Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện

"Xem xét tất cả các thông tin mà chúng ta hiện đang nắm giữ, rất có khả năng việc Ngụy Hữu Phúc đến khu rừng phòng hộ sinh thái ở vùng ngoại ô thành phố Tân Hỗ là bởi vì anh ta đã thu được tin tức gì đó từ Giang Tương. Thậm chí, khu rừng phòng hộ sinh thái kia cực kỳ có khả năng chính là khu rừng màu đen trong bức vẽ của Giang Tương."

"Nạn nhân số 8 không hề để lại bất cứ vết tích nào trên internet từ khi sinh ra cho đến lúc chết, hoàn toàn bị cách ly khỏi thế giới mạng và khoa học kỹ thuật. Dường như nó bị nuôi nhốt ở một nơi ngăn cách với nhân thế. Có lẽ ngôi nhà của nạn nhân số 8, hoặc có thể nói là ngôi nhà của hung thủ nằm ngay trong khu rừng phòng hộ sinh thái kia!"

Nghe được câu nói này của Lệ Tuyết, Hàn Phi cũng cảm thấy hơi kích động.

Vụ án đi được đến bước này đã coi như có một phương hướng rõ ràng.

"Cánh rừng phòng hộ sinh thái kia liền một dải với núi Yếm Mộ, muốn vào trong đó tìm kiếm sẽ tương đối khó khăn. Chúng ta cần phải tìm ra manh mối đầy đủ hơn nữa mới có thể thuyết phục được bên trên. May mà trong khi tiếp tục điều tra, tôi và thầy của tôi đã có phát hiện then chốt hơn nữa." Giọng nói của Lệ Tuyết hưng phấn hẳn lên.

"Phát hiện gì?"

"Hung thủ đã quá coi thường Ngụy Hữu Phúc và Giang Tương!" Lệ Tuyết nói chắc nịch: "Phạm vi khu rừng phòng hộ sinh thái kia cực kỳ rộng lớn, muốn tìm ra được một gian nhà màu đen ở sâu trong đó thì chắc chắn chỉ giống như mò kim đáy biển, trừ khi biết được vị trí chính xác mới tìm ra được.

Giang Tương có thể vẽ ra khu rừng rậm màu đen, gian nhà màu đen và một đám người nhỏ bé mất đầu, chứng tỏ xác suất ông ta đã biết vị trí gian nhà màu đen kia rất lớn. Đoán chừng vì để giày vò ông ấy, hung thủ còn cố ý dẫn dắt người đàn ông lang thang có tấm lòng lương thiện này vào tham quan xưởng chế biến thịt người của mình. Gã không ngừng kích thích ông ta, khiến cho ông ấy càng trở nên điên khùng hơn. Ngụy Hữu Phúc chỉ là dân làm văn phòng hết sức bình thường, bản thân cũng chưa từng có kinh nghiệm thám hiểm rừng rậm bao giờ. Ấy vậy mà hai con người này lại có thể tạo nên một kỳ tích.

Giang Tương- một kẻ thiểu năng trí tuệ, ngay cả việc nói một câu hoàn chỉnh cũng khó khăn, đã truyền đạt thành công thông tin vị trí của gian nhà màu đen cho Ngụy Hữu Phúc. Còn Ngụy Hữu Phúc vậy mà lại đi tin tưởng lời của một "kẻ điên" qua đường, đã thế còn đi dò xét những hai lần.

Lương thiện gặp lương thiện, cả hai đều có ý tốt muốn giúp đỡ đối phương, đồng thời cũng đem lại manh mối then chốt nhất cho những người phá án chúng ta!

Lần đầu tiên Ngụy Hữu Phúc đi vào khu rừng sinh thái, anh ta vẫn chưa phát hiện ra điều gì cả. Nhưng vào trước khi lâm nạn một ngày, anh ta lại đến cánh rừng rậm sinh thái kia một chuyến. Lần này, rất có khả năng anh ta đã tiếp cận gian nhà màu đen kia được rồi! Và cũng vì điều này mới khiến cho hung thủ- kẻ luôn ôm tâm trạng ngồi xem trò vui phải ra tay hạ sát!" Lệ Tuyết bỗng nói chậm lại: "Hàn Phi, xung quanh cậu có ai khác ở đó không?"

Hàn Phi nhìn ngó xung quanh rồi trả lời: "Không có, ở đây chỉ có một mình tôi."

"Vậy thì được." Lệ Tuyết hít một hơi thật sâu: "Những điều tôi sắp nói tiếp theo đây, trước khi bắt được hung thủ, cậu tuyệt đối đừng nói cho bất kỳ ai nhé!"

"Được."

"Chúng tôi tra theo dấu vết vụ án thì thấy, khi Ngụy Hữu Phúc bị giết, tất cả dữ liệu trong máy tính và điện thoại của anh ta đều bị xóa hết. Bởi vì máy tính và điện thoại của những người chết khác cũng đều bị xóa hết dữ liệu, cho nên lúc ấy phía cảnh sát không hề cảm thấy có gì bất thường, chỉ cảm thấy hung thủ tương đối cẩn thận. Bọn họ đưa cho phòng kỹ thuật phục hồi lại các dữ liệu có trong điện thoại và máy tính cũng không có phát hiện gì khác biệt.

Thế nhưng sau đó, khi cảnh sát sắp xếp lại các di vật của Ngụy Hữu Phúc thì phát hiện, trong chiếc xe second-hand của anh ta có một mảnh vải quần áo bị rách dính đầy đất.

Khi ấy, phía cảnh sát không chú ý lắm đến vật này, chỉ mang về như một đồ vật khả nghi mà thôi.

Tôi và thầy của mình đã trích xuất ra được các bức ảnh của vật chứng lúc đó, rồi dùng máy tính phóng to lên và khôi phục lại hoa văn mơ hồ không trọn vẹn trên miếng vải ấy. Tiếp theo lại dùng máy sàng lọc số liệu đời mới nhất để so sánh với các hình ảnh trong kho ảnh trên internet. Cuối cùng, thầy và tôi phát hiện được hoa văn kia chính là một loại họa tiết trên đồng phục của trẻ em vào 10 năm trước.

Họa tiết kia khi hoàn chỉnh sẽ có hình như thế này." Lệ Tuyết lại gửi cho Hàn Phi một tệp ảnh. Trên bức hình này là bộ đồng phục trẻ em của một xóm núi.

"Dựa trên bộ đồng phục trẻ em này là có thể thuyết phục được lãnh đạo của các chị điều tra lại án chặt thây – ghép xác hả? Định điều động một lượng lớn cảnh sát tìm kiếm trong khu rừng sinh thái ở Tân Hỗ kia sao?" Hàn Phi có vẻ hơi nghi ngờ.

"Cậu hãy nhìn kỹ lại bức hình này đi, đây là hình ảnh lần cuối cùng xuất hiện trong camera giám sát của đứa bé bị mất tích trong cô nhi viện kia." Lệ Tuyết lại gửi qua máy của Hàn Phi một bức hình; sau khi xem xong, Hàn Phi hít vào một hơi thật mạnh.

Đứa trẻ luôn miệng nói buổi tối có thể gặp quỷ nọ, vào ngày bị mất tích đã mặc đúng bộ đồng phục trong tấm ảnh kia!

"Một mảnh của bộ quần áo trên người đứa trẻ bị mất tích tại cô nhi viện lại có thể xuất hiện trên xe của Ngụy Hữu Phúc. Mà Ngụy Hữu Phúc lại vừa trở về từ khu rừng sinh thái. Vậy thì miếng vải rách dính đầy bùn đất kia hẳn đã được anh ta mang về từ trong khu rừng rậm ấy. Chưa đầy một ngày sau đó, anh ta đã bị hung thủ giết hại một cách tàn nhẫn.

