Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân

Sau khi nhận được cuộc gọi của Trầm Hương, Lục Cẩm Du mưu đồ cuối cùng cũng trở về nhà với bộ dạng hết sức đáng thương.

Tịch Nhiên đã lường trước được cô ả sẽ xuất hiện khi mình về nhà, nhưng lại chẳng có sự chuẩn bị gì, còn vô tư đi tắm.
Tịch Nhiên muốn dùng nước ấm thư giãn, lại bị rất nhiều chuyện trong đâu giày vò cho đầu lại càng thêm đau nhức.
Đặc biệt là những lời Thẩm Dạ Nhu đã nói.
Tịch Nhiên đã yêu Ngân Thương Duệ.
Cô không rõ là từ khi nào, nhưng chỉ cần nghĩ đến anh, con tim trong lồng ngực tự nhiên thảng thốt, rung động một cách kì lạ.
Nhưng có chắc rằng cô yêu anh ta không? Bởi trong mắt cô, người duy nhất cô thấy không phải Ngân Thương Duệ…
Nhìn những vết đỏ được nước ấm rửa không trôi, Tịch Nhiên vô tình lại nghĩ tới đêm qua chỉ gọi tên một người.

Hình như cô không thật sự yêu Ngân Thương Duệ?
Tịch Nhiên mặc áo choàng tắm chỉ thắt nhẹ ở phần bụng áo rồi bước ra ngoài, toàn thân cô ngấm nước vẫn còn ướt, vừa quay đầu đã thấy Ngân Thương Duệ đã phát hiện ra món bảo vật không tên mà trước đó anh ta đưa cho Chu Nhiên.
Tịch Nhiên thấy anh cầm món đồ kia mà ngỡ như anh đang cầm hung khí, lại ấp úng như có hạt mắc ở cổ họng:
“An-anh! Sao anh lại vào đây? Có âm mưu gì?”
Ngân Thương Duệ mỉm cười tà mị, quay lưng lại cầm món đồ kia trêu đùa:
“Sao cô lại có thứ này? Tôi nhớ rất rõ ràng tôi đưa thứ này cho người khác… còn cổ kia của cô bị làm sao vậy?”
Lời tùy tiện nói ra lại khiến Tịch Nhiên có tật không khỏi giật mình.

Cô vội vã che lại, còn nói:
“Hỏi… hỏi nhiều thế làm gì.

Anh mau ra ngoài, để tôi thay đồ.”
“Thay đi, tôi đâu có cản cô.”
“Muốn gì? Thách thức tôi à?”
Ngân Thương Duệ ấy vậy càng cười:
“Trả lời đi, thứ này cô lấy ở đâu? Hay là nói, cô và Chu Nhiên có quan hệ gì?”
“Còn có quan hệ gì…” Tịch Nhiên chợt nảy ra ý nghĩ, rất nhanh trả lời anh, “Ha, nếu anh đã hỏi, tôi không ngại nói.” Cô cười nắc nẻ lại bỏ tay ra, khoe cổ trắng còn có những dấu hôn.

“Nói cho anh biết, thứ này chính là anh yêu tôi để lại đêm qua đấy.”
“Anh yêu?”
Ngân Thương Duệ nhìn cô vẽ trò, lại cảm thấy cô đặc biệt đáng yêu.
“Chính là Chu Nhiên, hôm qua lúc anh không có nhà, chính là anh ấy ở cạnh tôi cả đêm.

Ha, nói cho anh để anh tự ái, tôi vừa mới cắm sừng anh, mà người cắm sừng anh siêu cấp đẹp trai, lùn hơn anh nhưng rất vừa vặn với tôi.

