Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ

Các gia đình của nạn nhân khác cũng dần bình tĩnh lại khi nhìn thấy Hàn Phi đang đứng giữa vũng máu.

Thời gian chờ đợi đằng đẵng suốt 10 năm là rất dài, nhưng cũng rất ngắn.

Nói quãng thời gian ấy dài là do gia đình các nạn nhân ngày càng già yếu đi, thể lực và sức lực đã suy giảm rất nhiều rồi. Họ bắt đầu lo lắng rằng nếu họ chết, sẽ không còn ai theo dấu kẻ sát nhân thực sự và trả thù cho những người thân của họ.

Nhưng khoảng cách 10 năm cũng thật sự là rất ngắn, vì thời gian 10 năm không thể giúp họ quên đi nỗi đau mất người thân. Chỉ cần chớm nghĩ đến sự kiện ấy, rất nhiều người đã phải giật mình tỉnh giấc lúc giữa đêm.

“Ừm, tôi tin cậu.” Cha của Ngụy Hữu Phúc chủ động bước tới: “Dù cậu đang cố gắng an ủi chúng tôi hay thật sự bày tỏ lòng thành, ít ra là tôi cũng biết cậu đang cố gắng truy tìm hung thủ.”

Ông lão từng tiếp Hàn Phi tại nhà mình, đó là lần mà Hàn Phi và Lệ Tuyết đến điều tra vụ án.

Ông ta không nói gì thêm nữa, chỉ vỗ nhẹ bờ vai của Hàn Phi: “Cẩn thận nhé.”

Gia đình của một số nạn nhân khác cũng đặt biểu ngữ xuống, từ từ rời khỏi phim trường.

Chờ đến khi tất cả bọn họ rời đi, Khương Nghĩa vội vàng chạy tới cạnh Hàn Phi: “Lưng chú em có sao không? Còn đau không? Tổ đạo cụ đâu, tranh thủ thay đồ cho Hàn Phi nhanh lên!”

“Không sao đâu.” Hàn Phi không quan tâm đến tình trạng dính máu toàn thân của mình, vì hắn từng gặp phải chuyện còn kinh khủng hơn thế này rất nhiều.

“Xin lỗi vì liên lụy đến chú, bọn anh cũng không ngờ mọi chuyện lại đến nước này.”

“Đạo diễn Khương, em không quan tâm là có liên lụy đến em hay không, nhưng em buộc phải nói cho anh nghe một việc.” Hàn Phi quay lại nhìn cậu Thành vừa bò dậy từ mặt đất: “Không thể tiếp tục quay bộ phim này theo cách hiện tại được. Nếu anh vẫn giữ nguyên ý kiến như ban đầu, em không những rút lui khỏi đoàn làm phim, mà còn hỗ trợ gia đình các nạn nhân phản đối lại kịch bản.”

Vừa nghe từng lời cứng rắn của Hàn Phi, các nhân viên xung quanh đều vô cùng ngạc nhiên. Họ đều xem Hàn Phi là người phe mình, thế nên chỉ nghĩ Hàn Phi đang nói lung tung mà thôi.

“Chú em đang nghiêm túc ư? Anh còn tưởng vừa rồi chú nói thế là để an ủi họ mà thôi.” Khương Nghĩa đưa bộ quần áo sạch từ Tổ đạo cụ cho Hàn Phi nhưng hắn lại không nhận.

“Tại Học viện Điện ảnh và Truyền hình Tân Hỗ, anh đã từng dạy dỗ em. Đáng lý ra, em phải gọi anh là thầy mới đúng. Nhưng thưa thầy, liệu bộ phim mà thầy đang quay có thực sự là bộ phim mà thầy mong muốn dàn dựng hay không?”

“Có thể do chú em chưa đến độ tuổi như anh nên chưa trải đủ sự đời. Đôi khi, người ta vẫn phải học cách nhượng bộ.” Thấy Hàn Phi vẫn giữ thái độ như cũ, Khương Nghĩa hỏi: “Chẳng lẽ chú em thật sự muốn nghỉ việc vì chuyện này à?”