Tất cả những điểm này hình thành nên một vòng tuần hoàn khép kín. Miếng vải rách xuất hiện trong xe của Ngụy Hữu Phúc là vật chứng chân thật! Chúng ta có lý do để tin rằng giữa hung thủ và khu rừng sinh thái kia có tồn tại một mối liên hệ nào đó."

Nếu chỉ dựa vào suy luận không thôi thì chẳng thể nào khơi nên đợt tái điều tra. Cho nên, Lệ Tuyết và thầy của cô ấy cần phải tìm ra một lý do để thuyết phục được cấp trên: "Tôi không thể tiết lộ thời gian hành động cụ thể được. Bây giờ, điều cậu cần làm là chú ý an toàn của bản thân. Cứ thành thật ở nhà chờ tin tốt đi."

"Lệ Tuyết, tôi có một thắc mắc nhỏ muốn hỏi chị." Sau khi nghe Lệ Tuyết nói xong, Hàn Phi lại nghĩ tới vài việc: "Giả dụ hung thủ của vụ án chặt thây – ghép xác sống trong khu rừng phòng hộ sinh thái kia thật. Vậy thì cái chết của đứa trẻ ở cô nhi viện kia hẳn cũng sẽ có liên quan đến gã ta. Dẫu sao thì miếng vải rách của trẻ con kia cũng được Ngụy Hữu Phúc phát hiện trong rừng phòng hộ sinh thái mà."

"Có lý. Cậu nói tiếp đi."

"Vậy thì chị có cảm thấy là… con quỷ mà đứa trẻ mất tích của cô nhi viện kia nói buổi tối sẽ gặp phải ấy, liệu có khả năng chính là hung thủ hay không?" Hàn Phi đứng trong bóng tối, đầu óc không ngừng hoạt động: "Hung thủ vụ án chặt thây – ghép xác từng nhận nuôi người chết số 8. Trên bức vẽ của Giang Tương cũng hiển thị rõ, trong khu rừng màu đen có rất nhiều bóng người nhỏ bé không đầu. Giả dụ toàn bộ những hình người nhỏ bé kia đều là con nít, vậy thì chị nghĩ ai sẽ có năng lực nhường ấy, có thể thu nhận nhiều cô nhi và trẻ bị bỏ rơi đến thế?"

"Là… viện trưởng của cô nhi viện?" Lệ Tuyết nghe xong lời nói kia của Hàn Phi bèn có cảm giác hoảng sợ.

Thật ra chỉ là do Hàn Phi nhớ đến lời bài hát ngắn ngủi của người chết số 8:

"Anh trai và chị gái bị đưa đến nơi xa xôi, em trai và em gái càng ngày càng ít đi".

Lúc này, hắn mới ý thức được rằng, nơi mà nạn nhân số 8 sinh sống không chỉ có một đứa trẻ. Muốn chăm sóc cho những đứa trẻ này vô cùng phiền phức, cần phải có kinh nghiệm nhất định mới được.

"Ngoài ra, vì nhặt được ví tiền của gã viện trưởng cô nhi viện nên Giang Tương mới được tuyển dụng. Theo những gì chị nói lúc trước, hung thủ thích hưởng thụ khoái cảm lòng tốt bị phụ bạc, bị khinh thường, bị ghét bỏ. Vậy thì vừa hay gã viện trưởng cô nhi viện này biết được Giang Tương là một người có nội tâm lương thiện cực độ." Mạch suy nghĩ của Hàn Phi ngày càng nhanh: "Chị nói xem, gã viện trưởng kia liệu có cảm thấy bộ dạng của Giang Tương trông rất phù hợp với dáng vẻ lương thiện trong con mắt của gã ta hay không? Vừa xấu xí vừa thiểu năng về trí tuệ, cơ thể lại bốc ra mùi khó ngửi, cho nên mới để cho Giang Tương vào làm việc trong cô nhi viện. Gã ta muốn biến Giang Tương thành thứ đồ chơi của riêng mình?"