Trong mắt tôi anh chỉ bé bằng con tép so với anh ấy thôi nghe chưa.”
“Tép? Tôi bé bằng con tép?”
“Chính xác, anh so với anh ấy chỉ là con tép.”
“Hay là cô thử xem tép này to nhỏ thế nào, của tôi chắc không nhỏ hơn được cậu ta đâu.”
“Này tôi không phải nói cái đó của anh…”
Tịch Nhiên cố ý chọc tức để đuổi anh đi, nhưng sao lại thành muốn xem anh ta? Cô uất ức định giải thích, nhưng cũng không nhanh bằng động tác tay của anh, tay cô từ khi nào đã bị anh ta đặt trên đũng quần bên dưới.
Ngân Thương Duệ trêu chọc áp sát, thì thầm vào tai cô:
“Nó không nhỏ đúng không?”
Tịch Nhiên mê muội chút nữa thì nói phải, cô mặt đó tía tai nhanh chóng rút tay lại:
“Tên biến thái này cút ra ngoài! Anh chơi chán Lục Cẩm Du rồi tìm tới tôi à? Tôi không có nhu cầu chơi trò chơi tình ái, mời anh đi cho.”
Ngân Thương Duệ không biết liêm sỉ còn hiên ngang đứng trước mặt cô, tung hứng món cổ vật, một người yêu đồ cổ hơn cả mạng sống như Tịch Nhiên thật sự không nhìn nổi nữa.
Cô khí thế muốn cướp lại, Ngân Thương Duệ biết ý lại càng không để cho cô lấy, dùng tay mình đem nó lên cao.
“Mau trả đây!”
Tịch Nhiên kiễng chân cũng không thể lấy lại đồ, ánh nhìn cười cợt từ trên cao xuống của Ngân Thương Duệ khiến Tịch Nhiên tức nhưng cũng không làm được gì.
Lúc này cô bỗng nhiên trượt chân, ngã đè lên người Ngân Thương Duệ.

Anh vì vậy lại cố ý ôm cô vào lòng.

Quần áo Tịch Nhiên xộc xệch, không có chủ ý mà kín hở, áo tuột ngang vai, thân ngọc trắng thứ gì đẹp đều được khoe ra một nửa, ấy vậy mà càng mê hồn.
“Cô ngã vào lòng tôi đấy nhé.”
Ngân Thương Duệ thật thà đặt ánh mắt không sạch sẽ nên người cô.

Nhìn người con gái này khi tỉnh táo, đanh đá không cho động còn quyến rũ hơn nhiều

Tịch Nhiên cảnh giác muốn giãy ra khỏi tay anh nhưng không được, Ngân Thương Duệ cố ý càng ôm cô chặt hơn.
“Buông ra!”
Khuôn mặt Ngân Thương Duệ không chút biến động: “Còn lâu.”
Những tưởng chuyện này sẽ kéo dài mãi, nhưng Lục Cẩm Du bên ngoài không chờ lâu được, đã ôm tay bó bột chạy vào khóc lóc.
“Hức, hai người làm gì vậy?”
Ngân Thương Duệ thở một tiếng phiền toái, mới buông cô ra.
“Em sao không nghỉ ngơi trong phòng, vào đây làm gì?”
Lục Cẩm Du mắt dính chặt lên người Tịch Nhiên đang áo quần không chỉnh tề, oán hận lại rất nhanh che giấu.
“Em sợ anh quá lời với em ấy, sợ em ấy bị tổn thương.”
Ngân Thương Duệ mất hứng tránh sang một bên, mặt không gượng ép lại giả vờ cảm thán:
“Em ngây thơ quá rồi.

Cô ta có thể bị tổn thương thì em sẽ ra nông nỗi này sao?”
“Chỉ là hiểu nhầm thôi, dù sao em ấy cũng là em gái em.”
Thấy Ngân Thương Duệ không nói, Tịch Nhiên cũng nhận ra, anh ta sớm đã biết quan hệ rối rắm của hai người bọn họ rồi.
Lục Cẩm Du không chờ được, muốn tách hai người bọn họ ra:
“Hay anh về phòng trước, để em nói chuyện đàng hoàng với em ấy.”
Ngân Thương Duệ không nói, cũng đồng ý rời đi.
“Em gái, người đã đi rồi, em vẫn nên chỉnh lại quần áo đi.”
Tịch Nhiên trông bộ dạng giả vờ thân thiện đó của Lục Cẩm Du, không kìm nổi thấy kinh tởm.
“Không cần diễn, hắn ta đi lâu rồi.

Có gì muốn nói thì nói đi.”
“Em gái của chị cũng thật thông minh.”
“Đừng một câu em gái, nửa câu em gái nữa.

Nghe buồn nôn lắm.”

“Chết, chị vô ý quá.

