Chương 122: Cái Chết

Người edit và beta: Cà phê hòa tan
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 122: Cái chết.

"Anh chắc chắn là người này sao?" Người đàn ông tóc đỏ ngồi cạnh bàn tròn, hỏi như vậy.

Người đàn ông áo đen vươn tay ra, rất nhanh sau đó, một con quạ đã đáp xuống trên tay hắn ta.

Hắn ta vừa vuốt ve con quạ, vừa đáp lời: "Tôi hiểu Hạng Cảnh Trung, anh ta rất giỏi ngụy trang, tiếc rằng cơ hội vẫn luôn chỉ có một mà thôi."
"Tôi cũng không cảm thấy điểm phân cách thật sự là Nhiễm Văn Ninh." Người đàn ông áo đen vươn ngón tay nghịch mỏ quạ, "Hai ta đặt cược một ván đi."
Người đàn ông tóc đỏ cúi đầu nhìn tờ giấy trắng kia, trên mảnh giấy nọ chỉ có một cái tên duy nhất: Lâm Nhất.

"Nhiệm vụ hoàn thành."
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người thanh niên kia vẫn còn hơi kinh ngạc.

Bên cạnh mục tiêu của hắn ta còn có một người khác, lúc ấy, hắn ta không làm sao mà ngắm chuẩn được, chỉ có thể ngắm được người bên cạnh mục tiêu mà thôi.

Nhưng nhiệm vụ này vẫn cho phép hắn ta điều chỉnh, nếu thật sự không ngắm chuẩn nổi, hắn giết hai người một thể cũng được.

Chương trình bắn pháo hoa đã sắp kết thúc, khi ấy, đám người này sẽ bắt đầu di chuyển một lần nữa.

Hắn ta dứt khoát bóp cò súng trong tay mình, muốn bắn chết người cản tầm nhìn mình trước.

Thế nhưng ngay khi cò súng được bóp chặt, mục tiêu của hắn ta lại đột nhiên đẩy người kia ra, tự thân tiếp đạn, sau đó rơi xuống từ lầu cao.

Hắn ta không thể giải thích tất cả những thứ này được, chỉ có thể xem như đây là một sự trùng hợp mà thôi: Mục tiêu của hắn ta chỉ tình cờ đổi vị trí, sau đó ăn đạn.

Người đàn ông tóc xù mắt xanh kia huýt sáo một tiếng, nhanh nhẹn thu xếp công cụ ngắm bắn trên mặt đất, rất nhanh sau đó, hắn ta đã biến mất trong bóng tối.

Khi Nhiễm Văn Ninh chạy được đến lầu dưới cùng, hiện trường đã bị phong tỏa.

Trong lúc để nguyên chiếc áo vấy máu kia rồi xông vào thẳng thang máy, cậu mới nhận ra rằng việc này có liên quan đến mộng cảnh.

Hai tay cậu lúc ấy run không chịu được, nhấn bao nhiêu lần điện thoại cũng không ăn, cậu phải thử đến tận mấy lần mới có thể quay số Trì Thác, thế nhưng Trì Thác lại không nghe máy, hẳn anh đang phải làm việc trong mộng cảnh.

Nhiễm Văn Ninh bắt buộc phải quay số Hạng Cảnh Trung.

Cuối cùng, cậu mới gọi cho Tương Khang, bảo cậu ta lái xe về nhà trước.

Cậu đứng ngoài đường băng keo màu vàng, nhìn thấy cỗ thi thể kia đã được phủ vải trắng.

Cũng tốt, ít ra cậu cũng không cần phải tận mắt chứng kiến bộ thi thể nát bươm tang tóc của cái người điển trai kia hiện giờ ra sao.

Nhiễm Văn Ninh được cảnh sát hỏi chuyện, thế nhưng cậu cũng không thể nói được chữ nào, cậu cần phải chờ người trong ngành đến xử lí.

Nhân viên khám nghiệm hiện trường nói với cậu rằng, nguyên nhân cái chết của người này không phải là do té lầu, mà là do trúng đạn.

Nhiễm Văn Ninh cũng không nhìn nổi hiện trường nữa, chỉ có thể ngồi run rẩy bên góc đường.

Hiểm nguy vẫn luôn chực chờ cho dù đấy có là mộng cảnh hay hiện thực, thế nhưng cậu lại không biết tự lượng sức mình, vẫn còn vô tư tiếp tục cuộc sống của người bình thường như vậy.

Một lúc sau, một chiếc xe hơi màu đen đột nhiên dừng bánh ở nơi này.

Nhiễm Văn Ninh trông thấy Hạng Cảnh Trung ở phía xa xa.

Anh ta bước vào đường biên màu vàng, nhìn thoáng qua tình trạng của cỗ thi thể kia.

Sau đó, Hạng Cảnh Trung mới đi gặp mặt người phụ trách hiện trường vụ án, Nhiễm Văn Ninh cũng không rõ họ đang bàn luận về chuyện gì.

Sau khi hai bên trò chuyện xong xuôi, Hạng Cảnh Trung mới chuyển tầm mắt về phía Nhiễm Văn Ninh hiện đang ngồi trong góc xó.

Đây là lần đầu tiên người đàn ông có đôi mắt đào hoa kia trông có vẻ đáng sợ đến như vậy.

Lúc Nhiễm Văn Ninh nhìn thấy anh ta, toàn thân cậu đã cứng ngắc cả lại.

"Cậu thay đồ đi, có thể rời khỏi đây rồi.

Sau khi về nhà, cậu giải thích với gia đình mình một chút, tôi sẽ gửi công văn cho cậu." Hạng Cảnh Trung cũng không an ủi Nhiễm Văn Ninh đang kinh hoảng, anh ta chỉ đưa ra vài mệnh lệnh như thế.

Sau khi Hạng Cảnh Trung xoay người muốn rời khỏi đây, Nhiễm Văn Ninh mới kéo lại anh ta.

Giọng nói của cậu run rẩy: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Cậu ta chết rồi, phải đi xử lí." Giọng nói của Hạng Cảnh Trung cũng không mang theo bất cứ một chút cảm xúc nào, khiến Nhiễm Văn Ninh nghe xong càng sợ hãi.

"Ai muốn giết cậu ta?" Nhiễm Văn Ninh vất vả mãi mới hỏi ra được câu tiếp theo.

Hạng Cảnh Trung nhìn Nhiễm Văn Ninh, giọng nói của anh ta lạnh như băng: "Phạm vi đáp án của câu hỏi này rất rộng, cậu sau này cũng sẽ như thế."
"Chẳng hay biết kẻ nào muốn giết chết mình."
Câu nói sau cùng của Hạng Cảnh Trung đã chặn đứng tất cả những suy nghĩ còn lại của Nhiễm Văn Ninh.

Cũng không lâu sau đó, lại có thêm một vài chiếc xe nữa dừng bánh trước hiện trường, thi thể của Lâm Nhất được nhấc lên một chiếc xe trong số ấy.

Rất nhanh thôi, chiếc xe kia đã khuất bóng trên làn đường dưới ánh nhìn chăm chú của Nhiễm Văn Ninh.

Hiện trường vụ án đã bắt đầu được thu dọn, chỉ chốc lát nữa thôi, không người nào sẽ biết được nơi này đã từng phát sinh một thảm án chết người.

Nhiễm Văn Ninh không biết Lâm Nhất sẽ được đưa đến đâu, không biết cậu ta có nghe thấy câu nói thích cuối cùng của mình hay không, cũng không biết mộng cảnh mà Lâm Nhất sắp nói ra khi nãy tên là gì.

Rất nhiều, rất nhiều bí ẩn dần dần quy tụ lại, sau đó biến thành đau thương.

Nhiễm Văn Ninh không về nhà mà lại đi thẳng đến khách sạn.

Dưới vòi nước nóng của phòng tắm, cậu bắt đầu khóc.

Sau khi người này tạ thế, cậu mới nhận ra mình không còn bất kì sự bảo hộ nào nữa, không còn ai ép buộc cậu trở nên mạnh mẽ, không còn ai nói móc nói mỉa cậu, không còn bất kì bóng người điển trai nào ngày ngày ngồi đọc sách trên sô pha lầu hai nữa.

Trong kí túc xá của "Ánh sáng", cậu sẽ không bao giờ có thể gặp lại người bạn cùng phòng ở đối diện phòng mình bất kì một lần nào nữa.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, Nhiễm Văn Ninh trông thấy cả một màn hình điện thoại của mình đều bị phủ kín bởi những cuộc gọi nhỡ, phần lớn là từ Trì Thác và Giang Tuyết Đào, có hai cuộc gọi là từ ba.

