Chương 118: Ăn Tết Một

"Tết mà mấy anh cũng không về nhà hả?" Lúc thu dọn hành lí, Nhiễm Văn Ninh phát hiện trừ cậu ra, chả ai trong "Ánh sáng" muốn về quê ăn Tết cả.

Trì Thác tỏ vẻ mình chỉ ăn mừng lễ Giáng sinh thôi, anh cũng không có người nhà ở trong nước, cũng không có thói quen ăn Tết.

Giang Tuyết Đào còn phải xử lí báo cáo cuối năm cho chi nhánh chính, Nhiễm Văn Ninh không biết hắn là người của chi nhánh Châu Á, chỉ nghĩ rằng Đào ca được vườn Tây giao cho nhiệm vụ để làm mà thôi.

Còn Lâm Nhất, ai mà nghĩ được cái lí do được cậu ta đưa ra chỉ đơn giản là "Tôi không ăn mừng năm mới"?
"Năm nay cậu không về, ba mẹ cậu yên tâm không đấy?" Nhiễm Văn Ninh nhíu mày hỏi Lâm Nhất.

Lâm Nhất đang đọc sách.

Cậu ta lại dùng loại ngữ điệu chậm rãi đặc biệt khi đọc sách để đáp lời cậu: "Không cần phải để ý mấy chuyện này."
"Không phải cậu mới thi tốt nghiệp hơn nửa năm trước hả? Ba mẹ cậu cũng kệ cậu luôn?" Nhiễm Văn Ninh vẫn rất buồn phiền.

Lâm Nhất lật trang kế tiếp, lại đáp lời Nhiễm Văn Ninh: "Không sao cả."
Lần này, đầu óc của Nhiễm Văn Ninh lại bị nhét đầy ảo tưởng.

Cậu cảm thấy Lâm Nhất không phải loại người chuyên cãi lời ba mẹ, không lẽ cậu ta không hòa hợp được với người nhà hay sao? Cậu ta là một người Trung Quốc, không có lịch học, không có lịch làm việc, tại sao lại phải một mình đón Tết ở chỗ làm như này?
Nhiễm Văn Ninh bịch bịch bịch chạy đến chỗ Trì Thác.

Cậu gõ cửa phòng Trì Thác, vào phòng tìm người.

"Thác Thác, để thằng bé Lâm Nhất ở chỗ làm như thế, anh cũng yên tâm được hở?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.

Trì Thác rất muốn nói rằng cái tên Lâm Nhất này không đơn giản như vẻ bề ngoài như thế đâu, hẳn là do được Hạng Cảnh Trung sắp xếp nên cậu ta mới ở lại vườn Tây đấy, thế nhưng phải nói với Nhiễm Văn Ninh ra sao, chuyện này cũng là một vấn đề nan giải.

Trì Thác bắt đầu tùy ý phịa cậu: "Lâm Nhất thích thì cứ để cậu ta thế thôi, dù sao cậu ta cũng sắp thành người lớn rồi."
"Thác Thác, anh cứ như vậy hoài, chẳng ra dáng một ông anh lớn xíu nào." Nhiễm Văn Ninh ném cho Trì Thác một ánh nhìn khinh bỉ, sau đó xoay lưng rời khỏi phòng anh.

"Thật ra tôi thấy ở lại vườn Tây an toàn hơn xíu..." Trì Thác còn chưa dứt lời, bóng người của Nhiễm Văn Ninh đã biến mất sau cánh cửa.

Tuy bình thường Nhiễm Văn Ninh sợ nhất Lâm Nhất, thế nhưng ít ra dưới cương vị là một bảo mẫu lí tưởng phụ trách trông nom toàn đội ngũ, cậu cảm thấy mình vẫn nên chăm sóc đứa bé nhỏ tuổi nhất đội này cho tốt một tí.

Phải biết hồi đó, sau khi thi đại học xong, cậu chỉ là một tên thanh niên mờ mịt chả hiểu gì, chỉ biết suốt ngày gây lộn với ba mình mà thôi.

Sau khi điều chỉnh thái độ của mình xong, Nhiễm Văn Ninh mới nghiêm túc đi đến trước mặt Lâm Nhất.

Cậu ho khan mấy tiếng cho thanh cổ họng, sau đó mới nói với Lâm Nhất: "Tuổi cậu nhỏ như vậy, một mình ở vườn Tây không ổn lắm đâu ha."
"Đừng có xen vào chuyện của tôi." Lâm Nhất trực tiếp che miệng Nhiễm Văn Ninh lại.

Tôi còn chưa nói hết nữa mà...!Nhiễm Văn Ninh lại ho khan mấy tiếng, điều chỉnh thái độ của mình một lần nữa, sau đó mới đưa ra một lời đề nghị với Lâm Nhất: "Nếu không thì qua nhà tôi chơi đi? Nhà tôi rất gần, đi lại cũng tiện."
Chủ nhân của bàn tay đang dừng trên trang giấy chợt không khống chế được sức lực của mình, trang sách nọ đột nhiên bị vò nhăn nhúm.

Lâm Nhất sờ sờ mặt giấy, trông chẳng khác nào đang xót sách của mình cả, nhưng trên thực tế, cậu ta chỉ bị hấp dẫn bởi lời mời của Nhiễm Văn Ninh mà thôi.

"Nhà tôi rất rộng, cũng có phòng cho khách." Nhiễm Văn Ninh bày tỏ lòng nhiệt tình của mình.

Lâm Nhất ngẩng đầu lên nhìn Nhiễm Văn Ninh, sau đó mới hỏi: "Nhà anh có phòng cho khách hồi nào vậy?"
"Ừ? Bởi vì tôi có chuyển nhà một lần, nhà bây giờ khác nhà cũ lắm." Nhiễm Văn Ninh lại kì quái liếc nhìn Lâm Nhất, "Sao cậu lại nghĩ rằng nhà tôi không có phòng cho khách?"
Ngón tay đặt trên trang sách của Lâm Nhất dừng một chút.

Trong kí ức trước đây của cậu ta, nhà của Nhiễm Văn Ninh không có phòng cho khách.

Cậu ta lại lật một trang, đáp lời, "Anh trông không giống dân nhà giàu."
Nói gì vậy? Nhiễm Văn Ninh có hơi cạn lời: "Tôi không có tiền, nhưng ba tôi có một ít của ăn của để, cậu cũng không thể xem mặt để biết người ta giàu nghèo thế nào đúng không?"
"Vậy nên cậu muốn tới nhà tôi chứ?" Nhiễm Văn Ninh hỏi thăm lần thứ hai.

Tất cả các con chữ trên sách bắt đầu lộn xộn cả lên, Lâm Nhất nhận ra rằng bản thân mình cũng không thể bình tĩnh đọc sách nữa.

Cậu ta rất muốn kéo Hạng Cảnh Trung qua trả lời giùm mình, nhưng vấn đề của Nhiễm Văn Ninh đã được quăng xuống trước mặt cậu ta sờ sờ như vậy mất rồi.

"Cậu không nên hỏi tôi, cậu nên hỏi chính cậu kia kìa, cậu thật sự không mong cậu ta nhớ lại, hay thật sự mong muốn cậu ta nhớ lại." Câu nói kia của Hạng Cảnh Trung lại đột nhiên bị tua lại trong tâm trí của Lâm Nhất.

Thật ra lúc sau, Hạng Cảnh Trung còn nói với cậu ta một câu nữa: "Chỉ cần cậu mong muốn cậu ấy nhớ lại dù chỉ là một chút thôi, chuyện này sẽ luôn có đầy sức hấp dẫn đối với cậu."
Đúng thật là một chuyện đầy sức hấp dẫn.

Một loại hấp dẫn chứa đầy kịch độc.

Lúc Lâm Nhất ngẩng đầu lên, Nhiễm Văn Ninh đã trở nên bối rối vì sự im lặng dài lâu của cậu ta.

Nhiễm Văn Ninh sờ mũi mình mấy cái, nghĩ rằng mình hẳn là bị Lâm Nhất chối từ rồi.

