 13: Thật đúng là người quái dị
14
Chương 14: 600 vạn ?!
15
Chương 15: Một năm phải trả hết nợ cho tôi
16
Chương 16: Mắc câu
17
Chương 17: Hai cái tôi điều không chọn
18
Chương 18: Tôi không ngại làm tiểu nhân
19
Chương 19: Hết thảy đều là kế hoạch của anh
20
Chương 20: Hay là anh không được?
21
Chương 21: Cô không thể đem tôn nghiêm của mình bại dưới tay anh
22
Chương 22: Hợp đồng cái gì !?
23
Chương 23: Cô chính là người thứ 2
24
Chương 24: Ăn không khí lớn lên
25
Chương 25: Song đao “lý quỳ”
26
Chương 26: “Nhà “Tổng Tài các người”
27
Chương 27: Anh không phải có chứng vọng tưởng bị hại đi
28
Chương 28: Này còn chưa đủ
29
Chương 29: Từ từ , tôi là phụ nữ !
30
Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?
31
Chương 31: Cô biến mất?!?
32
Chương 32: Xí nghiệp tần thị
33
Chương 33: Chạy đi nơi đâu?!
34
Chương 34: Người vợ của Ác ma
35
Chương 35: Cô mặc kệ
36
Chương 36: Cố ca ca
37
Chương 37: Cô nhận thua
38
Chương 38: Nơi duy nhất để đi
39
Chương 39: Anh quan tâm chính mình?
40
Chương 40: Nhà của chúng ta không giống nhau
41
Chương 41: Khổ trung mua vui
42
Chương 42: Anh đã trở lại
43
Chương 43: Cô nhìn cái gì?!
44
Chương 44: Tôi thế nào lại cam lòng hại chết em đâu ?
45
Chương 45: Vậy ý em là gì?
46
Chương 46: Anh muốn làm gì?!
47
Chương 47: Anh cởi quần áo làm chi?!
48
Chương 48: Tiểu cánh
49
Chương 49: Không thể
50
Chương 50: Bí hiểm
51
Chương 51: Hai người chúng ta không phải rất giống sao
52
Chương 52: Tôi cho em hảo hảo 「nhớ lại 」 một chút
53
Chương 53: 「Bạn tốt 」 của tôi đang đến
54
Chương 54: Cởi. . . . .
55
Chương 55: Như vậy ôm sẽ thoải mái hơn
56
Chương 56: Anh muốn làm cái gì?!
57
Chương 57: Kinh hỉ
58
Chương 58: Lão Hổ PP không thể sờ
59
Chương 59: Chân chính 「thẹn thùng 」
60
Chương 60: Không thể
61
Chương 61: Không cần ở trong này
62
Chương 62: Cẩu ba ba , cẩu mụ mụ
63
Chương 63: Khách không mời mà đến
64
Chương 64: Không biết xấu hổ
65
Chương 65: Ác nhân cáo trạng trước
66
Chương 66: Cô ấy là vợ của tôi
67
Chương 67: Bồi thường
68
Chương 68: Câm miệng !
69
Chương 69: Hôn thú giá rẻ
70
Chương 70: Anh muốn em
71
Chương 71: Cô có khả năng mong chờ cái gì đâu?
72
Chương 72: Anh nói đủ chưa?!
73
Chương 73: Là ai làm?!
74
Chương 74: Còn đau phải không?
75
Chương 75: Ai sợ ai?!
76
Chương 76: Tiểu bảo ~ tiểu bối ~
77
Chương 77: Đứa nhỏ?
78
Chương 78: Chúng ta có cục cưng đi?
79
Chương 79: Chính là người quen?
80
Chương 80: Tình nhân hoà thiêm?
81
Chương 81: Thì ra là thế
82
Chương 82: Chống đối
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107: Anh chính là ác ma
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương Chương 161: 161 (hoàn)
162
Chương 161: Chương 161 (hoàn)