Cậu nhắn tin cho Nhiễm Quân trước, sau đó mới gọi cho Trì Thác.

"Nhiễm Văn Ninh, cậu không sao chứ?" Giọng nói của Trì Thác vang lên ở đầu dây bên kia.

Nhưng Nhiễm Văn Ninh lại không nói ra được chữ nào.

"Bây giờ cậu đang ở nhà hay sao?" Trì Thác hỏi.

"Tôi không về nhà, tôi đang ở khách sạn." Nhiễm Văn Ninh bọc lại toàn thân mình trong chăn, đáp lời anh như thế.

"Cậu nói địa chỉ cho tôi đi, tôi qua đó liền bây giờ." Hỏi xong, Trì Thác cúp điện thoại.

Gần như hơn một tiếng sau, cửa phòng của Nhiễm Văn Ninh đã bị gõ vang mấy hồi.

Sau khi mở cửa, cậu gặp được Trì Thác và Giang Tuyết Đào, hai người này đã chạy suốt đêm đến đây chỉ để tìm cậu.

Trong nháy mắt sau khi nhìn thấy đồng đội, đáy lòng của Nhiễm Văn Ninh mới bình tĩnh được một chút, sau đó, cảm xúc tự trách tiêu cực lại ùn ùn bủa vây lấy cậu.

Cậu khóc lóc, nói với Trì Thác và Giang Tuyết Đào rằng: "Tôi không nên dẫn cậu ấy về nhà mình, nếu cậu ấy ở yên trong vườn Tây thì đã chẳng tới nông nỗi này."
"Chuyện này không liên quan tới cậu, cậu ta bị kẻ khác để ý." Trì Thác ôm Nhiễm Văn Ninh, vỗ vỗ lưng cậu, dỗ dành như vậy.

Giang Tuyết Đào cũng dỗ: "Mình không nói trước được tất cả mọi việc mà, có vài việc đã được định sẵn là như thế."
"Đội trưởng, Đào ca, tối nay mấy anh ở lại với tôi đi." Nhiễm Văn Ninh cảm thấy một mình cậu không thể nào vượt qua một đêm đằng đẵng như thế này được.

...!
Trong chiếc xe chở xác kia, Hạng Cảnh Trung ngồi cạnh Lâm Nhất.

Anh ta đỡ trán, liên tục nghĩ ngợi về những chi tiết trên cỗ thi thể kia.

Tình trạng chân tay đã gãy nát thảm khốc trên bộ thi thể nọ không ngừng nhắc nhở anh ta rằng việc này đã không còn bất kì đường cứu vãn nào nữa.

Điện thoại di động đột nhiên rung lên.

Hạng Cảnh Trung cầm điện thoại, nhìn lướt qua thông báo cuộc gọi, sau đó mới hiểu rằng người bên kia đã biết được tin tức.

Anh ta nhận điện thoại, người ở đầu dây bên kia lên tiếng: "Trước tiên phải làm cho xong quy trình đã, sau đó đổi xe, chuyện còn lại, anh biết phải làm như nào rồi."
Hạng Cảnh Trung tỏ vẻ hiểu rồi, sau đó, đầu dây bên kia lại vang lên một tiếng cười lạnh: "Anh phải phụ trách chuyện này đấy."
Sau khi nghe Lâm Nhất đề xuất muốn sang nhà Nhiễm Văn Ninh chơi dài ngày, Hạng Cảnh Trung đã không đồng ý.

Ngày hôm ấy, anh ta gọi Lâm Nhất đến phòng làm việc của mình, nhưng ý Lâm Nhất đã quyết, cậu ta đã đồng ý với Nhiễm Văn Ninh rồi.

"Cậu không thể rời khỏi một phạm vi cụ thể, chuyện này rất nguy hiểm." Hạng Cảnh Trung rót một li hồng trà cho cậu ta.

Lâm Nhất ngồi trên ghế, nói với Hạng Cảnh Trung rằng: "Anh có từng nói rằng nếu tôi mong muốn cậu ta nhớ lại dù chỉ là một chút, chuyện này sẽ luôn là một loại hấp dẫn với tôi."
"Cậu rõ ràng phải lý tính hơn như thế." Hạng Cảnh Trung nhắc nhở, lúc này, ngữ điệu của anh ta đã hơi nặng nề, "Nhiệm vụ của phái bảo thủ trong Hoa trong gương, trăng trong nước đã bị phá bĩnh đến như vậy, Thiệu Vấn Minh sẽ hành động cho xem."
"Anh không nên dùng Nhiễm Văn Ninh làm tấm chắn thay cho tôi." Lâm Nhất liếc nhìn li hồng trà, sau đó đáp lời Hạng Cảnh Trung.

Nhưng Hạng Cảnh Trung lại nheo lại đôi mắt đào hoa của mình.

Anh ta cười bảo: "Nếu tôi không sử dụng cậu ta, tất cả mọi kế hoạch cuối cùng sẽ biến thành một ván cờ, phái bảo thủ muốn lựa chọn người nào, chuyện này cũng sẽ không còn nằm trong phạm trù phán đoán của tôi nữa."
"Vậy tôi sẽ quay về với anh ta, lỡ mà anh ta gặp chuyện, năng lực của Dear Anna sẽ không thể sử dụng được nữa." Vừa dứt lời, Lâm Nhất đã đứng dậy muốn đi.

"Bọn họ sẽ không đồng ý." Hạng Cảnh Trung lên tiếng sau lưng Lâm Nhất.

Thế nhưng, Lâm Nhất lại hờ hững liếc mắt nhìn Hạng Cảnh Trung một cái.

Cậu ta lạnh lùng bảo: "Anh đi xử lí chuyện đó đi, thuyết phục họ, bắt họ đồng ý."
Hạng Cảnh Trung đúng là có đi thuyết phục người khác thật, thế nhưng bản thân anh ta cũng phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm cho việc này.

Sau khi chiếc xe chở thi hài của Lâm Nhất dừng lại trên đường, xác chết bên trong đã bị lặng lẽ thay đổi, thi thể mới sẽ được chở đến chi nhánh phía Tây để người ta trực tiếp xử lí, không để lại bất kì dấu vết nào.

Còn về phần thi thể thật của cậu ta, nó đã bị vận chuyển đến một nơi xa và vắng vẻ hơn nhiều.

Thi thể của cậu ta cuối cùng cũng sẽ được xử lí như cách người ta xử lí xác chết bình thường, thế nhưng trước đó, nó phải được người khác kiểm tra qua đã.

Bọn họ vận chuyển xác chết này đến vùng ngoại ô, nơi đó có một khu biệt thự hẻo lánh.

Nơi này trông rất xa hoa, thế nhưng tất cả những căn nhà ở đây đều không hề có người ở lại.

Đây là một khu nhà bỏ hoang, thế nhưng mặt ngoài của nó lại được người ta ngụy trang thành có người ở.

Khi thi thể của Lâm Nhất được vận chuyển đến đấy, nơi ấy đã có một vài người đứng chờ, trong số đó có một ông lão đã đứng tuổi.

Vừa trông thấy Hạng Cảnh Trung, ông ta đã trực tiếp bước lên phía trước.

Rõ ràng ông ta đã có tuổi, thế nhưng bước chân của ông lão này lại rất cứng cáp và mạnh mẽ, hiển lộ ra một loại uy thế khó lường.

Chát.

Một bạt tai vang dội được vung lên.

Ông lão kia không phát ra bất kì một lời nào, chỉ đánh một ánh mắt về phía người bên cạnh, những trợ thủ còn lại đã mau chóng chuyển thi thể của Lâm Nhất vào trong phòng nghiên cứu.

Hạng Cảnh Trung cũng không quan tâm đến cảm giác bỏng rát trên mặt mình.

Anh ta nhìn Lâm Nhất bị đẩy khỏi tầm mắt, cuối cùng chỉ hít một hơi sâu.

"Ông rất tức giận." Một người đàn ông mang kính gọng nhỏ nói với Hạng Cảnh Trung như vậy.

Y mặc một bộ âu phục đàng hoàng, trông rất chín chắn và già đời, còn mang theo một đôi bao tay trắng trên tay, nom hơi giống mấy người có bệnh thích sạch sẽ.

Hạng Cảnh Trung liếc mắt nhìn y, có hơi hết cách: "Nếu cậu ta đã muốn ra ngoài rồi, mấy người cũng chả ngăn lại được đâu."
"Nhưng ít ra cũng đừng để cậu ta chết như thế." Người đàn ông kia đẩy kính của mình lên một chút, "Chi nhánh sẽ khám nghiệm tử thi, cũng có thể sẽ phát hiện được điểm khác biệt."
Hạng Cảnh Trung nhún nhún vai, "Đổi thi thể rồi, không tra ra được đâu." Ở chi nhánh ấy, anh ta có rất nhiều cách để khống chế tin tức.

Với anh ta, để Lâm Nhất ra đi yên bình không huyên náo là một chuyện vô cùng dễ dàng.

Thế nhưng, họ cũng không thể giao bộ thi thể thật sự này của Lâm Nhất cho chi nhánh được.

Người đàn ông nọ cười cười.

Y vuốt ve bao tay trắng của mình, dịu dàng đáp: "Xem ra, chuyện phiền phức nhất ở chỗ anh là phải nghe ông già mắng mỏ đấy hả."
"Em cứ trơ mắt nhìn anh bị mắng như vậy à? Hạng Bùi." Sau khi thấy ông em họ đứng ở nơi kia trông cứ như đang hả hê cười nhạo mình, Hạng Cảnh Trung bèn hỏi như vậy.

Hạng Bùi lắc lắc đầu, nghiêm túc đáp: "Việc này rất nghiêm trọng, trừ anh ra, tụi em cũng sẽ bị mắng." Y chỉnh lại bao tay trắng của mình, chuẩn bị đi theo vào phòng nghiên cứu, tiện thể còn nói thêm với anh họ mình một câu, "Sau này, anh cần phải cẩn thận hơn như vậy."
Trong phòng nghiên cứu, người ta đã sớm lấy đi lớp vải trắng trùm lấy thi thể.

Cái xác này rất thê thảm, xương cột sống đứt gãy, nội tạng bầm dập, lại còn có rất nhiều vết thương chí mạng đã chảy khô máu, thế nhưng, vết thương nghiêm trọng nhất trên cái xác này lại là một viên đạn trong hộp sọ.

"Phái bảo thủ, Hạng Cảnh Trung mạo hiểm." Sau khi nhìn người ta gắp viên đạn kia ra xong xuôi, Hạng Bùi mới nói như thế.

Ông lão nọ kiểm tra cái xác xong, tức giận mắng: "Vô dụng, đây là kết quả tốt mà nó muốn mang tới cho ta đấy à!"
Vì một tiếng gầm này của ông ta, hai nhân viên nghiên cứu còn lại trong căn phòng này có hơi sợ hãi.

Ông ta xua xua tay với hai trợ lí, bảo: "Hai người ra ngoài đi."
Ông ta mặc áo blouse trắng, tiếc rẻ nhìn xác chết của Lâm Nhất, sau đó mới lên tiếng: "Hạng Bùi, xử lí thi thể của Thiên sứ một chút đi."
"Không biết anh ta có muốn tỉnh lại một lần nữa hay không."
Cơ chế vận hành của cỗ thi thể này đã hoàn toàn hỏng hóc rồi, cậu ta đã chết đến không thể nào chết thêm được nữa.

Hạng Cảnh Trung hiện đang ngồi trong một căn phòng nghiên cứu.

Sau khi nhìn chăm chú vào lọ chứa được nuôi cấy trước mặt mình, anh ta đột nhiên lại nở một nụ cười rất kì quái.

Hạng Bùi đang ngồi cạnh anh ta.

Vừa thấy anh ta bày ra nét mặt này, y đã biết ngay đáy lòng anh ta có một ít nắm chắc.

"Anh đang suy nghĩ chuyện gì?" Hạng Bùi đang phủi bao tay trắng của mình.

Hạng Cảnh Trung nhìn chằm chằm vào bộ thân thể trong lọ nuôi cấy kia, nhẹ giọng nói:
"Cậu ta sẽ tỉnh lại nhanh thôi."
- -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời editor:
Đương nhiên anh ta phải bật dậy để đi canh chừng người yêu rồi, chuyện ( ͡° ͜ʖ ͡°).

Chapter
1 Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2 Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3 Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4 Chương 4: Chứng Thực
5 Chương 5: Vào Nghề Một
6 Chương 6: Vào Nghề Hai
7 Chương 7: Kì Thực Tập Một
8 Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9 Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10 Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11 Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12 Chương 12: Đèn Kéo Quân
13 Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14 Chương 14: Phân Chia Một
15 Chương 15: Phân Chia Hai
16 Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17 Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18 Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19 Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20 Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21 Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22 Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23 Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24 Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25 Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26 Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27 Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28 Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29 Chương 29: Darya Kovick Một
30 Chương 30: Darya Kovick Hai
31 Chương 31: Darya Kovick Ba
32 Chương 32: Darya Kovick Bốn
33 Chương 33: Darya Kovick Năm
34 Chương 34: Darya Kovick Sáu
35 Chương 35: Kawagebo Bảy
36 Chương 36: Kawagebo Tám
37 Chương 37: Kawagebo Chín
38 Chương 38: Kawagebo Mười
39 Chương 39: Kawagebo Mười Một
40 Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41 Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42 Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43 Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44 Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45 Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46 Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47 Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48 Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49 Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50 Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51 Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52 Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53 Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54 Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55 Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56 Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57 Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58 Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59 Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60 Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61 Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62 Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63 Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64 Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65 Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66 Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67 Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68 Chương 68: Kì Nghỉ Một
69 Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70 Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71 Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72 Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73 Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74 Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75 Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76 Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77 Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78 Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79 Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80 Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81 Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82 Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83 Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84 Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85 Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86 Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87 Chương 87: Quạ Đen
88 Chương 88: Chuyến Du Lịch
89 Chương 89: Suối Nước Nóng
90 Chương 90: Nhà Ma Một
91 Chương 91: Nhà Ma Hai
92 Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93 Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94 Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95 Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96 Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97 Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98 Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99 Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100 Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101 Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102 Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103 Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104 Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105 Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106 Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107 Chương 107: Sơ Ngộ
108 Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109 Chương 109: Màu Tro Tàn
110 Chương 110: Bạn Bè
111 Chương 111: Hợp Tác
112 Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113 Chương 113: Hạn Chế
114 Chương 114: Tìm Kiếm
115 Chương 115: Phòng Bệnh
116 Chương 116: Điểm Phân Cách
117 Chương 117: Nghỉ Ngơi
118 Chương 118: Ăn Tết Một
119 Chương 119: Ăn Tết Hai
120 Chương 120: Ăn Tết Ba
121 Chương 121: Pháo Hoa
122 Chương 122: Cái Chết
123 Chương 123: Dù Đen
124 Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2
Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3
Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4
Chương 4: Chứng Thực
5
Chương 5: Vào Nghề Một
6
Chương 6: Vào Nghề Hai
7
Chương 7: Kì Thực Tập Một
8
Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9
Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10
Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11
Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12
Chương 12: Đèn Kéo Quân
13
Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14
Chương 14: Phân Chia Một
15
Chương 15: Phân Chia Hai
16
Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17
Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18
Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19
Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20
Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21
Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22
Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23
Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24
Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25
Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26
Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27
Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28
Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29
Chương 29: Darya Kovick Một
30
Chương 30: Darya Kovick Hai
31
Chương 31: Darya Kovick Ba
32
Chương 32: Darya Kovick Bốn
33
Chương 33: Darya Kovick Năm
34
Chương 34: Darya Kovick Sáu
35
Chương 35: Kawagebo Bảy
36
Chương 36: Kawagebo Tám
37
Chương 37: Kawagebo Chín
38
Chương 38: Kawagebo Mười
39
Chương 39: Kawagebo Mười Một
40
Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41
Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42
Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43
Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44
Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45
Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46
Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47
Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48
Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49
Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50
Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51
Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52
Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53
Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54
Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55
Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56
Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57
Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58
Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59
Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60
Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61
Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62
Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63
Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64
Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65
Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66
Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67
Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68
Chương 68: Kì Nghỉ Một
69
Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70
Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71
Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72
Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73
Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74
Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75
Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76
Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77
Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78
Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79
Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80
Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81
Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82
Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83
Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84
Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85
Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86
Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87
Chương 87: Quạ Đen
88
Chương 88: Chuyến Du Lịch
89
Chương 89: Suối Nước Nóng
90
Chương 90: Nhà Ma Một
91
Chương 91: Nhà Ma Hai
92
Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93
Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94
Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95
Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96
Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97
Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98
Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99
Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100
Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101
Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102
Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103
Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104
Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105
Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106
Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107
Chương 107: Sơ Ngộ
108
Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109
Chương 109: Màu Tro Tàn
110
Chương 110: Bạn Bè
111
Chương 111: Hợp Tác
112
Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113
Chương 113: Hạn Chế
114
Chương 114: Tìm Kiếm
115
Chương 115: Phòng Bệnh
116
Chương 116: Điểm Phân Cách
117
Chương 117: Nghỉ Ngơi
118
Chương 118: Ăn Tết Một
119
Chương 119: Ăn Tết Hai
120
Chương 120: Ăn Tết Ba
121
Chương 121: Pháo Hoa
122
Chương 122: Cái Chết
123
Chương 123: Dù Đen
124
Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1