Cậu chỉ còn nước ngượng ngùng phân trần: "Tôi chỉ thấy cậu ở một mình trong vườn Tây như vậy không ổn cho lắm mà thôi."
"Được thôi."
Nhiễm Văn Ninh ngây người, trở tay không kịp trước lời nói của Lâm Nhất.

Lâm Nhất đóng quyển sách trên tay lại, đứng dậy khỏi sô pha.

Sau khi trông thấy Nhiễm Văn Ninh ngây người, cậu ta lại lặp lại một lần nữa.

Hai chữ kia rất rõ ràng, rất êm tai, hệt như đã xâu chuỗi hai mốc thời gian xa xăm lại cùng nhau.

"Được thôi."
Lúc ấy, Nhiễm Văn Ninh hãy còn chưa hay biết, hai chữ này của Lâm Nhất sẽ mở ra một cánh cửa mới hoàn toàn cho tương lai của mình.

Sau khi hồi thần lại, Nhiễm Văn Ninh mới loáng thoáng cảm thấy hình như mình đã ngả mũ mời một vị võ thần vào nhà.

Không lâu trước đó, Nhiễm Văn Ninh vẫn còn phổng lỗ mũi tràn đầy tự tin, cậu cảm thấy mình là anh trai lớn, nên giúp đỡ cái ông đội trưởng vô trách nhiệm Trì Thác này phần nào.

Nhưng sau khi thành công, lông tơ sau gáy cậu đúng thật là có dựng thẳng một chút, cậu khó tránh khỏi trở nên bồn chồn lo âu.

Cậu chột dạ, nghĩ rằng hình như mình mới là một thằng em trai nhỏ, cậu còn cảm thấy Lâm Nhất thật ra rất mạnh, cũng không cần thiết sự quan tâm lo lắng của mình.

Tuy trong lòng nghĩ thế, Nhiễm Văn Ninh vẫn đáp lời ngoài miệng rằng: "Được thôi, thế thì tốt rồi."
"Ba, Tết này con có dẫn bạn con về nhà ở mấy hôm, ba đừng có chửi mắng con lúc ở nhà nha, cái cậu này tính tình hơi bị xấu, ba mà cau có hoài thì cả nhà mình cũng bị nói cho xem." Nhiễm Văn Ninh ngồi xổm trong xó phòng, nhắn tin cho Nhiễm Quân như vậy.

Nhiễm Quân trực tiếp gọi điện đến đây.

Ở đầu kia điện thoại, Nhiễm Quân lớn tiếng hỏi: "Làm sao đấy? Có phải bạn bè con trái pháp luật hay phạm tội gì không? Ba nói cho con biết, đừng có tha ba cái phần tử phản xã hội về đây đấy."
"Không phải! Cậu ta không có phạm pháp mà!" Nhiễm Văn Ninh vội vã giải thích, "Ba, ba biết mấy đứa ranh con không?"
"Biết chứ, chẳng phải con hồi bé cũng là ranh con hả.

Sao nữa? Con làm con gái nhà người ta mang bầu rồi phải không? Bây giờ mới ẵm con nít về nhà?" Nhiễm Quân một hơi thảy ba vấn đề cho cậu.

"Không phải mà, cậu ta là bạn con, lớn đầu rồi! Ý là ba đừng có đánh con bằng chổi lông gà trong nhà nữa, cái tên này cứ mà nhìn khó chịu cái gì là gom vào nói móc nói mỉa một thể đấy, người ta chả quan tâm ba là người lớn hay sếp sòng đâu." Nhiễm Văn Ninh nhấn mạnh mấy điểm.

Nhiễm Quân nhíu lông mày, mắng: "Vậy mày còn làm bạn bè với nó được nữa hả?"
Nhiễm Văn Ninh ngồi chồm hổm trong xó, im re.

Sau đó, cậu thở dài, than thở: "Duyên phận hết đó ba ơi."
Tuyệt, giải quyết xong Nhiễm Quân rồi, Nhiễm Văn Ninh bèn chạy tới chỗ Lâm Nhất.

