Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán

Hoắc Thuần Du sau một hồi tìm kiếm, mãi mới thấy ông Trương thấp bé đứng ngoài rìa đám đông.

Anh nhanh chóng tiếp cận ông.
“Ông già, Chu Nhiên đâu rồi?”
Ông Trương vốn thấp bé không thể nhìn thấy, nhưng cũng nghe được người khác bàn tán và biết Chu Nhiên đã đi gặp tên bói toán dở hơi kia rồi.

Thế nhưng nghe anh hỏi, ông lại ghi thù lần trước, lắc đầu coi như không biết:
“Không biết.”
“Ông đi cùng cậu ta mà không biết cậu ta đâu à?”
“Có biết tôi cũng không nói cho cậu.”
“Ông!”
Hoắc Thuần Du giận tới nỗi mặt đỏ bừng, nhưng anh ta buộc phải kiềm chế để dụ ông nói ra:
“Thôi mà ông già, nói cho tôi biết đi.”
“Cũng được.”
Anh ta mừng rỡ để đón nhận câu trả lời, không ngờ lại bị ông tạt cho một gáo nước:
“Mai tôi sẽ nói.”
“Ông-ông!”
Sau đó, hai người này gây nhau một trận rất lớn bên ngoài.
Bên trong Tịch Nhiên đang đứng trước mặt người kia, vẫn chưa biết người này muốn làm gì mình.
“Cô ngồi xuống đi, đừng đứng mãi.”
Tịch Nhiên nhìn người này thăm dò, nghe giọng ra cô biết người này là nữ, lại còn có vẻ rất trẻ.

Tuy dáng ngồi có vẻ cao, nhưng lại giống một đứa trẻ con mười ba mười bốn tuổi.
“Tôi là con trai, mắt cô có vấn đề rồi à?”
Người kia trầm mặc một lúc, sau đó kéo cái mũ trùm đầu, để lộ ra khuôn mặt non nớt của một đứa trẻ con.

Con ngươi trắng xám không linh động, cô bé vậy mà lại là một người mù.
Tịch Nhiên chợt cảm thấy tội lỗi, lại nhìn đây là một đứa bé, cảm giác tội lỗi lại càng tăng thêm.
“Xin lỗi.” Tịch Nhiên cúi mặt, hai chữ từ miệng được ngân dài.
“Chị đừng buồn, tôi không sao.”
Tịch Nhiên bị lòng trắc ẩn đánh cho ngồi ngay ngắn, động cũng không dám động.
Cô đúng là chẳng bao giờ để ai vào mắt, nhưng đối với trẻ con, cô không bao giờ muốn tổn thương thân thể hay tinh thần bọn chúng.

Cách phân biệt đối xử đó không phải do bọn chúng là trẻ con, mà là cô cũng từng là một đứa trẻ con.
“Đừng cảm thấy có lỗi, chị tới đây tôi còn phải vui mới phải.”
Không để Tịch Nhiên có cơ hội thắc mắc, cô bé đã đẩy lùi quả cầu về phía của cô.
“Chị hãy đặt tay lên quả cầu này đi.”
Cô có vẻ khá cảnh giác, lắc đầu nói:
“Tôi không định tới đây để bói toán hay gì đâu.”
“Nếu chị không thích quả cầu này thì dẹp nó qua một bên đi.”
Cô bé dẹp gọn quả cầu ấy sang một bên, sau đó lại mò mẫm lấy bàn tay cô.

Sờ chạm một cách tỉ mỉ.
Cách thức bói toán này Tịch Nhiên thấy hơi lạ, nếu cô bé không mù, xem chỉ tay cô còn tạm tin.

Nhưng đây lại chỉ sờ nắm tay cô, chẳng biết có thể làm gì.