“Trước đây, em rất yêu nghề diễn. Nhưng bây giờ, em lại nhận ra rằng, có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn cả việc diễn xuất nữa.” Hàn Phi cởi bỏ chiếc áo khoác đầy máu nhân tạo của mình: “Em đề nghị mọi người nên đợi cho đến khi vụ án được giải quyết rồi hẵng quay tiếp. Nếu cứ đi theo kịch bản thế này, dù có quay xong thì sau đó nó cũng thành một bộ phim phế thải mà thôi.”

“Này! Mày biết méo gì mà phán thế?” Cậu Thành đứng thẳng người lên, sau khi đánh tiếng với người đại diện thì càng tức giận hơn nữa: “Tao còn tưởng mày là tay cộm cán nào đó, hóa ra cũng chỉ là trình vai phụ ở tuyến 18 mà thôi.”

“Tôi không phải tay cộm cán nào cả, cũng không phải trình vai phụ, mà là một diễn viên.” Hàn Phi bình tĩnh nhìn cậu Thành.

“Thế mày có tác phẩm để đời nào chưa? Hay mày phụ trách chương trình truyền hình nào? Nói hộ cái tên với, để tao học tập theo!” Cậu Thành lại không dám đối mặt với Hàn Phi, chỉ có thể cãi láo bằng cái giọng khinh bỉ rồi dời ánh mắt sang hướng khác.

“Này này, người nhà với nhau cả! Đừng lục đục nội bộ như vậy cứ.” Khương Nghĩa khuyên can cả hai dừng cuộc cãi vã lại.

“Ai là người nhà với nó? Hàng chuyên đóng vai phụ mà tưởng mình hay ho à? Chẳng phải nó vừa bảo nó định nghỉ việc sao? Vậy kêu nó cút ngay đi, không thôi nó sẽ nghĩ bản thân nó là cái rốn của vũ trụ mất!” Thằng tên Thành này là kẻ thù dai. Vừa rồi, Hàn Phi đã từng nhận xét kỹ năng diễn xuất của gã y như hạch; tuy đó là lời nói thật, nhưng đa phần thì lời nói thật lòng sẽ khiến người nghe tổn thương.

“Bớt nói đi! Nếu vừa rồi Hàn Phi không chắn phía trước, xô máu mà cậu hất đã đập trúng người nhà nạn nhân rồi! Đến lúc đó, đoàn làm phim của chúng ta chắc chắn bị ảnh hưởng, và đoán chừng công ty của cậu sẽ phải tốn cả mớ tiền để đi bưng bít vụ này.” Khương Nghĩa biết rõ cái vòng lẩn quẩn này. Và bởi vì hiểu rõ nó, anh ta không hề muốn Hàn Phi rời đoàn. Trong tất cả các diễn viên, hắn diễn tốt nhất.

Sau khi khiển trách cậu Thành xong, đạo diễn Khương bước tới chỗ Hàn Phi: “Vụ án này đã bị trì hoãn 10 năm mà không bắt được hung thủ, chẳng biết sẽ mất thêm bao lâu nữa để phá án đây. Ngay cả khi anh có thể chờ, nhưng chủ đầu tư của bộ phim này thì sao? Cả đoàn có tổng cộng hơn trăm nhân viên, ai ai cũng cần lương bổng cả. Hàn Phi, nghĩ thực tế một chút đi.”

“Thằng này điên rồi, chắc diễn nhập tâm quá nên ảo tưởng luôn bản thân là con trai của gia đình nạn nhân đấy!” Cậu Thành vô cùng bất mãn với Hàn Phi: “Còn hâm dọa là nếu không sửa đổi kịch bản thì nó sẽ hỗ trợ gia đình nạn nhân cùng tẩy chay bộ phim này đấy! Mày có dính liếu gì đến vụ án này à? Mày có bị bệnh tâm thần không?”

“Nếu hỏi tôi có liên quan gì đến vụ án này hay không, chẳng mấy chốc các anh sẽ biết rõ thôi.” Hàn Phi liếc sang cậu Thành đang trốn trong đám người; ánh mắt của hắn y hệt như ánh mắt của một người đang nhìn về một xác chết vậy, khiến gã Thành khẽ run rẩy cả người.

“Mày có dính liếu đến vụ án này à?” Nhớ tới ánh mắt vừa rồi của Hàn Phi, gã Thành toát đầy mồ hôi hột: “Mày là thằng hung thủ đang ẩn nấp đấy ư? Là cái tên mà... mà giết liên tục 7 người à?”

“Hàn Phi, anh vẫn hy vọng chú em có thể giúp anh quay xong bộ phim này. Chúng ta có thể sửa đổi một số tình tiết kịch bản tùy theo yêu cầu của người nhà nạn nhân.” Khương Nghĩa không thèm ngó ngàng đến gã Thành và chính anh ấy cũng không ưa gã tên Thành ấy. Chẳng qua vì tên này là gà nhà của công ty đầu tư nên anh ấy khó mà tống cổ tên Thành này đi được.

“Phương hướng tổng thể của mọi người đã sai lầm rồi. Nếu cứ quay tiếp, cuối cùng sẽ chỉ cho ra một bộ phim nát.” Hàn Phi cởi bỏ chiếc áo khoát đẫm máu ra: “Đạo diễn Khương, anh là người đã cho em cơ hội lúc em thất nghiệp, nên em cũng thật tâm mong muốn bộ phim này sẽ trở thành siêu phẩm, thay vì một tác phẩm đầy tai tiếng. Sau một thời gian nữa, chắc chắn sẽ có bước đột phá trong vụ án này. Khi đó, anh sẽ có thể dựng nên một hồi kết hoàn hảo cho bộ phim này, kể như hoàn trả một sự công bằng cho những người đã mất.”

“Cậu chỉ là một người đóng vai phụ, ai cho cậu cái gan đứng chỉ chỉ trỏ trỏ oai phong đó? Cậu chỉ là một con ốc vít nhỏ nhoi trong bộ phim này thôi. Nếu không học được cách khôn tốn, cậu sẽ không bao giờ nổi tiếng được đâu.” Người đại diện cảu gã Thành cũng ra mặt; sau khi hỏi han gã Thành một cách ân cần, cô ta bèn quay sang chỉ trích Hàn Phi.

“Đừng ồn ào nữa!” Đạo diễn Khương bắt đầu nói to tiếng dần; vốn dĩ, anh ta đã có quá nhiều phiền toái trong ngày hôm nay rồi.

“Khương Nghĩa, tôi biết thằng đấy từng là học trò của anh, nhưng tại sao thái độ đối xử của anh đối với tôi và nó quá khác biệt đến vậy?” Gã Thành càu nhàu: “Đừng quên, tôi mới là nhân vật chính của bộ phim này. Bất cứ ai đều có thể nghỉ việc, nhưng các người sẽ không thể nào quay tiếp nếu thiếu mất diễn viên chính.”

Nói xong, gã vẫy tay với người đại diện: “Đi thôi.”

Thay vì nói gã Thành muốn nhanh chóng rời khỏi khu vực phim trường này, chẳng bằng nói gã không muốn ở lại nơi này quá lâu vì sợ hãi Hàn Phi thì đúng hơn

Sau khi hai người chạy rời khỏi khu chung cư, người đại diện nhanh chóng tóm gã Thành lại, hỏi bằng một giọng điệu hơi lo lắng: “Cậu Thành này, cứ bỏ đi như vầy thì có ổn không?”

“Đừng lo lắng, tôi sẽ để bọn họ yên vài ngày. Đến khi bọn họ biết rõ là không thể thiếu tôi, dĩ nhiên sẽ chủ động tìm đến tôi. Lúc đó, tôi có thể thừa cơ hội để yêu cầu thêm một số điều kiện, sau đó mới miễn cưỡng đồng ý trở về.” Một biểu cảm vô cùng dữ tợn hình thành trên gương mặt của gã Thành: “Thằng diễn viên phụ chết tiệt kia, tôi sẽ tìm cách diệt nó. Nó nghĩ bản thân nó là ai?”