"Rất có khả năng. Bây giờ tôi sẽ đi gọi điện thoại cho thầy để điều tra một vài thứ."

Lệ Tuyết vội vàng cúp điện thoại. Hàn Phi vẫn còn đứng trong bóng râm của con phố như cũ. Trong đầu hắn không ngừng lóe lên những thông tin liên quan đến vụ án.

Chapter
1 Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2 Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3 Chương 3: Đi ngủ
4 Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5 Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6 Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7 Chương 7: Lệ Tuyết
8 Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9 Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10 Chương 10: Tủ lạnh
11 Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12 Chương 12: Người trên hành lang
13 Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14 Chương 14: Level 2
15 Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16 Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17 Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18 Chương 18: Hoa Tội Ác
19 Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20 Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21 Chương 21: Ba anh em
22 Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23 Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24 Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25 Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26 Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27 Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28 Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29 Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30 Chương 30: Hoàng Doanh
31 Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32 Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33 Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34 Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35 Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36 Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37 Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38 Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39 Chương 39: Theo dấu hung thủ
40 Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41 Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42 Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43 Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44 Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45 Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46 Chương 46: Tầng 5
47 Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48 Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49 Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50 Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51 Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52 Chương 52: Level 4
53 Chương 53: Người chết viết tên
54 Chương 54: Phòng Địa Đàng
55 Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56 Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57 Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58 Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59 Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60 Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61 Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62 Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63 Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64 Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65 Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66 Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67 Chương 67: Những bức ảnh
68 Chương 68: Ác thuần túy
69 Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70 Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71 Chương 71: Một lần cuối trong đời
72 Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73 Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74 Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75 Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76 Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77 Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78 Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79 Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80 Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81 Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82 Chương 83: Tầng 8
83 Chương 84: Căn phòng đồng tử
84 Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85 Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86 Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87 Chương 88: Quà sinh nhật
88 Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89 Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90 Chương 91: Người quản lý chung cư
91 Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92 Chương 93: Người quản lý là ai?
93 Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94 Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95 Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96 Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97 Chương 98: Tầng 10
98 Chương 99: Nhóc số 8
99 Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100 Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101 Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102 Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103 Chương 104: Chiêu hồn!
104 Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105 Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106 Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107 Chương 108: Thần Dạ Du
108 Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109 Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110 Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111 Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112 Chương 113: Khúc Văn Hầu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2
Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3
Chương 3: Đi ngủ
4
Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5
Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6
Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7
Chương 7: Lệ Tuyết
8
Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9
Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10
Chương 10: Tủ lạnh
11
Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12
Chương 12: Người trên hành lang
13
Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14
Chương 14: Level 2
15
Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16
Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17
Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18
Chương 18: Hoa Tội Ác
19
Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20
Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21
Chương 21: Ba anh em
22
Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23
Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24
Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25
Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26
Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27
Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28
Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29
Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30
Chương 30: Hoàng Doanh
31
Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32
Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33
Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34
Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35
Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36
Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37
Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38
Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39
Chương 39: Theo dấu hung thủ
40
Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41
Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42
Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43
Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44
Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45
Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46
Chương 46: Tầng 5
47
Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48
Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49
Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50
Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51
Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52
Chương 52: Level 4
53
Chương 53: Người chết viết tên
54
Chương 54: Phòng Địa Đàng
55
Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56
Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57
Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58
Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59
Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60
Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61
Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62
Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63
Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64
Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65
Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66
Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67
Chương 67: Những bức ảnh
68
Chương 68: Ác thuần túy
69
Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70
Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71
Chương 71: Một lần cuối trong đời
72
Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73
Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74
Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75
Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76
Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77
Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78
Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79
Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80
Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81
Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82
Chương 83: Tầng 8
83
Chương 84: Căn phòng đồng tử
84
Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85
Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86
Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87
Chương 88: Quà sinh nhật
88
Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89
Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90
Chương 91: Người quản lý chung cư
91
Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92
Chương 93: Người quản lý là ai?
93
Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94
Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95
Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96
Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97
Chương 98: Tầng 10
98
Chương 99: Nhóc số 8
99
Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100
Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101
Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102
Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103
Chương 104: Chiêu hồn!
104
Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105
Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106
Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107
Chương 108: Thần Dạ Du
108
Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109
Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110
Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111
Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112
Chương 113: Khúc Văn Hầu