Tịch Nhiên chú ý vào khẩu miệng của cô bé, cô muốn biết cô bé có thể nói thứ gì mà qua mặt được nhiều người dưới kia như thế.
Chung quy cô vẫn không tin một cô bé như vậy có thể làm được trò trống gì.
Đợi được một lúc, cô bé kia mới nói:
“Tay chị đẹp nhỉ?”
Tịch Nhiên phì cười, xem ra cô bé này thật sự chỉ là một cô bé dễ thương thôi.
Hành động kì quái tiếp sau đó của cô bé tiên tri lại khiến cô ngay lập tức phải thu lại nụ cười.

Cô bé ngẩng đầu, hai mắt lại như cháy xém, đen ngòm kì dị, miệng lẩm nhẩm những câu nói không hoàn chỉnh:
“Cách đại nạn chỉ còn ba tháng… đổ sông đổ bể… quay ngược thời không… chết hoặc sống… cũng không thể trở về.”
Cô bé đang nói gì!? Tịch Nhiên tuyệt nhiên không thể hiểu, những lời vừa rồi là tiên đoán những chuyện sau này của cô sao?
Cô chưa kịp hỏi rõ, cô bé đã ngất đi, xem ra là kiệt sức.

Tròng mắt cũng dần trở lại như bình thường.

Tịch Nhiên lay nhẹ người của cô bé, nhưng không nhận lại phản hồi.

Hai người bên cạnh cô bé khi nãy cũng không biết đã đi đâu mất.

Cô nhất thời không biết nên làm gì.
Bấy giờ bên ngoài có tiếng động rất lớn, nhưng không phải tiếng xì xào của đám đông mà lại giống như có một cuộc hỗn loạn xảy ra.
Một tiếng động đổ xuống, ầm ầm va chạm chói tai, một trong hai người đàn ông khi nãy bay ngang qua mặt cô đâm thẳng vào cái tủ gỗ làm nó nát bét.

Anh ta đầu đổ máu lại không chút e sợ lại lao vút ra ngoài.
Não cô linh động ngay lập tức điều khiển cô chạy theo tên đó.

Đến khi thu hết mọi sự việc vào tầm mắt thì mới lớn giọng:
“Các người đang làm loạn cái gì vậy?”
Xung quanh chẳng còn ai, chỉ có bốn tên đàn ông đang lộn xộn phía xa.

Thấy Tịch Nhiên ra đã có hai người ngước nhìn.
“Cậu nhìn xem tên điên này, hắn lại muốn đánh tôi chỉ vì không tìm ra cậu đấy!”
Hoắc Thuần Du đây là lần thứ hai lao vào tấn công ông trước, ông Trương cũng chỉ bất đắc dĩ tiếp chiêu.

Chuyện đánh nhau lần này có mặt Hoắc Thuần Du, những người khi nãy còn đứng hóng chuyện đều bị tên điên này dọa sợ chạy hết.

Hai người kia vốn không liên quan, nhưng vì để ngăn Hoắc Thuần Du lại mà cũng tham chiến.

Kết cục khiến mọi thứ xung quanh trở lên xáo trộn hết.
Nghe từ lời ông Trương, Tịch Nhiên quả thật không tin Hoắc Thuần Du lại còn điên như thế.
Hắn hướng ánh mắt về phía cô, vừa hay để lộ sơ hở, bị hai tên đàn ông kia nhanh chóng chế ngự nằm trên đất.

Nhưng hắn không để ý, lại mừng rỡ như chó tang thấy chủ về.
“A, cậu đây rồi.”
“Anh làm ra chuyện này?” Tịch Nhiên muốn chắc rằng bản thân trước giờ không nhìn nhầm.
“Tại ông ta không nói cho tôi biết cậu đang ở đâu.”
Thoạt đầu cô không quan tâm tới cậu, đi tới chỗ hai người đàn ông kia, thông báo cho họ biết tình trạng của cô gái.

