Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba

Ba người Nhiễm Văn Ninh tuy đang đứng khá xa chiến trường chỗ con cá vàng nọ, nhưng việc này cũng không cản ngăn được suy đoán của họ về tình hình trận chiến: Một sinh vật mạnh mẽ đến như vậy, thế mà đã bị tiêu diệt trong một khoảng thời gian cũng không quá dài, điều này rõ ràng là do tư chất giả ở nơi đó quá mạnh mẽ.
Không ổn rồi, đi trước tốt hơn.

Nhiễm Văn Ninh quay đầu, định trò chuyện với Đào ca và Ngô Côn Phong, thế nhưng cậu lại trông thấy Đào ca đang ngồi dưới nước.

Giang Tuyết Đào cảm nhận được tầm mắt của Nhiễm Văn Ninh, hắn đứng lên, nói với cậu: "Tôi nghỉ ngơi một chốc thôi."
Lạc lối khiến ý thức của một người chịu thương tổn rất lớn.

Cho dù người ấy có tỉnh lại, trong lần vào mộng sau, họ cũng không thể chịu nổi việc tiêu hao tinh thần lực quá độ.

Nhiễm Văn Ninh thoạt trông quá lo lắng, Giang Tuyết Đào chỉ có thể giãn cơ mặt, cười nói với cậu: "Tôi không sao, không nghiêm trọng như thế đâu."
Nhiễm Văn Ninh lạnh mặt, đáp: "Mình đi khỏi mộng cảnh này, nhanh một chút." Cậu muốn kéo cánh tay của Giang Tuyết Đào rồi trực tiếp mang người vào trong "Dưới ánh trăng, Dear Anna", nhưng khi cậu vươn tay, tay cậu lại trực tiếp xuyên qua cánh tay của Đào ca.
Trong tích tắc ấy, sắc mặt của Nhiễm Văn Ninh đột nhiên trắng bệch, cậu lập tức nhớ lại kí ức lúc mình kéo nửa thân thể của Đào ca khỏi mảnh phế tích hôm nào.

Ngô Côn Phong đứng một bên cũng sững cả người ra, vì sao ngay cả thực thể mà ý thức của Giang Tuyết Đào cũng không duy trì nổi nữa rồi?
"Uầy? Chuyện này là sao?" Giang Tuyết Đào vung vung cánh tay của bản thân, sau đó, sắc mặt của hắn xám hẳn đi.

Hắn nhận ra rằng mình đã bị cái mộng cảnh này ảnh hưởng, nói dễ nghe chút thì là đã trở thành tư chất giả của nó, nói khó nghe chút thì là tuổi hắn tuy già nhưng chí còn chưa già, thế nhưng hắn cũng không thích nổi cách nói này.

Khó trách vì sao nãy giờ ý thức của hắn cứ có chút chân nam đá chân xiêu.
"Đào ca..." Nhiễm Văn Ninh lẩm bẩm, cậu không thể tin được bản thân cậu dường như lại sắp mất đi Giang Tuyết Đào, giọng điệu kia nghe cứ như sắp bật khóc tới nơi.
Giang Tuyết Đào mau mau phẩy tay, "Tiểu Nhiễm cậu đừng có khóc tang, tôi chưa có chết, cái này là do bị mộng cảnh ảnh hưởng đấy, tôi không chịu nổi nên mới nãy có hơi mệt thôi."

"À..." Nhiễm Văn Ninh lại tìm được niềm vui trong nỗi buồn, "Đào ca, anh đây là trong cái rủi có cái may đúng không?"
Đào ca lắc lắc đầu, nói: "Thật ra không đúng đâu, trước khi lạc lối gặp phải là may, bây giờ bắt được trong tay thì chả biết là may hay rủi."
Nét mặt của Nhiễm Văn Ninh lại xụ cả xuống.

Giang Tuyết Đào chỉ có thể vội vàng nói: "Là may là may là may." Cũng may Đào ca có thể tự tăng mức độ sinh động cho ý thức của mình, nếu không thì việc này bây giờ cũng chỉ có thể là rủi.
"Giữa anh và cái mộng cảnh này có một mức độ phù hợp rất cao." Ngô Côn Phong là một người từng trải, cậu ta tỏ vẻ, mấy người vừa mới vào mộng mà đã có năng lực như thế này thì thường đều là những tư chất giả vô cùng mạnh mẽ.
Giang Tuyết Đào chỉ có thể cười gượng, hắn cũng không thể nói rất nhiều chuyện cho Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong nghe.

Thật ra nhiệm vụ chính mà hắn phụ trách cũng không phải là đi thăm dò mộng cảnh.

Với Đào ca, năng lực không quá quan trọng, có rồi thì chỉ được xem như dệt gấm thêu hoa mà thôi.

Hiện giờ, thời gian mà hắn gặp phải mộng cảnh thích hợp với mình lại không quá tốt.
Nếu đến đây rồi thì chỉ còn nước ở lại thôi.

Giang Tuyết Đào biết rõ rằng sau khi lạc lối mà lại nắm giữ năng lực từ mộng cảnh, người ta sẽ rất dễ dàng biến thành thiêu thân, cho dù có thể sử dụng kha khá năng lực từ nó, sau này hắn cũng sẽ phải gánh chịu thiệt hại rất lớn.
Thế nhưng hiện giờ, hắn còn không thể đi khỏi đây, hai cậu trai trước mặt hắn rất quan trọng.

Nếu có người thay thế hắn đến giám sát đội thứ hai, Giang Tuyết Đào cũng không đảm bảo hai cậu này có thể suông sẻ đi hết phần đường còn lại.

Hiện giờ, không gian trưởng thành vừa nhẹ nhàng vừa tự do của hai người họ thật sự rất đáng quý.
Sau khi con cá vàng nọ biến mất, nước trong ao từ từ khô cạn, cuối cùng, nơi này đã hóa thành một mảnh đất được bao phủ bởi cát trắng miên man.

Sau khi ngồi xổm xuống vốc mấy nắm cát, Nhiễm Văn Ninh nhận ra đống cát này thật sự rất khô, cũng không ẩm ướt.
"Chúng ta lại đi sâu thêm rồi, bây giờ là tầng thứ mấy?" Ngô Côn Phong ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh, sau đó hỏi.
Nhiễm Văn Ninh lắc lắc đầu: "Tôi có cảm giác đây là tầng thứ ba, nhưng thường thì số tầng như này của mộng cảnh sẽ không yếu như vầy, hiện giờ đám bọn mình còn chưa gặp được loại hình công kích tinh thần lực nào quá hung hãn."
"Cũng có thể nó gần như giống với mộng cảnh bên tôi, có thể bảo vệ bản thân chỉ nhờ vào thuộc tính vốn dĩ của chính nó, nếu thật là như thế thì cũng không cần nhiều sinh vật trong mộng cho lắm." Vừa dứt lời, Ngô Côn Phong cũng đột nhiên ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng.

Trong nháy mắt ấy, Giang Tuyết Đào cũng lập tức mắt đối mắt với Ngô Côn Phong.
Nhiễm Văn Ninh hết cách, chỉ có thể nở một nụ cười, sau đó tổng kết một câu: "Tôi cảm thấy mình nhận ra quá muộn rồi, nguyên nhân mà mấy con cá kia có thể xuyên qua người chúng ta không nhất định là vì bản thân chúng nó đâu, cũng có thể là do mỗi người trong đám bọn mình vốn đã bị nó ảnh hưởng rồi."
"Tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất, thôi để thử xem tôi có thể sử dụng nó hay không." Dứt câu, Giang Tuyết Đào cũng thử điều chỉnh mức độ sinh động cho ý thức của mình, "Tiểu Nhiễm, bây giờ cậu đụng được tôi không?"
Nhiễm Văn Ninh đi chạm vào Giang Tuyết Đào, lần này thế mà lại không giống cho lắm, tình hình đã đổi thành cánh tay của Đào ca xuyên qua cậu.
"Cứ như vậy mãi, đám bọn mình sẽ không tiếp xúc được ý thức của đối phương mất." Ngô Côn Phong nhíu mày, "Rõ ràng có thể nhìn được, thế mà lại giống như không hề tồn tại hay sao đó."
Tuy Đào ca rất phù hợp với cái mộng cảnh này, thế nhưng không phải muốn trở thành tư chất giả là đùng một cái thành tư chất giả cho được.

Cho dù Giang Tuyết Đào có lão làng đến như thế nào đi nữa, hắn chỉ có thể điều chỉnh mức độ sinh động cho ý thức của hắn, sau đó điều chỉnh trạng thái mờ đục của mình mà thôi.

Có đôi khi hắn có thể xuyên qua Nhiễm Văn Ninh, nhưng có đôi khi, Nhiễm Văn Ninh lại xuyên qua hắn.

Cứ như vậy, bọn họ vẫn luôn không chạm được đến nhau.
Tiện đây, bọn họ cũng đã thử tự mình tỉnh lại, thế nhưng lại nhận ra rằng không được nữa, chỉ có thể kết luận rằng họ vốn đang ở một nơi sâu hơn trong mộng.

Nhiễm Văn Ninh muốn trực tiếp dùng "Dưới ánh trăng, Dear Anna", thế nhưng hiện giờ, cậu cũng không thể chạm được đến Giang Tuyết Đào và Ngô Côn Phong.
"Chúng ta bị nhốt rồi." Ngô Côn Phong thở dài, cậu ta triệu hồi dê đen, bắt đầu tấn công mấy đài sen kia bằng ý thức của mình, tiện tay dùng luôn năng lực từ "Ngu muội", tiếc thay, kết quả lại không quá hoàn hảo.

Cậu ta hãy còn chưa đạt đến trình độ của con dê trắng lần trước ở "Đô thị hoang phế", trực tiếp khiến các sinh vật trong mộng chối bỏ định luật của chính mình, hiện giờ, cậu ta chỉ khá am hiểu cách khiến "ngu muội" ảnh hưởng đến nhân loại mà thôi.
Thế nhưng, Ngô Côn Phong cũng thử nghiệm được vài thứ, cậu ta nói với hai người khác: "Độ khó của cái mộng cảnh này gần gần với Đô thị hoang phế, hẳn là xấp xỉ bậc thứ hai."
"Ý cậu là nếu lỡ cái tầng này mà tòi ra một sinh vật, cái thứ đó sẽ tiêu diệt cả đám bọn mình đấy hả." Nhiễm Văn Ninh cảm thấy vô cùng không ổn.
Ngô Côn Phong gật gật đầu: "Suy đoán của cậu rất đúng đấy, sau này phải xem coi mình hên được tới mức nào.

À mà, không phải cậu vào Dưới ánh trăng, Dear Anna được hay sao, nếu thật sự không ổn thì cậu tỉnh dậy trước đi, đi thông báo cho mấy người Trì Thác."
"Bọn họ hẳn đã biết rồi." Giang Tuyết Đào nói, "Cái anh Trì Thác này mạnh hơn tưởng tượng của mấy cậu nhiều, trong lúc mấy cậu lăn ra ngủ vô tư lự, người ta còn đang phải làm việc ở trong mộng nữa mà."
"Anh có chắc là vậy không?" Tuy Nhiễm Văn Ninh rất tin tưởng vào thực lực của Thác Thác, nhưng cái ông đội trưởng này có thể biết được bọn họ đang ở trong mộng cảnh đặc thù cơ á, sao mà nghe có vẻ chiêm tinh học dữ vậy.
Giang Tuyết Đào nhìn Nhiễm Văn Ninh, vốn dĩ hắn cũng không muốn nói chuyện này ra đâu, dù sao nó cũng có dính líu tới ba thứ linh tinh của mộng cảnh, vẫn còn đang được Trì Thác nghiên cứu.

Thế nhưng lúc này, tình hình có hơi bị phức tạp, vậy nên hắn đành nói cho Nhiễm Văn Ninh nghe: "Hình như cậu có bị năng lực của Trì Thác ảnh hưởng trong Con mắt của Thượng Đế, tìm được cậu cũng khá là dễ đó."
Nhiễm Văn Ninh lập tức nghĩ đến con bướm chao lượn trước mặt cậu lúc ấy.

Lần trước, Lâm Nhất cũng có hỏi cậu về vụ này.
Vậy nên năng lực từ mộng cảnh của Trì Thác rốt cuộc đang làm gì trên người cậu?
Cách.
Bên tai ba người họ đột nhiên xuất hiện một thanh âm trong trẻo.

Âm thanh này nghe giống như ống trúc được đánh vào trên đá, bắt đầu phá bĩnh toàn bộ mộng cảnh, đồng thời cũng thông báo cho mấy người Nhiễm Văn Ninh một tin, sắp có chuyện xảy ra.
Nhiễm Văn Ninh trông thấy trên nền cát trắng bắt đầu xuất hiện những rạch nước rất nhỏ, trông hệt như mạch máu, vẫn luôn chạy dài về phía xa xa.

Ở nơi tập hợp cuối cùng của mấy rạch nước này, có một ngôi nhà thoắt ẩn thoắt hiện xuất hiện.
Ban đầu, tòa nhà này trắng phau phau, mãi sau đó nó mới có màu sắc.

Nó vốn là một căn nhà gỗ phong cách Nhật Bản.

Nóc nhà vẫn trắng như tuyết, nhưng đây vốn không phải tuyết, đó là cát mịn.
Lách tách.

Bên tai Nhiễm Văn Ninh lại có tiếng vật gì đó rơi xuống nước, nhưng cậu không tìm được vị trí của ao nước.

Nơi mà bọn họ đang đứng hiện giờ chỉ có cát trắng miên man cùng vô số con rạch nước, cộng thêm một căn nhà gỗ nhỏ ở phía xa xa.
"Tóc của mấy cậu kìa." Giang Tuyết Đào nhắc nhở.
Bọn họ nhìn nhau, lúc này mới thấy trên đầu cả đám đều có thứ gì trắng trắng bám lên.

Nhiễm Văn Ninh phủi một cái, trên đầu cậu đã có một nùi cát trắng tự bao giờ.
"Cái mộng cảnh này rớt cát hả?" Ngô Côn Phong nặn nặn cát mịn trong tay mình, nhưng mấy hạt cát này dường như không hề có tính chất công kích, trông có vẻ cực kì bình thường.
Ban đầu, bọn họ còn không nhận ra được cát trắng rơi xuống khi nào, thế nhưng dần dần, mấy hạt cát trắng kia lại to hơn rất nhiều, chúng không ngừng rơi xuống từ bầu trời của mộng cảnh, thoạt trông hệt như tuyết rơi.
"Tôi cứ thấy có gì đó sai sai, mình tìm chỗ trốn mấy hạt cát này thôi." Giang Tuyết Đào nói.

Hình như nơi duy nhất có thể làm chỗ trú cho họ là căn nhà gỗ đằng kia, nhưng nó thoạt trông còn nguy hiểm hơn vùng đất đầy cát này nhiều.
Hiện giờ, họ cũng không còn cách nào khác hơn là liều mạng tiến về phía trước.

Khi họ cách căn nhà gỗ kia chừng hai mươi mét, những hạt cát trắng kia đột nhiên biến mất.

Nhiễm Văn Ninh trông thấy chúng nó không ngừng xuyên qua cơ thể được cụ hiện từ ý thức của mình, sau đó rớt xuống mặt đất.
Nhiễm Văn Ninh cũng không rõ thuộc tính của cái mộng cảnh này rốt cuộc là thế nào, nó dường như có thể điều chỉnh mức độ mờ đục của ý thức.

Cậu trông thấy đám cát kia không ngừng xuyên qua thân thể mình, nhưng lại không hề biến hóa sang hình thức kế tiếp.
Nhưng biến cố phát sinh trong tích tắc.

Đúng ngay lúc dừng lại trong cơ thể Nhiễm Văn Ninh, toàn bộ các hạt cát nọ lại đột nhiên chuyển sang thực thể từ trạng thái trong suốt.

Nhiễm Văn Ninh đau đến thấu xương thấu ruột, hai mắt cậu tối sầm, cậu ngã xuống đất ngay trong chớp mắt.
Mãi cho đến khi Nhiễm Văn Ninh mở mắt ra một lần nữa, tinh thần lực của cậu chỉ còn có 139, năng lực nhận biết lại ở mức 107.

Thân thể cậu cứ như bị găm đầy lỗ kim, sương trắng từ ý thức không ngừng tản ra bên ngoài thân thể.

Cậu cảm thấy trên đầu mình có một cái bóng đen, bèn tập trung nhìn lại, hóa ra là con dê đen của "Ngu muội".
Dê đen dùng thân thể của chính nó để ngăn không cho cát rơi xuống.
Nhiễm Văn Ninh trông thấy ngoại trừ cát trắng, xung quanh dê đen còn có sương trắng từ ý thức bị đánh tan.

Tuy bản thân con dê không di chuyển dù có bị tổn thương, thế nhưng nó cũng không gắng gượng được bao lâu.
Ngay lúc cát trắng chuyển thành thực thể, Ngô Côn Phong lập tức triệu hồi dê đen.

Đây là lần đầu tiên cậu ta triệu hồi ba con dê cùng một lúc, chuyện này trực tiếp khiến cậu ta mệt đến nỗi phải ngã quỵ trên mặt đất.

Ngô Côn Phong cảm nhận được đống cát trắng dừng lại trong ý thức của cậu ta, đau đớn đến mức toàn thân cậu ta đều rệu rã.
Trong số ba người họ, ý thức của Giang Tuyết Đào là yếu ớt nhất, không thể chịu thêm bất kì tổn thương nào.

Ngô Côn Phong cố gắng khiến cơ thể của mình hoạt động, cậu ta biết mình hẳn phải triệu hồi thêm một con dê nữa cho Giang Tuyết Đào, nếu không người này có thể sẽ phải lạc lối một lần nữa, lần này, hắn có thể sẽ vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại được.
Nhiễm Văn Ninh trông thấy hành động của Ngô Côn Phong, cậu cũng không để ý cơn đau trên cơ thể, gắng quay đầu lại nhìn về phía Đào ca.

Thế nhưng bất ngờ thay, Giang Tuyết Đào là người bị thương nhẹ nhất, trong tích tắc khi cát trắng hóa thực thể, hắn có điều chỉnh mức độ sinh động của chính bản thân mình, sau đó mượn lực từ năng lực của cái mộng cảnh này, khiến mấy hạt cát nọ xuyên qua cơ thể rồi rơi xuống đất.
Đào ca thầm mắng một tiếng, tuy hắn đã chiếm được một vài năng lực từ mộng cảnh, nhưng hiện giờ chỉ có thể sử dụng cho bản thân mình.

Hắn không tiếp xúc được ý thức của Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong.
Hơn nữa, ý thức của Đào ca chưa bao giờ uể oải đến một mức độ như thế này.

Lúc này, hắn cũng không dám tăng cao độ sinh động của ý thức, vì nếu hắn tăng mức độ thực thể hóa, cát trắng sẽ tấn công được hắn, thế nhưng hắn lại bắt buộc phải tăng mức độ sinh động của bản thân mình, nếu không thì hắn sẽ không có sức lực để sử dụng năng lực nữa.
Năng lực từ cái mộng cảnh này thật sự quá mâu thuẫn..

Chapter
1 Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2 Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3 Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4 Chương 4: Chứng Thực
5 Chương 5: Vào Nghề Một
6 Chương 6: Vào Nghề Hai
7 Chương 7: Kì Thực Tập Một
8 Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9 Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10 Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11 Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12 Chương 12: Đèn Kéo Quân
13 Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14 Chương 14: Phân Chia Một
15 Chương 15: Phân Chia Hai
16 Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17 Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18 Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19 Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20 Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21 Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22 Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23 Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24 Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25 Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26 Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27 Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28 Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29 Chương 29: Darya Kovick Một
30 Chương 30: Darya Kovick Hai
31 Chương 31: Darya Kovick Ba
32 Chương 32: Darya Kovick Bốn
33 Chương 33: Darya Kovick Năm
34 Chương 34: Darya Kovick Sáu
35 Chương 35: Kawagebo Bảy
36 Chương 36: Kawagebo Tám
37 Chương 37: Kawagebo Chín
38 Chương 38: Kawagebo Mười
39 Chương 39: Kawagebo Mười Một
40 Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41 Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42 Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43 Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44 Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45 Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46 Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47 Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48 Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49 Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50 Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51 Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52 Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53 Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54 Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55 Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56 Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57 Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58 Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59 Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60 Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61 Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62 Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63 Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64 Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65 Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66 Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67 Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68 Chương 68: Kì Nghỉ Một
69 Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70 Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71 Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72 Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73 Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74 Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75 Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76 Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77 Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78 Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79 Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80 Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81 Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82 Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83 Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84 Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85 Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86 Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87 Chương 87: Quạ Đen
88 Chương 88: Chuyến Du Lịch
89 Chương 89: Suối Nước Nóng
90 Chương 90: Nhà Ma Một
91 Chương 91: Nhà Ma Hai
92 Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93 Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94 Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95 Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96 Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97 Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98 Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99 Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100 Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101 Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102 Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103 Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104 Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105 Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106 Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107 Chương 107: Sơ Ngộ
108 Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109 Chương 109: Màu Tro Tàn
110 Chương 110: Bạn Bè
111 Chương 111: Hợp Tác
112 Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113 Chương 113: Hạn Chế
114 Chương 114: Tìm Kiếm
115 Chương 115: Phòng Bệnh
116 Chương 116: Điểm Phân Cách
117 Chương 117: Nghỉ Ngơi
118 Chương 118: Ăn Tết Một
119 Chương 119: Ăn Tết Hai
120 Chương 120: Ăn Tết Ba
121 Chương 121: Pháo Hoa
122 Chương 122: Cái Chết
123 Chương 123: Dù Đen
124 Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2
Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3
Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4
Chương 4: Chứng Thực
5
Chương 5: Vào Nghề Một
6
Chương 6: Vào Nghề Hai
7
Chương 7: Kì Thực Tập Một
8
Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9
Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10
Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11
Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12
Chương 12: Đèn Kéo Quân
13
Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14
Chương 14: Phân Chia Một
15
Chương 15: Phân Chia Hai
16
Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17
Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18
Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19
Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20
Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21
Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22
Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23
Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24
Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25
Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26
Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27
Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28
Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29
Chương 29: Darya Kovick Một
30
Chương 30: Darya Kovick Hai
31
Chương 31: Darya Kovick Ba
32
Chương 32: Darya Kovick Bốn
33
Chương 33: Darya Kovick Năm
34
Chương 34: Darya Kovick Sáu
35
Chương 35: Kawagebo Bảy
36
Chương 36: Kawagebo Tám
37
Chương 37: Kawagebo Chín
38
Chương 38: Kawagebo Mười
39
Chương 39: Kawagebo Mười Một
40
Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41
Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42
Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43
Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44
Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45
Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46
Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47
Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48
Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49
Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50
Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51
Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52
Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53
Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54
Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55
Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56
Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57
Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58
Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59
Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60
Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61
Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62
Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63
Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64
Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65
Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66
Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67
Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68
Chương 68: Kì Nghỉ Một
69
Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70
Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71
Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72
Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73
Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74
Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75
Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76
Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77
Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78
Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79
Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80
Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81
Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82
Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83
Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84
Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85
Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86
Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87
Chương 87: Quạ Đen
88
Chương 88: Chuyến Du Lịch
89
Chương 89: Suối Nước Nóng
90
Chương 90: Nhà Ma Một
91
Chương 91: Nhà Ma Hai
92
Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93
Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94
Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95
Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96
Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97
Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98
Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99
Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100
Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101
Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102
Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103
Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104
Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105
Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106
Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107
Chương 107: Sơ Ngộ
108
Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109
Chương 109: Màu Tro Tàn
110
Chương 110: Bạn Bè
111
Chương 111: Hợp Tác
112
Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113
Chương 113: Hạn Chế
114
Chương 114: Tìm Kiếm
115
Chương 115: Phòng Bệnh
116
Chương 116: Điểm Phân Cách
117
Chương 117: Nghỉ Ngơi
118
Chương 118: Ăn Tết Một
119
Chương 119: Ăn Tết Hai
120
Chương 120: Ăn Tết Ba
121
Chương 121: Pháo Hoa
122
Chương 122: Cái Chết
123
Chương 123: Dù Đen
124
Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1