Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 57: Đô thị hoang phế, bảy.

Nhiễm Văn Ninh hỏi một lèo xong mới xem như rõ ràng.

Mục đích thật sự của đám người bình thường này cũng chỉ là để sống sót dưới cửa ải cuối cùng mà sinh vật trong mộng nọ tạo ra mà thôi, cho dù người ta có đạt được một năng lực rất mạnh đi chăng nữa, cuối cùng cũng đều không thắng nổi các sinh vật trong mộng cảnh, thế nhưng, họ có thể được chúng nó xem như đồng loại mình.

Nhưng rất nhiều người căn bản không hề hay biết chân tướng sự việc ra làm sao, ví dụ như ông chú hói và bà dì nọ, họ chỉ đơn thuần là bị mộng cảnh gài bẫy mà thôi.

Nhưng đám người kia vẫn được tính là khá may mắn, vì bọn họ không thể thành hình hoàn toàn trong mộng cảnh, dễ dàng được cưỡng chế rời đi, còn những người có thể cụ hiện ý thức của mình trong giấc mơ này, chính là những con tốt xui xẻo cuối cùng.

Nhưng Nhiễm Văn Ninh không nghĩ ra được vì sao họ lại phải sử dụng một hình thức bạo lực như thế này để tranh giành những năng lực đã xác định, hơn nữa, cái chuyện người giành được năng lực sẽ được xem như đồng loại lại cực kì, cực kì khó mà tin được.

"Em sống qua bao nhiêu màn rồi?" Nhiễm Văn Ninh hỏi Giang Manh.

"Màn này là màn thứ hai ạ." Giang Manh hơi uể oải, nói tiếp: "Thật ra, khi lần trước kết thúc, em cũng không rõ đã có chuyện gì xảy ra, nhưng em đúng là còn sống sót bình thường."
Nhiễm Văn Ninh luôn cảm thấy có gì đó sai sai ở đây, bèn hỏi: "Vậy bình thường em tỉnh lại thế nào?"
"Bình thường ạ? Muốn tỉnh lúc nào thì tỉnh lúc ấy thôi." Giang Manh hơi không hiểu câu hỏi của Nhiễm Văn Ninh.

Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong liếc mắt nhìn nhau, "Vậy vì sao em không trực tiếp tỉnh dậy khi nửa sau bắt đầu? Nhất định phải đi tranh giành mới được à."
Giang Manh bó tay nói: "Sau khi nửa sau bắt đầu thì không tỉnh được nữa."
"Vậy em có thể ngưng vào cái mộng cảnh này hay không?"
Giang Manh càng cạn lời hơn: "Từ khi em mơ thấy nó, nó luôn xuất hiện, hơn nữa cũng không có quy luật ạ."

Rất thật thà, rất tốt.

Nhiễm Văn Ninh nói với Giang Manh, thật ra bọn họ có cách để khiến người ta giảm bớt quan hệ với mộng cảnh, sau này cũng không cần chịu khổ như thế này nữa.

"Mấy anh cuối cùng là ai vậy?" Giang Manh trợn to hai mắt, hỏi.

"Tụi anh chuyên môn quản lí mấy cái mộng cảnh loại này." Nhiễm Văn Ninh trả lời.

Giang Manh nghe xong bị dọa sợ hết hồn, con bé hốt hoảng nói: "Mấy anh vốn là cảnh sát đúng không? Đừng có bắt em, đừng bắt em, mấy người kia hôn mê thôi, không chết đâu."
Nói đến đây, Nhiễm Văn Ninh lại cảm thấy con bé này đúng là quá hư rồi, nó biết rõ hậu quả được tạo thành sẽ như thế nào, nhưng ỷ vào việc người khác không bắt được nó, nó bèn tùy ý làm ra cái chuyện như thế này trong mơ.

Đúng là bọn họ không thật sự chết, nhưng em có biết đánh thức bọn họ là một việc khó khăn đến cỡ nào chăng? Em có biết rằng nếu bọn họ cứ nhắm mắt mãi như thế, người nhà của bọn họ sẽ khó khăn ra sao chăng? Hơn nữa, hậu quả nghiêm trọng nhất của lạc lối chính là cái chết, cũng may mà con nhóc này còn yếu đấy.

Tình hình nơi này của Nhiễm Văn Ninh đã được Chúc Nguyệt Tinh truyền lại cho Trì Thác, nhưng nơi đó của mấy người Trì Thác cũng đã gần như xong, họ tra hỏi mấy người, cũng nhận được đáp án tựa tựa như thế.

Giang Manh lại bắt đầu khóc sướt mướt, "Em thế này kém hơn lần trước nhiều, làm sao mà chịu nổi đây."
Ngô Côn Phong luôn có một loại tư duy ngược chiều khá là lạ, cậu ta nói: "Nếu như tụi em đều đồng thời không đạt yêu cầu thì cái sinh vật kia cũng sẽ không đi ra đâu."
Lúc này, mấy người Trì Thác cũng đã chạy tới, đập vào mắt họ là hình ảnh hai tên Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong dùng một nùi dao chỉa vào mặt một cô bé.

Cô bé kia ngồi dưới đất, rớt nước mắt như mưa, đôi mắt đã sưng như quả đào.

Tuy họ không nên nghi ngờ tính cách của Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong, nhưng cái thế trận này nhìn kiểu gì cũng không được đúng cho lắm.

Giám sát viên Chúc Nguyệt Tinh đành phải giải thích đơn giản cho mấy người Trì Thác một chút.

Giang Tuyết Đào đi quan sát người bị dao đâm liên tiếp kia, đúng là anh ta không tỉnh lại nữa, nhưng trình độ lạc lối vẫn rất nhẹ, vẫn có thể dễ dàng đánh thức anh ta.

Nhiễm Văn Ninh của lúc trước rất tò mò làm sao mà họ có thể khiến người lạc lối tỉnh lại, nghe Trì Thác nói qua thì đấy chia ra làm hai trường hợp, một loại là trình độ nhẹ, dùng đạo cụ của "Hộp đồ chơi" cũng có thể khiến họ tỉnh lại, còn trình độ rất nặng, phải nhờ cậy vào năng lực của chủ mộng cảnh, việc này, chỉ có người sắp trở thành tông đồ mới có thể làm được mà thôi.

Giang Tuyết Đào cầm một cái chuông, đặt trên thân thể của người kia, sau đó, người nọ dần dần hóa thành sương trắng.

"Tác dụng của cái chuông này là gì?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.

Giang Tuyết Đào lắc lắc đầu: "Tôi chưa lạc lối bao giờ, cũng không rõ lắm, nhưng đúng là có thể khiến người tỉnh lại đấy."
Trì Thác nhìn một nùi dao rơi trên mặt đất, cảm thấy rất phí, bèn nhặt mấy cái, định bụng giữ lại xài.

Lâm Nhất nhìn thấy hành động của anh, bèn nhướng mày hỏi: "Anh không sợ năng lực của anh sẽ hòa vào năng lực của cái mộng cảnh này hay sao?"
"Không sao, đây là thứ được cụ hiện từ ý thức của một nữ sinh, không có việc gì lớn." Trì Thác đáp.

Nét mặt của Lâm Nhất hệt như đang muốn nói gì đó, nhưng cậu ta suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng không hỏi ra.

Giang Manh nhìn thấy mấy người trước mặt đều đang châu đầu vào thảo luận chuyện bên ngoài, sợ mấy người họ thật quên mất mình đi, bèn nói: "Nếu xét thời gian thì nửa sau đã chuẩn bị kết thúc, mấy anh không đi tham dự, thật sự không sao cả à?"
Trì Thác kéo cô bé nọ từ mặt đất đứng lên, nói: "Em nói cho anh biết em ở thành phố nào, anh đề cử một nơi gần nhất để em giải quyết vấn đề giữa em và cái mộng cảnh này.

Đương nhiên, nếu em muốn trốn tránh những hành vi em đã làm trong mơ thì em cũng có thể không đi, hoặc đến đấy rồi nói dối thông tin cũng được.

Nhưng nếu em làm như vậy, bạn bè anh sẽ không giúp em, em có thể phải ở mãi trong này, lúc nào cũng phải tham gia tập hợp, anh nghĩ chuyện này mới là một sự trừng phạt thật sự với em đấy."
Giang Manh im lặng một chút, sau đó ngoan ngoãn khai báo nơi mình ở.

Cô bé ở gần chỗ đội thứ tư, tuy đội ngũ này và các đội khác không cùng lí tưởng, nhưng thái độ qua lại với nhau nhìn chung cũng khá bình thường, cũng sẽ không có chuyện tỉ như nữ sinh này là người được đội khác mời vào, mình không cần quan tâm làm gì mắc mệt, đại loại như vậy.

Sau khi Giang Manh thành thật khai báo chính xác các thông tin cá nhân của mình và tình huống có liên quan, tuy sau này, con bé sẽ không vào trong "Đô thị hoang phế" nữa, nhưng nó sẽ được giao cho bên pháp luật xử lí theo quy định, các tội danh đều phải được giải thích dưới góc nhìn khoa học, vì việc có liên quan đến mộng cảnh đặc thù vẫn phải bị giấu đi.

Xui thay, trong mộng cảnh này, những người chung suy nghĩ như Giang Manh lại rất nhiều.

Rất nhiều người trong số họ sẽ không ý thức được sai lầm của mình, bởi vì mức xử phạt hành chính rất thấp, lại có thêm một lí do đàng hoàng như vậy.

"Âm thầm truyền tin, họ đề nghị tránh chiến với các sinh vật trong mộng cảnh, loại hình công kích của sinh vật nơi này là sát thương vật lí, sát thương tinh thần lại không nhiều.

Thứ bọn họ gặp phải là sinh vật số 7 của mộng cảnh này." Chúc Nguyệt Tinh nói.

Lần trước, cả đội "Ánh sáng" có gặp qua cảnh tượng giấy chứa hình quái vật trong thành thị bay lả tả đầy trời, sau khi họ tỉnh lại, mọi người có tự nhớ lại rồi vẽ ra, sau đó đánh số dựa trên hình dáng của chúng.

Sinh vật số 7, Nhiễm Văn Ninh vẫn còn nhớ rằng nó vốn là hai hình thang ghép lại hay sao đó.

Nghe Chúc Nguyệt Tinh kể, cái hình thang đó thật ra là một cây búa cực kì lớn, mà nơi "Âm thầm" vào mộng là ở trong một nhà xưởng.

Trong một xưởng sản xuất đã cũ nát, ánh đèn tờ mờ càng khiến cho lớp bụi bao phủ toàn bộ nơi này trở nên rõ ràng hơn.

Trên mặt đất, mấy bộ phận có lớn có bé xấp xỉ 5m, có hình dạng hệt như cây búa có một lưỡi dao đều cắm hẳn xuống nền đất, nền đất còn bị nứt ra một khe hở đủ chỗ cho một người ngả lưng đánh một giấc.

Ngũ Ý thở hổn hển ngồi ở phía trên của một cây búa.

Sau khi truyền tin xong cho Chúc Nguyệt Tinh, anh luôn có cảm giác rằng mình hẳn là nên được cho vào trong chỗ của Trì Thác, mà Trì Thác lại nên đến nơi này, năng lực của anh thật sự không hợp với lối đánh cứng chọi cứng như thế này.

Ba cô gái trong đội anh còn đang dọn dẹp chiến trường.

Ngũ Ý nghe xong lời truyền đạt của Chúc Nguyệt Tinh, cảm thấy năng lực của cái mộng cảnh này thật sự rất quái lạ, không lẽ nó thuộc loại tăng sức mạnh sao? Nhưng thuộc tính cường hóa của nó cũng quá là đa dạng.

Trước mắt, nó có liên quan đến cả hai phương diện, cả tinh thần lẫn vật chất.

Hơn nữa, số lượng người bình thường đi vào trong mộng lại nhiều đến bất bình thường, cái mộng cảnh này thậm chí còn bố trí những hành vi mang tính chất chọn lọc cho người ta.

Là để tìm được người cấp tông đồ sao?
Ngay lúc Ngũ Ý nghĩ đến nhập tâm, ngoài cửa xưởng sản xuất nơi họ đang ở lại có tiếng bước chân.

Bốn người họ nhìn chăm chú vào cửa cổng, họ chỉ trông thấy một vị nữ giới rất khôn khéo đột nhiên xuất hiện, cô ta mặc trang phục theo phong cách Anh quốc, có ngoại hình và tuổi tác rất nhỏ, nhưng biểu cảm trên mặt lại toát ra vẻ già dặn.

Cô ta đối mặt với Ngũ Ý, loáng thoáng mang lại cho người ta cảm giác loli nhìn shota.

"Xin hỏi, chuyện gì đã khiến người đẹp đây phải đến một nơi nguy hiểm như thế này vào buổi tối thế?" Ngũ Ý nhìn xuống cô ta, hỏi.

Cô gái trông khôn khéo kia che miệng cười chúm chím, đáp lời anh bằng một giọng điệu rất chậm, hệt như đang kể chuyện xưa, "Cậu thật là ga lăng quá, thế nhưng, tôi lớn tuổi hơn cậu nhiều, anh bạn nhỏ ạ."

Ngũ Ý vừa chiến đấu xong, không có hứng đi trêu ghẹo phái nữ, huống chi, cái cô này còn đến đây với mục đích không rõ, "Thật là xin lỗi, tôi 28 rồi, không phải nhỏ đâu."
"Vậy thì tôi cũng lớn hơn cậu đấy, tôi hơn 30 tuổi rồi." Cô ta chậm rãi bước về phía trước, nhìn thoáng qua hiện trường tơi tả ở nơi đây, sau đó thở dài: "Hây dà, mấy cô cậu quậy phá kinh khủng quá đi mất, người trẻ tuổi đúng thật là rất sung sức."
An Nhã cảm thấy bầu không khí không đúng, bèn quăng cho hai nữ đội viên trong đội mình một ánh mắt, mọi người đều lui cả về sau, đứng dưới đáy cây búa mà đội trưởng của họ đang ngồi.

"Vậy thì mấy cô cậu tính bồi thường tôi như thế nào đây?" Cô ta cười híp mắt, hỏi.

Ngũ Ý hừ lạnh một tiếng, "Vì sao bà chị không nghĩ đến chuyện phải bồi thường tổn thất cho bọn tôi trước tiên thế, hả người đẹp phái bảo thủ."
Cô ta nghe xong lời của Ngũ Ý, làm bộ nhức đầu: "Nếu cậu đang nhắc đến chuyện xảy đến ở trong một mộng cảnh khác, tôi nghĩ chúng không có quan hệ gì với tôi cả, nhưng chỉ nhìn mỗi cái mộng cảnh này thôi thì mấy cô cậu đi hơi xa rồi đấy.