Đợi bọn họ rời đi, rồi mới tới chỗ anh ta tính sổ.
Thấy Tịch Nhiên đang tới gần, Hoắc Thuần Du còn đang vui vẻ không biết nên nói thứ gì với cô.

Lại không ngờ rằng sau đó lại bị cô tát mạnh, trên mặt anh ta in dấu tay, tuy đau nhưng cũng chỉ sững sờ đôi chút.
“Người của tôi, anh còn dám động?”
Tịch Nhiên không thích bị ai theo đuôi khi cô chưa cho phép.

Đặc biệt còn dám bắt nạt người theo sau bảo vệ cô là ông Trương đây.

Gây ra hỗn loạn như thế là muốn cô và ông Trương trở thành tiêu điểm bàn tán của lũ người nơi này? Chưa tính cả chuyện trước đó anh ta ở ngân hàng phá đám khiến cô tụt hứng.

Đánh anh ta một cái nghe ra cũng quá nhẹ nhàng.
“Hu, oan ức quá, tôi nào đã làm gì được ông ta.”
Tịch Nhiên không muốn nghe, vì thế mặc kệ Hoắc Thuần Du, cùng ông Trương rời khỏi chỗ đó ngay lập tức.
Sau đó Hoắc Thuần Du dẫu có chạy theo, cũng đã mất dấu cô hoàn toàn..

Chapter
1 Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2 Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3 Chương 3: 3: Cốt Truyện
4 Chương 4: 4: Bị Lừa
5 Chương 5: 5: Ông Trương
6 Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8 Chương 8: 8: Gia Đình
9 Chương 9: 9: Không Thoát
10 Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11 Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13 Chương 13: 13: Thanh
14 Chương 14: 14: Trống Không
15 Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16 Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17 Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18 Chương 18: 18: Loạn
19 Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20 Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21 Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22 Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23 Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24 Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25 Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26 Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27 Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28 Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29 Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30 Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31 Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32 Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33 Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34 Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35 Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36 Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37 Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38 Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39 Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40 Chương 40: 40: Tính Kế
41 Chương 41: 41: Say Rượu
42 Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: 43: Ám Tình
44 Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45 Chương 45: 45: Phát Hiện
46 Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47 Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48 Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50 Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: 51: Hỏi
52 Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53 Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54 Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55 Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56 Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57 Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58 Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59 Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60 Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61 Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62 Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63 Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64 Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65 Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66 Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67 Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68 Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69 Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70 Chương 70: 70: Không Yêu
71 Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72 Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73 Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74 Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75 Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76 Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77 Chương 79: 79: Giấc Mơ
78 Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79 Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80 Chương 84: 84: Đi Chơi
81 Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82 Chương 86: 86: Quấn Quýt
83 Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84 Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn
Chapter

Updated 84 Episodes

1
Chương 1: 1: Muốn Sống Thì Tự Viết Tiếp Đi
2
Chương 2: 2: Từ Chối Hôn Ước
3
Chương 3: 3: Cốt Truyện
4
Chương 4: 4: Bị Lừa
5
Chương 5: 5: Ông Trương
6
Chương 6: 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: 7: Gặp Người Quen
8
Chương 8: 8: Gia Đình
9
Chương 9: 9: Không Thoát
10
Chương 10: 10: Thay Đổi Ý Định
11
Chương 11: 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: 12: Lợi Dụng Đi Tôi Sẵn Lòng
13
Chương 13: 13: Thanh
14
Chương 14: 14: Trống Không
15
Chương 15: 15: Sẽ Làm Ra Được Vị Bánh Gì
16
Chương 16: 16: Hồi Tưởng Hẻm Tối Cũng Không Bằng Nơi Ấy
17
Chương 17: 17: Trước Mặt Cũng Không Thấy
18
Chương 18: 18: Loạn
19
Chương 19: 19: Không Sợ Chết Mới Là Chu Nhiên
20
Chương 20: 20: Cảnh Cáo
21
Chương 21: 21: Kẻ Thứ Ba
22
Chương 22: 22: Một Điệu Khiêu Vũ
23
Chương 23: 23: Mong Muốn Của Mẹ - Vai Chính Của Cô
24
Chương 24: 24: Vô Tình Giúp Đỡ
25
Chương 25: 25: Ngày Tháng Sinh Của Cô
26
Chương 26: 26: Ngày Gặp Mặt
27
Chương 27: 27: Dẹp Loạn
28
Chương 28: 28: Kẻ Mù Mắt Còn Mù Cả Tâm
29
Chương 29: 29: Sách Bị Đốt
30
Chương 30: 30: Có Được Hay Không Cũng Không Quan Trọng
31
Chương 31: 31: Đau Khổ Hơn Cả Chết
32
Chương 32: 32: Bọn Họ Đều Tìm Cô
33
Chương 33: 33: Mèo Xù Lông Rất Đáng Yêu
34
Chương 34: 34: Chỉnh Đốn
35
Chương 35: 35: Bàn Về Sách
36
Chương 36: 36: Đi Xem Náo Nhiệt
37
Chương 37: 37: Lời Tiên Đoán
38
Chương 38: 38: Lục Cẩm Du Quả Thật Không Tầm Thường
39
Chương 39: 39: Giống Nhưng Khác
40
Chương 40: 40: Tính Kế
41
Chương 41: 41: Say Rượu
42
Chương 42: 42: Toan Tính Của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: 43: Ám Tình
44
Chương 44: 44: Ba Là Tốt Nhất
45
Chương 45: 45: Phát Hiện
46
Chương 46: 46: Vừa Tắm Xong Đã Đạp Phải Phân
47
Chương 47: 47: Để Tôi Đếm Ngược 5 Phút
48
Chương 48: 48: Tôi Thật Sự Là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: 49: Vật Hoàn Chủ
50
Chương 50: 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: 51: Hỏi
52
Chương 52: 52: Tôi Yêu Em
53
Chương 53: 53: Chịu Thiệt Thòi Thêm Một Lần
54
Chương 54: 54: Ghi Nhớ Ngày Hôm Nay
55
Chương 55: 55: Không Nhận Mặt
56
Chương 56: 56: Thay Chủ Tịch
57
Chương 57: 57: Phương Pháp Đền Bù Thôi
58
Chương 58: 58: K1ch Thích Tính Háo Thắng
59
Chương 59: 59: Một Trong Hai Phải Ở Lại
60
Chương 60: 60: Tịch Nhiên Của Bây Giờ
61
Chương 61: 61: Phải Chứng Minh
62
Chương 62: 62: Rất Vừa Lòng
63
Chương 63: 63: Có Tật Giật Mình
64
Chương 64: 64: Làm Điểm Tựa
65
Chương 65: 65: Người Phù Hợp
66
Chương 66: 66: Những Kẻ Giống Nhau
67
Chương 67: 67: Mong Không Có Biến Cố Gì
68
Chương 68: 68: Đổi Chỗ Rồi
69
Chương 69: 69: Chưa Trở Về
70
Chương 70: 70: Không Yêu
71
Chương 71-72: 71: Có Đáng Không - 72: Hậu Quả
72
Chương 73-74: 73: Biến Mất Không Lời - 74: Chủ Nhân Của Cuốn Sách Bây Giờ Chính Là Tôi
73
Chương 75: 75: Quay Ngược Thời Không
74
Chương 76: 76: Tôi Là Tịch Nhiên Còn Cô Mới Là Lục Cẩm Du
75
Chương 77: 77: Đáng Thương Hại
76
Chương 78: 78: Gọi Là Chu Nhiên
77
Chương 79: 79: Giấc Mơ
78
Chương 80: 80: Cuốn Sách Trong Thư Viện
79
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh
80
Chương 84: 84: Đi Chơi
81
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng
82
Chương 86: 86: Quấn Quýt
83
Chương 87: 87: Trở Về Nhà
84
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn