Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ

Hàn Phi đã dốc hết kỹ thuật diễn cả đời để biểu diễn trong mấy phút ngắn ngủi vừa rồi. Hắn liên tục tự ám thị bản thân để nhập vai vào nhân vật hoàn toàn mới, nhưng dù có làm thế thì thân thể hắn vẫn sợ hãi đến run lẩy bẩy.

Đấy không phải là kỹ thuật diễn không tốt, chỉ là bản năng con người mà thôi.

Hàn Phi thở hồng hộc, nằm liệt trên giường, giờ chỉ cần nhắm mắt lại là hắn sẽ thấy chung quanh bị trẻ con bu kín.

“Mặc dù mình đã qua mặt được chúng nó, nhưng lần đăng nhập game sau mình vẫn sẽ xuất hiện trong gian phòng kia, nhỡ mà Khóc không giữ lời hứa thì làm sao giờ?”

Dùng sức túm lấy tóc mình, Hàn Phi cứ có cảm giác như não mình đang chết lâm sàng vậy: “Khóc không tìm thấy mình chắc chắn sẽ phát điên. Trước khi thoát game, mình có ám chỉ nó sang chỗ các hàng xóm khác trong khu tập thể để tìm mình; tình huống hoàn hảo nhất là lúc mình đăng nhập, Khóc đang ở nhà hàng xóm khác.”

Đó là con đường lui mà Hàn Phi để lại cho bản thân, nhưng hắn cũng biết khả năng này rất nhỏ.

“Khóc rất đáng sợ, lúc mình đối mặt với nó có thể cảm giác được nó vẫn luôn quan sát mình. Chỉ cần mình lộ ra một chút khiếp đảm và sơ hở, rất có thể sẽ bị nó xử lý thẳng cẳng.” Lúc này, dù đã trở về hiện thực rồi nhưng Hàn Phi vẫn cảm thấy không rét mà run khi nhớ lại tình cảnh lúc đó: “Cảm giác sinh mạng bị nắm trong tay người khác này tệ thật sự. Nếu mình có thể sống sót qua được đêm nay, nhất định phải mau chóng thăng cấp lên rồi thu thập các loại vật phẩm mới được.”

Hàn Phi nghiến răng kiên định với quyết tâm này, nhưng sau một lát hắn lại cảm thấy bất lực và tuyệt vọng.

Để sống sót được lần này, hắn đã phải dốc hết toàn lực rồi. Lần sau còn đăng nhập vào ngay giữa căn phòng toàn quỷ con thế kia, hắn bây giờ không có chút chắc chắn nào là có thể thoát thân cả.

“Đêm mai có khả năng sẽ là lần cuối chơi game của mình.”

Nhìn cái mũ trò chơi ở trên bàn, Hàn Phi không còn gì để nói. Hắn chỉ là một người bình thường, bản năng là sợ chết.

Thần kinh căng thẳng trong suốt thời gian dài làm Hàn Phi lúc này rất mệt mỏi, nhưng căn bản hắn không tài nào ngủ nổi.

Trước kia, hắn vẫn cảm thấy đời mình vẫn còn rất dài, có đủ thời gian để đi làm những chuyện mình muốn. Nhưng đến giờ phút này, hắn mới thấm thía một điều rằng cuộc đời mình đang trôi qua rất nhanh, không một phút nào ngưng nghỉ.

“Có rất nhiều những chuyện lông gà vỏ tỏi mình cứ nghĩ là để mai rồi làm, nhưng nếu có một ngày mà ngày mai sẽ không bao giờ đến nữa, vậy mình phải làm gì để phân phối cho hết 24 giờ đồng hồ cuối cùng của cuộc đời đây?”

Tâm trạng căng thẳng không cách nào bình thường lại được, Hàn Phi mở ứng dụng NetEase CloudMusic, chọn ra mấy ca khúc thư giãn.

Dù khoa học kỹ thuật có tiến bộ nhanh chóng mặt tới mức nào, âm nhạc vẫn luôn là cảng tránh gió của tâm hồn.