Nó đã tự mình hình thành một trật tự đặc biệt, tất cả đều đang vận hành rất êm ái, thế mà các cô cậu lại vào đây rồi phá bĩnh nó như thế."
"Mấy cô cậu không nên tham dự vào chuyện của mộng cảnh quá nhiều."
"Mấy cô cậu, đúng là, quá tham lam."
Nói xong câu đó, thân thể thấp bé kia bỗng nhiên phát ra một làn sóng công kích vô cùng mạnh mẽ, các sinh vật trong mộng vốn đã bị đánh chết lại đột nhiên vùng dậy, hệt như chỉ mới ngủ có một giấc ngắn thôi, sau đó, từng tiếng vang giòn rắc, rắc vang lên, chúng nó lại chuyển động một lần nữa.

Trong chớp mắt, Ngũ Ý biến mất tại chỗ.

Tuy lúc trước anh cũng đã từng trải nghiệm, thế nhưng, trực tiếp gặp được người có thâm niên trong "Đô thị hoang phế" vẫn là một chuyện vô cùng phiền phức, chuyện này còn có nghĩa rằng, anh đang phải chiến đấu với người ta trên sân nhà của họ.

"Cô ta là loại hình khống chế, nơi này là sân nhà của cô ta, đi khỏi nơi này trước, vào nơi nào nhỏ nhỏ hẹp hẹp thôi."
Người của đội "Âm thầm" cũng vội vàng hành động, ngay trong lúc bọn họ làm theo kế hoạch, trừ những cây búa kia, toàn bộ xưởng sản xuất đã bắt đầu có những tiếng nổ vang inh ỏi truyền đến tai họ với một số lượng khổng lồ.

Dây xích đu đưa trên trần xưởng cũng đã biến thành dây leo sống, nó tự quăng về phía bọn họ, họ muốn trốn, nhưng kể cả những viên gạch trên mặt đất và những linh kiện cơ khí cũng đã bắt đầu hoạt động.

An Nhã kinh ngạc nói: "Toàn bộ kiến trúc của nơi này đều thuộc phạm vi ý thức của cô ta!"
Khụ.

Ngũ Ý phun ra một búng máu, sau đó nhìn những người khác trong đội, họ ít nhiều gì cũng đã trúng chiêu.

Anh uể oải hỏi người phụ nữ hiện đang đứng trên bánh răng: "Cô là ai của phái bảo thủ?"
"Tôi không thể nói cho cậu tôi là ai được, nhưng tôi có thể nể tình mà nói cho cậu một chuyện, tôi là tông đồ của Kịch liệt." Cô gái nọ mỉm cười, nói.

Ha ha, đúng là xui xẻo.

Ngũ Ý thấp giọng nói với Chúc Nguyệt Tinh: "Gọi giùm Tang Điệp hay Trì Thác lại đây giúp một tay, không tới cũng được."
"Hiểu rồi." Chúc Nguyệt Tinh đáp lời anh.

- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------.

Chapter
1 Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2 Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3 Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4 Chương 4: Chứng Thực
5 Chương 5: Vào Nghề Một
6 Chương 6: Vào Nghề Hai
7 Chương 7: Kì Thực Tập Một
8 Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9 Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10 Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11 Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12 Chương 12: Đèn Kéo Quân
13 Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14 Chương 14: Phân Chia Một
15 Chương 15: Phân Chia Hai
16 Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17 Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18 Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19 Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20 Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21 Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22 Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23 Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24 Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25 Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26 Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27 Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28 Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29 Chương 29: Darya Kovick Một
30 Chương 30: Darya Kovick Hai
31 Chương 31: Darya Kovick Ba
32 Chương 32: Darya Kovick Bốn
33 Chương 33: Darya Kovick Năm
34 Chương 34: Darya Kovick Sáu
35 Chương 35: Kawagebo Bảy
36 Chương 36: Kawagebo Tám
37 Chương 37: Kawagebo Chín
38 Chương 38: Kawagebo Mười
39 Chương 39: Kawagebo Mười Một
40 Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41 Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42 Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43 Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44 Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45 Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46 Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47 Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48 Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49 Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50 Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51 Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52 Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53 Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54 Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55 Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56 Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57 Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58 Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59 Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60 Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61 Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62 Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63 Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64 Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65 Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66 Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67 Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68 Chương 68: Kì Nghỉ Một
69 Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70 Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71 Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72 Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73 Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74 Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75 Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76 Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77 Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78 Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79 Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80 Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81 Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82 Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83 Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84 Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85 Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86 Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87 Chương 87: Quạ Đen
88 Chương 88: Chuyến Du Lịch
89 Chương 89: Suối Nước Nóng
90 Chương 90: Nhà Ma Một
91 Chương 91: Nhà Ma Hai
92 Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93 Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94 Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95 Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96 Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97 Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98 Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99 Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100 Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101 Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102 Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103 Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104 Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105 Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106 Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107 Chương 107: Sơ Ngộ
108 Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109 Chương 109: Màu Tro Tàn
110 Chương 110: Bạn Bè
111 Chương 111: Hợp Tác
112 Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113 Chương 113: Hạn Chế
114 Chương 114: Tìm Kiếm
115 Chương 115: Phòng Bệnh
116 Chương 116: Điểm Phân Cách
117 Chương 117: Nghỉ Ngơi
118 Chương 118: Ăn Tết Một
119 Chương 119: Ăn Tết Hai
120 Chương 120: Ăn Tết Ba
121 Chương 121: Pháo Hoa
122 Chương 122: Cái Chết
123 Chương 123: Dù Đen
124 Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2
Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3
Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4
Chương 4: Chứng Thực
5
Chương 5: Vào Nghề Một
6
Chương 6: Vào Nghề Hai
7
Chương 7: Kì Thực Tập Một
8
Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9
Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10
Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11
Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12
Chương 12: Đèn Kéo Quân
13
Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14
Chương 14: Phân Chia Một
15
Chương 15: Phân Chia Hai
16
Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17
Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18
Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19
Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20
Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21
Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22
Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23
Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24
Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25
Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26
Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27
Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28
Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29
Chương 29: Darya Kovick Một
30
Chương 30: Darya Kovick Hai
31
Chương 31: Darya Kovick Ba
32
Chương 32: Darya Kovick Bốn
33
Chương 33: Darya Kovick Năm
34
Chương 34: Darya Kovick Sáu
35
Chương 35: Kawagebo Bảy
36
Chương 36: Kawagebo Tám
37
Chương 37: Kawagebo Chín
38
Chương 38: Kawagebo Mười
39
Chương 39: Kawagebo Mười Một
40
Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41
Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42
Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43
Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44
Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45
Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46
Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47
Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48
Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49
Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50
Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51
Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52
Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53
Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54
Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55
Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56
Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57
Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58
Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59
Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60
Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61
Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62
Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63
Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64
Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65
Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66
Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67
Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68
Chương 68: Kì Nghỉ Một
69
Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70
Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71
Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72
Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73
Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74
Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75
Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76
Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77
Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78
Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79
Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80
Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81
Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82
Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83
Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84
Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85
Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86
Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87
Chương 87: Quạ Đen
88
Chương 88: Chuyến Du Lịch
89
Chương 89: Suối Nước Nóng
90
Chương 90: Nhà Ma Một
91
Chương 91: Nhà Ma Hai
92
Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93
Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94
Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95
Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96
Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97
Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98
Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99
Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100
Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101
Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102
Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103
Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104
Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105
Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106
Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107
Chương 107: Sơ Ngộ
108
Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109
Chương 109: Màu Tro Tàn
110
Chương 110: Bạn Bè
111
Chương 111: Hợp Tác
112
Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113
Chương 113: Hạn Chế
114
Chương 114: Tìm Kiếm
115
Chương 115: Phòng Bệnh
116
Chương 116: Điểm Phân Cách
117
Chương 117: Nghỉ Ngơi
118
Chương 118: Ăn Tết Một
119
Chương 119: Ăn Tết Hai
120
Chương 120: Ăn Tết Ba
121
Chương 121: Pháo Hoa
122
Chương 122: Cái Chết
123
Chương 123: Dù Đen
124
Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1