Cậu vòng vèo một hồi lâu, mãi mới chịu nhắc nhở nhẹ Lâm Nhất: "Tính tình của ba tôi không tốt lắm, tôi hay bị ổng đè đầu đánh, cậu cũng cẩn thận một chút."
Lâm Nhất nhìn Nhiễm Văn Ninh như đang nhìn một thằng ngốc, sau đó mới cực kì khinh bỉ đáp lời cậu: "Đó là anh thôi, tôi không có bị đánh đâu."
Ây dô, được, để xem tới lúc đó hai người có sửng cồ lên với nhau không nhớ, kiểu gì mình cũng nhắc cả hai rồi.

Nhiễm Văn Ninh về phòng, bắt đầu gói ghém ít hành lí còn sót lại.

Nhà của Nhiễm Văn Ninh ở phường sát bên này, tuy gần, nhưng cậu không có xe, chỉ có ba cậu có, bình thường chỉ có về nhà mới mượn được thôi.

Vì vậy, cậu chỉ có thể bắt xe với bạn nhỏ họ Lâm để về nhà.

Lúc về nhà, Nhiễm Văn Ninh có hơi xoắn xuýt nhấn chuông cửa.

Cậu cũng không lo bên Chu Phương và Tương Khang nhiều lắm, nhưng mà ba, ba có thể nể mặt con xíu được không.

Chu Phương mở cửa.

Vừa mở cửa ra, bà đã thấy Nhiễm Văn Ninh, bên cạnh cậu còn có một tên con trai trông khá điển trai.

Nhiễm Quân từng bảo con trai có mời bạn bè tới nhà ăn Tết nên Chu Phương cũng đã sớm chuẩn bị tâm lí xong xuôi, thế nhưng khi thấy Lâm Nhất, bà vẫn sững người tại chỗ.

Thằng nhỏ này là idol trên TV đó hả?
Thấy mẹ mình sững người đứng im ru mãi ở cửa ra vào, Tương Khang cũng đi qua nhìn ngó.

Lúc nhìn thấy Lâm Nhất, cậu ta nghĩ được xa hơn Chu Phương nhiều.

Cậu ta nghía qua Nhiễm Văn Ninh, nét mặt viết đầy hai chữ khó tin và hoảng hốt, trông cứ như đang hỏi: Anh, anh định chui khỏi tủ đồ luôn hay gì?[1]
"Mình vào nhà trước đi ha." Vẫn là Nhiễm Văn Ninh mở miệng nói câu đầu tiên.

"Ừ ừ ừ, vào nhà trước ha, con là bạn của Văn Ninh đúng không, đúng là đẹp trai quá đi mất." Chu Phương cười niềm nở, đón hai người vào nhà.

Khi nhìn thấy Chu Phương, ánh mắt của Lâm Nhất cũng không còn lạnh lùng như bình thường nữa mà lại loáng thoáng hiển hiện một chút hồi ức.

Cậu ta có thể chuẩn xác nhìn ra được một điều trên bóng dáng của người phụ nữ này, mái nhà này đã có một nữ chủ nhân khác.

Căn nhà này rất xa lạ, diện tích của nó lớn hơn căn nhà trước đây của Nhiễm Văn Ninh nhiều, nhưng người ở trong lại không nhiều cho lắm, vì lẽ đó, nó có hơi quạnh quẽ.

Sau khi Nhiễm Văn Ninh và Lâm Nhất vào cửa, căn nhà này mới có hơi người hơn một chút.

"Ba con chút nữa mới về nhà, hai đứa ngồi xuống ăn quà bánh chút đi ha." Chu Phương lấy bánh trái và mứt Tết ra để đãi Lâm Nhất.

Lâm Nhất cũng không có hứng ăn lắm, chỉ đành nói một tiếng cảm ơn dì.

Tương Khang ngồi cạnh, hỏi tên Lâm Nhất, "Cậu tên là gì?"
"Lâm Nhất." Lâm Nhất rất bình tĩnh đáp lời.

Cái tên này đúng là cao ngạo quá đi mất.

Tương Khang tò mò hỏi: "Sao tên cậu lại được đặt là Nhất (一)?"
"Cho dễ viết." Lâm Nhất đáp ngắn gọn.