Một đêm đã qua đi lúc nào không hay, mặt trời ló rạng đông, Hàn Phi lấy điện thoại của mình ra, lướt một lượt cái danh bạ chỉ có vẻn vẹn nửa trang.

Hàn Phi là trẻ mồ côi, hắn không có tuổi thơ hạnh phúc đẹp đẽ như những đứa trẻ khác. Hắn chỉ có thể tự che ô lao đi dưới màn mưa như trút nước và nhìn người ta dần trưởng thành dưới sự che chở của cha mẹ mình.

Hắn chưa từng được trải nghiệm tình thân, cũng chưa từng thử sức với yêu đương. Thế giới này cũng không dịu dàng với hắn, nhưng hắn vẫn muốn báo đáp cho thế giới này càng nhiều tiếng cười và niềm vui.

Hắn rất thích lắng nghe tiếng cười của người khác, loại cảm giác vui vẻ, hạnh phúc đó dường như những vị tinh linh, loại tồn tại sẽ dịu dàng đáp xuống linh hồn cô độc của hắn.

Đây cũng là nguyên nhân khiến hắn luôn muốn trở thành một diễn viên hài.

Tắt nhạc, Hàn Phi nhìn ra ngoài cửa sổ; thái dương đã rạng phía chân trời, vạn vật bừng lên sức sống.

Trời đã sáng.

Hàn Phi mở cửa sổ ra, cất cái mũ trò chơi đi. Chuyện đã xảy ra rồi thì không còn cách nào thay đổi nữa. Thay vì lo lắng cho ngày mai, chẳng bằng sống cho thật tốt những phút giây hiện tại.

Trong đầu hắn hiện lên câu nói của danh hài Charlie Chaplin rằng: “Hôm nay, tôi chỉ làm những điều khiến tôi vui và hạnh phúc; làm những việc tôi yêu và khiến tim tôi nhảy múa. Tôi sẽ thực hiện theo cách thức và tiết tấu của riêng mình.”

Đánh răng, rửa mặt, Hàn Phi nhìn mình trong gương. Hiện tại, không thể nhìn ra từ trên người hắn một chút tinh thần sa sút nào cả.

Khi đứng trước cái chết, dù có là chuyện khổ sở giày vò đến thế nào thì lúc này cũng thoải mái hết. Chẳng lẽ đây chính là sự hấp dẫn của trò chơi hệ chữa trị hay sao?

Ăn mặc chỉnh tề, Hàn Phi cầm di động của mình bước ra cửa.

Đêm qua mới mưa một trận, bầu không khí sáng sớm tươi mát lạ thường. Hắn hít một hơi thật sâu.

Chân Hàn Phi toan bước ra ngoài thì đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Kẻ đã nhạy cảm một cách bất thường với tiếng khóc là hắn lập tức rùng mình một cái, sau đó xoay người lại nhìn.

Hai đứa bé đang đứng dưới một gốc cây to, liên tục gọi một cái tên.

“Nào, đừng khóc, đừng khóc nữa, có chuyện gì thế?” Hàn Phi nhẹ giọng vỗ về hai đứa bé kia.

“Bé Ngoan ở trên cây! Nó không xuống được!”

Hàn Phi ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện Bé Ngoan là một con mèo còn khá nhỏ.

Con mèo kia kêu “meooo meooo” rất là đáng thương.

“Hai em cầm hộ anh cái áo.” Hàn Phi cởi áo khoác ra, trèo lên cây.

Hắn cảm thấy thân thể hắn hình như nhẹ nhàng hơn trước một chút, động tác cũng nhanh nhẹn hơn hẳn, chẳng lẽ điểm thể lực cộng thêm trong trò chơi cũng sẽ ảnh hưởng đến hiện thực hay sao? Hàn Phi phải mất khá nhiều công sức mới ôm được con mèo con kia từ trên cây xuống: “Hai em phải trông nó cho cẩn thận đấy, đừng bao giờ để nó chạy lung tung nữa nhé!”

Hai đứa bé kia ôm lấy con mèo con đồng loạt gật đầu, bộ dạng khá là đáng yêu.

Nhìn vẻ tươi cười trên khuôn mặt bọn nó, Hàn Phi bất giác nghĩ đến Khóc: “Đều là trẻ con, vì sao lại khác xa nhau thế nhỉ? Phải chăng Khóc trong trò chơi kia cũng đã từng có nụ cười như thế?”

Phủi bụi đất bám trên người đi, Hàn Phi bước ra khỏi khu nhà trọ.

Sau khi hắn rời đi không lâu, Triệu Minh, Trương Tiểu Thiên và Lệ Tuyết cũng bước ra từ một chiếc minibus đỗ ngay nhà xe của khu này.

“Một tên tội phạm siêu cấp có tâm lý vặn vẹo biến thái lại giúp trẻ con cứu mèo ấy hả?” Trương Tiểu Thiên cảm thấy rất hoài nghi.

“Đừng có lơ là! Cậu quên đội trưởng đã nói gì rồi à? Tội phạm siêu cấp đều là cao thủ đùa bỡn nhân tính cả đấy! Đây có lẽ là lớp ngụy trang của hắn.” Thực ra Triệu Minh cũng thấy hơi mờ mịt, dù quan sát Hàn Phi từ góc độ nào thì hắn cũng chênh lệch quá nhiều so với cái gọi là “tội phạm siêu cấp”, chí ít cũng khác biệt hoàn toàn với “tội phạm siêu cấp” trong tưởng tượng của bọn họ.

“Cái loại [tội phạm siêu cấp] mà các anh vừa nói kia, đúng là tôi từng gặp một lần lúc đi chấp hành nhiệm vụ áp giải đấy.” Lệ Tuyết đứng ở sau cùng, lời nói của cô ngay lập lức làm Triệu Minh và Trương Tiểu Thiên quay đầu lại: “Vẻn vẹn chỉ để áp giải tên tội phạm kia, cấp trên đã ra lệnh phong tỏa trước toàn bộ đường đi, còn yêu cầu mấy ban ngành cùng hợp đồng tác chiến.”

“Chị từng gặp tội phạm siêu cấp rồi á? Chị Lệ à, tên đó trông bộ dạng thế nào?” Trương Tiểu Thiên và Triệu Minh đều rất tò mò.

“Không được nhìn mặt! Kẻ đó bị giam ở lồng giam an toàn đặc chế, toàn thân bị trói chặt. Tôi chỉ nhớ trên tay trái gã lộ ra ngoài có hình xăm giống như cánh bướm thì phải.” Lệ Tuyệt giơ tay lên: “Đừng hỏi thêm nữa, những chuyện này không được tiết lộ lung tung, chúng ta vẫn nên tập trung chú ý vào Hàn Phi thì hơn đấy.”

“Chị Lệ à, nếu chị đã cảm thấy Hàn Phi không thể nào là tội phạm siêu cấp được, vậy vì sao còn muốn theo bọn em đến quan sát hắn?” Trương Tiểu Thiên cảm thấy hơi khó hiểu.

"Chính là bởi vì tôi cảm thấy hắn ta không phải tội phạm siêu cấp nên mới đi theo các anh, sợ các anh làm chuyện ngu xuẩn đấy." Lệ Tuyết vừa dứt lời liền bước ra ngoài đầu tiên: “Hai anh không có kinh nghiệm điều tra theo dõi, tốt nhất là cách xa tôi ra chút!”

Ba đồng chí cảnh sát nhân dân lặng lẽ đi theo sau Hàn Phi, bọn họ muốn tìm ra vấn đề trên người Hàn Phi, nhưng một mực chẳng phát hiện được gì.

Trên đường đi, Hàn Phi đã giúp rất nhiều người, vừa nhiệt tình vừa dịu dàng, trong ánh mắt lại lộ ra vẻ quyến luyến, cảm giác yêu thương cả thế giới ấy giống như là tính mạng hắn chỉ còn có ngày cuối cùng thôi vậy.

Biểu hiện của hắn rất phù hợp với đánh giá của hệ thống thông tin công dân, loại người thế này mà độ nguy hiểm không phải là 0 thì chỉ sợ đấy mới là không bình thường.

Chapter
1 Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2 Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3 Chương 3: Đi ngủ
4 Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5 Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6 Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7 Chương 7: Lệ Tuyết
8 Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9 Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10 Chương 10: Tủ lạnh
11 Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12 Chương 12: Người trên hành lang
13 Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14 Chương 14: Level 2
15 Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16 Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17 Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18 Chương 18: Hoa Tội Ác
19 Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20 Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21 Chương 21: Ba anh em
22 Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23 Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24 Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25 Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26 Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27 Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28 Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29 Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30 Chương 30: Hoàng Doanh
31 Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32 Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33 Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34 Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35 Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36 Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37 Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38 Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39 Chương 39: Theo dấu hung thủ
40 Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41 Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42 Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43 Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44 Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45 Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46 Chương 46: Tầng 5
47 Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48 Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49 Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50 Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51 Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52 Chương 52: Level 4
53 Chương 53: Người chết viết tên
54 Chương 54: Phòng Địa Đàng
55 Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56 Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57 Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58 Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59 Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60 Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61 Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62 Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63 Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64 Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65 Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66 Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67 Chương 67: Những bức ảnh
68 Chương 68: Ác thuần túy
69 Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70 Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71 Chương 71: Một lần cuối trong đời
72 Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73 Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74 Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75 Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76 Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77 Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78 Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79 Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80 Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81 Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82 Chương 83: Tầng 8
83 Chương 84: Căn phòng đồng tử
84 Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85 Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86 Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87 Chương 88: Quà sinh nhật
88 Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89 Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90 Chương 91: Người quản lý chung cư
91 Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92 Chương 93: Người quản lý là ai?
93 Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94 Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95 Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96 Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97 Chương 98: Tầng 10
98 Chương 99: Nhóc số 8
99 Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100 Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101 Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102 Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103 Chương 104: Chiêu hồn!
104 Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105 Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106 Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107 Chương 108: Thần Dạ Du
108 Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109 Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110 Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111 Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112 Chương 113: Khúc Văn Hầu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2
Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3
Chương 3: Đi ngủ
4
Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5
Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6
Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7
Chương 7: Lệ Tuyết
8
Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9
Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10
Chương 10: Tủ lạnh
11
Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12
Chương 12: Người trên hành lang
13
Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14
Chương 14: Level 2
15
Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16
Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17
Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18
Chương 18: Hoa Tội Ác
19
Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20
Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21
Chương 21: Ba anh em
22
Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23
Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24
Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25
Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26
Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27
Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28
Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29
Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30
Chương 30: Hoàng Doanh
31
Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32
Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33
Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34
Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35
Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36
Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37
Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38
Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39
Chương 39: Theo dấu hung thủ
40
Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41
Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42
Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43
Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44
Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45
Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46
Chương 46: Tầng 5
47
Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48
Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49
Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50
Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51
Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52
Chương 52: Level 4
53
Chương 53: Người chết viết tên
54
Chương 54: Phòng Địa Đàng
55
Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56
Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57
Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58
Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59
Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60
Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61
Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62
Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63
Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64
Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65
Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66
Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67
Chương 67: Những bức ảnh
68
Chương 68: Ác thuần túy
69
Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70
Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71
Chương 71: Một lần cuối trong đời
72
Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73
Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74
Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75
Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76
Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77
Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78
Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79
Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80
Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81
Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82
Chương 83: Tầng 8
83
Chương 84: Căn phòng đồng tử
84
Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85
Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86
Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87
Chương 88: Quà sinh nhật
88
Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89
Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90
Chương 91: Người quản lý chung cư
91
Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92
Chương 93: Người quản lý là ai?
93
Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94
Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95
Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96
Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97
Chương 98: Tầng 10
98
Chương 99: Nhóc số 8
99
Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100
Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101
Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102
Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103
Chương 104: Chiêu hồn!
104
Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105
Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106
Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107
Chương 108: Thần Dạ Du
108
Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109
Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110
Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111
Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112
Chương 113: Khúc Văn Hầu