Nghe gã Thành nói thế, chẳng hiểu sao người đại diện lại cảm thấy lo lắng trong lòng: “Cậu Thành này, ngộ nhỡ bọn họ không liên lạc với cậu nữa thì sao?”

Chapter
1 Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2 Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3 Chương 3: Đi ngủ
4 Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5 Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6 Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7 Chương 7: Lệ Tuyết
8 Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9 Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10 Chương 10: Tủ lạnh
11 Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12 Chương 12: Người trên hành lang
13 Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14 Chương 14: Level 2
15 Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16 Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17 Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18 Chương 18: Hoa Tội Ác
19 Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20 Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21 Chương 21: Ba anh em
22 Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23 Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24 Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25 Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26 Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27 Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28 Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29 Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30 Chương 30: Hoàng Doanh
31 Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32 Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33 Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34 Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35 Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36 Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37 Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38 Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39 Chương 39: Theo dấu hung thủ
40 Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41 Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42 Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43 Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44 Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45 Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46 Chương 46: Tầng 5
47 Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48 Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49 Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50 Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51 Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52 Chương 52: Level 4
53 Chương 53: Người chết viết tên
54 Chương 54: Phòng Địa Đàng
55 Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56 Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57 Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58 Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59 Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60 Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61 Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62 Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63 Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64 Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65 Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66 Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67 Chương 67: Những bức ảnh
68 Chương 68: Ác thuần túy
69 Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70 Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71 Chương 71: Một lần cuối trong đời
72 Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73 Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74 Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75 Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76 Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77 Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78 Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79 Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80 Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81 Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82 Chương 83: Tầng 8
83 Chương 84: Căn phòng đồng tử
84 Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85 Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86 Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87 Chương 88: Quà sinh nhật
88 Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89 Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90 Chương 91: Người quản lý chung cư
91 Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92 Chương 93: Người quản lý là ai?
93 Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94 Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95 Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96 Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97 Chương 98: Tầng 10
98 Chương 99: Nhóc số 8
99 Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100 Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101 Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102 Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103 Chương 104: Chiêu hồn!
104 Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105 Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106 Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107 Chương 108: Thần Dạ Du
108 Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109 Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110 Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111 Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112 Chương 113: Khúc Văn Hầu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2
Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3
Chương 3: Đi ngủ
4
Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5
Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6
Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7
Chương 7: Lệ Tuyết
8
Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9
Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10
Chương 10: Tủ lạnh
11
Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12
Chương 12: Người trên hành lang
13
Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14
Chương 14: Level 2
15
Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16
Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17
Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18
Chương 18: Hoa Tội Ác
19
Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20
Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21
Chương 21: Ba anh em
22
Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23
Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24
Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25
Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26
Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27
Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28
Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29
Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30
Chương 30: Hoàng Doanh
31
Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32
Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33
Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34
Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35
Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36
Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37
Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38
Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39
Chương 39: Theo dấu hung thủ
40
Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41
Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42
Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43
Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44
Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45
Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46
Chương 46: Tầng 5
47
Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48
Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49
Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50
Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51
Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52
Chương 52: Level 4
53
Chương 53: Người chết viết tên
54
Chương 54: Phòng Địa Đàng
55
Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56
Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57
Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58
Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59
Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60
Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61
Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62
Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63
Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64
Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65
Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66
Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67
Chương 67: Những bức ảnh
68
Chương 68: Ác thuần túy
69
Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70
Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71
Chương 71: Một lần cuối trong đời
72
Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73
Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74
Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75
Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76
Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77
Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78
Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79
Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80
Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81
Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82
Chương 83: Tầng 8
83
Chương 84: Căn phòng đồng tử
84
Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85
Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86
Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87
Chương 88: Quà sinh nhật
88
Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89
Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90
Chương 91: Người quản lý chung cư
91
Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92
Chương 93: Người quản lý là ai?
93
Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94
Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95
Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96
Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97
Chương 98: Tầng 10
98
Chương 99: Nhóc số 8
99
Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100
Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101
Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102
Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103
Chương 104: Chiêu hồn!
104
Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105
Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106
Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107
Chương 108: Thần Dạ Du
108
Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109
Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110
Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111
Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112
Chương 113: Khúc Văn Hầu