Có hơi cao ngạo, nhưng cũng khá vui tính.

Tương Khang cười hỏi tiếp: "Tên cậu trước đây phức tạp lắm hả?"
Lâm Nhất không trả lời lại câu hỏi này.

Cậu ta đứng dậy, nói với Nhiễm Văn Ninh: "Tôi muốn đi sắp xếp hành lí một chút."
Phòng cho khách của nhà họ ở lầu một, Nhiễm Văn Ninh khiêng hành lí vào đó giúp Lâm Nhất.

Vừa đặt đại mấy bao đồ ra khỏi rương hành lí xong, Lâm Nhất đã nói với Nhiễm Văn Ninh rằng cậu ta muốn ngồi chờ trong phòng cậu.

"Tôi không thích ngồi trong phòng khách cho lắm, em trai anh hỏi nhiều quá." Lâm Nhất giải thích.

Nhiễm Văn Ninh hiểu khá rõ cậu bạn họ Lâm nào đó, bèn đồng ý với yêu cầu của cậu ta.

Cậu nói với Chu Phương rằng bạn mình muốn qua phòng mình chơi, lát nữa tới giờ cơm rồi hai đứa sẽ đi xuống.

Trước khi vào được phòng của Nhiễm Văn Ninh, Lâm Nhất có hồi tưởng lại một vài việc: Khi ấy, Nhiễm Văn Ninh thích đặt giường ở hướng Tây Bắc, đối diện giường là bàn học, phía Đông là giá sách và sô pha, giữa giá sách và giường chắc chắn sẽ có một khung cửa sổ rất sáng sủa.

Sau khi cửa mở, bố cục bên trong phòng hoàn toàn tương tự, chẳng khác nào căn phòng trước kia cả, nó cứ như chưa hề đổi thay theo năm tháng vậy.

Nhiễm Văn Ninh vào phòng, giẫm lên thảm trải sàn, sau đó vẫy tay với người ngoài cửa.

Trong nháy mắt ấy, bóng người của người nọ dường như đã thu nhỏ lại, về lại với khi còn sáu tuổi.

Cậu cười nói vọng ra với người ngoài cửa:
"Yến Lân, vào đi."
"Lâm Nhất, vào đi."
Hai bóng người một lớn một nhỏ đột nhiên chồng lên nhau trước khung cửa sổ nọ, khiến người ta không thể phân biệt rõ rốt cuộc thời khắc này diễn ra vào khoảng thời gian nào.

Thế nhưng cuối cùng, cậu lại một lần nữa hóa thành bóng người ở tuổi hai mươi.

Cậu lên tiếng, ngữ điệu nghe có hơi nghi ngại: "Sao cậu cứ đứng mãi ở cửa thế, không vào hở?"
Ở ngoài mặt, Lâm Nhất cũng không thể hiện bất kì cảm xúc mãnh liệt nào.

Cậu ta che lại nét hoài niệm trong mắt, trực tiếp bước vào ngưỡng cửa này.

.

Chapter
1 Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2 Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3 Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4 Chương 4: Chứng Thực
5 Chương 5: Vào Nghề Một
6 Chương 6: Vào Nghề Hai
7 Chương 7: Kì Thực Tập Một
8 Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9 Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10 Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11 Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12 Chương 12: Đèn Kéo Quân
13 Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14 Chương 14: Phân Chia Một
15 Chương 15: Phân Chia Hai
16 Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17 Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18 Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19 Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20 Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21 Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22 Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23 Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24 Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25 Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26 Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27 Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28 Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29 Chương 29: Darya Kovick Một
30 Chương 30: Darya Kovick Hai
31 Chương 31: Darya Kovick Ba
32 Chương 32: Darya Kovick Bốn
33 Chương 33: Darya Kovick Năm
34 Chương 34: Darya Kovick Sáu
35 Chương 35: Kawagebo Bảy
36 Chương 36: Kawagebo Tám
37 Chương 37: Kawagebo Chín
38 Chương 38: Kawagebo Mười
39 Chương 39: Kawagebo Mười Một
40 Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41 Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42 Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43 Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44 Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45 Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46 Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47 Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48 Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49 Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50 Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51 Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52 Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53 Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54 Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55 Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56 Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57 Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58 Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59 Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60 Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61 Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62 Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63 Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64 Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65 Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66 Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67 Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68 Chương 68: Kì Nghỉ Một
69 Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70 Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71 Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72 Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73 Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74 Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75 Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76 Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77 Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78 Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79 Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80 Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81 Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82 Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83 Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84 Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85 Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86 Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87 Chương 87: Quạ Đen
88 Chương 88: Chuyến Du Lịch
89 Chương 89: Suối Nước Nóng
90 Chương 90: Nhà Ma Một
91 Chương 91: Nhà Ma Hai
92 Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93 Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94 Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95 Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96 Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97 Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98 Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99 Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100 Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101 Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102 Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103 Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104 Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105 Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106 Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107 Chương 107: Sơ Ngộ
108 Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109 Chương 109: Màu Tro Tàn
110 Chương 110: Bạn Bè
111 Chương 111: Hợp Tác
112 Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113 Chương 113: Hạn Chế
114 Chương 114: Tìm Kiếm
115 Chương 115: Phòng Bệnh
116 Chương 116: Điểm Phân Cách
117 Chương 117: Nghỉ Ngơi
118 Chương 118: Ăn Tết Một
119 Chương 119: Ăn Tết Hai
120 Chương 120: Ăn Tết Ba
121 Chương 121: Pháo Hoa
122 Chương 122: Cái Chết
123 Chương 123: Dù Đen
124 Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1
Chapter

Updated 124 Episodes

1
Chương 1: Mấy Dòng Nhắn Nhủ Trước Khi Vào Đề
2
Chương 2: Mộng Cảnh Kì Lạ Một
3
Chương 3: Mộng Cảnh Kì Lạ Hai
4
Chương 4: Chứng Thực
5
Chương 5: Vào Nghề Một
6
Chương 6: Vào Nghề Hai
7
Chương 7: Kì Thực Tập Một
8
Chương 8: Kì Thực Tập Hai
9
Chương 9: Người Khổng Lồ Say Ngủ Một
10
Chương 10: Người Khổng Lồ Say Ngủ Hai
11
Chương 11: Khu Rừng Nhỏ
12
Chương 12: Đèn Kéo Quân
13
Chương 13: Đánh Giá Cấp Bậc
14
Chương 14: Phân Chia Một
15
Chương 15: Phân Chia Hai
16
Chương 16: Vùng Sông Nước Một
17
Chương 17: Vùng Sông Nước Hai
18
Chương 18: Vùng Sông Nước Ba
19
Chương 19: Vùng Sông Nước Bốn
20
Chương 20: Vùng Sông Nước Năm
21
Chương 21: Vùng Sông Nước Sáu
22
Chương 22: Vùng Sông Nước Bảy Hơi Ghê
23
Chương 23: Vùng Sông Nước Tám
24
Chương 24: Vùng Sông Nước Chín
25
Chương 25: Vùng Sông Nước Mười
26
Chương 26: Vùng Sông Nước Mười Một
27
Chương 27: Đèn Kéo Quân Một
28
Chương 28: Đèn Kéo Quân Hai
29
Chương 29: Darya Kovick Một
30
Chương 30: Darya Kovick Hai
31
Chương 31: Darya Kovick Ba
32
Chương 32: Darya Kovick Bốn
33
Chương 33: Darya Kovick Năm
34
Chương 34: Darya Kovick Sáu
35
Chương 35: Kawagebo Bảy
36
Chương 36: Kawagebo Tám
37
Chương 37: Kawagebo Chín
38
Chương 38: Kawagebo Mười
39
Chương 39: Kawagebo Mười Một
40
Chương 40: Tăng Thực Lực Một
41
Chương 41: Tăng Thực Lực Hai
42
Chương 42: Tăng Thực Lực Ba
43
Chương 43: Tăng Thực Lực Bốn
44
Chương 44: Tăng Thực Lực Năm
45
Chương 45: Thang Máy Xui Xẻo Một
46
Chương 46: Thang Máy Xui Xẻo Hai
47
Chương 47: Thang Máy Xui Xẻo Ba
48
Chương 48: Thang Máy Xui Xẻo Bốn
49
Chương 49: Thang Máy Xui Xẻo Năm
50
Chương 50: Thang Máy Xui Xẻo Sáu
51
Chương 51: Thang Máy Xui Xẻo Bảy
52
Chương 52: Đô Thị Hoang Phế Một
53
Chương 53: Đô Thị Hoang Phế Hai
54
Chương 54: Đô Thị Hoang Phế Ba
55
Chương 55: Đô Thị Hoang Phế Bốn
56
Chương 56: Đô Thị Hoang Phế Năm
57
Chương 57: Đô Thị Hoang Phế Sáu
58
Chương 58: Đô Thị Hoang Phế Bảy
59
Chương 59: Đô Thị Hoang Phế Tám
60
Chương 60: Đô Thị Hoang Phế Chín
61
Chương 61: Đô Thị Hoang Phế Mười
62
Chương 62: Đô Thị Hoang Phế Mười Hai
63
Chương 63: Đô Thị Hoang Phế Mười Ba
64
Chương 64: Đô Thị Hoang Phế Mười Bốn
65
Chương 65: Đô Thị Hoang Phế Mười Lăm
66
Chương 66: Đô Thị Hoang Phế Mười Sáu
67
Chương 67: Dưới Ánh Trăng Dear Anna
68
Chương 68: Kì Nghỉ Một
69
Chương 69: Kì Nghỉ Hai
70
Chương 70: Kì Nghỉ Ba
71
Chương 71: Kì Nghỉ Bốn
72
Chương 72: Kì Nghỉ Năm
73
Chương 73: Kì Nghỉ Sáu
74
Chương 74: Con Mắt Của Thượng Đế Một
75
Chương 75: Con Mắt Của Thượng Đế Hai
76
Chương 76: Con Mắt Của Thượng Đế Ba
77
Chương 77: Con Mắt Của Thượng Đế Bốn
78
Chương 78: Con Mắt Của Thượng Đế Năm
79
Chương 79: Con Mắt Của Thượng Đế Sáu
80
Chương 80: Con Mắt Của Thượng Đế Bảy
81
Chương 81: Con Mắt Của Thượng Đế Tám
82
Chương 82: Con Mắt Của Thượng Đế Chín
83
Chương 83: Con Mắt Của Thượng Đế Mười
84
Chương 84: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Một
85
Chương 85: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Hai
86
Chương 86: Con Mắt Của Thượng Đế Mười Ba
87
Chương 87: Quạ Đen
88
Chương 88: Chuyến Du Lịch
89
Chương 89: Suối Nước Nóng
90
Chương 90: Nhà Ma Một
91
Chương 91: Nhà Ma Hai
92
Chương 92: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Một
93
Chương 93: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Hai
94
Chương 94: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Ba
95
Chương 95: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bốn
96
Chương 96: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Năm
97
Chương 97: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Sáu
98
Chương 98: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Bảy
99
Chương 99: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Tám
100
Chương 100: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Chín
101
Chương 101: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười
102
Chương 102: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Một
103
Chương 103: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Hai
104
Chương 104: Hoa Trong Gương Trăng Trong Nước Mười Ba
105
Chương 105: Chuyến Thăm Hỏi
106
Chương 106: Sao Đổi Ngôi
107
Chương 107: Sơ Ngộ
108
Chương 108: Tình Cờ Gặp Lại
109
Chương 109: Màu Tro Tàn
110
Chương 110: Bạn Bè
111
Chương 111: Hợp Tác
112
Chương 112: Ốc Đảo Giữa Lòng Hồ
113
Chương 113: Hạn Chế
114
Chương 114: Tìm Kiếm
115
Chương 115: Phòng Bệnh
116
Chương 116: Điểm Phân Cách
117
Chương 117: Nghỉ Ngơi
118
Chương 118: Ăn Tết Một
119
Chương 119: Ăn Tết Hai
120
Chương 120: Ăn Tết Ba
121
Chương 121: Pháo Hoa
122
Chương 122: Cái Chết
123
Chương 123: Dù Đen
124
Chương 124: Khởi Đầu Và Kết Thúc Hoàn Bộ 1