Là do em buồn nôn hay không chịu chấp nhận bản thân chỉ là người xếp sau chị vậy?”
Lục Cẩm Du cười thân thiện, nhưng lại đầy mùi thuốc súng.

Cô ta đang gây chiến với cô.
“Xếp sau? Cô nghĩ tôi cần cái chức danh Tưởng Đại Tiểu Thư? Vậy thì tôi trịnh trọng nói cho cô biết, thứ tôi nhường cho cô không phải rác cũng là do tôi không cần đến.

Tưởng Tịch Diên kia cô cứ coi ông ta là ba đi, tôi đây tuyệt không cần người ngu ngốc như ông ta thực hiện nghĩa vụ một người ba đối với tôi.

Tưởng Tịch Nhiên này chỉ có một người mẹ họ Thẩm, rất nhanh thôi trong gia phả họ Tưởng sẽ không còn ba chữ Tưởng Tịch Nhiên nữa.”
Cô đanh thép nói, lại dọa cho Lục Cẩm Du xanh mặt:
“Vì thế cho nên tôi không có nghĩa vụ phải tôn trọng cô như người chị, nên nhớ lấy, động vào tôi cô sẽ chết rất thảm! Chạy về ổ chó nói cả lời này cho Lục Sương, nói bà ta cẩn thận, không chừng ngày nào đó tôi cao hứng muốn tính sổ, nhất định cầm đồ nghề tới rạch nát mặt bà ta.”
“Cô!”
“Cô cái gì mà cô, còn không mau cút ra ngoài?”
Dứt lời Tịch Nhiên bực dọc đẩy Lục Cẩm Du kia ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.
“Đúng là người không đạp phân phân tự tìm đến.

Vừa mới tắm xong, mình lại phải tắm lại rồi.”
Cô sau đó thật sự quay lại phòng tắm, kì cọ hết thân thể một lượt..

Chapter
1 Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2 Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3 Chương 3: 3: Cốt Truyện
4 Chương 4: 4: Bị Lừa
5 Chương 5: 5: Ông Trương
6 Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8 Chương 8: 8: Gia Đình
9 Chương 9: 9: Không Thoát
10 Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11 Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13 Chương 13: 13: Thanh
14 Chương 14: 14: Trống Không
15 Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16 Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17 Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18 Chương 18: 18: Loạn
19 Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20 Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21 Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22 Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23 Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24 Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25 Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26 Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27 Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28 Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29 Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30 Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31 Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32 Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33 Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34 Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35 Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36 Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37 Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38 Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39 Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40 Chương 40: 40: Tính Kế
41 Chương 41: 41: Say Rượu
42 Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: 43: Ám Tình
44 Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45 Chương 45: 45: Phát Hiện
46 Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47 Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48 Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50 Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: 51: Hỏi
52 Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53 Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54 Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55 Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56 Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57 Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58 Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59 Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60 Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61 Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62 Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63 Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64 Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65 Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66 Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67 Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68 Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69 Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70 Chương 70: 70: Không Yêu
71 Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72 Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73 Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74 Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75 Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76 Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77 Chương 79: 79: Giấc Mơ
78 Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79 Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80 Chương 84: 84: Đi Chơi
81 Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82 Chương 86: 86: Quấn Quýt
83 Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84 Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2
Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3
Chương 3: 3: Cốt Truyện
4
Chương 4: 4: Bị Lừa
5
Chương 5: 5: Ông Trương
6
Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8
Chương 8: 8: Gia Đình
9
Chương 9: 9: Không Thoát
10
Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11
Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13
Chương 13: 13: Thanh
14
Chương 14: 14: Trống Không
15
Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16
Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17
Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18
Chương 18: 18: Loạn
19
Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20
Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21
Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22
Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23
Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24
Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25
Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26
Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27
Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28
Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29
Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30
Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31
Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32
Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33
Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34
Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35
Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36
Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37
Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38
Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39
Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40
Chương 40: 40: Tính Kế
41
Chương 41: 41: Say Rượu
42
Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: 43: Ám Tình
44
Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45
Chương 45: 45: Phát Hiện
46
Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47
Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48
Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50
Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: 51: Hỏi
52
Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53
Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54
Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55
Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56
Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57
Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58
Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59
Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60
Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61
Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62
Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63
Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64
Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65
Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66
Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67
Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68
Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69
Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70
Chương 70: 70: Không Yêu
71
Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72
Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73
Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74
Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75
Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76
Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77
Chương 79: 79: Giấc Mơ
78
Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80
Chương 84: 84: Đi Chơi
81
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82
Chương 86: 86: Quấn Quýt
83
Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn