Chương 161

21161.

Lúc này, đã là thời gian nửa đêm, bốn bề im lặng không tiếng động, Tô Lạc Lạc theo Long Dạ Tước vào phòng của anh, anh ấn cái đèn thủy tinh phát sáng, ánh sáng màu vàng ấm áp chiếu xuống.

Tô Lạc Lạc nhìn Long Dạ Tước ngồi trên ghế sofa, cô ngồi xuống kế bên anh.

Long Dạ Tước đưa cánh tay dài cởi nút áo của anh, Tô Lạc Lạc bất giác có chút xấu hổ mà quay mặt qua chỗ khác, thân hình người đàn ông này làm người khác không cách nào nhìn trực diện.

Tại vì lo sợ nhìn nhiều hơn một cái sẽ sản sinh tà niệm.

Long Dạ Tước nhìn thấy cô xoay mặt đi, có chút không vui nói, "Nhanh chóng kiểm tra vết thương."

Tô Lạc Lạc chỉ có thể nghiêng người qua, nhìn cơ bắp của anh vừa săn chắc vừa cứng cáp, cô thật sự muốn dùng ngón tay đâm chọt, thử xem có phải giống như nhìn thấy sức lực cứng rắn như vậy.

Chẳng qua, cô không hề muốn làm ra những việc khiến người đàn ông này hiểu lầm, ánh mắt của cô rơi lên vết thương anh ta, cũng không thấy máu chảy ra nữa, cô nói với anh, "Tôi giúp anh thay một cái băng gạc, băng mới lại một cái vậy!"

"Uhm!" Long Dạ Tước đồng ý.

Tô Lạc Lạc nhanh chóng đi lấy rương thuốc, từ bên trong cầm lấy một con dao, nhẹ nhàng mà cắt băng gạc ra, nhìn một cái, thấy hồi phục rất tốt.

"Không sao, vết thương của anh hồi phục không tồi, không còn ra máu nữa rồi." Tô Lạc Lạc nói với anh.

Một đôi ngươi đen sâu khóa chặt cô, nhìn thấy biểu cảm của cô vừa nghiêm túc vừa đáng yêu, cổ họng của anh chuyển động hai lần, Tô Lạc Lạc bắt đầu giúp anh băng bó, thủ pháp của cô không tồi, nhìn có vẻ rất chuyên nghiệp.

"Được rồi, sau này chú ý một chút, nếu không là lại bị rách ra, anh như vậy, vết thương sẽ khó lành lắm."Tô Lạc Lạc khuyên nhủ, cúi người thu dọn đồ trên bàn.

Đột nhiên, trên đầu xuất hiện một bóng hình, Tô Lạc Lạc bất ngờ ngẩng đầu, hai cổ tay của cô phân biệt bị hai cánh tay người đàn ông khóa chặt, một giây sau.

Đến muốn vùng vẫy cô cũng ko làm được, bị người đàn ông ấn ép xuống ghế sofa.

"Long Dạ Tước, anh làm gì vậy! Bỏ tôi ra, không được lộn xộn." Tô Lạc Lạc lập tức tức giận mà kêu nhỏ.

"Cái gì là lộn xộn?" Người đàn ông cười nhẹ một tiếng, cúi đầu xuống đôi môi lấp lấy của cô, bình thản ép hôn một cái, sau đó, ngẩng đầu cười nhìn cô, "Cái này có tính là lộn xộn không?"

"Anh..."

Sao đó, tiếp đến, nụ hôn nóng bỏng của người đàn ông rơi vào chỗ xương đòn cô, cười hỏi cô, "Cái này là lộn xộn không?"

Tô Lạc Lạc cảm giác người đàn ông này vẫn muốn hướng xuống phía dưới hơn nữa, cô nhanh chóng kêu một tiếng, "Tính, đều tính là lộn xộn, anh bỏ tôi ra."

"Con gái mấy người không phải thích đàn ông lộn xộn à?" Long Dạ Tước nhếch miệng cười.

Tô Lạc Lạc lập tức nhìn anh cạn lời, "Mới không phải đó!"

"Tô Lạc Lạc, cô cũng hai mươi bốn tuổi rồi, cô nhất định cũng có yêu cầu về phương diện đó chứ, vừa may tôi cũng có, vì vậy, chúng ta sao không vui vẻ cùng nhau? Sống cuộc sống vợ chồng?" Long Dạ Tước nhẫn nại mà thuyết giáo.

Tô Lạc Lạc từ từ mở to mắt ra, tức hồng hộc trừng mắt nhìn anh, "Tôi mới không có, tôi cả đời này cũng không cần."

"Đó được coi là chuyện đẹp đẽ nhất trên thế giới này, cô xác định là không muốn thử?"

Tô Lạc Lạc nhìn anh giận dỗi nói, "Trong mắt của tôi, đó là chuyện ghê tởm, năm năm trước, anh đã làm cho tôi gặp ác mộng sâu sắc, anh đừng nghĩ tôi sẽ còn thích mấy chuyện này."

Long Dạ Tước lập tức nghĩ đến chuyện đêm đó năm năm về trước, anh như sói như hổ mà muốn cô hết lần này đến lần khác, bây giờ nghe cô nhắc đến như vậy, lại trở thành ác mộng của cô?

"Tôi có yếu đến vậy không?" Long Dạ Tước lại nghĩ rằng năng lực của bản thân không đủ làm cô thấy đủ.

Tô Lạc Lạc nghe ra được, lập tức má cô đỏ hồng, "Không liên quan đến chuyện này, nói chung, cả đời tôi cũng bị ám ảnh, toàn bộ là tại anh."

"Tôi có trách nhiệm xóa bỏ nỗi ám ảnh của cô, tin tưởng tôi, tôi sẽ làm cô mãn nguyện." Long Dạ Tước cảm thấy bản thân có trách nhiệm rất lớn.

Tô Lạc Lạc vùng vẫy vì bị anh khóa chặt bàn tay, "Bỏ tôi ra, anh tốt nhất cái gì cũng đừng làm, nếu không, cả đời này tôi đều hận anh."

Long Dạ Tước nghe ra quyết tâm của cô, anh thả cô ra, khuôn mặt có chút phức tạp mà nhìn chằm chằm cô, "Cô xác định cả đời này không cần đến đàn ông nữa à?"

"Xác định, rất là khẳng định luôn." Tô Lạc Lạc nói xong, đứng dậy rồi đi, cũng không dọn dẹp rương thuốc nữa.

Nhưng mà sau khi đi ra ngoài cánh cửa, Tô Lạc Lạc phát hiện tim đập có chút nhanh, không lẽ vì nụ hôn vừa rồi của anh ta? Không, cô làm sao có thể có phản ứng như vậy được?"

Tim Tô Lạc Lạc có chút rối mà quay về phòng, xoay qua xoay lại có chút ngủ không được, đều do người đàn ông quá đáng ghét, sau này không cho phép để anh ta có cơ hội được lợi nữa.

Buổi sáng.

Long Dạ Tước nhận được điện thoại của mẹ, nhà họ Tô bên đó nhận lời rồi, Long Dạ Tước vốn dĩ nghĩ rằng Tô Vỹ Khâm và Uông Nguyệt Dung xuất hiện để xin lỗi Tô Lạc Lạc, nhưng bây giờ cô không muốn đối diện với hai người đó, cái chuyện này thì bỏ qua trước, đợi Tô Ngữ Phù ngồi tù xong xuôi, mới qua đây xin lỗi cô.

Vợ chồng Tô Vỹ Khâm nghe nói Long Dạ Tước đồng ý miễn tội lao tù cho con gái, đều nhẹ nhõm cả người, còn bây giờ, chỉ bị bắt giam có một tháng, đối với con gái đó là sự trừng phạt nhẹ nhất rồi.

Buổi trưa, Long Dạ Tước đến công ty, Tô Lạc Lạc một mình ở nhà xem sách, đang xem, đột nhiên điện thoại cô vang lên, cô lấy lên xem, thì ra là chị Mai mấy ngày không liên hệ, chị ta sao lại điện thoại cho cô vậy?

"Alo, chị Mai." Tô Lạc Lạc vẫn rất là khách khí mà nhận điện.

"Lạc Lạc, cô ở nhà không?"

"Có ạ!"

"Cô có ở không qua xem Dạ Trạch Hạo được không? Anh ta bị thương rồi."

"Cái gì? Anh ta tại sao lại bị thương?"

"Hôm qua bộ phim mới anh khởi quay ngày thứ nhất, một cảnh quay đụng xe, anh đụng thương chân trái, sáng sớm vừa từ bệnh viện về nhà anh ta rồi, anh lại không cho bất kì ai đến thăm, tôi nghĩ, cô đi, anh ta nhất định sẽ hoan nghênh."

"Nghiêm trọng không?"

"Tuy là không bị thương đến xương, nhưng cũng coi là nghiêm trọng đó, cô nhanh đi xem xem anh ta đi!"

"Được! Tôi bây giờ sẽ đi xem anh ta."

"Tôi một chút nữa kêu trợ lý gửi một chút đồ ăn qua, cô nấu một chút canh dinh dưỡng cho anh ta uống, để anh ta bồi bổ thân thể."

"Được rồi! Tôi biết rồi." Tô Lạc Lạc nói xong, cúp điện thoại.

Một trái tim đã bay đến người của Dạ Trạch Hạo rồi, anh ta làm sao mà bị thương rồi?

Tô Lạc Lạc chạy đến cửa nhà Dạ Trạch Hạo, vươn tay nhấn chuông, mặt cô hướng đến ống kính camera nói, "Dạ Trạch Hạo, là tôi, mở cửa đi."

Cửa tách một tiếng mở ra, Tô Lạc Lạc nhanh chóng đẩy cửa đi vào trong, đi đến cái ghế sofa ở đại sảnh, chỉ thấy một cái chân của Dạ Trạch Hạo bị bó bột thạch cao, ngồi ở đó nghe nhạc.

Tô Lạc Lạc nhanh chóng ngồi vào kế bên anh, nhìn vào cái chân của anh, quan tâm mà hỏi han, "Nghiêm trọng không?"

Dạ Trạch Hạo lấy tai nghe ra nhìn cô,"Em sao lại qua đây rồi?"

"Chị Mai gọi điện thoại cho tôi, cô ấy nói anh không muốn ai đến chăm sóc anh, anh tại sao lại nhẫn tâm như vậy, anh bị thương đó!" Tô Lạc Lạc có chút giận nói. Góc miệng của Dạ Trạch Hạo nở nụ cười im lặng, anh biết là chị Mai sẽ làm như vậy, mà khi chị Mai cầu xin cô ấy, cô ấy sẽ động lòng mà qua đây chăm sóc anh. Xem thêm...

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 179
180 Chương 180
181 Chương 181
182 Chương 182
183 Chương 183
184 Chương 184
185 Chương 185
186 Chương 186
187 Chương 187
188 Chương 188
189 Chương 189
190 Chương 190
191 Chương 191
192 Chương 192
193 Chương 193
194 Chương 194
195 Chương 195
196 Chương 196
197 Chương 197
198 Chương 198
199 Chương 199
200 Chương 200
201 Chương 201
202 Chương 202
203 Chương 203
204 Chương 204
205 Chương 205
206 Chương 206
207 Chương 207
208 Chương 208
209 Chương 209
210 Chương 210
211 Chương 211
212 Chương 212
213 Chương 213
214 Chương 214
215 Chương 215
216 Chương 216
217 Chương 217
218 Chương 218
219 Chương 219
220 Chương 220
221 Chương 221
222 Chương 222
223 Chương 223
224 Chương 224
225 Chương 225
226 Chương 226
227 Chương 227
228 Chương 228
229 Chương 229
230 Chương 230
231 Chương 231
232 Chương 232
233 Chương 233
234 Chương 234
235 Chương 235
Chapter

Updated 235 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương 185
186
Chương 186
187
Chương 187
188
Chương 188
189
Chương 189
190
Chương 190
191
Chương 191
192
Chương 192
193
Chương 193
194
Chương 194
195
Chương 195
196
Chương 196
197
Chương 197
198
Chương 198
199
Chương 199
200
Chương 200
201
Chương 201
202
Chương 202
203
Chương 203
204
Chương 204
205
Chương 205
206
Chương 206
207
Chương 207
208
Chương 208
209
Chương 209
210
Chương 210
211
Chương 211
212
Chương 212
213
Chương 213
214
Chương 214
215
Chương 215
216
Chương 216
217
Chương 217
218
Chương 218
219
Chương 219
220
Chương 220
221
Chương 221
222
Chương 222
223
Chương 223
224
Chương 224
225
Chương 225
226
Chương 226
227
Chương 227
228
Chương 228
229
Chương 229
230
Chương 230
231
Chương 231
232
Chương 232
233
Chương 233
234
Chương 234
235
Chương 235