Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh

Đợi Chu Nhiên mới chỉ nửa ngày, Ngân Thương Duệ lại không chờ được mà đứng trực cô về.

Bây giờ thấy cô về rồi thì lại che giấu vẻ vui mừng chớp nhoáng.
Ngân Thương Duệ nhìn mặt cô mà khó chịu, anh đưa cô đang vui vẻ cực độ về thư phòng.

Lúc đó anh mới buông bỏ ánh mắt nuông chiều, nghiêm túc hỏi tội.
“Hôm nay cô đi đâu?”
“Sao vậy? Tôi đi đến bệnh viện đó.”
“Để làm gì?”
“Anh nói buồn cười vậy, rõ ràng vậy mà, tôi tới để chữa lành mặt.”
“…”
Chu Nhiên lảng tránh, bây giờ cô mới phát hiện ra bản thân vậy mà quên mặt chuyện này.

Cô bưng nguyên khuôn mặt lúc đi, lúc về dù có dính không ít bụi bặm trên người, khuôn mặt cũng không có gì khác biệt.
Bây giờ ngụy biện còn kịp không?
“Giỏi, vậy coi như hôm nay cô trốn việc? Tôi đuổi cô đi nhé?”
“Đã gắt gỏng còn đòi đuổi.” Chu Nhiên nói thầm trong họng.
“Hửm? Cô nói gì cơ?”
“Haha, không có gì không có gì.

Lỗi tôi được chưa.

Tôi trở lại làm việc bù nhé?”
Ngân Thương Duệ nhìn cô im lặng, làm cô bị ảnh hưởng cũng cúi đầu không nói.
“Thôi bỏ đi.

Tôi cảm thấy bây giờ hỏi cô chưa chắc cô có thể thật tâm trả lời.”
Anh vốn định sẽ hỏi cô về chuyện “Chu Nhiên” với “Ngân Thương Duệ”, nhưng anh lại từ bỏ ý định và không hỏi nữa.
“Hả?” Chu Nhiên chẳng hiểu anh nói gì.
Ngân Thương Duệ không nói, nhưng thật sự anh cảm thấy cô có chút không thành thật.

Giống như kẻ cắp rình mò sợ bị bắt, cô rõ ràng có điều gì đó đang che giấu và không muốn cho anh biết.
Một sự kiện nào đó, việc nào đó, người nào đó? Rốt cuộc cô đang che giấu điều gì?
Chu Nhiên thì nhìn anh với khuôn mặt khó hiểu.
Anh nghĩ nhiều như thế cũng không bằng nói thẳng, thật sự nếu anh hỏi, Chu Nhiên nhất định sẽ trả lời hết mọi thắc mắc của anh, thậm chí là đưa ra một đống thông tin dư thừa…
“Nếu không có chuyện gì… tôi đi được rồi chứ?”
“Không.

Ngồi xuống đi.”
Chu Nhiên nhìn quanh, cuối cùng chẳng thấy có chỗ nào ngồi được.
“Chỗ nào?”
Ngân Thương Duệ đứng dậy.
“Ngồi trên ghế đi.”
Anh nhường cho cô ghế của mình, sau đó thì đi ra ngoài.
“???”
“Để mình ngồi đây xong chạy ra ngoài là sao chứ?”
Cảnh này mà bị bà quản gia hay Dụ Yên nhìn thấy thì có chuyện lớn để nói lắm…
Nghĩ tới đó lòng cô có chút lay động, cô suy nghĩ một lúc rồi đứng lên, sau đó lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Chắc anh ấy không bỏ mình ở đây một mình đâu nhỉ?”
Đúng là anh ta không rời đi quá lâu, một lúc sau anh ta quay lại, còn chuẩn bị rất nhiều gỗ.
Chu Nhiên vô thức lại đứng dậy.
“Anh bày trò gì đây?”
“Hôm trước thấy cô chế tạo thuyền rất thú vị, cô chỉ tôi được không?”
Đề nghị đột ngột này của anh quả thật đã khiến cô có chút lưỡng lự.
“Chuyện này…”
“Sao chứ? Cô không muốn chỉ sao?”
“Tài cán tầm thường, thật sự không dám khoe mẽ.” Chu Nhiên đã có ý từ chối.
Nhưng Ngân Thương Duệ lại cho thành cô chê anh phiền.
“Là cô không muốn chỉ đúng không?”
“Không không! Tôi không có ý đó.”
“Vậy thì chỉ đi.”
Yêu cầu này của anh thật sự đã làm khó cô.

Nhưng cuối cùng sau một nhịp thở dài, cô cũng đã đồng ý.
“Được rồi, vậy anh nhìn cho kỹ, nghe cho rõ nhé!”
Chu Nhiên miễn cưỡng lại phải chỉ anh với bộ môn này.
“Chà, cô làm đẹp thật đấy! Đúng là nghệ nhân!”
Lời khen này cô không dám nhận bừa, bởi không có ruồi muỗi nào lại dám đường đường chính ăn thức ăn trong bát cả.

Cái này không phải nói, cũng là cô học lén đấy.

Dù sau này Diệp Thanh Duệ phát hiện và chỉ dạy cho cô, nhưng chung quy cuối cùng vẫn là từng có một khoảng thời gian vì thấy tò mò mà sau lưng Diệp Thanh Duệ học lén.
Diệp Thanh Duệ rất giỏi chế tạo thuyền mô hình.

Đó là sở thích của anh.
Mấy thứ cô làm đây so với Diệp Thanh Duệ cũng chỉ là trò mèo, thật không thể so sánh.
Cùng lắm thì miễn cưỡng được gọi là đẹp thôi.
Chu Nhiên dùng dụng cụ vót nó thành mảnh, công đoạn này cần dùng khá nhiều sức nên cô cũng có chút đuối.
“Cái này tôi cũng muốn thử.”
Chu Nhiên nghe thế.

Chưa kịp buông ra Ngân Thương Duệ đã ở phía sau ôm lấy cô, tay anh cầm lên tay cô, không suy nghĩ gì nhiều mà tiếp tục công việc đang giang dở.
Tên này là muốn tạo ra cái phong tình quái đản gì đây?
Nhưng có vẻ anh ta không quan tâ m đến chuyện đó.

Anh ta đang thành thật học tập cái thứ mà anh ta cho là hay ho và thú vị.
Có lẽ chỉ có mình Chu Nhiên cảm thấy ngại.
“Anh mau bỏ tôi ra đi.

Làm ngại chết được.”
“Tôi thấy ổn mà, tiếp tục đi.”
“Anh là cưỡng ép con gái nhà lành đấy à.”
“Đâu, tôi thấy cô cũng tự nguyện lắm.”
“Nói… nói bừa rồi!”
Chu Nhiên đứng trong vòng tay anh vừa đấu khẩu, tai lại đỏ ửng hết cả lên.
Đến lúc cả hai im lặng thì tiếng tim đập còn nghe rõ hơn ý nghĩ trong đầu.

Cô bị sự thân mật này làm cho cả đầu rỗng tuếch rồi!
Nhưng có vẻ thế này lại ổn? Có cảm giác không muốn buông tay, ở trong lòng anh cảm nhận rõ được sự xuất hiện của anh, tâm trạng rối bời suốt mấy ngày cũng thanh thản hơn nhiều.
Chu Nhiên không kháng cự nữa, chỉ im lặng đứng ở đó tùy ý để anh ôm.

Nếu thời gian luôn trôi đi vô tình như thế, có lẽ giây phút này nó lại nhân từ đọng lại một khoảng, làm cho người ta cảm thấy ấm áp lạ thường.
“Khụ, làm phiền rồi.”

Có người tới, Chu Nhiên với Ngân Thương Duệ mới miễn cưỡng tách nhau ra.
“Tôi… tôi đi đây!”
Chu Nhiên xấu hổ muốn tránh mặt đi, nhưng Ngân Thương Duệ lại không cho cô đi.
“Đừng đi.”
Bởi vốn dĩ người này được gọi tới là vì cô mà.
“Ông ta là bác sĩ đấy.

Giờ thì ngoan ngoãn ngồi im để ông ta xử lí đi.

Nhìn cô xấu chết đi được.”
“Hô, ai cần anh gọi người tới chứ.”
“Để cô không cần phải đến bệnh viện nữa.”
Mất công lại mất thêm một ngày…
Chu Nhiên thở hắt rồi mỉm cười, tên này đúng là chẳng khác Diệp Thanh Duệ mấy nhỉ?
“Được rồi, tôi đành chấp nhận ân huệ này của anh vậy.

Lỡ mà chữa xong khuôn mặt mà xấu đi thì anh phải cưới tôi đó!”
“Mơ quá đấy nhóc.”
“Nhóc con khỉ, tôi là con gái!” Chu Nhiên bĩu môi bất bình.
“Nhóc nhăn mặt nữa là vết sẹo không có lành đâu.”
“Tôi đạp anh bây giờ.”
Viễn cảnh bọn họ cãi nhau, không một ai dám xen vào.
Vị bác sĩ nào đó:
“Mình đang làm gì ở đây vậy?”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2 Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3 Chương 3: 3: Cốt Truyện
4 Chương 4: 4: Bị Lừa
5 Chương 5: 5: Ông Trương
6 Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8 Chương 8: 8: Gia Đình
9 Chương 9: 9: Không Thoát
10 Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11 Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13 Chương 13: 13: Thanh
14 Chương 14: 14: Trống Không
15 Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16 Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17 Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18 Chương 18: 18: Loạn
19 Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20 Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21 Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22 Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23 Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24 Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25 Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26 Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27 Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28 Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29 Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30 Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31 Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32 Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33 Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34 Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35 Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36 Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37 Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38 Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39 Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40 Chương 40: 40: Tính Kế
41 Chương 41: 41: Say Rượu
42 Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: 43: Ám Tình
44 Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45 Chương 45: 45: Phát Hiện
46 Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47 Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48 Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50 Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: 51: Hỏi
52 Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53 Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54 Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55 Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56 Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57 Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58 Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59 Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60 Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61 Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62 Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63 Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64 Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65 Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66 Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67 Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68 Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69 Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70 Chương 70: 70: Không Yêu
71 Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72 Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73 Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74 Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75 Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76 Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77 Chương 79: 79: Giấc Mơ
78 Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79 Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80 Chương 84: 84: Đi Chơi
81 Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82 Chương 86: 86: Quấn Quýt
83 Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84 Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2
Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3
Chương 3: 3: Cốt Truyện
4
Chương 4: 4: Bị Lừa
5
Chương 5: 5: Ông Trương
6
Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8
Chương 8: 8: Gia Đình
9
Chương 9: 9: Không Thoát
10
Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11
Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13
Chương 13: 13: Thanh
14
Chương 14: 14: Trống Không
15
Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16
Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17
Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18
Chương 18: 18: Loạn
19
Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20
Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21
Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22
Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23
Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24
Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25
Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26
Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27
Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28
Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29
Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30
Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31
Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32
Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33
Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34
Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35
Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36
Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37
Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38
Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39
Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40
Chương 40: 40: Tính Kế
41
Chương 41: 41: Say Rượu
42
Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: 43: Ám Tình
44
Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45
Chương 45: 45: Phát Hiện
46
Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47
Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48
Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50
Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: 51: Hỏi
52
Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53
Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54
Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55
Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56
Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57
Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58
Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59
Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60
Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61
Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62
Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63
Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64
Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65
Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66
Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67
Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68
Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69
Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70
Chương 70: 70: Không Yêu
71
Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72
Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73
Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74
Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75
Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76
Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77
Chương 79: 79: Giấc Mơ
78
Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80
Chương 84: 84: Đi Chơi
81
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82
Chương 86: 86: Quấn Quýt
83
Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn